Chương 190: 183. Đứa Trẻ.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~33 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện —Và cứ thế, thời gian trôi đi lẹ làng, sáu tháng ròng rã sau đó.
Bầu trời ngày hôm đó trong xanh vãi chưởng. Ánh nắng mùa thu xối xả hắt qua khung cửa sổ lấp đầy phòng khách bằng một sự ấm áp dịu dàng.
Tôi đang ngồi xổng trên chiếc sofa êm ái đan lát dăm ba thứ lặt vặt, ôm khư khư lấy cái bụng bầu chà bá đến mức tôi gần như không thể tự mình đứng thẳng dậy nổi nữa.
Sinh mệnh bé nhỏ trong bụng tôi đang lớn lên khỏe mạnh xịn sò và giờ đã bắt đầu đạp binh binh cực kỳ bạo liệt.
"Selina này, em ổn chứ? Thắt lưng có đau nhức chỗ nào không?"
Skyler lải nhải kiểm tra tình trạng của tôi đều đặn cứ mỗi năm phút một lần.
Cậu ta đã nhẫn tâm vứt quách sạch sành sanh mọi công to việc lớn ở tòa tháp pháp sư lên đầu thằng phụ tá đen đủi của mình và, khi ngày dự sinh lùi lũi áp sát, cậu ta kiên quyết không emu rời tôi nửa bước.
Bản mặt cậu ta phơi bày rõ mồn một sự rạo rực hưng phấn xen lẫn nỗi bồn chồn lo sốt vó không thể nào lảng tránh của một gã đàn ông lần đầu tiên làm bố bỉm sữa.
"Tôi ổn mà. Đừng có làm quá lên thế nữa coi."
Câu trả lời của tôi có phần cộc lốc sượng trân, nhưng thú thật thì tôi không hề thấy phiền phức chút nào trước sự ân cần của cậu ta.
Và đúng cái lúc đó.
Một cơn đau nặng trịch, xa lạ và dị hợm thình lình giáng thẳng xuống vùng bụng dưới của tôi.
"... Ồ."
Tôi khựng lại, ngừng bặt việc đan lát.
"Chuyện quái gì thế? Selina? em thấy đau à?"
Skyler, lập tức đánh hơi thấy sự biến đổi trên nét mặt tôi, cuống cuồng lao thẳng tới với khuôn mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu.
"Không, không phải thế... chỉ là hơi... á!"
Cơn đau thứ hai ập đến với cường độ bạo liệt và tàn khốc vãi chưởng vượt xa hoàn toàn cơn đau đầu tiên.
Trong vô thức, tôi rên rỉ đau đớn và ôm rịt lấy cái bụng của mình.
"... Chuyển dạ rồi á?"
Tông giọng của Skyler run rẩy bần bật.
Mặc cho việc đã cày cuốc nghiến ngấu sạch sành sanh cả chục cuốn sách dạy làm cha mẹ trong suốt mấy tháng ròng rã qua, tất thảy cái mớ lý thuyết rách nát đó đều trở nên vô dụng tồi tàn khi phải đối mặt trực diện với thực tế.
"T-tôi phải giở trò gì bây giờ? Hay tôi xài ma thuật để bế nguyên cái bệnh viện dịch chuyển tức thời tới chốn này nhé? Hoặc khéo xài luôn thần chú ngưng đọng thời gian...!"
"Cậu điên mẹ nó rồi à? Lấy điện thoại gọi ngay cho bệnh viện đi!"
Tôi gào lên rõ to, ráng sức gồng mình níu giữ lại chút lý trí tỉnh táo mặc kệ cơn đau đớn xé thịt.
Cậu ta lóng ngóng lật đật vớ lấy chiếc điện thoại rồi điên cuồng réo gọi liên lạc cho một ai đó.
Mọi chuyện sau đó diễn ra mờ nhạt chớp nhoáng y chang một cơn lốc.
Tụi tôi lủi tọt vào phòng sinh của bệnh viện chỉ trong cái chớp mắt thông qua một cánh cổng không gian mà Skyler vội vã nhào nặn ra, còn bố mẹ cùng đám chiến hữu của tụi này thì cuống cuồng lao thẳng tới bệnh viện ngay khi dỏng tai hóng hớt được hung tin.
Căn phòng sinh đích thị là một bãi chiến trường đẫm máu.
Tôi gào thét thảm thiết vì thứ cơn đau kinh hoàng xé nát tâm can mà từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng nếm trải, trong khi Skyler ngồi sát rạt bên cạnh nắm chặt cứng lấy bàn tay tôi, bản mặt cậu ta trông còn đau đớn quằn quại vãi chưởng hơn cả tôi trong lúc liên tục lải nhải động viên.
—Tôi đã lóe lên một ý nghĩ chớp nhoáng là khéo lôi sức mạnh thánh thần ra xài để buff hỗ trợ chút đỉnh xem sao, nhưng giở trò đó thì xem chừng không hợp lý và đúng đắn cho lắm.
"Ráng gồng mình chống đỡ thêm chút nữa đi, Selina! Tụi mình sắp chạm tới vạch đích rồi! Tôi dư sức mang ma thuật ra xài để đánh bay cơn đau cho em...!"
"Dẹp quách mấy lời sủa lải nhải tào lao đó đi và nắm chặt tay tôi vào!"
Hàng tiếng đồng hồ trôi đi rề rà mang lại cảm giác dài dằng dặc y chang hàng thế kỷ.
Đúng vào cái khoảnh khắc tôi cảm thấy kiệt quệ rã rời khao khát muốn buông xuôi vứt bỏ tất thảy.
Oe oe oe—!
Rốt cuộc thì, một tiếng khóc chào đời bạo liệt đầy uy lực cứ y chang như muốn rung chuyển cả thế giới lập tức rền vang lấp đầy phòng sinh.
Tôi đổ gục rũ rượi xuống giường, kiệt quệ sức lực hoàn toàn và mồ hôi đầm đìa ướt sũng.
Một cô y tá lẹ làng đặt một sinh mệnh đỏ hỏn, bé xíu được bọc gọn gàng trong một tấm vải sạch sẽ tinh khôi vào vòng tay tôi.
"..."
Nước mắt lăn dài ròng ròng trên má tôi từ lúc nào không hay.
Đó là đứa con rứt ruột đẻ ra của tôi.
Đứa con máu mủ của tôi và Skyler.
Cái khuôn mặt đỏ hỏn nhăn nhúm, đôi mắt nhắm nghiền chặt cứng, và... cái bàn tay bé xíu, mỏng manh yếu ớt đang nắm rịt lấy ngón tay của tôi.
Nó trân quý và kiều diễm tuyệt sắc hơn vạn lần bất kỳ món kho báu hay sức mạnh thánh thần bá đạo nào trên trần đời này.
Ngay sát rạt bên cạnh, Skyler gần như đang khóc òa lên nức nở.
Cái giao diện tuấn tú bảnh bao của cậu ta giờ đây tồi tàn rách nát lấp đầy bởi một mớ hỗn độn nước mắt nước mũi tèm lem.
"Cảm tạ em, Selina... thực sự cảm tạ em vô cùng...."
Cậu ta túm chặt lấy tay tôi và cứ thế lải nhải lặp đi lặp lại những câu chữ đó không biết chán.
Tôi dòm cậu ta rồi khẽ mỉm cười nhẹ nhàng.
Sau đó, ánh nhìn của cả hai đứa rốt cuộc cũng đồng loạt chĩa thẳng vào đứa con của tụi này.
Đứa bé đã nín bặt không khóc nữa và đang say giấc nồng một cách cực kỳ bình yên êm ả.
Ánh mắt của Skyler và tôi va chạm vào nhau giữa tầng không.
Hai đứa không thể thốt nên nổi nửa lời.
Tụi tôi chỉ đơn thuần dán mắt dòm bản mặt của đối phương rồi đồng loạt phá lên cười ngặt nghẽo lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng vãi chưởng.
"Phụt! Hahaha!"
"Haha... trời đất thánh thần ơi, thật tình...."
Đó là một tràng cười ngập tràn sự thở phào nhẹ nhõm và sung sướng tột độ, quấn xoắn xen lẫn với sự biết ơn chân thành dành cho cái khoảnh khắc thiêng liêng diệu kỳ này—một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ đích thực.
Sự căng thẳng tột độ đè nặng lấp đầy cả cái phòng sinh suốt hàng tiếng đồng hồ ròng rã lập tức tan chảy bốc hơi sạch sành sanh y chang tuyết tan mùa xuân nhờ những tiếng cười của hai đứa.
"... Em đã trầy da tróc vảy vất vả nhiều rồi."
Skyler quệt vội đống nước mắt rồi khẽ khàng đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán tôi.
"Cậu cũng thế đấy."
Tôi mở mồm đáp lại kèm theo một nụ cười rạng rỡ thật tâm, mặc cho sự kiệt quệ rã rời đang gào thét biểu tình.
Cốc cốc- Đúng cái lúc đó, cánh cửa phòng sinh lẹ làng hé mở một cách cẩn trọng dè dặt, và những con người trong gia đình nãy giờ vẫn đang đứng xổng bồn chồn lo sốt vó chực chờ bên ngoài rốt cuộc cũng lùi lũi bước vào.
"Con có sao không không, con gái cưng!"
Mẹ tôi đích thị là người đầu tiên cuống cuồng lao thẳng tới.
Bà xắn tay vào quệt vội đống mồ hôi ướt sũng trên trán tôi, đôi mắt bà long lanh rơm rớm rực rỡ ngấn nước.
Bố tôi, dĩ nhiên cũng vô phương che giấu nổi sự thở phào nhẹ nhõm cùng niềm vui sướng hân hoan rạo rực đằng sau cái vỏ bọc vô cảm lạnh lùng sượng trân thường ngày.
"... Làm tốt lắm."
Lời khen ngắn gọn súc tích của ông ấy mang theo sự ân cần quan tâm sâu sắc xịn sò vượt xa vạn lần ba cái bài diễn văn lải nhải lê thê dài dằng dặc.
Và cuối cùng thì, sự chú ý của tất thảy mọi người đồng loạt chuyển hướng bẻ lái chĩa thẳng vào sinh mệnh bé nhỏ đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay tôi.
"Trời đất thánh thần thiên địa ơi..."
Mẹ tôi trầm trồ cảm thán khi dán mắt dòm khuôn mặt đứa trẻ.
"Trông y chang một con búp bê vậy. Thật luôn đấy. Ôi, kiều diễm xinh xắn vãi chưởng."
Bà khẽ khàng mơn trớn vuốt ve cái bàn tay bé xíu của đứa nhỏ.
Bố tôi cũng hắng giọng khụ khụ vài cái, rồi lùi lũi sải bước tiến lại gần để cúi mắt dòm ngó khuôn mặt đứa trẻ.
Tôi cảm thấy hai hốc mắt bỗng nóng ran lên khi soi thấy cái cảnh tượng thiêng liêng đó.
Skyler vẫn ngồi chình ình sát rạt bên cạnh tôi và cẩn trọng dè dặt vuốt ve gò má của đứa nhỏ đang say giấc nồng.
"... Con bé quả thực mang cái giao diện giống hệt em như đúc vậy."
Tông giọng của cậu ta nghẹn ngào ngập tràn bởi một thứ xúc cảm bạo liệt quá đỗi dạt dào.
Tôi cúi mắt dòm ngắm sinh mệnh bé nhỏ nằm trọn trong vòng tay mình.
Đứa trẻ đang say giấc nồng cực kỳ ngoan ngoãn với một cái bản mặt thanh thản tĩnh lặng, cứ y chang như đang ôm trọn thu gom sạch sành sanh mọi sự bình yên trên thế gian này vậy.
Những đường nét bé xíu thanh tú mỏng manh, đám tóc máu lơ thơ mềm mại của trẻ sơ sinh, và cái nắm đấm bé xíu đang siết chặt cứng lại.
Cảm giác hoang đường không thể nào tin nổi khi ngộ ra cái sự thật rành rẽ rằng thực thể bé xíu này đã cư ngụ lớn dần lên bên trong cơ thể tôi suốt mười tháng trời ròng rã và rốt cuộc cũng emu lòi mặt ra ngoài chiêm ngưỡng thế giới.
"..."
Tôi lặng lẽ khẽ khàng chạm ngón tay mình vào bên gò má bé xíu của đứa trẻ.
Mềm mại mịn màng và ấm áp vãi chưởng.
Ngay đúng cái khoảnh khắc vàng đó, tất thảy mọi sự đau đớn xé thịt cùng thương tích bầm dập mà tôi đã từng nếm trải dường như bị đánh bay gột rửa sạch sành sanh y chang một lời chém gió điêu toa dối trá.
"Con bé giống tôi đến thế thật á?"
Khi tôi thì thầm cất lời chất vấn, Skyler lẹ làng đặt bàn tay to lớn của cậu ta bao bọc lấy bàn tay tôi.
"Dĩ nhiên rồi. Cái mỏ chúm chím bướng bỉnh cứng đầu kia đích thị là bản sao chép chuẩn chỉnh từ em mà ra đấy."
Lời sủa của cậu ta khiến tôi không nhịn nổi mà phải bật cười khúc khích.
"Bớt sủa mấy lời ngớ ngẩn đi. Đứa không nào nhìn vào chả soi thấu tỏng cái nét đó là thừa hưởng di truyền từ cậu mà ra."
Hai đứa tôi ngay lập tức đắm chìm vào cái trò chơi rẻ rách đơn giản nhưng cuốn vãi chưởng là đi sục sạo tìm kiếm những đặc điểm giao diện của chính mình trên khuôn mặt đứa trẻ.
Đó quả thực là một thú vui mua vui cực kỳ bình phàm, và cũng chính bởi vì thế, nó lột xác trở thành sự sung sướng mãn nguyện vĩ đại chà bá nhất mà những bậc làm cha mẹ có thể nếm trải trên cõi đời này.
"Thế tóm lại là, hai đứa mày đã chốt hạ vắt óc nghĩ ra được cái tên xịn sò nào cho cháu ngoại vàng ngọc của tao chưa?"
Mẹ tôi cẩn trọng dè dặt cất tiếng hỏi.
Đôi mắt bà ngập tràn sự kỳ vọng rạo rực.
Skyler và tôi đưa mắt trừng trừng dòm nhau.
Tụi này đã ngốn sạch sành sanh cả tỷ tiếng đồng hồ ròng rã suốt mấy tháng qua chỉ để vắt óc cân đo đong đếm so đo tính toán về cái tên cho đứa nhỏ.
Nhưng rốt cuộc thì hai đứa vẫn không thể nào đi đến một kết luận chốt kèo cuối cùng.
"... Vẫn chưa ạ."
Tôi mở mồm đáp lại.
"Con khao khát thèm muốn được tự tay dòm ngó và bế bồng sinh mệnh này trước khi chính thức chốt hạ hạ màn cơ."
Tôi lại một lần nữa cúi mắt dòm ngắm đứa trẻ đang ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình.
Và tôi bỗng dưng khai quật nhớ lại một cái tên duy nhất vốn dĩ đã ăn sâu cắm rễ ngự trị chình ình trong thâm tâm mình suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng từ thuở nảo thuở nào.
"Hee-yeon?"
"Ra là một đứa con gái sao."
Bố tôi đứng xổng từ tận đằng xa phóng cho tôi một cái ánh nhìn có chút thất vọng nhè nhẹ.
... Hả, tôi cứ ngây thơ ảo tưởng rằng đó ắt hẳn phải là cái thứ mấu chốt đầu tiên mà họ lăm le nhào vô rà soát kiểm tra cơ đấy, nhưng xem chừng không phải vậy rồi.
"Bố đang thấy thất vọng chán ốm đấy à?"
"Không, không hề có chuyện đó đâu."
Bố tôi lẹ làng che giấu lấp liếm sự thất vọng của mình.
Bất kể là ông đang nếm trải thứ nỗi thất vọng cỏn con nhè nhẹ quái quỷ gì, nó lập tức bốc hơi tan thành mây khói ngay giây phút ông va ánh mắt vào đứa nhỏ trong vòng tay tôi và dòm cái bản mặt của tôi.
.
.
.
Vài ba ngày trôi đi lẹ làng, tụi này được đá đít xuất viện và xách đít lội ngược quay trở về nhà.
Cái xó xỉnh nhà cửa này đã hoàn toàn lột xác biến hình một trăm tám mươi độ trong lúc tụi tôi vắng mặt.
Một góc chà bá của phòng khách giờ đây bị xâm lăng lấp đầy bởi một cái nôi cũi cùng cả tá đồ chơi lỉnh kỉnh, và mấy bức tường thì được trang hoàng dán đầy mấy cái bức tranh động vật đáng yêu moe vãi chưởng.
Tất thảy cái mớ hỗn độn này đích thị là một món quà bất ngờ nổ não mà bố mẹ tôi đã lén lút ráng sức hì hục nhào nặn chuẩn bị.
"Trời đất thánh thần thiên địa ơi..."
Tôi không thể thốt nên nổi nửa lời trước cái cảnh tượng ngập tràn sự ân cần chu đáo này.
Kể từ cái ngày định mệnh đó trở đi, cái nhà này không bao giờ biết mùi của một ngày bình yên tĩnh lặng là cái quái gì nữa.
Những tiếng khóc ré ỏm tỏi xen lẫn tiếng cười khanh khách của đứa nhỏ lấp đầy xối xả vào cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tụi này.
Mặc cho cái sự hậu đậu lóng ngóng rách nát của bản thân, tôi vẫn nỗ lực trầy da tróc vảy cày cuốc để nhập tâm học hỏi đảm đương cái vai trò của một người mẹ bỉm sữa.
Cái vòng lặp khốn khiếp thay bỉm tã, tắm gội chà xát, và thức trắng cày cuốc thâu đêm suốt sáng để dỗ dành dỗ ngọt một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy hờn dỗi thường xuyên vắt kiệt sạch sành sanh sức lực khiến tôi kiệt quệ rã rời.
Nhưng mỗi khi dán mắt dòm đứa nhỏ say giấc nồng một cách bình yên êm ả trong vòng tay mình, tất thảy cái mớ mệt mỏi rách nát đó lại bốc hơi tan chảy không còn một cọng.
Skyler hóa ra lại lột xác trở thành một ông bố xịn sò bá đạo vượt xa vạn lần so với những gì tôi từng ngây thơ ảo tưởng kỳ vọng.
Mỗi khi đứa trẻ gào khóc ré lên ỏm tỏi vào lúc nửa đêm canh ba, cậu ta lúc quái nào cũng bật dậy xách đít lẹ hơn cả tôi để bế bồng dỗ dành nâng niu con bé, nghêu ngao ca hát mấy bản nhạc ru ngủ sến sẩm bằng cái năng khiếu âm nhạc sượng trân gượng gạo tồi tàn của mình.
Mớ ma thuật bá đạo của cậu ta giờ đây không còn được mang ra xài với cái mưu đồ cao cả cứu nhân độ thế giải cứu thế giới quái quỷ gì nữa, mà được huy động dốc sạch sành sanh vào dăm ba cái thứ công việc cỏn con vụn vặt nhưng vĩ đại chà bá như kiểu điều chỉnh căn ke nhiệt độ cho bình sữa hay búng tay [Làm Sạch] để giữ cho bỉm tã của đứa trẻ lúc quái nào cũng sạch sẽ thơm tho.
Vào một đêm nọ, ngự trị sát rạt bên cạnh đứa con đang say giấc nồng của tụi này, tôi khẽ khàng mở mồm chất vấn Skyler:
"... Cậu có đang cảm thấy sung sướng hạnh phúc mãn nguyện không đấy?"
"..."
Thay vì rặn ra dăm ba lời sủa đáp lại, cậu ta lẹ làng đặt cái bàn tay to lớn chà bá của mình bao bọc phủ lấp lên trên bàn tay tôi trong lúc tôi đang nắm rịt lấy bàn tay bé xíu của đứa trẻ.
"Làm thế quái nào mà tôi lại có thể không cảm thấy hạnh phúc sung sướng tột độ được khi mà tất thảy mọi thứ trân quý xịn sò nhất trên trần đời đối với tôi đều đang ngự trị chình ình ngay tại chốn này cơ chứ?"
—A, chuẩn cmnr.
Đây đích thị là cái viễn cảnh viên mãn mà tôi lúc quái nào cũng khao khát thèm muốn ôm mộng kỳ vọng.
Tôi ráng sức ngả đầu tựa dẹo vào bờ vai sừng sững của cậu ta.
Ông chồng của tôi, đứa con máu mủ của tôi.
Cái thế giới của tôi.
Và là tất thảy mọi thứ trọn vẹn của tôi.
Đúng y chang những lời cậu ta vừa sủa, mọi thứ viên mãn nhất quả thực đều đang hội tụ sờ sờ ngay tại chốn này.
Giờ đây rốt cuộc cũng khai mạc một chương mới toanh.
Một chương sách mà khả năng cao sẽ còn ồn ào ỏm tỏi, loạn cào cào rắc rối, và... ngập tràn sự hoan hỉ hạnh phúc chói lòa mù mắt vượt xa vạn lần bất kỳ cái mớ cốt truyện giả tưởng quái quỷ nào mà tôi từng nếm trải bươn chải trước đây.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn