Chương 176: Chương 174: Nghệ thuật nói chuyện
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Tuyết đã ngừng rơi từ lâu, nhưng trên nóc nhà, ven đường vẫn còn phủ đầy những mảng tuyết trắng, cảnh vật như bị sắc màu nhợt nhạt này bao phủ hoàn toàn.
Tưởng Bạch Miên chẳng thèm để ý đến hành vi nghịch cầu tuyết cực lớn của Thương Kiến Diệu, chỉ cười nói với đám người Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi:
"Chờ khi nào về công ty thì ta nói chuyện tỉ mỉ sau."
Tình huống bạo loạn lần trước xảy đến quá mức đột ngột, bọn họ còn chưa kịp lấy được thiết bị thu phát vô tuyến điện tử lắp ráp thì nhiệm vụ đã hoàn thành, đành phải liên lạc lại với Trần Húc Phong, nhân viên phụ trách tình báo ở thành Dã Thảo, thông qua anh ta để báo lại đại khái với công ty về tình huống hiện tại, đồng thời xin vật tư cơ bản cho tiểu tổ của Lôi Vân Tùng.
Sau đó, công ty có để Trần Húc Phong chuẩn bị hai chiếc xe cho tiểu tổ của Lôi Vân Tùng, có đủ đồ ăn và vũ khí đạn dược sống qua nửa tháng, bảo bọn họ mau chóng quay về tòa nhà dưới lòng đất báo cáo công việc, tiếp nhận đánh giá tâm lý và điều trị thương tổn tinh thần.
Mắt vẫn chưa mở hoàn toàn, Lôi Vân Tùng vừa ấn cửa xe xuống vừa trả lời Tưởng Bạch Miên:
"Các cô nhất định không được quên phải tiếp xúc với người của 'Thiên Đường Máy Móc'. Chắc chắn bọn họ đang năm giữ một phần bí mật về sự hủy diệt của thế giới cũ."
Trong lần giao lưu trước, Lôi Vân Tùng và Lâm Phi Phi sau khi khôi phục lại đã nói lại tỉ mỉ nguyên nhân bọn họ tới thành Dã Thảo và tất cả những gì tiểu tổ của họ gặp phải khi tới đây: Ở một tụ điểm của dân du cư hoang dã gần biên giới phía Nam, bọn họ phát hiện mấy con chip sứt mẻ vốn thuộc về người máy có trí thông minh.
Sau khi chữa trị, phá giải và hoàn nguyên số liệu, bọn họ lấy được một ít tin tức hữu dụng.
Những tin tức này nói cho bọn họ biết, mấy con chip này xuất phát từ đội bảo vệ người máy "Thiên Đường Máy Móc" - chúng đang tiến hành một đợt giao dịch thương mậu thị bị quân địch tập kích, tổn thất cực lớn, vì thế, một bộ phận linh kiện đã thất lạc.
Ngoại trừ lai lịch, có một bộ phận điểm thời gian trong những tin tức này cho thấy, "đầu não" rất có khả năng đã tồn tại và được đưa vào vận hành từ trước khi thế giới cũ hủy diệt.
Để chứng thực việc này, thu thêm tin tình báo, tiểu tổ của Lôi Vân Tùng đã lựa chọn đến thành Dã Thảo này, bắt đầu điều tra từ những thợ săn bản địa - những người này có hợp tác chặt chẽ với "Thiên Đường Máy Móc".
Những người dân du cư hoang dã xuất thân thấp kém đương nhiên không thể nhận được sự đối xử bình đẳng, vì thế, để quá trình hỏi thăm được thuận lợi, Lôi Vân Tùng đã cố gắng lựa chọn khách sạn tốt nhất, từ hành vi cử chỉ đều thể hiện rằng nhóm người của mình có một thế lực lớn làm chỗ dựa phía sau.
Bọn họ không rõ lắm rốt cuộc bọn họ bị "Phản Trí giáo" và "Cha xứ" để mắt đến từ bao giờ, chỉ có thể khẳng định là khi đi về phương bắc, đến chào hỏi thành chủ rồi mới gặp người đàn ông ốm yếu kia.
Đối với "lời nhờ vả" của Lôi Vân Tùng, Tưởng Bạch Miên chỉ ừ một tiếng rồi nói:
"Cuối cùng vẫn phải xem xem công ty sắp đặt thế nào.
Tuyến thông tin mà các anh điều tra ra, rất có khả năng công ty sẽ để các anh phụ trách tới cùng."
Lôi Vân Tùng nghe nói thế thì thở hắt ra một hơi, nói:
"Sau khi trở về, chúng tôi chưa chắc đã có cơ hội thường xuyên ra ngoài nữa. Tiểu tổ chúng tôi rất có khả năng sẽ bị giải tán."
Làm công tác điều tra thế giới cũ này lâu như vậy rồi, bọn họ cũng đã có những tình cảm và chấp niệm nhất định đối với chuyện này, cho nên rất mong muốn tổ của Tưởng Bạch Miên có thể tiếp nhận tuyến điều tra này, điều tra ra được, cho bọn họ một đáp án.
Tưởng Bạch Miên trấn an:
"Cái này phải xem kết quả bình xét cuối cùng thế nào, vẫn còn rất nhiều cơ hội mà."
Lôi Vân Tùng liếc nhìn các tổ viên nhà mình, cười cười nói:
"Thực ra đây cũng là chuyện tốt. Chúng tôi đều có người nhà có người cần chăm sóc, mỗi lần rời khỏi công ty ra vùng bên ngoài luôn đều rất thấp thỏm, sợ không thể trở về, đó, lần này suýt thì thật sự không về được rồi.
Có thể nhân cơ hội này hoàn toàn chuyển thành nhân viên làm công việc bên trong thì cũng tính là trong xui xẻo có may mắn đi, không cần lại để cho vợ con cha mẹ anh em mình lo lắng nữa, dù sao cũng đã xông xáo giữa nguy hiểm bao nhiêu năm, từng qua không ít nơi rồi, đã hơn tuyệt đại đa số nhân viên trong công ty, ừm, cũng nên biết đủ rồi."
Dù anh nói như vậy nhưng tôi có nghĩ bằng đầu ngón chân cũng có thể nghe ra sự lưu luyến của anh... Ầy, những nhân viên công ty đã quen với cuộc sống bôn ba bên ngoài, đại đa số đều hết sức lưu luyến với thế giới ngoài này, dù nơi đây luôn tràn ngập nguy hiểm... Tưởng Bạch Miên lầm bầm đôi câu trong lòng rồi lại tủm tỉm cười, phất tay nói:
"Bất kể kết quả cuối cùng thế nào thì đều là chuyện tốt cả, chí ít còn sống trở về. Chúc các vị thuận buồm xuôi gió."
"Hẹn gặp lại sau." Đám gnwofi Lôi Vân Tùng cũng phất tay, mở cửa xe, chui vào.
Nhìn theo xe của bọn họ chạy về phía nam, Tưởng Bạch Miên từ từ thở dài, nói với Thương Kiến Diệu:
"Anh đã thử bao lần rồi, sao còn ôm chờ mong làm gì?"
Thương Kiến Diệu lại đang cắn quả cầu tuyết cực lớn mà mình mới tự tay nặn ra.
"Chỉ là tôi thấy khát nước thôi." Hắn ậm ừ nói.
Tưởng Bạch Miên chép miệng một tiếng, đi về phía chiếc xe việt dã chống đạn của Hứa Lập Ngôn.
"Chúng ta cũng nên đi làm việc thôi."
Khi đang nói, cô quay đầu phất phất tay với đám Bạch Thần, Long Duyệt Hồng trên cửa sổ tầng hai, ý bảo ai làm việc người đó đi.
Dù sao thì đội bắt nô lệ Eugene vẫn còn đang ở ngoài thành, nhiệm vụ đuổi bắt "tội phạm bắt cóc" vẫn còn được treo đó.
Tin tức mới nhất mà Bạch Thần nghe được là, đội Eugene đã kinh qua một trận quyết chiến, tìm ra được một thủ lĩnh mới, thừa kế tờ giấy chứng nhận bắt nô lệ.
Thủ lĩnh mới hiển nhiên không hi vọng tìm lại được Eugene, hắn ta chỉ muốn tóm về được một gã "hung thủ", biểu hiện ra chính khí của mình, lấy đó mà phục chúng.
Ném quả cầu tuyết trên tay xuống, Thương Kiến Diệu ngồi vào ghế lái, nổ máy xe.
Bởi Long Duyệt Hồng không mở cửa sổ, Thương Kiến Diệu bỏ qua ý định ném quả cầu tuyết vào người anh ta, làm thế sợ vỡ luôn cửa kính mất.
"Tiếp sau đây có hai việc," Tưởng Bạch Miên ngồi trên ghế phụ, hơi dựa lưng ra sau, lấy "Thư trả lời" của Trần Húc Phong ra, nói thật đơn giản, "Một là, tìm Hứa Lập Ngôn, cho anh ta biết chúng ta là người của 'Sinh Vật Bàn Cổ', hi vọng có thể thành lập mối quan hệ đôi bên cùng có lợi; hai là, tự mình thẩm vấn gã 'Cha xứ' giả kia một lần, cố gắng hết khả năng nắm giữ được tình hình trong 'Phản Trí giáo".
Đây là nhiệm vụ mới mà công ty giao cho họ.
Bởi mấy ngày nay Thương Kiến Diệu chỉ mê mẩn nghịch tuyết, Tưởng Bạch Miên sợ rằng lúc đó hắn căn bản không có tâm trí đâu mà nghe mình một cách nghiêm túc, cho nên đành phải lặp lại một lần.
"Hiện tại đã là mối quan hệ đôi bên cùng có lợi rồi mà." Thương Kiến Diệu nói như thể hắn với Hứa Lập Ngôn đã thực sự là anh em tốt vậy đó.
Tưởng Bạch Miên bật cười:
"Điều này có thể duy trì bao lâu? Công ty cũng thấy giữa Hứa Lập Ngôn và thành Tối Sơ bên kia có rạn nứt nên mới nghĩ đến chuyện lôi kéo anh ta về phe mình.
Nếu có thể thành công, đến lúc đó có thể coi như hai người đã phát triển từ 'tình anh em' lên đến trình 'Cắt bào đoạn nghĩa', vậy thì bọn tôi không cần phải lo lắng chuyện không ra khỏi thành Dã Thảo được."
Quan hệ lợi ích là một loại quan hệ dễ dàng thay đổi mà cũng là loại vững chắc nhất.
Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi lại hỏi:
"Quan hệ đôi bên cùng có lợi là như thế nào?"
"Là cái kiểu tuy về danh phận thì không ở bên nhau nhưng có tiền cùng kiếm, có phúc cùng hưởng, có họa, ừm, cái này thì phải xem tình huống thế nào rồi sẽ giúp đỡ chút xíu, nói tóm lại là, nếu có thể thuận lợi vùi vào đây một cây đinh, khiến cho thành Tối Sơ khó chịu trong lòng, thì chắc chắn các vị trong hội đồng quản trị của công ty sẽ rất hài lòng." Tưởng Bạch Miên giải thích đơn giản.
"Sao bọn họ cư xử cứ như bọn trẻ con vậy." Thương Kiến Diệu đưa ra đánh giá cá nhân.
Tưởng Bạch Miên không nói được một lời, chỉ có thể trợn trắng mắt.
...
Là người anh em từng kết giao sống chết có nhau, Thương Kiến Diệu dễ dàng gặp Hứa Lập Ngôn.
Bên cạnh Hứa Lập Ngôn vẫn là thầy tu máy móc Tịnh Niệm mặc áo tăng dài, đội mũ chụp như trước.
Vừa nhìn thấy Tịnh Niệm, Thương Kiến Diệu bèn nhẹ nhàng lắc lư thân thể theo một vận luật kì lạ, sau đó bị Tưởng Bạch Miên trừng mắt cho một cái mới thôi.
"Hứa thành chủ, tôi có chuyện này muốn trao đổi với anh một chút." Tưởng Bạch Miên đưa mắt ra hiệu rằng điều này không thích hợp để thiền sư Tịnh Niệm nghe được.
Hứa Lập Ngôn cười lắc đầu:
"Quan hệ giữa tôi với Kiến Diệu thế nào, cô không phải ngại, cứ việc nói thẳng."
"Ừm, không cần để ý đến thiền sư đâu, giữa chúng tôi có hợp đồng bảo mật, mà giới tăng lữ thì luôn rất biết giữ chữ tín."
Tưởng Bạch Miên không khăng khăng giữ ý kiến nữa mà kéo ghế đối diện bên bàn, ngồi xuống.
Cô khẽ cười nói:
"Hứa thành chủ, anh có từng nghĩ đến chuyện tăng cường thực lực của bản thân không?"
Nghe được câu này, Thương Kiến Diệu nghiêng đầu nhìn tổ trưởng một cái, nhưng vẫn nghiêm túc ngậm chặt miệng.
Sắc mặt Hứa Lập Ngôn thoáng chốc đã trở nên nghiêm túc:
"Xin hỏi nói vậy là có ý gì?"
Tưởng Bạch Miên quét mắt nhìn qua rô bôt tăng lữ Tịnh Niệm đứng bên cạnh Hứa Lập Ngôn rồi lại thu hồi ánh mắt:
"Lấy ví dụ sự kiện tập kích lần này đi, nếu chẳng may kẻ địch có thể đột phá vòng bảo vệ của bảo tiêu, hạn chế được hoạt động của thiền sư Tịnh Niệm, vậy thì thành chủ sẽ biến thành một con dê béo chờ bị giết thịt, người ta muốn xẻo thế nào thì xẻo.
Tôi biết, anh có thể thuê rất nhiều bảo tiêu, thậm chí bao gồm cả nghiệp đoàn 'Thợ săn cao cấp', tình huống bình thướng thì rất khó có ai có thể ám sát được anh, nhưng chẳng may có gì đó trục trặc thì không ổn, nếu thực lực của bản thân có thể được tăng cường, vào thời điểm cần thiết, chưa biết chừng lại có thể là một nhân tố quyết định thắng bại.
Anh hẳn nên hiểu rõ, trên thế giới này có rất nhiều loại vũ khí vượt xa vũ khí thường quy, và nhân loại cũng thế."
Đối với Hứa Lập Ngôn mà nói, sự kiện "Cha xứ" là tình huống nguy hiểm nhất mà hắn ta gặp được từ khi sinh ra tới nay, mỗi khi nghĩ tới khoảnh khắc như mành chỉ treo chuông ấy, toàn thân lại lạnh run, cô đơn mà bất lực, sợ hãi bất an, bởi vậy còn liên tục mấy ngày đều gặp ác mộng.
"Nên làm thế nào?" Hứa Lập Ngôn nỗ lực tỏ vẻ mình cũng chẳng cấp thiết muốn biết lắm.
Tưởng Bạch Miên nở nụ cười:
"Tại Đất Xám, có rất nhiều con đường tăng cao thực lực bản thân, nhưng chỉ có thể vượt qua thường quy một chút mà thôi.
Một là trở thành người thức tỉnh, nhưng cách này thực sự muốn xem vận mệnh thế nào, không phải cứ cố gắng thử, không phải cứ có quyền có thế là có thể thành công; hai là truyền ý thức, trở thành "Người bất tử", cách này đối với những người cao tuổi mà nói, quả thực là một điều mê hoặc khá lớn đấy, nhưng thành chủ vẫn còn trẻ, còn có rất nhiều thứ chưa được hưởng thụ; ba là cải tạo thành máy móc, dựa vào mối quan hệ giữa anh và thành Tối Sơ hẳn cũng không phải việc khó khăn gì, chỉ có điều, chưa chắc đã lấy được thiết bị tối tân, hơn nữa, bề ngoài cũng không được dễ coi lắm..."
Nói một hồi, giọng điệu của Tưởng Bạch Miên đột nhiên biến chuyển:
"Anh xem, chi giả sinh học của tôi thế này, nhìn bề ngoài hoàn toàn không có bất cứ điểm khác thường nào, nhưng lại có được năng lực vượt xa nhân loại."
Ngón tay cô đột nhiên toát ra một luồng hồ quang màu bạc.
Hứa Lập Ngôn trầm mặc chốc lát, hỏi:
"Các vị là người của "Sinh Vật Bàn Cổ"?"
"Đúng." Tưởng Bạch Miên mỉm cười đáp, "So với kĩ thuật cải tạo gen chưa được hoàn thiện thì kĩ thuật chi giả sinh vật đáng tin hơn nhiều."
Hứa Lập Ngôn lẳng lặng nhìn cô hơn chục giây, rốt cuộc mở miệng hỏi:
"Các vị muốn thu được điều gì?"
Tưởng Bạch Miên nở nụ cười:
"Thứ chúng tôi muốn rất ít thôi.
Anh còn sống, anh còn nắm quyền chỉ huy thành Dã Thảo trong tay, anh còn duy trì tự do của thành Dã Thảo, đối với chúng tôi mà nói, thế là đủ rồi.
Nếu còn có thể để chúng tôi mua được một ít vật tư không thể mua được theo con đường mậu dịch bình thường ở đây, chúng tôi vô cùng cảm kích.
Hứa thành chủ, đặt toàn bộ quả cân lên một bên thì cái cân không thể duy trì được thăng bằng đâu."
Hứa Lập Ngôn suy tư một lát, không đáp lại ngay, chỉ nói:
"Để tôi suy nghĩ thêm một chút đã."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn