Chương 174: Chương 172: Chi bằng khiêu vũ
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~32 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh Một mình Tưởng Bạch Miên không cách nào đánh ngang tay với mười tên thủ vệ, cô chỉ có thể canh chừng bọn họ, phòng ngừa có kẻ nào tìm cơ hội bắn vỡ đầu Thương Kiến Diệu từ góc mà hắn không thấy được.
Tóm lại, ai dám có hành vi bất thường, cô sẽ lấy súng "điểm danh" kẻ đó.
Nhưng đây là biện pháp trị ngọn không trị tận gốc vấn đề, đầu óc cô xoay chuyển cấp tốc, cảm giác như đang đi xiếc dây trên vực thẳm.
Nhưng chỉ một, hai giây sau, Tưởng Bạch Miên đã mỉm cười, mặt treo ý bất đắc dĩ, hô lớn:
"Đồng bạn này của tôi đầu óc có vấn đề, đã phải điều trị với bác sĩ thần kinh một thời gian dài.
Nói đơn giản hơn là, anh ta bị tâm thần, là một người điên đó.
Lần này chúng tôi đến thành Dã Thảo là tính nhân dịp đi làm nhiệm vụ, tranh thủ kiếm cho anh ta một bác sĩ điều trị giỏi hơn.
Các vị, tôi không nói đùa đâu, anh ta thực sự dám ấn xuống đó, đừng có lấy tính mạng của mình ra mà đánh đố lòng can đảm của một kẻ điên.
Người điên thì có gì mà không dám làm? Ngay cả bản thân mình, anh ta cũng dám giết."
Vốn đám người Triệu Chính Kỳ thấy bộ dạng Thương Kiến Diệu đoan chính, tuổi còn trẻ, đồng bạn còn rất đẹp, nghĩ hắn hẳn không phải loại người hung ác, dám lấy tính mạng của toàn bộ những người trong phòng họp này ra mà đánh cược, đang tính xem có nên gây cho hắn chút áp lực để hắn luống cuống lên, tự lộ ra sơ hở, nhưng lại nghe được mấy lời như thế đó.
Bọn họ căng thẳng trong lòng, một bụng tính toán cứ thế xẹp xuống.
Nói vậy không phải bọn họ đã hoàn toàn tin Tưởng Bạch Miên, nhưng loại chuyện liên quan đến tính mạng thế này, chỉ sợ "nhỡ đâu".
Nhỡ đâu hắn thực sự là một bệnh nhân tâm thần, một người điên thì sao?
Hắn không muốn sống, nhưng người khác lại chưa muốn chết đâu!
Lúc này, u Dick nhớ lại các biểu hiện trước nay của Thương Kiến Diệu, mặc dù không muốn thừa nhận nhưng vẫn phải mở miệng nhắc nhở một câu:
"Đầu óc anh ta có khả năng thực sự có vấn đề.
Đây là lần đầu chúng tôi hợp tác, trước đó tôi đã cảm thấy anh ta không được bình thường."
Sở dĩ u Dick nói ra sự thật này là bởi vì anh ta lo lắng các tay quý tộc kia quá lỗ mãng, đẩy mâu thuẫn trở nên gay gắt, dẫn đến chuyện mọi người sẽ cùng nhau bị "nấm nhỏ" đưa lên trời.
Đối với lời đánh giá như vậy, Thương Kiến Diệu không chỉ không cho rằng mình bị sỉ nhục mà còn cười gật đầu, nói:
"Đúng, tôi có giấy xác nhận của bác sĩ luôn, đợi lát nữa có thể lấy cho mấy người xem."
Khi đang nói chuyện, ánh mắt hắn di động qua lại giữa "Thợ săn cao cấp" u Dick và thầy tu người máy Tịnh Niệm.
Sau đó, hắn mỉm cười bổ sung:
"Tôi biết các người là những người thức tỉnh, ở chỗ này chưa biết chừng có càng nhiều hơn.
Nhưng tôi phải nói trước cho các người biết, thế lực sau lưng tôi rất am hiểu làm chi giả sinh học, bên trong còn có thể có các loại chip phụ trợ, dù hiện tại trong phạm vi thích hợp, các người có cơ hội dùng năng lực khống chế tôi, nhưng chưa biết chừng ngón tay tôi sẽ vẫn tự động đè xuống đấy."
Nói đoạn, nụ cười của hắn càng thêm xán lạn, nhìn quanh một vòng, nói:
"Lời vừa rồi của tôi có thể chỉ là nói dối, cũng có thể là nói thật, các người có thể đoán thử coi liệu có phải là thật hay không."
Thấy hắn cười như vậy, đám quý tộc Hứa Lập Ngôn, Triệu Chính Kỳ, Francisco cùng đám bảo tiêu vô thức rùng mình một cái, như thể vừa cảm nhận được cơn điên cuồng ẩn dấu dưới nụ cười đó.
Nụ cười đó càng xán lạn, bọn họ càng cảm nhận được rõ nét sự u tối khuất sau nó.
Tịnh Niệm và u Dick biết Thương Kiến Diệu rất có khả năng đang nói dối, nhưng bọn họ không dám đánh cược rằng đối phương chắc chắn đang nói dối.
Ngay cả thầy tu người máy Tịnh Niệm cũng thật sự nảy sinh dự cảm nguy hiểm cực kì mãnh liệt, điều này làm cho hắn ta càng tin tưởng người điên kia thực sự dám ấn nút điều khiển từ xa, kích nổ toàn bộ đống thuốc nổ.
"Cõi súc sinh trong sáu cõi luân hồi" mà hắn ta chuẩn bị, cuối cùng vẫn không được sử dụng đến.
Lấy bản thân hắn ta mà nói, thực ra không phải rất sợ hãi trước mức độ phát nổ này, cho dù thân thể máy móc chắc chắn sẽ bị phá hủy, nhưng chỉ cần linh kiện trung tâm có thể còn sót lại nhờ nhiều tầng bảo vệ, qua mười ngày nửa tháng lại trở thành một gã tăng lữ mới tinh.
Tưởng Bạch Miên đứng sau lưng Thương Kiến Diệu cố gắng nín nhịn khao khát muốn trợn trắng mắt một cái, "Xì" một tiếng trong lòng:
"Lại còn học được chiêu này nữa..."
Mỗi câu mỗi từ mà Thương Kiến Diệu vừa nói đều là lời nói thật, cho dù thầy tu người máy Tịnh Niệm có chiêu "Tha Tâm Thông" thì cũng không phát hiện bất cứ vấn đề gì.
Vấn đề duy nhất là, kết quả mà bọn họ suy luận ra được từ những lời này, chỉ có thể là: Thương Kiến Diệu có chi giả sinh vật và chip phụ trợ, có thể kích nổ thuốc nổ ngay trong tình huống bị khống chế.
Nhưng người có chi giả sinh vật và chip phụ trợ thực ra là của Tưởng Bạch Miên cơ.
Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, điều này thuộc về "chú hề suy luận" phạm vi lớn không thuộc năng lực người thức tỉnh.
Thấy đám người có mặt dường như đều đã bị kinh sợ, thầy tu người máy Tịnh Niệm bèn cất giọng điện tử:
"Nam mô A Nậu Đa La Tam Miểu Tam Bồ Đề, thí chủ làm như vậy, rốt cuộc là vì điều gì?"
"Anh đoán xem." Thương Kiến Diệu thoải mái cười nói.
Thật đúng là người điên... Bọn Hứa Lập Ngôn, Triệu Chính Kỳ đã triệt để tin vào lời Tưởng Bạch Miên rồi.
Kiểu điên cuồng này, loại hành vi thần kinh cỡ này, là không thể diễn ra được.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên hắng giọng một tiếng, ngăn không cho Thương Kiến Diệu tiếp tục khiêu khích thiền sư Tịnh Niệm.
Cần biết rằng, mỗi một thầy tu người máy đều có điểm không thể xúc phạm tới, một khi bị chạm vào, chắc chắn sẽ phát cuồng ngay tại trận.
Nếu như Thương Kiến Diệu nói năng không xuôi tai, chọc giận Tịnh Niệm thiện sư, đến khi đó, hắn ta cướp cơ hội làm thịt toàn bộ đám quý tộc ở đây trước, thì thành ra không còn con tin nữa rồi.
Tưởng Bạch Miên nói với thủ vệ ngoài cửa trước khi Thương Kiến Diệu kịp lên tiếng lần nữa:
"Yêu cầu đầu tiên, đóng cửa lại."
Đóng cửa lại, thì đám thủ vệ bên ngoài sẽ không thể xác định chính xác vị trí của Thương Kiến Diệu nữa, cũng sẽ không dám tùy tiện bắn tỉa, giúp làm giảm bớt áp lực phòng ngự của cô.
Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã nhìn về phía đám Hứa Lập Ngôn, hừ mũi một tiếng biểu thị nghi hoặc:
"Hửm?"
Hứa Lập Ngôn nuốt nước miếng, la to:
"Đóng cửa."
"Đóng cửa lại."
Đám thủ vệ nghe lệnh, phân ra vài người, đóng cánh cửa phòng họp quý tộc lại.
Lúc này Thương Kiến Diệu mới xách thuốc nổ, tay cầm súng lục, bước từng bước về phía bàn dài.
"Ngồi đi, ngồi cả đi, có việc gì thì thương lượng là được." Hắn nhiệt tình mời đám nghị viên quý tộc đang núp ở các xó xỉnh.
Tưởng Bạch Miên đang đứng bên cạnh hắn, giúp hắn giám sát u Dick, thầy tu người máy Tịnh Niệm và động tĩnh nơi cửa chính thì chỉ có một đánh giá đối với lần này: Vào tròng rồi!
Cô thậm chí còn hoài nghi liệu người này có thực sự bị ở vào trạng thái chập mạch hay không nữa.
"Không, không, không có việc gì, cậu cứ nói, chúng tôi nghe được mà." Triệu Chính Kỳ cố nặn ra một nụ cười, đáp lại lời mời của Thương Kiến Diệu.
Hứa Lập Ngôn cũng nhanh nhẹn nói:
"Có chuyện gì thì thương lượng với nhau là được."
"Muốn vũ khí, đạn dược, lương thực, vàng, dầu mỏ, than đá, ma túy, tất cả đều không thành vấn đề."
Hắn ta còn trẻ, mới làm thành chủ có vài năm, còn chưa muốn đi gặp ông bà ông vải vội đâu.
Thương Kiến Diệu chậm rãi ngồi xuống ghế dưới cùng ở bàn dài, khó xử nói:
"Tôi đang nghĩ xem, sau khi tôi ấn nút thì các người sẽ bị nổ thành tầm bao nhiêu mảnh nhỉ?"
Thấy hắn kiên quyết như vậy, Merich đang núp dưới gầm bàn kia không dám phản đối nữa, từ từ chui ra, ngồi vào ghế.
Có ông ta làm gương, đám Triệu Chính Kỳ cũng lần lượt đi về phía bàn họp, ngồi vào vị trí của mình.
Bảo tiêu và tùy tùng của bọn họ đứng ngay sau lưng, nhìn chằm chằm vào ngón tay Thương Kiến Diệu.
"Anh... ngài có thể nói ra yêu cầu của mình được chứ?" Hứa Lập Ngôn kiệt lực hạ thấp vị trí, lên tiếng.
Thương Kiến Diệu cười, nhìn quanh một vòng.
"Sau khi đánh lùi đám dân du cư hoang dã, mọi người quyên ra lương thực và vật tư chữa bệnh của mình, thu nạp những người còn sót lại, cứu tế công dân của thành này, giúp thành Dã Thảo nhanh chóng khôi phục ổn định, một lần nữa tràn ngập sức sống."
Yêu cầu này... Hắn là thành chủ của thành Dã Thảo, hay mình mới là thành chủ đây? Hứa Lập Ngôn suýt thì hoài nghi cả lỗ tai của mình.
Điều này làm cho đám Triệu Chính Kỳ càng thêm tin tưởng Thương Kiến Diệu là một tên điên.
Chỉ có u Dick liếc nhìn Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên, ánh mắt suy tư, bỏ ý định mạo hiểm sử dụng năng lực "Cưỡng chế đi vào giấc ngủ".
Im lặng vài giây, Hứa Lập Ngôn mở miệng hỏi:
"Mục tiêu cứu tế có bao quát cả dân du cư hoang dã không?"
Thương Kiến Diệu đáp không chút do dự:
"Có."
Ngay khi các quý tộc hơi sửng sốt trước yêu cầu đó, Tưởng Bạch Miên đã bổ sung:
"Thu gom người lại, tách ra hỏi, những kẻ đã từng giết người thì cho bọn họ đổi vị trí với nô lệ trong trang viên của các vị.
Đã có bao nhiêu người chết như vậy, cả quân phòng thủ thành phố lẫn vệ đội thành chủ đều cần bổ sung thêm."
Hứa Lập Ngôn nghe nói thế, mắt thoáng lóe lên, hỏi thêm:
"Còn yêu cầu gì khác không?"
"Có." Thương Kiến Diệu cười gật đầu.
Lúc này đám Triệu Chính Kỳ mới thở phào nhẹ nhõm.
Bọn họ không tin có ai lại vì cứu nạn dân mà bỏ qua tính mạng của mình, kéo cả đám quý tộc cùng chết, đây chắc chắn chỉ là yêu cầu nhân tiện thêm vào thôi.
Xét đến cùng, chắc chắn vẫn là vì bản thân.
"Ừm... Trước cứ hoàn thành chuyện vừa rồi đi đã rồi chúng ta nói tiếp." Thương Kiến Diệu cười cười, nhìn về phía gã mập Triệu Chính Kỳ, "Bắt đầu từ ông đi, ông gọi điện cho cấp dưới trước đi."
Không đợi Triệu Chính Kỳ mở miệng, hắn đã cười tủm tỉm nói ra một vấn đề:
"Nếu như tôi nói với bọn họ 'Kẻ nào giở trò, tôi bắn nát đầu kẻ đó, nếu các người chọn giúp y, tôi sẽ ấn chốt', ông nghĩ bọn họ sẽ làm thế nào nhỉ?"
Đối mặt với gương mặt tươi cười ấy, Triệu Chính Kỳ khó nhọc nuốt nước miếng:
"Tôi nói gì ngài đều sẽ nghe được hết, chắc chắn tôi không dám giở trò gì đâu."
Ông ta không có ý định muốn giở trò bằng ngôn ngữ, việc này nếu làm không tốt, bị phát hiện ra, mâu thuẫn sẽ lập tức trở nên gay gắt.
ÔNg ta chuẩn bị dùng biện pháp đường đường chính chính hơn.
Ngay sau đó, Triệu Chính Kỳ lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho cấp dưới thân cận, dựa theo nội dung mà Thương Kiến Diệu vừa nói để dặn bảo bọn họ thực hiện.
Toàn bộ quá trình không có chút lấn cấn nào.
Thế nhưng, tay cấp dưới của ông ta hiện đang ở ngay bên ngoài, biết ông ta bị người ta đe dọa, cho nên chắc chắn sẽ không bắt tay vào thực hiện ngay lập tức, tất nhiên sẽ phải đợi xem thêm một thời gian.
Lần lượt yêu cầu các vị nghị viên quý tộc có mặt gọi điện ra ngoài, Thương Kiến Diệu chậm rãi đứng lên nói:
"Yêu cầu thứ hai dành cho mỗi người là không giống nhau, chúng ta làm lần lượt nhé."
Hắn cẩn thận lùi vào một góc xa khu vực bàn dài, lớn tiếng gọi thầy tu máy móc Tịnh Niệm:
"Thiền sư, ngài đầu tiên."
Tịnh Niệm tài cao gan lớn, không có gì không bỏ được, chẳng cần suy nghĩ mà bước qua luôn.
Lúc này, Thương Kiến Diệu đưa điều khiển từ xa cho Tưởng Bạch Miên, cười nói với mọi người.
"Cô ấy cũng có chi giả sinh vật."
Tưởng Bạch Miên phối hợp với lời hắn, làm ngón tay trái toát ra một tia hồ quang.
Thấy vậy, đám Hứa Lập Ngôn cảm thấy mình thật là may mắn vì vừa rồi không hành động lỗ mãng, mạo hiểm.
Khống chế tình hình xong, Thương Kiến Diệu nhìn về phía thầy tu máy móc Tịnh Niệm cao gần hai mét, theo dõi đôi mắt đỏ rực chớp động của hắn ta, ghìm giọng hỏi:
"Thiền sư, ngài có quen Tịnh Pháp đại sư không?"
Như thế này thì đám quý tộc bên bàn dài không nghe được bên họ nói gì.
"Đó là sư đệ của tôi." Tịnh Niệm bình thản đáp.
Thương Kiến Diệu lại vòng trở về:
"Ngài xem, tôi có quen Tịnh Pháp đại sư, từng nghe đại sư giảng phật hiệu, tôi còn hỗ trợ ngăn trở thành chủ tự bạo, giúp cho ngài có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Cho nên..."
Đôi mắt điện tử của Tịnh Niệm chớp động thật nhanh, sau đó cũng nhanh chóng khôi phục như bình thường.
Hắn ta khẽ niệm phật hiệu, dùng thanh âm điện tử nói:
"Nếu đã là bạn bè trong giáo đoàn, bần tăng nguyện ý hỗ trợ anh một tay."
"Cảm ơn thiền sư." Thương Kiến Diệu lần thứ hai vươn tay, cùng Tịnh Niệm bắt tay, "Ngài có thể trở về."
Nhìn theo Tịnh Niệm quay lại ngồi bên cạnh Hứa Lập Ngôn, anh cao giọng gọi u Dick:
"Anh u, đến lượt anh."
...
Bọn thủ vệ đợi bên ngoài phòng họp của quý tộc chừng gần hai chục phút, rốt cuộc thấy cửa chậm rãi mở ra.
Thương Kiến Diệu và đám Hứa Lập Ngôn, Triệu Chính Kỳ, Francisco bá vai bá cổ nhau đi ra, ai nấy đều tươi cười vui vẻ.
Triệu Chính Kỳ nhìn quanh một lượt, thấy được cấp dưới thân cận của mình bèn cười ha hả nói:
"Hiểu lầm đã giải trừ, cứ làm theo những gì mới được phân phó đi."
"Chuyện của người anh em của ta chính là chuyện của ta."
Bọn thủ vệ trợn mắt há mồm, Tưởng Bạch Miên đang đi phía sau nhân cơ hội lấy ra ảnh chụp nhóm Ngụy Ngọc, nói:
"Mau xem xem ba người này có ở khu vực quanh đây không."
Nếu muốn vu oan hãm hại thì đám thành viên "tổ điều tra thế giới cũ" chắc chắn sẽ lại lẻn vào phủ thành chủ.
...
Trong phủ nhà họ Triệu, ở một thư phòng.
Triệu Nghĩa Học, con trai thứ hai của nhà họ Triệu đang đứng bên cửa sổ, cầm điện thoại di động, trò truyện với người nào đó.
"Đợi lát nữa chú ý nghe, nếu nghe thấy tiếng nổ ầm ầm thì đó chính là tiếng pháo mừng anh trở thành thành chủ." Đầu điện thoại bên kia, một giọng nói hơi khàn khàn mang theo ý cười nói như vậy.
"Tiếng nổ? Ba tôi với anh tôi thì sao?" Triệu Nghĩa Học thoáng ngạc nhiên.
Vị "cha xứ" ở đầu bên kia cười khẽ một tiếng:
"Đương nhiên là cùng nhau lên thiên đường.
Anh nghĩ thử chút đi, nếu bọn họ còn sống thì dù không có Hứa Lập Ngôn, không có quý tộc khác, anh cũng không có cơ hội làm thành chủ.
Tôi biết anh không nỡ ra tay, cho nên tôi đã giúp anh rồi, khỏi cần cảm ơn.
Yên tâm đi, đã có vị kia của 'thành Tối Sơ' ủng hộ anh, những người còn lại không đáng ngại."
Triệu Nghĩa Học trầm mặc một lát, cấp dưới thân cận đi vào thư phòng, tiến đến bên cạnh anh ta, kề tai báo cáo tình hình.
Đầu bên kia điện thoại, "Cha xứ" cười hỏi:
"Thế nào, đã nghe thấy tiếng nổ chưa?"
Sắc mặt Triệu Nghĩa Học thoáng lộ vẻ cổ quái, hồi đáp:
"Không thấy nổ..."
"Bọn họ, hiện đang khiêu vũ trong phòng họp..."
"Khiêu vũ?"
"Cha xứ" cất tiếng nghi hoặc.
Sau đó, hắn ta câm lặng thật lâu, không nói được gì.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn