Chương 162: Chương 160: Hợp tác
Trường Dạ Dư Hỏa · đời ko ngọt thì LN ngọt · 302 chương · ~25 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 3: Số mệnh
"Đầu não"... Tưởng Bạch Miên đã đặc biệt nghiên cứu nội dung về mặt này, biết nó là chỉ cái gì.
"Đầu não" ý chỉ đầu óc của thành phố, là đầu óc chân chính.
Đây là mục tiêu quan trọng của thế giới cũ trên con đường trí thông minh.
"Trung tâm Điều khiển Mạng lưới Thành phố Thông minh" mà bọn họ nhìn thấy ở di tích số 1 trong đầm lầy chính là hình thức ban đầu của nó.
Thành phố thông minh bản hoàn chỉnh là do đầu não quản lý toàn bộ các đường mạng, ô tô tự lái, trí thông minh nhân tạo không thuộc tài sản riêng, thông qua các thuật toán phức tạp, điều phối tài nguyên tương ứng, quy hoạch tuyến đường chính xác, làm cho tất cả những bệnh mà thành phố trong quá khứ có đều bị diệt trừ tận gốc.
Lúc này, Tưởng Bạch Miên liếc thấy Thương Kiến Diệu giơ tay phải lên lau khóe miệng.
"..." Cô nhất thời cạn lời.
Vài giây sau, cô mới cảm thán:
"Không ngờ trước khi thế giới cũ bị hủy diệt thì đã có 'đầu não' được đưa vào vận hành."
Cứ như vậy, "đầu não" trải qua thế giới cũ hủy diệt, rất có khả năng đã ghi chép lại một số tình huống vô cùng quan trọng.
Dựa vào điểm này, Tưởng Bạch Miên hoàn toàn hiểu tại sao tổ điều tra thế giới cũ của đám người Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi lại muốn tới thăm hỏi thành chủ Hứa Lập Ngôn của thành Dã Thảo.
"Điều này có gì quan trọng? Thế giới cũ đã bị hủy diệt rồi." Hứa Lập Ngôn hoàn toàn không thể hiểu nổi lời hoài niệm của Tưởng Bạch Miên.
Hắn ta nói tiếp:
"Lúc ấy tôi nói cho bọn họ là tôi cũng không rõ cho lắm. Mối quan hệ giữa chúng tôi và 'Thiên Đường Máy Móc' chỉ đơn giản là hợp tác, bọn họ cung cấp các loại thiết bị điện tử, người máy cho các mục đích sử dụng khác nhau, chúng tôi bán sản phẩm dầu mỏ, pin hiệu suất cao và các loại tài nguyên mà nhà máy năng lượng nguyên tử cần."
Những thứ được liệt kê phía sau vốn là những thứ mà thành Dã Thảo không sản xuất được, nhưng bọn họ là thương nhân trung gian đủ tư cách.
"Vậy lúc giao thiệp với người của 'Thiên Đường Máy Móc', anh có phát hiện chi tiết nào đáng để ý không?" Tưởng Bạch Miên theo thói quen nghề nghiệp hỏi tiếp.
"Bọn họ làm việc đúng chức trách, không nhận hối lộ, bởi vì đều là người máy thông minh mà." Hứa Lập Ngôn cười lắc đầu: "Nếu các vị cảm thấy thực sự hứng thú, lại giúp tôi giải quyết được chuyện hiện tại, vậy khi chúng tới thành Dã Thảo giao dịch, tôi có thể giới thiệu cho các vị làm quen. Sau này các vị muốn hiểu biết thêm điều gì thì trực tiếp tìm chính chủ ấy."
Tưởng Bạch Miên suy nghĩ vài giây, nghiêm mặt hỏi:
"Thành chủ, có phải có người định ám sát anh hay không?"
Hứa Lập Ngôn nhướng mày, nhất thời có chút kinh ngạc:
"u Dick nói cho các vị?"
"Tôi chưa hề nói gì." u Dick phủ nhận.
"Vậy làm sao các vị biết được?" Hứa Lập Ngôn nhìn Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu, nghi ngờ hỏi.
"Đoán." Tưởng Bạch Miên nở nụ cười: "Đoán từ những chuyện mà vị 'Cha xứ' của 'Phản Trí giáo' kia từng làm. Hắn ta cũng vì ám sát một vị trưởng lão của viện Nguyên Lão thành Tối Sơ nên mới bị truy nã."
Hứa Lập Ngôn giật mình, thở hắt ra một hơi rồi nói:
"Nói thật thì ban nãy lúc nhìn thấy hai vị, trong lòng tôi có chút khinh thường, cảm thấy hai vị là bình hoa trông xinh trai đẹp gái nhưng chẳng có bản lĩnh gì.
Tôi biết suy nghĩ như vậy là vô căn cứ, nhưng vẫn không nhịn được nghĩ như thế. Hiện giờ tôi không coi thường các vị nữa."
Chờ hắn ta nói xong, Thương Kiến Diệu nghiêm túc phân tích:
"Một kẻ bề trên như anh, trong lòng ắt hẳn rất kiêu ngạo, nhìn thấy ai mà vượt trội hơn mình về mặt nào đó, anh sẽ không kìm được hạ thấp đối phương, ai mà xinh đẹp tức là óc hạt nho, cường tráng thì là thô lỗ, từ đó để duy trì cảm giác ưu việt về mặt tâm lý..."
Hứa Lập Ngôn giơ hai tay khép lại trước người:
"Nói cũng có lý. Anh có vẻ rất hiểu phân tích tâm lý nhỉ."
"Tôi thường xuyên trao đổi với bác sĩ tâm lý." Thương Kiến Diệu trả lời vô cùng tự tin.
Nếu như trị liệu cũng là trao đổi... May là không bị đuổi thẳng cổ ra ngoài... Tưởng Bạch Miên thầm oán một câu, quyết định đưa đề tài về đúng đường:
"Thành chủ, ý của anh vừa rồi là tôi đã đoán đúng?"
"Đúng." Hứa Lập Ngôn không giấu diếm: "Khoảng chừng hai tháng trước, tôi nhận được một tin tức nói là có người muốn ám sát tôi. Trong khoảng thời gian khi cha tôi vừa qua đời, chuyện như vậy thường xuyên xảy ra, tôi cũng quen rồi, nên từng bước tăng cường phòng vệ, phát ra một lượng lớn nhân viên tình báo hòng mau chóng biết được kẻ đứng sau là ai, tranh thủ trừ khử tai họa ngầm trước khi nó kịp bộc phát."
Nói tới đây, hắn ta nhìn về phía u Dick:
"Anh u Dick đây là người tôi thông qua công hội đặc biệt mời tới giúp, anh ấy cực kỳ am hiểu điều tra và tra hỏi, có biệt hiệu là 'thiết bị truy tìm' và 'máy phát hiện nói dối'. Ai ngờ ngày hôm sau khi anh ấy tới đây, nhân viên tình báo quan trọng nhất trong thành của tôi là Lưu Đại Tráng bị bắn chết bên đường.
Tôi tin rằng nhất định anh ta đã điều tra được manh mối quan trọng nào đó nên mới bị diệt khẩu."
Tưởng Bạch Miên yên lặng lắng nghe, rồi nói qua một lượt những thông tin mà mình có thể tiết lộ.
Bao gồm bọn họ nhận được ủy thác tiến đến điều tra việc Lôi Vân Tùng, Lâm Phi Phi mất tích, cuối cùng phát hiện bọn họ còn sống, nhưng dường như bị khống chế, nghi là có liên quan tới vị "Cha xứ" của "Phản Trí giáo" kia.
Cuối cùng cô nói:
"Bây giờ chúng tôi đã tìm được người bị hại của bị 'Cha xứ' kia, cô ấy sẽ nhanh chóng tuyên bố nhiệm vụ."
"Không tệ." Hứa Lập Ngôn khen một câu, rồi nói với u Dick: "Hy vọng có thể nhanh chóng tìm ra được mục tiêu."
Bất kể "Cha xứ" kia có thật sự là người đứng sau hay không, trong chuyện này, gã ta chắc chắn đảm nhiệm nhân vật quan trọng.
"Tôi lập tức đi thu hoạch tin tình báo." u Dick đứng lên.
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu cũng đứng dậy, ra khỏi văn phòng hội trưởng.
"Tôi đi gặp người bị hại trước đã." u Dick nói một câu, không chờ đáp lại đã nhanh chóng chạy tới cầu thang.
Tưởng Bạch Miên biết chuyện truy tìm tiếp theo không liên quan tới mình, bèn chậm rãi đi phía sau, chờ một lượng lớn thợ săn di tích chủ động "cống hiến sức lực".
Khi rời xa văn phòng hội trưởng, sắp đến chỗ cầu thang, cô mới hạ nhỏ giọng xuống nói:
"Lúc đi lên vừa rồi, anh hiểu câu hỏi của tôi không?"
Cái cô nói là câu hỏi dùng ánh mắt và vẻ mặt theo bản năng.
Lúc ấy Thương Kiến Diệu dùng việc gật đầu để đáp lại là có.
Hiện giờ nghĩ lại, Tưởng Bạch Miên có chút nghi ngờ không rõ rốt cuộc người này có hiểu rõ ý của mình không.
Nói thẳng thì nếu đổi lại là cô, cô cũng không cách nào từ cái nhìn đơn giản như vậy mà đọc hiểu được nội dung cụ thể.
Thương Kiến Diệu đáp lại không chút do dự:
"Nhìn hiểu chứ. Lúc ấy chúng ta đi trên đường, không gặp ai cả, cô đột nhiên quay sang nhìn tôi, nhất định là có liên quan tới nội dung cảm ứng được.
Mà căn phòng chỗ Hứa Lập Ngôn đang ở có sự tồn tại của rất nhiều người. Điều này làm tôi liên tưởng tới lần trước, chúng ta ngồi ở bên dưới, trên đầu có không ít người qua lại, một trong những người đó vừa có ý thức nhân loại lại vừa có tín hiệu điện của người máy.
Nếu cô toàn bộ tín hiệu điện mà cô cảm ứng được là của con người, chắc chắn sẽ không nhìn tôi để tìm kiếm sự xác nhận.
Cho nên, đáp án rất đơn giản, cô đang hỏi xem có phải tất cả đều là ý thức nhân loại không."
Tưởng Bạch Miên ngẩn ra vài giây, há miệng rồi nói:
"Mạch suy nghĩ phức tạp, nhưng thật ra đoán đúng rồi..."
Cô không thể không thừa nhận về mặt nào đó, Thương Kiến Diệu hoàn toàn không ngu ngốc chút nào, thậm chí có thể nói là vô cùng thông minh, có điều hắn luôn khiến mọi việc trở nên rất đơn giản, hoặc cực kỳ phức tạp.
Bước xuống cầu thang, Tưởng Bạch Miên nhìn thoáng qua bên dưới, khẽ nói:
"Người khoác áo choàng bên cạnh Hứa Lập Ngôn hẳn là một 'người bất tử'."
Có phải thầy tu máy móc không thì còn phải xem xét.
"Cũng không rõ hắn có phải thiền sư Tịnh Pháp không." Thương Kiến Diệu chợt nói.
"Anh đúng là nhớ thiền sư Tịnh Pháp mãi không quên được nhỉ." Tưởng Bạch Miên buồn cười trêu một câu.
Thương Kiến Diệu thì đáp lại rất nghiêm túc:
"Thiền sư Tịnh Pháp truy đuổi Kiều Sơ, mà Kiều Sơ thì lấy thiết bị giáp cốt của chúng ta, ăn rất nhiều đồ hộp, lương khô và thanh năng lượng của chúng ta..."
"Tôi hiểu." Tưởng Bạch Miên nặng nề gật đầu.
Trong lúc nói chuyện, bọn họ đi hết cầu thang, trở lại đại sảnh.
Lúc này, vị phó hội trưởng Christina tóc vàng mắt xanh vừa đúng lúc mang theo bốn tên vệ sĩ mặc đồ đen tiến vào từ cửa hông.
Cô ta nhìn thấy Thương Kiến Diệu thì mắt sáng lên, bước nhanh vài bước tới, mỉm cười nói:
"Hôm nay tôi ở phòng 308 tầng 3 cả ngày, anh có thể tới tìm tôi bất cứ lúc nào."
Dứt lời, cô ta đưa mắt nhìn Tưởng Bạch Miên, chầm chậm đảo qua khuôn mặt cô.
Nụ cười lại càng rực rỡ trên khuôn mặt Christina, cô ta hỏi Thương Kiến Diệu:
"Đây là đồng đội của anh?"
Không chờ Thương Kiến Diệu đáp lại, cô ta quay sang nhìn Tưởng Bạch Miên:
"Cô có thể theo anh ấy tới tìm tôi."
Tưởng Bạch Miên ừ một tiếng có lệ.
Khi hai bên đi lướt qua nhau, cô đã chuẩn bị sẵn từ trước bằng cách đi chếch một bước, tránh được cái vỗ mông khá kín đáo từ Christina.
Tưởng Bạch Miên dõi mắt nhìn vị phó hội trưởng này với vệ sĩ của cô ta đi lên cầu thang, chậc một tiếng:
"Sở thích của cô ta đúng là rộng khắp nhỉ."
"Có khi cô ta chỉ muốn gom đủ người đánh bài thôi." Thương Kiến Diệu suy tư rồi đáp.
"Anh coi vệ sĩ của cô ta không phải người à?" Tưởng Bạch Miên cười mắng một câu.
Thương Kiến Diệu nghiêm túc trả lời:
"Vệ sĩ phải làm tốt công việc của mình."
Bọn họ vừa tán gẫu vừa đi tới một bên đại sảnh, tìm ghế dựa ngồi xuống, chờ đợi manh mối mới xuất hiện.
Không lâu sau, nhiệm vụ được cập nhật, bắt đầu tìm một người đàn ông trông bệnh tật mặc áo gió.
Bức phác họa chân dung kia giống như đúc, không thua kém ảnh chụp là bao.
Thương Kiến Diệu và Tưởng Bạch Miên không hề động đậy, bởi vì sẽ có lượng lớn thợ săn di tích hành động thay bọn họ.
Đến chừng mười giờ sáng, tin tức mới xuất hiện: Có người gặp được người đàn ông trông bệnh tật ốm yếu mặc áo gió kia nhiều lần ở gần kho hàng số 1 đến số 3 phố Đông.
Tưởng Bạch Miên và Thương Kiến Diệu lập tức đứng dậy, nhận lấy nhiệm vụ rồi đi tới cửa.
Khi sắp ra tới đường, Thương Kiến Diệu đột nhiên dừng lại, hô lên với một người qua đường:
"Chờ chút!"
Người kia dừng lại, nhìn sang bên này với vẻ hơi nghi hoặc.
Gã là một người đàn ông chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, nhân chủng Đất Xám, chiều cao ngang với Tưởng Bạch Miên, mặc bộ đồ màu đen, để tóc ngắn thường gặp, khuôn mặt coi như không tệ, chỉ là mắt hơi thâm quầng, trông khá là mệt mỏi.
Trong ánh mắt có chút kinh ngạc của Tưởng Bạch Miên, Thương Kiến Diệu đi tới trước mặt người này, mở miệng hỏi:
"Có phải tối hôm qua anh ngủ không ngon đúng không?"
Người nọ nhướng mày:
"Gần đây chất lượng giấc ngủ của tôi không quá tốt, nhưng điều này thì liên quan gì tới anh?"
Thương Kiến Diệu thành khẩn nói:
"Ngủ không ngon, trạng thái sẽ rất kém, lúc đi làm nhiệm vụ sẽ rất dễ xảy ra điều bất trắc. Tốt nhất là anh nên nghỉ ngơi nhiều hơn chút."
Dứt lời, hắn quay người bước trở lại bên cạnh Tưởng Bạch Miên, để mặc người kia ngu ngơ tại chỗ.
Tưởng Bạch Miên giơ tay phải lên chỉ vào đầu mình, dùng động tác để hỏi có phải đầu óc lại chập mạch không.
Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu, tỏ vẻ chính là như vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn