Chương 180: 174. Phụt.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~29 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"Tôi đi tắm trước nhé?"
Ngay khi câu nói của tôi vừa dứt, khuôn mặt cậu ta lập tức chuyển sang màu đỏ rực.
Một gã pháp sư hiếm khi bộc lộ cảm xúc, và lại càng hiếm khi phơi bày chúng ra bên ngoài, thế mà bây giờ lại phô ra cái bản mặt thế này sao?
Nếu sau này quay về tôi mang câu chuyện này ra kể cho đám chiến hữu nghe, chắc chắn tất thảy sẽ mặc định là tôi đang chém gió không thể nào tin nổi cho xem.
"V-vâng. Tôi hiểu rồi."
Hít...
Hà...
Cậu ta liên tục hít sâu rồi thở ra từng nhịp chậm rãi, cứ y chang như đang ráng sức chuẩn bị tâm thế cho một sự kiện trọng đại nào đó vậy.
Hít thở sâu... phải không nhỉ?
Tôi cũng không rõ nữa.
Thứ chắc chắn rõ rành rẽ ở đây là tôi vừa thành công thao túng xúc cảm của cậu ta.
'Tôi đã thao túng được cảm xúc của cậu ta rồi!'
Tôi cực kỳ tự nhiên lột bỏ trang phục để làm cậu ta thêm phần rạo rực kích thích.
Cậu ta sững sờ kinh hãi.
"Rốt cuộc tại sao em lại làm cái trò đó ngay trước mặt tôi thế hả?"
"Thì thích thế thôi."
"... Ra là vậy. Tôi không biết em đã học mót cái trò câu dẫn thiên hạ này từ khi nào và ở xó xỉnh nào, nhưng dẫu cho em có giở trò quái gì đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không đời nào là kẻ chủ động nhào vô ăn tươi nuốt sống trước đâu."
"Bởi vì cậu là một pháp sư chứ gì?"
"Chuẩn rồi đấy."
"Trong cái thế giới này làm quái có chút ma lực nào. Dẫu cho cậu có năng lực tự vắt ra ma lực từ chính cơ thể mình đi chăng nữa, thì điều đó cũng vô nghĩa mà thôi. Khái niệm về ma thuật vốn dĩ không hề tồn tại trên thế giới này. Nói cách khác, lúc này cậu không phải là một pháp sư."
"Cái thể loại logic quái quỷ gì thế..."
"Lêu lêu."
Tôi thè lưỡi ra, cợt nhả chọc ghẹo Skyler.
Cậu ta vô phương đối diện thẳng vào cái bản mặt đang thè lưỡi đầy khiêu khích của tôi.
Lý do cực kỳ đơn giản.
'Bởi vì tôi vừa dùng tay còn lại lột phăng thêm một món đồ trên người mình ra.'
Cậu ta lấy hai tay che kín hai mắt lại.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, tôi vẫn có thể đánh hơi rõ rệt ánh nhìn của cậu ta xuyên qua những khe hở giữa các ngón tay.
Khẽ khàng thôi.
Mỗi khi tôi cử động, cậu ta lại giật bắn mình phản ứng theo.
Hừ, hóa ra là vẫn đang rình mò dòm ngó chứ gì.
Chẳng vui chút nào.
Tôi không hề ảo tưởng rằng mình đang phải đối mặt với một vị thánh sống, nhưng cái nết lén lút thu trọn tất thảy vào mắt rồi ghi nhớ sâu trong lòng thế này...
Trông nó hơi biến thái có đúng không?
'Giở trò chơi khăm và chọc ghẹo một kẻ ngây thơ mù tịt không biết gì mới là vui nhất.'
Đánh mất sự hứng thú, tôi lập tức quấn một chiếc khăn tắm quanh người rồi sải bước tiến thẳng vào phòng tắm.
Đằng nào thì tôi cũng cần phải tắm rửa sạch sẽ.
Việc gì cần làm thì phải làm thôi.
Người xưa có câu, nam nhi đã tuốt kiếm ra là phải chém được một thứ gì đó.
Còn tôi lúc này, nam tính không có, kiếm cũng không, thậm chí đến cả thứ để chém cũng chả có luôn!
Tụi mình đi lạc đề chút đỉnh nhé?
Nếu trong một tình cảnh nam nữ ở chung một phòng mà bạn được nghe một người phụ nữ mở lời bảo rằng cô ấy sẽ đi tắm trước, thì xin chúc mừng. Bạn đang có một cuộc đời thành công vãi chưởng đấy.
Nói một cách nghiêm túc thì, đó là chuyện mà hầu hết phàm nhân trên đời đều sẽ nếm trải ít nhất một lần trong đời, nhưng thật đáng buồn làm sao, rất nhiều người hiện đại lại khoái phô trương sự thiếu thốn kinh nghiệm của mình trong thế giới ảo.
Chắc bọn họ chỉ đang cợt nhả đùa giỡn thôi.
'Nghĩ lại cũng hài hước vãi chưởng khi một đứa đang lải nhải đạo lý như mình thực chất lại không có lấy một nghìn kinh nghiệm thực chiến nào.'
Ngay từ thuở ban đầu, những gì đàn ông chưa từng nếm trải và những gì phụ nữ chưa từng trải qua vốn dĩ đã mang những giá trị hoàn toàn khác bọt.
Có kẻ thần kinh nào lại đi phán định giá trị của một gái trinh và một trai tân là ngang hàng sòng phẳng cơ chứ?
Một chiếc ổ khóa chưa từng bị cắm vào và một chiếc chìa khóa chưa từng mở bất kỳ chiếc ổ nào không bao giờ có thể mang cùng một giá trị được.
Còn lúc này, tôi là một con người đã lột xác nâng cấp thành công từ một chiếc chìa khóa thành một chiếc ổ khóa.
Cái giá phải trả có phần hơi chua và chát đấy, nhưng tôi sẽ tự xoay xở được bằng cách nào đó thôi.
'…Mới chân ướt chân ráo quay trở về thế giới hiện đại, việc đầu tiên làm không phải là đi gặp gỡ cha mẹ hay bạn bè mà lại xách đít lủi thẳng vào nhà nghỉ motel. Trời đất thánh thần ơi.'
Ưm, khụ.
Tự lải nhải như thế nghe chẳng khác nào con điên.
Hay là mình thử đổi cách diễn đạt khác cho xịn sò hơn nhỉ?
'Một người phụ nữ hiện đại, ngầu lòi và độc lập, chọn ghé thăm một chốn nghỉ dưỡng cho chính bản thân mình thay vì đi gặp cha mẹ và bạn bè ngay sau khi quay trở về thế giới hiện đại.'
Không, nghe vẫn y chang con điên.
Đó chính là những dòng suy nghĩ cuộn trào trong đầu tôi trong lúc sải bước tới phòng tắm để ngâm mình.
Phải. Mỗi một bước chân tiến về phía trước đều đem lại cảm giác nặng tựa ngàn cân, kéo dài y chang cả một thiên niên kỷ.
Ngay trước khi bước chân qua khung cửa phòng tắm, tôi khẽ liếc mắt dòm Skyler.
Cậu ta đang ngồi chình ình trên tấm chăn, phô ra cái tư thế ngồi khoanh chân xếp bằng y chang thầy tu.
Thoạt nhìn thì cứ ngỡ cậu ta đang ngồi thiền định tâm, nhưng nếu rà soát quan sát kỹ hơn, đôi mắt cậu ta đang cực kỳ lén lút dõi theo tôi.
Tôi khẽ uốn lượn cơ thể một chút, cố tình để lộ ra làn da trần trụi được che chắn lấp lửng bởi chiếc khăn tắm.
Cậu ta nhắm nghiền mắt lại thật chặt.
Khuôn mặt cậu ta lại càng chuyển sang màu đỏ rực rỡ hơn nữa.
'…Hừm, đây là gu của cậu ta sao? Hay cậu ta là cái kiểu người không thèm bận tâm đến giao diện ngoại hình?'
Liệu mình có nên chờ xem cậu ta phản ứng thế nào sau khi mình đã phát triển đầy đủ các cơ quan trên cơ thể không nhỉ?
Khéo lúc đó tôi lại khai quật ra sự thật động trời rằng người yêu mình là một thằng ấu dâm chính hiệu cũng nên.
'Tôi xin rút lại câu lải nhải bảo chuyện này không vui ban nãy nhé.'
Một ý tưởng chơi khăm cực kỳ xịn sò vừa lóe lên trong đầu tôi.
Tôi vặn vòi nước.
Nhờ phước của những tiện nghi công nghệ hiện đại, một dòng nước cực kỳ ấm áp, bốc khói nghi ngút lập tức xối xả tuôn rơi từ trên cao xuống.
Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối cùng mình được tắm vòi sen thế nhỉ?
Một thứ mà ma thuật không bao giờ có thể sao chép làm nhái nổi, hay nói chính xác hơn là, một thứ mà đám người bên kia không bao giờ thèm tốn công để sao chép.
Quan trọng quái gì cái cách người ta tạo ra nó chứ?
Ngay lúc này đây, dòng nước ấm áp đang xối rào rạt làm tan chảy con người tôi từ trên đỉnh đầu xuống.
'Chỉ có mấy thằng điên rồ hết thuốc chữa mới mở mồm cãi chém gió rằng việc tắm gội là thừa thãi và chỉ cần niệm một câu thần chú [Làm Sạch] hay xài mấy phương cách tẩy rửa khác là quá đủ rồi?'
Chưa một lần nào tôi phán định cái thế giới bên kia là một chốn thiếu văn minh cả, nhưng khi cơ thể tôi được thả lỏng tan chảy dưới dòng nước ấm, tôi không thể không nghĩ rằng chốn đó quả thực có phần nguyên thủy và lạc hậu.
Tắm gội không chỉ đơn thuần là gột rửa sạch sẽ bụi bẩn trên cơ thể, mà nó còn là liều thuốc tiên xua tan mọi mệt mỏi kiệt quệ và đóng vai trò như một cột mốc khép lại một ngày dài đằng đẵng.
Nó chính là một vạch kẻ phân định rạch ròi.
Đây chính là điểm kết thúc của ngày hôm nay và là khởi đầu cho ngày mai.
Và cứ thế, một khoảng thời gian khá dài đã trôi qua.
Với một tinh thần vô cùng sảng khoái và tràn trề năng lượng, tôi xách đít bước ra ngoài với đúng một chiếc khăn tắm quấn quanh người, mái tóc vẫn còn ướt sũng nhỏ giọt, và tôi ngay lập tức đánh hơi thấy một ánh nhìn vội vã tháo chạy biến mất tăm.
Đích thị là ánh nhìn của Skyler rồi còn ai vào đây nữa.
"Đến lượt cậu rồi đấy."
Skyler bước vào phòng tắm để gột rửa.
Và những gì sắp sửa diễn ra tiếp theo đây mới là tiết mục chính.
Tất thảy những gì diễn ra từ ban nãy đến giờ chỉ là phần mở bài, là món khai vị nếu hai đứa mình đang bàn về một bữa tiệc, chỉ là chút hương vị nhấm nháp cho vui mà thôi.
Ngay cả khi không thèm mang năng lực quan sát cảm xúc ra xài, thì cũng cực kỳ dễ dàng để nhận biết rõ rệt rằng cả hai đứa tôi lúc này đều đang hưng phấn rạo rực một cách lạ thường, cảm thấy thẹn thùng xấu hổ, và hàng tá những xúc cảm hỗn độn phức tạp đang lấp đầy bầu không khí xung quanh.
Phải rồi. Đây chắc hẳn chính là thứ mà thiên hạ hay gọi là "bầu không khí màu hồng".
Dẫu cho nó là bầu không khí hay tâm trạng đi chăng nữa, thứ này quả thực biết cách thao túng và đùa giỡn với cảm xúc của con người ta vãi chưởng.
"... Vâng."
"Cậu không tính cởi đồ ra à?"
"Tôi vào trong đó rồi cởi sau. Hơn nữa, với ma thuật thì làm quái có lý do gì phải tốn công..."
"Cứ đem ra xài thử đi rồi cậu sẽ tự hiểu ngọn ngành thôi."
Tôi không hẳn là đang kỳ vọng cậu ta sẽ phô ra cái phản ứng kiểu trầm trồ "công nghệ hiện đại xịn sò vãi chưởng!", nhưng ít nhất tôi cũng mong chờ một cái tình cảnh cùng vài câu thoại đi vào lòng người theo đúng những gì mình đã tưởng tượng.
Tôi mặt dày sải bước theo chân Skyler xách đít tiến ngược trở lại vào bên trong phòng tắm, nơi những chai lọ sữa tắm vẫn chưa được dọn dẹp gọn gàng và vài sợi tóc rơi rụng trên sàn nhà chính là minh chứng rành rẽ nhất cho việc tôi vừa mới tắm gội xong xuôi.
"Quan trọng hơn hết là, tại sao em lại theo tôi vào tận bên trong phòng tắm thế này hả?! Selina, em rõ ràng đã tắm rửa xong xuôi rồi cơ mà! Giờ là đến lượt của tôi! Dẹp quách cái trò cợt nhả giỡn mặt đó đi và ngoan ngoãn đứng xổng chờ ở ngoài kia có được không?"
"Không thích. Tôi sẽ suy nghĩ lại nếu cậu emu ăn nói cho tử tế."
"Cút ra ngoài."
Tông giọng đanh thép kiên định của Skyler rốt cuộc đã lột xác quay trở lại đúng cái phong thái quen thuộc mà tôi từng tường tận.
Từ nãy đến giờ cậu ta cứ ăn nói khép nép y chang một thằng lính mới đang căng thẳng tột độ, nghe có chút ngứa tai vãi chưởng, nhưng giờ đây tôi đã lại được nhìn thấy một Skyler chuẩn chỉnh của ngày xưa rồi.
Khéo là do cậu ta đang căng thẳng bồn chồn cũng nên.
Khi con người ta căng thẳng, nó sẽ phơi bày rõ mồn một thông qua những tiểu tiết thói quen nhỏ nhặt cùng cách ăn nói của họ.
Đáng yêu vãi chưởng.
Nhưng tôi vẫn không thèm cút ra ngoài.
"...?"
"Cậu mù tịt không biết cách xài cái thứ này chứ gì."
"[Thấu Thị]"
"Ồ."
"Nước từ bể chứa dẫn qua những đường ống kim loại mỏng mảnh, hòa trộn nước nóng và nước lạnh lại với nhau để nhào nặn ra một nhiệt độ chuẩn chỉnh phù hợp trước khi phun xối xả lên người. Cực kỳ đơn giản."
"À."
"Rốt cuộc em đã vẽ ra cái kịch bản quái quỷ gì trong đầu để rồi bây giờ phải phô ra cái nét mặt thất vọng tràn trề đến thế hả?"
"Là cảnh hai đứa mình khỏa thân đứng sát rạt trong một phòng tắm đứng chật hẹp, cơ thể vô tình va chạm râm ran vào nhau, cực kỳ lén lút tạo ra những xúc giác da thịt, và khi cảm xúc của cả hai đứa đã được đẩy lên tới đỉnh điểm rạo rực, cậu thình lình xoay người lại, dán mắt dòm thẳng vào mắt tôi, và rồi—"
"Cút ngay cho tao—!"
Skyler, phô ra cái nết y chang một thiếu nữ e ấp, thậm chí còn dám mang cả ma lực ra xài để cưỡng chế hất văng tôi ra ngoài rồi gập mạnh cánh cửa lại đóng sầm một tiếng rõ to.
"Này! Là một thằng đàn ông mà sao cậu nhỏ nhen bủn xỉn thế hả! Cứ mở lòng chấp nhận sự thật đi có chết ai đâu!"
"Thế thì còn ý nghĩa quái gì là đi tắm rửa nữa!"
Hừ.
Cứ dỏng mắt chờ đấy đợi cậu ta bước ra mà xem.
Mình có khi nên biến hình lột xác thành một bà già rồi sát hại cậu ta bằng những sát thương tinh thần chí mạng... à không, làm thế thì tồi tệ và độc miệng quá.
Dẫu có giở trò quái gì đi chăng nữa, tôi cũng không muốn cậu ta phải đăng xuất khỏi trái đất.
Tôi không phải là một con điên thần kinh có vấn đề, kẻ sẵn sàng rút súng ra nã vỡ đầu người yêu chỉ vì cậu ta làm mình phật ý chút đỉnh.
... Mặc dù nếu đổi thành rút giao ra khéo tôi làm được đấy?
Dù sao thì, cũng chả còn con đường nào khác ngoài việc kiên nhẫn đứng xổng chờ đợi cả.
'…Hay là mình mang đôi mắt ra xài nhỉ?'
Ngay lúc này đây, Skyler đang hiện diện ở ngay phía bên kia của bức tường mỏng mảnh này.
Không phải là một Skyler thanh niên trẻ măng, mà là một Skyler trưởng thành đã rèn luyện tu dưỡng ra một cơ thể săn chắc ngập tràn cơ bắp nhờ lối sống mạo hiểm giả bươn chải và việc tiếp nhận sức mạnh từ mảnh cơ thể thánh thần.
Phải rồi.
Một cảnh tượng xa hoa tráng lệ vượt xa mức đủ để kích thích sự thèm khát rạo rực của tôi đang hiện ra sờ sờ ngay sau bức tường này.
Đó chính là mùi hương trái cấm kiều diễm tuyệt sắc.
Một khi đã cắn thử một miếng vào trái cấm đó, sẽ không bao giờ có đường quay đầu lại nữa.
Thậm chí còn chưa trôi qua nổi một ngày kể từ lúc tôi thề thốt hứa hẹn sẽ không bao giờ tự tiện đọc vị cảm xúc hay bản ngã thực sự của cậu ấy.
Thế mà bây giờ, tôi lại đang lăm le muốn nhìn trộm cơ thể của cậu ấy mà không thèm xin phép.
Bình thường thì, trong mấy tình cảnh thế này, việc đàn ông sục sạo tìm cách nhìn trộm cơ thể phụ nữ mới là điều hiển nhiên... mà không, tình cảnh hiện tại của hai đứa mình thực ra cũng không bình thường chút nào, nhưng kệ mẹ nó đi.
Đây quả thực là một tình thế tiến thoái lưỡng nan cực kỳ hóc búa.
Sự lưỡng nan chà bá và vĩ đại nhất trong cả cuộc đời tôi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn