Chương 189: 182. Ba Tháng.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~34 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Bầu không khí ngập tràn sự ấm áp dịu dàng khi tôi nằm ườn thảnh thơi trên chiếc sofa êm ái, lơ đãng vuốt ve cái bụng của mình.
Ba tháng rồi.
Một khoảng thời gian mang lại cảm giác vừa ngắn ngủi chớp nhoáng lại vừa dài dằng dặc y chang sự vĩnh hằng.
Trong suốt quãng thời gian đó, bụng tôi đã nhô lên tròn trịa thấy rõ. Giờ đây, dẫu cho có khoác lên mình mấy bộ váy rộng thùng thình đi chăng nữa cũng không thể nào che giấu nổi cái minh chứng rành rẽ về một sinh mệnh đang lớn dần bên trong tôi.
Khi lão bác sĩ mở mồm thông báo rằng tôi đã bước vào giai đoạn thai kỳ ổn định, Skyler suýt chút nữa thì khóc òa lên nức nở.
"Selina, em có thấy lạnh không? Để tôi đắp thêm chăn cho em nhé."
Skyler lùi lũi bước ra từ nhà bếp, lăm lăm trên tay một ly sinh tố tốt cho sức khỏe được nhào nặn từ việt quất và quả acai hữu cơ, rồi đắp một chiếc chăn len cashmere mỏng manh lên người tôi.
Khuôn mặt cậu ta khoác lên một nụ cười rạng rỡ chuẩn chỉnh không chê vào đâu được của một ông bố bỉm sữa tương lai mẫu mực.
Trông kỳ quái dị hợm, nhưng lại thân thuộc vãi chưởng.
Suốt ba tháng ròng rã vừa qua, cậu ta lúc quái nào cũng nâng niu đối xử với tôi y chang một món đồ mỹ nghệ bằng thủy tinh mỏng mảnh dễ vỡ. Sáng không nào cậu ta cũng dâng tận miệng cho tôi mấy ly nước ép sức khỏe tự tay ép, và cứ mỗi lần tôi khẽ nhúc nhích uốn éo chút đỉnh trên sofa, cậu ta lại cuống cuồng lao tới y chang như vừa có động đất cấp độ tám để chỉnh đốn lại đống gối tựa.
Sự bao bọc chở che thái quá của cậu ta đôi lúc khiến tôi thấy ngạt thở vãi chưởng, nhưng thú thật thì… tôi lại thấy sướng râm ran và cực kỳ mãn nguyện. Cái sự hầu hạ o bế này xa hoa xịn sò đến mức dẫu cho có ngự trị trên ngai vàng của một vị thần thì khéo tôi cũng không bao giờ nếm trải được sự chú ý tầm cỡ này.
"Tôi ổn mà. Nhưng chẳng phải tụi mình nên bắt đầu rục rịch chuẩn bị xách đít đi rồi sao?"
"... Nhanh thế á?"
Nghe những lời tôi thốt ra, nụ cười dịu dàng trên bản mặt cậu ta khẽ sứt mẻ rạn nứt chút đỉnh.
Cậu ta xem chừng đã chết mê chết mệt cái "cuộc sống vợ chồng son bình phàm" ở cái thế giới này rồi.
Tôi cũng có cảm giác y chang thế thôi, nhưng tụi này không thể cứ cắm cọc sống lì thế này mãi tới tận tết Công Gô được.
"Hai đứa mình làm quái có sự lựa chọn nào khác. Đám chiến hữu đang mỏi mòn chực chờ ngoài kia kìa."
Phải rồi, đám chiến hữu. Trong suốt ba tháng qua, tôi thỉnh thoảng vẫn lén lút trao đổi truyền tin nhắn với họ thông qua ma thuật của Skyler.
Dĩ nhiên, tôi không hề mở mồm liên lạc trực tiếp với họ.
Vì lo sốt vó cho sự an nguy của tôi, Skyler đã tự tay truyền đạt cái tin bình an của tôi cho đám đó và mang những tin tức dội ngược lại báo cáo cho tôi nghe.
'Truyền thụ chỉ giáo cho cậu ta cách du hành xuyên không gian thì cũng xịn sò đấy, nhưng ai mà ngờ được nó lại bá đạo mang lại công năng ngon lành ngay cả khi ở cách xa vạn dặm thế này…'
Đáng sững sờ bàng hoàng hơn cả là cái cách cậu ta nhào nặn ra một món đạo cụ ma thuật "truyền tin" xuyên chiều không gian chỉ trong vỏn vẹn vài tuần ngắn ngủi. Khéo cái năng lực của cậu ta thực sự xuất chúng và phi thường vãi chưởng cũng nên.
"... Tôi hiểu rồi."
Skyler rà soát lại sự kiên định của tôi rồi câm nín gật đầu cái rụp.
Bản mặt cậu ta phơi bày rõ mồn một sự tiếc nuối.
"Thế thì bao giờ tụi mình mới xách đít du hành xuyên không gian được đây? Tôi khao khát muốn đảm bảo chuẩn chỉnh nó phải rơi vào cái thời điểm vàng an toàn và ổn định nhất cho em và... cho đứa nhỏ..."
"Ngay đêm nay luôn."
"... Cái quái gì cơ?"
Khuôn mặt cậu ta lập tức trắng bệch cắt không còn giọt máu.
Ly nước ép sức khỏe lăm lăm trên tay rớt cái xoảng xuống sàn nhà, làm cái thứ chất lỏng màu tím văng tung tóe vương vãi khắp xó.
"Không được đâu, Selina! Làm thế mạo hiểm nguy hiểm vãi chưởng! Dẫu cho em đã bước vào giai đoạn thai kỳ ổn định, tụi mình mù tịt không biết cái trò du hành xuyên không gian này sẽ giáng cái hệ quả quái quỷ gì xuống đầu thai nhi đâu! không có một cái văn tự rách nát nào trong Tòa Tháp Pháp Sư từng đứng ra bảo chứng cho sự an toàn của việc du hành xuyên chiều không gian đối với phụ nữ dính bầu cả!"
"Không sao đâu. Tôi là một vị thần mà lị, nhớ không?"
Tôi khẽ thì thầm lải nhải, rồi đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi cậu ta.
"Và cái sinh mệnh bé nhỏ đang nằm chình ình trong bụng tôi đây cũng không phải là một thực thể bình phàm ất ơ nào đâu nhé. Nếu buộc phải so đo tính toán, khéo nó còn xuất chúng bá đạo vượt xa cả hai đứa mình gộp lại ấy chứ."
Tôi mỉm cười nhăn nhở, khẽ vuốt ve cái bụng của mình.
Đứa con rứt ruột đẻ ra của một vị thần và một đại pháp sư.
Không đời nào cái đứa trẻ này lại chỉ là một phàm nhân bình thường được.
Khéo ngay lúc này đây, ngự trị trong tử cung của tôi, nó đang tự thân vận động xài ma lực của chính mình để nhào nặn ra một lớp rào chắn phòng ngự chà bá, rạo rực hưng phấn với cái ý nghĩ sắp sửa được dòm ngó thế giới bên ngoài cũng nên.
—Không, đó không phải là suy đoán suông đâu. Tôi đánh hơi và tường tận rành rẽ điều đó một trăm phần trăm luôn.
"... Dẫu vậy thì."
Skyler dòm vẫn bồn chồn lo sốt vó vãi chưởng, nhưng cậu ta không ráng sức cản bước tôi thêm lời nào nữa.
Cậu ta đã chốt hạ quyết định tôn trọng sự lựa chọn của tôi.
"Thế thì tụi mình bắt buộc phải chuẩn bị xắn tay vào làm cho cực kỳ kỹ lưỡng chuẩn chỉnh mới được."
Cậu ta bắt đầu lôi xềnh xệch đủ thể loại các đạo cụ ma thuật dị hợm ra rồi vẽ vời nhào nặn một vòng tròn ma pháp dịch chuyển xuyên không gian.
Sàn nhà phòng khách bị rắc vung vãi đầy bột bạc nguyên chất cùng đá quý nghiền nát bét, trong khi những dòng cổ ngữ loằng ngoằng không ai thấu hiểu nổi bắt đầu bay lơ lửng quấn xoắn vào nhau giữa tầng không.
Ma thuật phòng ngự, ma thuật ổn định không gian, ma thuật duy trì sinh lực, và thậm chí là cả cái thứ ma thuật rào chắn tâm trí hàng hiếm xịn sò dùng để bảo vệ trí óc cho thai nhi nữa.
Toàn bộ mớ kiến thức cùng ma thuật bá đạo của cậu ta được huy động dốc sạch sành sanh chỉ với mục đích duy nhất là bảo vệ cho hai đứa tôi—à không phải, ba đứa tụi tôi mới đúng.
Tôi khẽ mỉm cười mãn nguyện khi dán mắt dòm tấm lưng sừng sững vững chãi đáng tin cậy của cậu ta.
Chốt kèo vác cái gã đàn ông này về làm chồng quả thực là sự lựa chọn xịn sò xuất chúng nhất trong cả cuộc đời tôi.
.
.
.
Đêm hôm đó, tất thảy mọi khâu chuẩn bị rốt cuộc đã hoàn tất ngon lành.
Cái vòng tròn ma pháp chà bá, phức tạp rắc rối được vẽ vời ngay giữa tâm phòng khách bắt đầu dao động phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ dịu nhẹ, cứ y chang như một sinh vật sống vậy.
"Chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Nghe tôi sủa câu hỏi đó, Skyler gật đầu cái rụp, túm chặt cứng lấy bàn tay tôi.
Bàn tay cậu ta khẽ run lên bần bật vì căng thẳng tột độ, nhưng ánh mắt thì lại kiên định sắt đá hơn bao giờ hết.
"Lúc quái nào cũng sẵn sàng, miễn là có em đi cùng."
Hai đứa tụi tôi đứng sừng sững ngay chính giữa trung tâm vòng tròn ma pháp.
Ngay khi Skyler mở mồm niệm chú, vòng tròn lập tức phóng ra một luồng ánh sáng chói lòa mù mắt nuốt chửng trọn vẹn lấy hai đứa tôi.
Khung cảnh xung quanh nhòe đi mờ mịt, và tôi cảm nhận mồn một cái xúc giác dị hợm khi không gian bắt đầu vặn vẹo quấn xoắn lại.
Nhưng nhờ phước từ cả tá những câu thần chú phòng ngự mà Skyler đã vung tay giăng ra, tôi không hề thấy bồn chồn lo âu lấy một nghìn nào.
Rốt cuộc thì cũng xách đít lội ngược trở về sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng.
Thời gian cứ thế trôi đi một cách bình yên êm ả.
Cái bụng của tôi ngày càng bành trướng phình to ra, và cái thói o bế bao bọc thái quá của Skyler cũng leo thang nâng cấp độ điên rồ theo từng ngày.
Cậu ta ném sạch sành sanh mọi công to việc lớn của Tòa Tháp Pháp Sư sang chế độ xử lý từ xa, cắm cọc bám rịt lấy tôi gần như 24/24 giờ không chệch đi đâu nửa bước.
"Selina này, hôm nay tụi mình tính giở trò thai giáo gì đây? Liệu tôi có nên dở một cuốn sử thi được viết bằng ngôn ngữ cổ đại của loài rồng ra đọc cho con dỏng tai nghe không, hay ca một bản hát ru của tộc Elf nhé?"
—Trời đất thánh thần thiên địa ơi, rốt cuộc mấy cái thứ quái quỷ đó là cái thá gì thế hả?
Cậu ta lúc quái nào cũng khai mạc một ngày mới toanh bằng ba cái câu hỏi dị hợm kiểu đó ngay giây phút tôi vừa hé mắt tỉnh giấc vào buổi sáng.
"... Cứ bật bừa dăm ba cái bản nhạc giao hưởng cổ điển nào đó cho tôi là được."
Tôi ngái ngủ lải nhải đáp lại với cái giọng ngái ngủ nằng nặng.
Cái nết nhiệt huyết điên cuồng cuồng tín của cậu ta dành cho vụ thai giáo thú thật thì hơi bị ngộp thở và quá sức emu đựng đối với tôi.
Thỉnh thoảng, cậu ta lại lôi xềnh xệch đủ thứ đồ vật thần kỳ dị hợm quái quỷ từ cái thế giới bên kia của cậu ta về.
Nào là mấy thứ trái cây Trí Tuệ nghe đồn đại sủa chém gió là có công năng buff chỉ số trí tuệ cho thai nhi, nào là nước suối Tĩnh Tâm được lải nhải bảo rằng dư sức bình ổn dập tắt cảm xúc nắng mưa thất thường của bà bầu. Cảm động trước sự chân thành cuồng nhiệt của cậu ta, tôi đành nhắm mắt nhắm mũi nuốt trôi mẹ nó xuống bụng dẫu cho hương vị của chúng tồi tàn như hạch.
Và còn một sự khác bọt chà bá vĩ đại nữa: Tôi đã cày cuốc thành công trong việc xài sức mạnh thánh thần để "duy trì và đóng đinh cố định" lại cái lối đi xuyên chiều không gian rồi nhé.
Đúng lúc đó, mẹ tôi vác mặt sang thăm.
"Mấy thứ này là dành cho đứa cháu vàng ngọc của mẹ đấy nhé. Mẹ chỉ nhặt toàn mấy đồ hữu cơ xịn sò thượng hạng nhất thôi đấy."
Mẹ tôi ngày quái nào cũng lù lù vác mặt tới, hai tay xách lỉnh kỉnh lủng củng cả đống đồ ăn thức uống tạp hóa, nhồi nhét lấp đầy chật cứng cái tủ lạnh nhà tôi.
Bố tôi, mặc cho cái giao diện bề ngoài tỏ vẻ vô cảm lạnh lùng sượng trân, lại lén lút xách đít lủi vào mấy tiệm sách rồi dán mắt cày cuốc đọc mấy cuốn sách dạy dỗ nuôi con tới tận đêm khuya khoắt.
Cái phòng làm việc của ông giờ đây đã bị xâm lăng lấp đầy bởi mấy cuốn sách mang cái tựa đề rách nát kiểu "Bách Khoa Toàn Thư Nuôi Dạy Trẻ Dành Cho Những Ông Bố Bỉm Sữa Lần Đầu Làm Bố" thay vì ba cái mớ văn tự tài liệu chuyên môn của ông.
Đứng trước cái tình yêu thương sượng trân gượng gạo của họ, rốt cuộc thì sau một khoảng thời gian dài đằng đẵng vãi chưởng, tôi mới bừng tỉnh ngộ ra rằng mình đích thị vẫn là "con gái rượu" của một ai đó.
Và cứ thế, tôi vác cái bụng bầu lù lù trong sự bủa vây bao bọc chở che của tình yêu thương cùng sự chú ý quan tâm từ vô vàn thiên hạ.
Đó quả thực là một cuộc sống sinh hoạt thường nhật bình phàm ngập tràn sự ấm áp, khác bọt một trăm tám mươi độ so với những gì tôi từng ngây thơ vắt óc ảo tưởng ra.
Khi cái bụng của tôi ngày càng bành trướng phình to ra, mấy cái phạm vi hoạt động chân tay của tôi lập tức bị gông cùm trói buộc quanh quẩn xó xỉnh trong nhà.
Chẳng bù cho tôi, Skyler lúc quái nào cũng hì hục rặn ra thiết kế chuẩn bị dăm ba cái sự kiện kiện event mới toanh mỗi ngày chỉ để mua vui cho tôi.
Có một hôm, cậu ta mang ma thuật ra xài rồi búng tay lột xác biến hình toàn bộ cái phòng khách lột xác thành một cái nhà tắm La Mã cổ đại.
Những cánh hoa hồng nổi lềnh phềnh trôi dạt trên mặt nước bốc khói nghi ngút ấm áp, và ánh sao trời chói lòa xối xả dội thẳng từ trên trần nhà xuống.
"Cái mớ rắc rối hỗn độn quái quỷ gì thế này?"
"Đây đích thị là suối nước nóng của các tinh linh Nymph đấy, có công năng siêu phàm bá đạo vãi chưởng trong việc đánh bay xua tan sự mệt mỏi kiệt quệ cho mấy bà bầu... Một thứ ma thuật hạng sang cao cấp mà chỉ có vài cá nhân xuất chúng tinh hoa đếm trên đầu ngón tay trong Tòa Tháp Pháp Sư mới có bản lĩnh mang ra xài thôi."
Cậu ta vểnh mặt lên trời kiêu hãnh lải nhải giải thích, rồi dúi vào tay tôi một ly cocktail trái cây do chính tay cậu ta tự hì hục pha chế nhào nặn.
Mắt nhắm mắt mở làm bộ diễn kịch bị khuất phục trước sự chân thành của cậu ta, tôi thả lỏng cơ thể đắm mình ngâm tọt xuống dòng nước ấm áp.
Mọi sự kiệt quệ rã rời của tôi lập tức tan chảy bốc hơi sạch sành sanh, buff cái tâm trạng của tôi lên xịn sò hẳn.
Sang một ngày khác, cậu ta khoác lên mình chiếc tạp dề rồi đứng sừng sững vào bếp.
Cậu ta lôi cổ sạch sành sanh đủ mọi thể loại đạo cụ ma thuật cùng đống nguyên liệu nguyên liệu hàng hiếm ra, rồi chật vật trầy da tróc vảy hì hục cày cuốc suốt mấy tiếng đồng hồ ròng rã chỉ để nhào nặn ra một cái món quái quỷ nào đó.
"... Cậu đang giở trò quái gì thế hả?"
"Chẳng phải em từng mở mồm sủa là khao khát thèm muốn nếm thử cái món 'pizza' của thế giới này sao."
Cậu ta không hề vứt quên cái câu lải nhải bâng quơ mà tôi từng lỡ mồm thốt ra trong lúc dán mắt dòm TV cách đây dăm ba ngày trước.
Thế nhưng hệ quả đem lại thì quả thực là một thảm họa tồi tàn rách nát vãi chưởng.
Cái mớ bột mì nhào nặn đã cứng đơ đông đá y chang cục gạch, và mớ nhân topping rắc bên trên thì cháy đen thui khét lẹt đến mức không ai thèm nhận ra nổi nhân dạng nguyên thủy của chúng nữa.
"..."
Skyler trừng mắt dòm chằm chằm vào cái kiệt tác thất bại thảm hại của mình bằng một cái bản mặt ngơ ngác đờ đẫn sượng trân.
Khuôn mặt cậu ta thì dính đầy mớ bột mì trắng xóa vương vãi.
Soi thấy cái cảnh tượng đó, tôi không thể nào nín nhịn nổi mà phải phá lên cười ngặt nghẽo.
"Phụt...!"
"... Em đừng có cười nữa coi."
"Không, chỉ là... trông cái bộ dạng của cậu đáng yêu vãi chưởng..."
Tôi ôm rịt lấy cái bụng bầu rồi cười ngặt nghẽo nắc nẻ suốt một khoảng thời gian dài.
Cậu ta đỏ bừng bừng hai má rồi bắt đầu cằn nhằn lầm bầm chích chòe.
"Tôi có bản lĩnh mang ma thuật ra xài để nhào nặn làm được mọi trò trên đời, nhưng xem chừng tôi mù tịt không có lấy một cọng năng khiếu quái nào trong cái lĩnh vực bếp núc nấu nướng này thì phải."
"Không sao đâu. Để tôi xử lý nuốt sạch cho."
Tôi bốc đại một miếng pizza cháy đen thui thùi lùi lên rồi cắn thử một miếng rõ to.
Hương vị tồi tàn rách nát y chang cục cứt, nhưng tôi vẫn ráng sức nặn ra một nụ cười rồi thốt lên:
"... Ngon lành cành đào đấy."
Nghe cái lời chém gió dối trá điêu toa đó của tôi, bản mặt cậu ta lập tức rạng rỡ tươi tỉnh hẳn lên.
Giống hệt một đứa trẻ con ngây ngô, cậu ta hớn hở xách đít lủi tọt vào ngồi sát rạt bên cạnh tôi rồi hai đứa cùng nhau nhai ngấu nghiến cái kiệt tác thất bại thảm hại đó.
Những cái khoảnh khắc nhỏ nhặt vụn vặt đó cứ thế lấp đầy đan xen vào cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tụi này.
Tụi này không còn là một vị thần bá đạo hay một đại pháp sư xuất chúng quái quỷ nào nữa.
Chúng tôi chỉ thuần túy là cặp bố mẹ bỉm sữa tương lai bình phàm đang nâng niu và đem lòng yêu thương nửa kia hết mình mà thôi.
Dĩ nhiên, thi thoảng hai đứa tôi cũng cự cãi đấu võ mồm ỏm tỏi đấy.
"Selina này! Làm thế quái nào mà em lại nốc cả đống kem lạnh buốt nhiều thế kia cơ chứ! Ăn thế không tốt cho đứa nhỏ trong bụng chút nào đâu!"
"Tôi chỉ xin cắn đúng một miếng cỏn con thôi mà."
"Hôm qua em cũng sủa cái lý do y chang thế này, rồi rốt cuộc em nốc sạch sành sanh cả hũ luôn còn gì!"
Cái bài ca cằn nhằn chích chòe của cậu ta dài dằng dặc không có điểm dừng, nhưng tôi thừa biết tận sâu trong những câu chữ đó ngập tràn sự lo sốt vó và sự ân cần quan tâm dành cho tôi.
Tôi thấy cái nết của cậu ta đáng yêu xịn sò vãi chưởng đến mức thỉnh thoảng tôi lại ráng sức làm bộ cợt nhả giỡn mặt nghịch ngợm nhiều hơn để trêu ngươi cậu ta.
—Và cứ thế thời gian trôi đi lẹ làng, sáu tháng ròng rã sau đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn