Chương 186: 179. Mẹ Dỏng Tai Lên Nghe Thấy Từ Khi Nào Thế?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~38 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"Mày vừa sủa cái quái gì thế hả?"
Ngay giây phút dỏng tai lên nghe thấy những câu chữ đó, Skyler và tôi trừng mắt dòm nhau mà không thốt nên lời nào.
Cả hai đứa tôi đều bị trực giác mách bảo rành rẽ rằng đây đích thị là cuộc khủng hoảng chà bá và kinh hoàng nhất từ trước tới nay.
"Ưm... trước hết cho con hỏi, rốt cuộc mẹ đã nghe được những gì rồi?"
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Một mưu đồ mang tính chiến lược để thăm dò xem phe địch đã nắm thóp được bao nhiêu thông tin.
"Thế mày nghĩ tao đã dỏng tai lên nghe được những cái quái gì rồi hả?"
Nhưng với cái nết của mẹ tôi, một bà mẹ bỉm sữa dày dặn kinh nghiệm tình trường, bà lập tức dội ngược lại một câu phản pháo cực kỳ điềm tĩnh.
Đây quả thực là một cuộc khủng hoảng vĩ đại.
Hai đứa tôi toang mẹ nó rồi!
Dẫu cho mẹ tôi đã soi thấu tỏng ngọn ngành mọi chuyện, nhỡ đâu bố tôi mà đánh hơi dỏng tai lên hóng hớt được cái mớ tin tức động trời này, thì một cái viễn cảnh tương lai tồi tệ vãi chưởng chắc chắn sẽ lùi lũi ập tới tìm Skyler cho xem.
"... Tụi mình mở màn đàm phán đi."
Tụi này quyết định ráng sức đàm phán thương lượng dựa trên cái tiền đề là mẹ tôi đã dỏng tai nghe thấy hết sạch sành sanh mọi thứ.
Tôi dư sức xài năng lực nhào nặn sao chép hoàn hảo một trăm phần trăm tiền mặt hay đống xa xỉ phẩm hàng hiệu, hoặc nếu bà khoái, tôi thậm chí có thể xách đít đi làm streamer phát sóng trực tiếp trên mạng để cày cuốc kiếm tiền luôn cũng được.
Vì cái bản ngã cốt lõi của tôi vốn dĩ cực kỳ khao khát thèm muốn sự chú ý của thiên hạ, tôi cũng không hề thấy khó emu cấn cấn gì với chuyện lên sóng, thế nên khéo tôi lại dễ dàng chạm tới thành công vang dội trên con đường đó cũng nên.
Nhưng có một cái vấn đề chà bá ở đây.
Liệu mẹ tôi có emu há mồm mở cửa cho một cuộc đàm phán thương lượng không?
"... Thằng con, à không, đứa con gái này, mày tính giở trò đàm phán thương lượng cái quái gì trong cái tình cảnh chó đẻ này hả? Mày điên mẹ nó rồi sao?"
"Ch-chỉ cần mẹ không sủa ra cho bố biết là được! Thỏa thuận thế nhé?"
"Có cái thể loại phụ huynh quái quỷ nào lại đi ngoan ngoãn đàm phán thương lượng với con cái trong cái tình cảnh này chứ?!"
Câu nói của bà không chệch đi đâu được.
Thú thật thì, nếu tôi rơi vào vị thế của bà, khéo tôi cũng sẽ nhắm mắt đàm phán thương lượng cho qua chuyện, nhưng những lời bà thốt ra quả thực chuẩn chỉnh không sai.
Con xin lỗi! Con cái của mẹ ơi! Mẹ của các con là cái thể loại phụ huynh như thế này đây!
Skyler lên tiếng với cái giọng điềm tĩnh.
"Ch-cháu hoàn toàn có thể lải nhải giải thích rõ rành rẽ mọi chuyện."
"Cái quái gì cơ?"
Dưới ánh nhìn lạnh lẽo sắc lẹm hình viên đạn của mẹ tôi, ngay cả Skyler, một gã pháp sư đẳng cấp thế giới, cũng không còn con đường nào khác ngoài việc ngoan ngoãn cụp mắt cúi đầu rạp xuống, vứt quách sạch sành sanh sự tự tin cùng lòng kiêu hãnh của bản thân ra sau đầu.
Một bà mẹ khi bất thình lình khai quật ra việc đứa con gái (thằng con trai) của mình dính bầu quả thực là một thực thể bá đạo đáng gờm vãi chưởng.
Nhưng cái vấn đề tồi tệ khốn nạn nhất ở đây là, bố tôi khéo sẽ còn bá đạo và kinh hoàng hơn gấp vạn lần.
"Hai đứa mày lải nhải sủa với tao là đã kết hôn rồi cơ mà. Giờ đang là vợ chồng son, đang trong giai đoạn yêu đương hẹn hò mật ngọt, đúng không? Thực lòng mà nói thì, tao với tôi... hồi tận hưởng trăng mật cũng có khiêm tốn khép nép cho cam đâu. Thế nên tao không thể mở mồm trách móc càm ràm cái quái gì được."
"... Mẹ dỏng tai nghe thấy hết á?"
"Thế mày ngây thơ ảo tưởng rằng mấy cái thứ âm thanh rên rỉ ầm ĩ đó không thọt lọt qua cái bức tường này chắc? Cái chung cư rách nát khốn kiếp này... hệ thống cách âm của nó tồi tàn như hạch ấy."
Tôi cúi gằm mặt dòm xuống sàn nhà với cái bản mặt đỏ bừng bừng như gấc, y chang cái bộ dạng của Skyler lúc này.
Nhưng ít nhất vẫn có một tia sáng may mắn len lói là bố tôi đã nhắm mắt bơ đi cho qua chuyện dẫu cho đã dỏng tai nghe thấy đống âm thanh đó sao?
"Mày mù tịt không biết tao đã phải chật vật trầy da tróc vảy gồng mình kìm kẹp giữ chặt tôi lại khổ sở đến mức nào đâu."
À, hóa ra là ông già không hề xí xóa bơ đẹp cho qua chuyện.
Ông già không chấp nhận cái sự thật rành rẽ này lấy một nghìn nào.
Thảo nào dạo gần đây mỗi buổi sáng ngồi nhâm nhi điểm tâm, tôi cứ liên tục nghiến răng ken két trừng mắt dòm Skyler với cái bản mặt đằng đằng sát khí y chang như muốn phanh thây xé xác thằng con rể.
Thoạt đầu, tôi cứ ngây thơ ảo tưởng rằng ông già chỉ đang trút cơn thịnh nộ cáu kỉnh lên đầu thằng con rể vì bị sốc tụt huyết áp trước cái hung tin rằng thằng con trai đực rựa chuẩn chỉnh bình phàm của mình không chỉ lột xác biến hình thành con gái mà còn vác nguyên một thằng chồng về nhà.
'Quả này toang mẹ nó rồi.'
Rồi đợi đến cái lúc ông già dỏng tai lên nghe thấy cái hung tin tôi dính bầu, ông khéo sẽ nổi trận lôi đình phát điên lên mất.
Việc đem hai chữ "phát điên" ra xài để miêu tả phụ huynh khéo có phần không hợp lý cho lắm, nhưng tôi không vắt óc nghĩ ra nổi cái từ vựng nào chuẩn chỉnh xịn sò hơn.
"L-lần này mẹ nhắm mắt làm ngơ xí xóa bơ đẹp cho tụi con đúng một lần này thôi không được sao?"
"Hai đứa mày đang ấp ủ mưu đồ cắm cọc ăn dầm nằm dề ở cái chốn này thêm một khoảng thời gian dài đằng đẵng nữa, đúng không? Ngốn cả tỷ năm mới sục sạo tìm ra được một cái xó xỉnh mới toanh để dọn ra ngoài chứ bộ."
"Chuẩn không cần chỉnh!"
"Thế thì sớm muộn cái quái gì mày chả bị lòi đuôi chuột ra phơi bày sự thật rành rẽ. Cứ an phận coi như nhận lãnh hình phạt sớm đi cho rảnh nợ, trước hết hãy để tao tát vỡ mồm mày..."
"Không, khoan đã, tại sao mẹ lại tát cả hai đứa tụi con thế này?!"
Nghe thốt ra những lời đó, mẹ tôi cau mày nhăn nhó khó emu ra mặt.
"Trông cái bản mặt tao giống cái thể loại không nỡ vung tay tát mày lắm chắc?"
Đến cái bước đường cùng này, tôi không còn con đường tháo chạy nào khác ngoài việc lôi ngay chiêu bài cuối cùng bá đạo nhất ra xài.
"Làm thế không tốt cho thai nhi trong bụng đâu!"
"..."
Mẹ tôi giữ sự im lặng sượng trân trong giây lát, rồi cất lời sủa thẳng.
"Cái đồ láo lếu mất dạy, mày to gan lớn mật dám đem đứa trẻ ra làm bia đỡ đạn sao! Đúng là không biết nhục nhã xấu hổ là gì!"
Vừa thốt ra câu đó, cái bàn tay đang lăm le chuẩn bị giáng xuống tát vỡ mặt tôi của bà thình lình bẻ lái chuyển hướng nhắm thẳng vào Skyler.
Bộp.
Kèm theo một thứ âm thanh khô khốc đục ngầu, bàn tay của mẹ tôi đã bị gạt phăng bật nảy ra ngoài.
"Cái quái gì đây?"
"Đó là một lớp rào chắn phòng ngự đấy ạ."
"...?"
"Vâng, đúng thế đấy."
"Gỡ phăng cái thứ khốn khiếp đó xuống ngay cho tao."
"... Dạ, gì cơ?"
Skyler lén lút lủi thẳng ra rúc sau lưng tôi để trốn chuội.
"Một thằng đàn ông đực rựa không bao giờ được phép rúc rúc trốn chuội sau lưng phụ nữ đàn bà con gái."
"Quan điểm đó nghe chừng... có phần cổ hủ lỗi thời rách nát vãi chưởng rồi thì phải."
"Mày dám láo lếu trả treo cãi tay đôi với tao đấy à?"
... Liệu mối quan hệ giữa hai người họ có trở nên thân thiết gần gũi hơn chút đỉnh nào chưa nhỉ? Một chút xíu thôi?
Không, khả năng cao là không đâu.
Chứng kiến tận mắt cái màn khẩu chiến đốp chát này giữa mẹ vợ và con rể quả thực là một trải nghiệm xịn sò thú vị vãi chưởng.
"Được rồi. Tao đã bình tâm dập tắt cơn thịnh nộ lại rồi đây."
Nhận thức ra ngay tắp lự việc mình vô phương đấm vỡ nổi cái lớp rào chắn phòng ngự đó, mẹ tôi lẹ làng ráng sức gom lại sự điềm tĩnh tỉnh táo rồi chậm rãi lướt mắt dòm chằm chằm vào cả hai đứa tôi.
Skyler và tôi đồng loạt quay ngoắt lảng tránh cái ánh nhìn sắc lẹm hình viên đạn của bà.
"Ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt tao."
Khi hai đứa tôi rụt rè khẽ khàng ngước mắt lên liếc dòm mắt mẹ, bà cau mày nhăn nhó khó emu.
"Cụp mắt dòm xuống sàn nhà ngay."
"Nhưng tại sao chứ..."
"Hai đứa mày sủa lải nhải là sẽ cắm cọc sống lì ở cái nhà này cơ mà. Thế hai đứa mày đang ấp ủ mưu đồ chuẩn bị đón một đứa trẻ ra đời bằng cách quái nào khi không thèm nhúc nhích chuẩn bị sẵn sàng cái không gì hả? Thế còn vấn đề nhà cửa xó xỉnh chui ra chui vào thì tính sao? Chi phí sinh hoạt cày cuốc kiểu gì? Với cái giao diện đó, hai đứa mày tính kiếm tiền nuôi thân bằng phương cách quái nào?
Và cứ ngây thơ ảo tưởng rằng chỉ cần nắm trong tay dăm ba cái siêu năng lực hay ma thuật bá đạo là có thể tự tiện đem ra xài một cách chuẩn chỉnh không rắc rối chắc? Thế còn cái ánh nhìn phán xét soi mói của thiên hạ thì hai đứa mày tính bơ đi cho qua chuyện thế nào?"
Việc há mồm thốt ra sủa câu tất thảy những mớ rắc rối khốn khiếp đó không hề nhằm nhò gì sứt mẻ gì vì tôi giờ đã là một thực thể chạm sát tới cảnh giới thánh thần thì nghe có phần tàn nhẫn độc miệng vãi chưởng.
Ngay từ thuở ban sơ, tôi đã không hề thèm khát việc lạm dụng bừa bãi hay phô trương khoe khoang mấy cái năng lực bá đạo của mình chút nào.
Cái bản ngã khao khát thèm muốn sự chú ý của tôi quả thực thèm khát sự chú ý đấy, nhưng đồng thời... tôi lại khoái cái kiểu sự chú ý được bồi đắp cày cuốc tích tụ dần dần rồi bùng nổ bạo liệt trong những tình cảnh kịch tính gay cấn, mang tính tất yếu không thể lảng tránh được hơn.
Giống y chang cái cách một màn trình diễn sân khấu xịn sò lúc quái nào cũng được lót đường chuẩn bị sẵn sàng bởi vô vàn những nỗ lực cày cuốc trầy da tróc vảy từ cả tá con người.
Bất kỳ việc quái gì trên đời cũng phải trải qua từng giai đoạn và quy trình chuẩn chỉnh của nó, và dòm dưới cái góc độ đó, tôi quả thực là một kẻ thèm khát sự chú ý ở cái đẳng cấp xịn sò và sang chảnh hơn hẳn.
Khác bọt một trăm tám mươi độ so với đám lố lăng hám fame cấp thấp rẻ rách, cái chất lượng cùng những hành vi động thái của tôi nó khác bọt một trời một vực.
'Chà, để mình ráng sức rặn ra dăm ba lời đối phó với cái mớ câu hỏi cằn nhằn chích chòe đó trước xem sao.'
Những câu từ thốt ra từ miệng mẹ tôi đích thị là những lời lải nhải đậm chất rành rẽ của người lớn từ đầu đến cuối không trật đi đâu được.
Chỉ là tôi dư sức giải quyết êm đẹp nhẹ nhàng y chang ăn kẹo sạch sành sanh mọi mớ rắc rối khốn khiếp đó mà thôi.
"Con có đủ bản lĩnh để nhào nặn ra tiền mặt."
Vừa lải nhải sủa ra câu đó, tôi khẽ vung tay lên giữa không trung, và những xấp tiền giấy nhân bản sao chép y chang bản gốc lập tức thình lình lòi ra.
Ma thuật.
Không, một bản sao chép nhái lại của sức mạnh thánh thần thì đúng hơn.
Mẹ tôi phô ra cái vẻ sững sờ bàng hoàng ngạc nhiên trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi thốt lên:
"Toàn đồ giả tạo đồ nhái. Làm thế là sa chân trở thành tội phạm, mày thừa biết đúng không hả?"
"Không không đâu, nó giống hệt bản gốc chuẩn chỉnh một trăm phần trăm đấy. Chỉ cần con ráng sức dòm ngó tìm kiếm chút đỉnh rồi nhồi thêm mấy cái số seri vào nữa là..."
"Đừng có to gan lớn mật dám ấp ủ lên kế hoạch giở trò phạm pháp một cách nghiêm túc tử tế thế chứ."
Tôi gãi đầu cái rột.
Mẹ tôi cất lời chất vấn một cách cực kỳ cẩn trọng dè dặt:
"... Mày có khả năng nhào nặn ra tối đa được khoảng bao nhiêu tiền?"
"Mẹ thèm khát bao nhiêu cũng có tất."
"Trời đất thánh thần thiên địa ơi."
Cái nét mặt của mẹ tôi khẽ biến đổi dao động chút đỉnh.
Khụ khụ.
Bà hắng giọng cái rột rồi ráng sức gom lại sự điềm tĩnh sượng trân cho khuôn mặt mình.
"Thế tóm lại là, vấn đề nhà ở xó xỉnh chui ra chui vào và chi phí sinh hoạt thì hai đứa mày tính sao đây? Hai đứa mày không thể nào trốn chuội lẩn lút né tránh tôi mãi đến tận tết Công Gô được đâu."
"Chuyện đó thì mẹ nói không sai chút nào."
Mỗi khi mẹ tôi cảm thấy sôi máu tức giận bực bội trong lòng, thay vì réo gọi bố tôi bằng mấy cái từ thân mật ngôn tình sến sẩm y chang kiểu "anh yêu" hay "mình ơi", bà sẽ xài cái cụm từ "tôi", phũ phàng vứt quách sạch sành sanh cắt đứt mọi mối dây liên kết ruột thịt máu mủ với ông.
Vốn dĩ thuở ban sơ, bà chỉ lột xác đổi cách xưng hô mỗi khi bố tôi lỡ dại giở trò ngu ngốc mắc lỗi quái quỷ gì đó, nhưng năm tháng trôi đi, nó đã ăn sâu cắm rễ trở thành một cái thói quen khó bỏ rồi.
Nói tóm tắt gọn lẹ lại thì, hiện tại mẹ tôi đang cực kỳ cáu bẳn khó emu ra mặt.
"Tôi đã sục sạo tìm kiếm dòm ngó xong xuôi vài xó xỉnh nhà cửa rồi."
Skyler, kẻ nãy giờ vẫn đang dỏng tai lên hóng hớt rà soát đọc vị bầu không khí, thình lình cất lời.
"... Cậu đã sục sạo tìm kiếm dòm ngó xong xuôi rồi á?"
"Vâng."
"Ở cái xó quái nào thế?"
"Tôi có sở hữu một căn nhà ở chiều không gian thế giới bên kia."
"... Ra là vậy sao?"
Biểu cảm của mẹ tôi khẽ biến đổi dao động đôi chút, lột xác trở nên toan tính sắc bén sành sỏi hơn hẳn.
Đó đích thị là cái bản mặt của một bà nội trợ bỉm sữa đang vắt óc cân đo đong đếm so đo tính toán xem món hàng nào hời hơn rẻ hơn khi đi càn quét sục sạo lùng sục hàng sale giảm giá.
Không thể ngờ được là bà lại dám phóng cái ánh nhìn đó chĩa thẳng vào Skyler, kẻ mà bà vốn dĩ vẫn luôn coi y chang một gã con rể từ trên trời rơi xuống xâm nhập gia cư bất hợp pháp, và tồi tệ khốn nạn hơn nữa, lại chính là thủ phạm đã đang tâm cướp đoạt tước đoạt đi sự nam tính đực rựa của thằng con trai vàng ngọc của bà.
'…Xấu hổ nhục nhã vãi chưởng.'
Nếu buộc phải mở mồm sủa ra một lý do, thì không phải là do mẹ tôi hay Skyler, mà là do chính cái bản ngã tồi tàn rách nát mà tôi đã sa chân lột xác biến thành.
Mặc kệ cho những dòng suy nghĩ đó, cuộc trò chuyện giữa hai người họ vẫn tự động tiếp diễn không ngừng nghỉ.
"Thế còn vấn đề công ăn việc làm ở cái thế giới bên kia thì tính sao?"
"... Chắc tôi dư sức xách đít lội ngược trở lại tiếp tục công việc của mình thôi. Nó giống y chang như việc tôi đang trong kỳ nghỉ phép vắng mặt tạm thời ấy mà."
"Cậu đang cày cuốc làm công ăn lương ở xó quái nào thế?"
"Tại Tòa Tháp Pháp Sư..."
Mẹ tôi liếc mắt sang dòm chằm chằm vào tôi.
Đó là một ánh nhìn sắc lẹm mang hàm ý yêu cầu tôi phải mau chóng lải nhải huỵch toẹt giải thích xem cái Tòa Tháp Pháp Sư rốt cuộc là cái xó xỉnh quái quỷ gì.
"... Ưm, nó na ná như một tập đoàn công ty chà bá vĩ đại ấy ạ? Một cái tổ chức đang độc quyền thâu tóm lũng đoạn một trăm phần trăm thị phần trong một lĩnh vực cụ thể nào đó?"
Mẹ tôi vắt óc ngẫm nghĩ cực kỳ sâu xa trong giây lát, rồi lại tung ra thêm một câu chất vấn nữa.
"Cái căn nhà đó đang nằm chình ình ở xó nào? À không, nói đúng hơn là... quy mô diện tích của nó chà bá đến mức nào?"
"Tôi vẫn chưa xuống tiền tậu một cái nào cả."
"Cái quái gì cơ?"
"Khả năng cao Tòa Tháp Pháp Sư sẽ cấp phát ban cho tôi một căn phòng, nhưng nếu đem toàn bộ đống tiền tài tài sản tôi đang nắm giữ trong tay lúc này ra xài để tậu một căn nhà... chắc tôi dư sức múc một căn biệt thự chà bá nằm chình ình giữa lòng Thủ Đô Đế Chế."
Mẹ tôi sững sờ há hốc mồm thán phục ấn tượng vãi chưởng.
Và tôi lập tức túm chặt cứng lấy cánh tay của Skyler.
Mẹ tôi dán mắt dòm chằm chằm vào cả hai đứa tôi trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đánh hơi phát hiện ra cái biểu cảm bất thường dị hợm của tôi, rồi lẹ làng xoay ngoắt tầm mắt lảng đi chỗ khác.
"... Này."
"Dạ?"
"Nếu cậu dư dả rủng rỉnh ôm trọn trong tay ngần ấy tiền tài, đáng lẽ ra hồi hai đứa tụi mình còn đang rong ruổi phiêu lưu mạo hiểm, cậu đã dư sức bung lụa ăn chơi xả láng tận hưởng chút đỉnh rồi chứ."
"Không, tôi không thể giở trò vung tay quá trán thế được đâu."
"Không không gì, tôi từng ngây thơ đinh ninh ảo tưởng rằng cậu đích thị là một thằng đỗ nghèo khỉ khố rách áo ôm cháy túi chỉ vì cậu mở mồm sủa lải nhải là cậu không có một xu cắc bạc nào dính túi."
"Tôi rất lấy làm tiếc và xin lỗi vì đã lừa gạt dối trá em, nhưng một thực thể bất tử trường sinh bất lão thì dẫu cho có khao khát thèm muốn đến mấy cũng không đời nào có thể sa chân lột xác biến thành một thằng ăn mày cái bang được đâu."
Nhờ phước từ cái nền tảng thể lực thể chất bá đạo trâu bò vật vã của mình, cậu ta đã lột xác đạp phăng vượt qua cả giới hạn tuổi thọ của người phàm, và chính bởi vì đã đạp phăng giới hạn tuổi thọ đó, lúc quái nào cậu ta cũng dư dả hàng tá những con đường phương cách để tiền tài đẻ ra tiền tài tự động chảy vào túi dẫu cho chỉ ngồi xổng một chỗ thở không làm cái quái gì.
Đem tiền gửi thẳng vào ngân hàng rồi mắt nhắm mắt mở bơ đi vứt xó đó, đống tài sản sẽ tự động sinh sôi nảy nở gấp đôi gấp ba; ném dăm ba cái đồng bạc lẻ rách nát vào đầu tư cho một cái công ty doanh nghiệp khởi nghiệp thú vị nào đó, nó sẽ dội ngược sinh lời đẻ lãi trả lại gấp hàng nghìn lần sau này.
Chỉ đơn thuần đem dâng hiến mấy cái kiến thức nền tảng của một pháp sư cho Tòa Tháp Pháp Sư thôi khéo cũng đã dư sức cày cuốc đổi lấy một cái ghế chễm chệ chà bá ngự trị ngang hàng với chủ nhân Tòa Tháp, hoặc bét nhất cũng chỉ ngồi chiếu dưới ông ta một bậc mà thôi.
Nói một cách sòng phẳng huỵch toẹt ra thì, nếu bị dồn vào bước đường cùng ép vào chân tường, chỉ cần mang vũ lực bạo liệt ra xài giải quyết vấn đề...
Ngay khi những dòng suy nghĩ của tôi vừa chạm tay tới cái viễn cảnh đó, tôi lập tức vội vã lật đật tẩy xóa sạch sành sanh chúng khỏi tâm trí, bừng tỉnh nhận ra cái sai lầm ngu ngốc của bản thân.
Bính boong.
Và rồi bố tôi thông báo màn hội ngộ lùi lũi vác mặt về nhà sớm hơn cả dự kiến tính toán bằng cách nhấn chuông cửa kêu ầm ĩ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn