Chương 168: Ngoại Truyện. Hồi Tưởng.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~30 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện *1.
"... Hả?"
Với một chất giọng không ăn nhập chút nào.
Tôi mở mắt ra giữa một không gian vô cùng xa lạ.
Nghe thấy giọng nói của chính mình, tôi lập tức dòm quanh một vòng.
Đó là một khung cảnh vừa thân thuộc nhưng đồng thời lại vừa xa lạ.
Nội thất mang phong cách giả tưởng trung cổ điển hình… chiếc giường trắng tinh khôi, những vệt nắng dài thượt rọi qua khung cửa sổ, cùng món đồ nội thất bằng gỗ cổ kính.
Trông nó giống hệt một quán trọ trung cổ mà tôi từng dòm thấy trên mạng vậy.
Y chang những thứ tôi hay thấy trong các tác phẩm văn hóa tiểu chúng (subculture) hay tựa game.
"A, a... a."
Đó là một chất giọng thanh tao và tuyệt đẹp. Một giọng nữ… êm ái, kiều diễm đến mức chính tôi cũng không thể tin nổi đó lại là giọng của mình.
Tôi chậm rãi hạ tầm mắt xuống.
Cho đến tận khoảnh khắc này, thâm tâm tôi chắc mẩm vẫn đang tự nhủ "không đời nào có chuyện đó".
Tôi nhìn thấy hai bầu ngực mềm mại. Bờ vai tôi mang lại cảm giác căng cứng một cách kỳ dị.
Tôi tiếp tục lướt mắt dòm xuống phía dưới hơn nữa.
Người bạn đồng hành suốt cuộc đời mà tôi thậm chí còn chưa kịp đem ra xài lần nào… đã lặn mất tăm rồi.
Trước hết, tôi hít một hơi thật sâu để tự trấn tĩnh lại bản thân, rồi bắt đầu sục sạo tìm kiếm những thứ mà tôi mặc định là tư trang cá nhân của mình trong căn phòng mà khả năng cao là tôi đang ở trọ này.
'…Mình không hiểu nổi. Một tấm huy chương bằng đồng kỳ dị, y phục, một dạng giấy chứng nhận nào đó, cùng vài món đồ dùng sinh hoạt cơ bản.'
Tôi không dòm thấy tờ lịch nào, nhưng tôi có thể áng chừng lờ mờ được tiết trời lúc này đang là mùa xuân.
Thời tiết.
Nhiệt độ.
Độ ẩm.
Đó là một môi trường khá là dễ emu, nếu như có thể gọi nó là dễ emu.
Mặc dù tâm trạng của tôi thì tăm tối u sầu như hạch.
'Nếu đây thực sự là cái tình cảnh motip quen thuộc hay ló mặt trong mấy bộ anime hay truyện tranh, thì có một việc mà mình buộc phải làm.'
Phải rồi.
Đằng nào thì cũng không có ai đang dòm ngó cả.
Để mình thử làm một lần xem sao.
"Bảng trạng thái."
Nuốt trôi sự xấu hổ ngượng ngùng, tôi ráng sức réo gọi bảng trạng thái thò mặt ra.
Làm thế quái nào mà mấy gã nhân vật chính trong tiểu thuyết khác có thể emu đựng nổi cái cảm giác này thế nhỉ? Rõ ràng không có lấy một ai quan sát, vậy mà sao nó xấu hổ nhục nhã vãi chưởng…
'……?'
Tôi đứng kiên nhẫn chờ đợi suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng, nhưng không có cái quái gì xảy ra cả.
Xem chừng đây không phải là cái tình cảnh chuyển sinh sang thế giới khác tiện lợi xịn sò như trong truyền thuyết rồi.
"... Làm theo trực giác mách bảo quả nhiên là câu trả lời chuẩn chỉnh nhất, xem chừng là vậy."
Đó chính là những lời được thốt ra từ gã đàn ông mang trên mình hai danh xưng hoàn toàn đối lập nhau—Vua Điên và vị anh hùng.
Tôi đã bươn chải kiếm tiền bằng cách nào đó qua việc luân chuyển giữa các quán trọ và làng mạc, và cái lối sống mạo hiểm giả này xem ra cũng khá là hợp cạ với tôi.
Dựa vào những tin đồn hóng hớt được, tôi thừa biết kẻ địch mà mình đang phải đối mặt lúc này nguy hiểm và bá đạo đến nhường nào.
"Ta dòm thấy những nét mặt ngập tràn sự thắc mắc. Tuy nhiên, đặt câu hỏi không phải là đặc quyền mà kẻ yếu có thể thỉnh cầu từ kẻ mạnh."
... À, có cảm giác chắc chắn mình đã từng nhìn thấy cảnh này ở xó xỉnh nào đó trước đây rồi.
Cái cảm giác đó là gì thế nhỉ?
'Hội chứng chuunibyou (bệnh hoang tưởng tuổi dậy thì)...!'
Ánh mắt lão quét qua khuôn mặt của tất thảy mọi người có mặt ở đó. Trông y chang như thể lão đang sục sạo tìm kiếm một ai đó.
Dĩ nhiên, tôi cứ mẩm nghĩ lão đang tìm kiếm cậu pháp sư tóc đen vừa mới va chạm tử chiến với Vua Điên cách đây vài giây trước khi biến mất tăm vào xó quái nào đó.
Khựng.
Ánh mắt lão dừng lại tại đúng một điểm.
Và rồi, tầm mắt hai đứa tôi va vào nhau ngay giữa tầng không.
Lão ta đang nhìn chằm chằm vào tôi.
... Tại sao chứ?
Tại sao giữa ngần ấy con người lại chọn đúng tôi hả?
"... Đôi Mắt sao?"
"Dạ, gì cơ?"
"Chẳng lẽ, ngươi mù tịt không biết gì về cơ thể của chính mình sao?"
Sau một thoáng chốc ngắn ngủi, người phụ nữ kỳ dị đứng bên cạnh Vua Điên liếc mắt dòm tôi.
Luồng cảm xúc mà tôi đánh hơi thấy từ cô ta đích thị là sự ghen tuông.
"Tốt lắm. Chuyện này chắc hẳn sẽ thú vị vãi chưởng đây. Đằng nào thì ta cũng đang cần tìm một kẻ thay thế."
Nghe thấy hai chữ "kẻ thay thế", mụ "Phó tướng" liền giật bắn mình thót tim.
Vua Điên chỉ nhếch mép cười nhăn nhở.
Cái ngày đó ập đến một cách cực kỳ thình lình.
Tầm nhìn của tôi bị lấp đầy bởi không có gì ngoài một màu đen kịt. không tồn tại bất kỳ màu sắc nào khác—một bóng tối hoàn hảo. Đó là sự tối tăm tuyệt đối, cứ y chang như toàn bộ ánh sáng đã bốc hơi sạch sành sanh khỏi thế gian vậy.
Tôi chậm rãi bò lết, dùng lòng bàn tay rà soát cảm nhận sàn nhà. Thoạt đầu, tôi cứ ngỡ đây là một căn phòng nhỏ bé. Nhưng bề mặt bằng phẳng trải dài bất tận đã lật đổ hoàn toàn giả thuyết đó.
Cái chốn này nếu không phải là rộng chà bá hơn nhiều so với trí tưởng tượng của tôi, thì… một ý nghĩ bất an rợn người chợt nảy ra trong đầu tôi rằng có khi nó vô tận không có điểm dừng cũng nên.
'Rốt cuộc đã có chuyện quái gì xảy ra thế này?'
Tôi điên cuồng vắt óc lục lọi lại trí nhớ. Để mình tái cấu trúc lại khoảnh khắc cuối cùng xem nào. Mình rõ ràng đã nằm ngửa rồi thiếp đi. Và khi mở mắt ra… mình đã hiện diện ngay tại đây rồi.
Tôi luân chuyển ma lực của mình.
Đúng y chang những gì tôi đã học mót được từ "Vua Điên".
Chầm chậm thôi. Tôi nhắm nghiền mắt lại, rồi lại mở ra thêm lần nữa.
Chỉ với cái động tác đơn giản đó, thế giới tăm tối đã lấy lại được thứ ánh sáng của nó.
Bóng tối xua tan và ánh sáng tràn về. Tôi thậm chí còn không biết đôi mắt mình sở hữu cả năng lực nhìn xuyên màn đêm đấy. Xem chừng hầu hết những công năng liên quan đến chữ "nhìn" đều hoàn toàn khả thi thì phải.
'…Đợi khi tỉnh giấc, mình sẽ có thêm vô số món để mang ra thử nghiệm. Mấy phương cách xài cơ thể mà Vua Điên chỉ bảo quả thực hữu dụng vãi chưởng.'
Chỉ đến lúc đó tôi mới ngộ ra rằng cái chốn tôi đang bị giam cầm vốn dĩ không phải đen kịt hay tối tăm ở tứ phía. Nó chỉ đơn thuần là không có ánh sáng mà thôi.
Một sàn đá cẩm thạch trắng tinh khôi hiện ra trước tầm mắt. Ngay từ thuở ban đầu, nơi này không hề tăm tối. Nó chỉ là thiếu vắng ánh sáng.
Vô vàn những khung tranh nằm chình ình rải rác trên sàn nhà.
'…Chúng trống rỗng hết sao?'
Chẳng lẽ đây lại là một giấc mơ? Dạo gần đây mình chả mơ mộng cái quái gì, thế nên có khi mình đang sa vào cái giấc mơ dị hợm này cũng nên. Khéo khi mở mắt tỉnh dậy, mình sẽ quên béng sạch sành sanh chẳng nhớ mẹ gì nữa.
Tôi sải bước giữa vô vàn những khung tranh trống rỗng đó. Và rốt cuộc cũng đi đến điểm tận cùng.
Tại nơi đó, tôi đã nhìn thấy chính mình.
Bóng dáng của tôi, đang ung dung độc ẩm thưởng thức tiệc trà một mình giữa không gian trắng xóa, cứ y chang như thể tôi vừa lột xác thành thần vậy.
Mái tóc màu hoàng kim nhạt, một nốt son đỏ thẫm ngự trị giữa đôi mắt màu xanh lam.
Những dấu vết của sự trầy trật cày cuốc khắc sâu trên làn da nhợt nhạt đến mức có thể miêu tả là tái nhợt như xác chết.
Hoàng đế, người vừa lột bỏ chiếc áo choàng dày cộp, tháo giáp gỡ mặt nạ để phơi bày danh tính thực sự của mình… lại mang một khuôn mặt cực kỳ quen thuộc với tôi.
Mạo hiểm giả hạng Bạch Kim, thanh kiếm của Hoàng đế, Framea.
Vị mạo hiểm giả đó hóa ra lại chính là thân phận khác của Hoàng đế.
Vua Điên đứng sát rạt bên cạnh tôi bỗng phá lên cười ngặt nghẽo.
Và rồi, thình lình ngừng bặt.
"Tụi mình tính sao đây?"
"... Từ trước đến nay, ta chưa bao giờ để cho bất kỳ kẻ nào tường tận danh tính của ta được sống sót trở về cả. Eyal, cùng hai con đĩ vô danh tiểu tốt kia."
Với những câu chữ nhục mạ rẻ rách đó, ngài ta bắt đầu khiêu khích tụi tôi.
Eckhart, Hoàng đế đương nhiệm của Đế chế, lập tức triển khai một kết giới bao phủ cả văn phòng.
Vua Điên, à không, Eyal dòm thẳng vào tôi.
"Ta hỏi lại lần nữa đây. Tụi mình tính làm cái quái gì bây giờ?"
"..."
Tôi giữ sự im lặng tuyệt đối, và Eyal dòm tôi với cái bản mặt lộ rõ chút thất vọng.
Điều đó khiến tôi cảm thấy hơi khó emu cấn cấn trong lòng.
"Hôm nay ta sẽ đoạt thêm một mảnh cơ thể thánh thần ngay tại chốn này."
Eyal xoay tầm mắt ghim thẳng vào con mèo đen vừa thản nhiên sải bước đi ra từ sau lưng Hoàng đế.
Và vào ngày hôm đó.
Lâu đài hoàng gia đã hoàn toàn sụp đổ vỡ nát.
"Bộ các người đang tính tu luyện lột xác thành thần hay cái quái gì đấy à?"
Con thiên thần hikikomori trốn chúa ở lều, con nhỏ tự kỷ cô độc.
Từ trước tới giờ tôi vẫn luôn xem nhẹ Pyura.
Giỏi lắm thì thực lực cũng chỉ chạm tới ngưỡng mạo hiểm giả hạng Vàng là cùng. Chỉ là một giáo sĩ đơn thuần. không phải chiến binh hay pháp sư, mà chỉ nằm ở đẳng cấp của một giáo sĩ cấp cao nhan nhản ở nhà thờ trung ương.
Một sự chênh lệch cách biệt một trời một vực về đẳng cấp.
Ít nhất thì cô ta không phải là một thực thể có sức mạnh vượt ra ngoài tầm nhận thức của người phàm. Một thứ sức mạnh mà tôi có thể thấu hiểu được. Một thực thể mà ngay cả đứa yếu nhớt như tôi cũng dư sức làm gỏi nếu như cô ta sơ hở hay đang say giấc nồng.
Phải rồi. Tôi cứ ngỡ cô ta chỉ là con người mà thôi.
Thế nhưng cái cảnh tượng cô ta mang đôi cánh thiên thần sau lưng, kiêu hãnh ngự trị trên tầng không cúi đầu dòm xuống tôi đầy ngạo mạn… trông cô ta không giống người phàm chút nào.
"Thế nào hả? Có thèm khát sự trợ giúp của ta không?"
"Không… cảm ơn nhé."
"Ra là vậy. Xem chừng ngươi vẫn chưa quen với lễ nghi phép tắc thì phải. Ta sẽ mắt nhắm mắt mở bơ đi cho qua chuyện vì dù sao ngươi cũng sở hữu bản lĩnh rất ra gì và này nọ."
Eyal đang đứng cười khẩy sau lưng tôi, ung dung dán mắt theo dõi trận chiến của tôi.
Tôi chậm rãi kéo sự tập trung trở lại với trận đánh và luân chuyển ma lực vào đôi mắt của mình.
Đó chính là cái ngày mà Nhà thờ Trung ương phía Nam sụp đổ, lột trần những xác chết bị chôn vùi trong tường gạch.
Đứa trẻ nhỏ bé bước ra từ túp lều lên tiếng trò chuyện với tụi tôi bằng đôi mắt sáng lấp lánh.
"... Thật là tồi tệ làm sao."
Con bé nói không sai chút nào.
Tụi này quả thực là những con người xấu xí và thảm hại.
Bọn tôi bị chi phối và dẫn dắt bởi sự tham lam ích kỷ cá nhân nhiều hơn là những mục đích cao cả, và tụi này đã lết được tới tận bước đường này bằng cách chém giết thiên hạ vì lợi ích của chính mình thay vì liều mạng hy sinh cho người khác.
Đó chính là lý do tại sao chúng tôi không thể nào dừng bước được nữa.
Tôi thừa hiểu rằng nếu mình buông xuôi khựng lại ngay tại chốn này, thì toàn bộ những gì tôi đã làm từ trước tới nay sẽ không bao giờ có thể biện minh hay hợp lý hóa được nữa.
Lão già đứng sừng sững ở rìa sa mạc nhấc thanh kiếm của mình lên.
Bóng dáng tôi phản chiếu mồn một trong đôi mắt già nua đục ngầu của lão.
Kết quả đem lại cực kỳ đơn giản.
Ngày qua ngày, tôi liên tục luân chuyển ma lực vào đôi mắt, đọ sức hành xác cùng Vua Điên, và hứng emu những nhát kiếm đẫm mùi ghen tuông từ mụ Phó tướng.
Trong buổi luyện tập giao đấu đầu tiên, tôi đã bất lực không làm được mẹ gì.
Khoảng thời gian tôi có thể gồng mình trụ vững dần dần tăng lên.
Và thế là một ngày trôi qua.
Một tháng trôi qua.
Chẳng biết đã bao nhiêu thời gian dài đằng đẵng trôi đi.
Một sự biến đổi đã diễn ra.
Tôi đang lột xác tiến hóa.
"... Trăng lên rồi kìa."
"Phải."
"……"
"Trông bộ dạng ngươi có vẻ cảm động xúc động lắm đấy. Ta ban cho ngươi rượu chúc mừng nhé?"
"Không cần đâu. Chiến tiếp đi."
Bằng một cách diệu kỳ nào đó, tôi đã tu luyện chạm tới cái cảnh giới na ná lão ta.
Không cần tới bất kỳ đặc điểm, năng lực, hay đặc quyền xịn sò nào, tôi đã lết được tới tận bước đường này.
Đó chính là tài năng bẩm sinh.
Món phước lành duy nhất và bá đạo nhất được ban phát cho một đứa hai bàn tay trắng không có quái gì như tôi.
Bàn tay đang nắm chặt thanh kiếm của lão già rơi rụng xuống nền cát sa mạc.
Và đứa trẻ đó đem lòng oán hận tôi.
Tôi khao khát muốn mở mồm thốt ra một lời xin lỗi, nhưng chẳng có lấy một câu từ nào emu lọt qua hai bờ môi cả.
"Hóa ra ngươi đã lết được tới tận bước đường này rồi đấy."
Một cô gái sở hữu đôi mắt màu xanh lam cùng mái tóc trắng xóa cất lời trò chuyện với tôi.
Giọng nói của cô ta vọng đến tai tôi từ phía bên kia của dãy bậc thang dài dằng dặc bất tận.
"Ngươi đã tự tay lấy mạng Vua Điên, Eyal, và thậm chí còn đặt ra mục tiêu gom trọn bộ các mảnh cơ thể thánh thần nữa. Đáng nể đấy chứ."
"... Rốt cuộc ngươi đang tính lải nhải điều quái gì?"
Thánh nữ giơ cao cả hai tay lên khỏi đầu, phô ra cái tư thế hô vang 'vạn tuế'.
…cô ta đang giở trò quái gì thế nhỉ?
"Đầu hàng đi."
"...?"
"Ngươi đâu có thèm khát việc chọc gậy bánh xe làm đảo lộn thế giới này y chang Vua Điên, ngươi chỉ đơn thuần là muốn thu thập toàn bộ các mảnh cơ thể thôi cơ mà. Vậy thì làm quái gì có lý do để mà đánh nhau chứ."
"Ngươi... đang sủa cái quái gì thế hả?"
"Gom đủ trọn bộ các mảnh cơ thể thánh thần không có nghĩa là ngươi có thể lột xác trở thành một vị thần được đâu."
Thánh nữ vừa thốt ra câu đó vừa búng tay lôi phăng một mảnh cơ thể ra từ giữa hư không.
Cứ y chang như thể đó chỉ là một mớ rác rưởi phiền phức vậy.
cô ta bảo đằng nào thì thứ này cũng chỉ là đồ giả tạo mà thôi.
Rằng tôi thực ra cũng chả bận tâm cái quái gì nhiều đâu.
Trông bộ dạng cô ta tự lải nhải trò chuyện với không khí có phần dị hợm vãi chưởng, nhưng ít nhất thì mảnh cơ thể kia trông có vẻ là hàng thật giá thật đấy.
"Ta đi dùng bữa tối cùng chồng ta đây."
... Chẳng lẽ cô ta điên mẹ nó rồi sao?
Và nếu cô ta nhắc đến chữ chồng, thì kẻ đó là vị anh hùng kia à?
Dù sao thì... với món này, mình đã chính thức thu thập trọn bộ tất thảy các mảnh cơ thể thánh thần rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn