Chương 170: 164. Vũ Trụ Này Không Phải Là Một Chiếc Máy Đánh Chữ.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~39 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Việc hiến dâng đem đi hiến tặng cơ thể mình đồng nghĩa với việc bạn phải sẵn sàng tâm thế cho sự đánh mất vĩnh viễn một phần con người mình.
Trừ khi đang thoi thóp nằm gai nếm mật trên bờ vực cái chết hay đã hoàn toàn buông xuôi đầu hàng số phận, làm quái có ai lại đi chọn cái con đường này chứ.
Nhưng tình thế giờ đã khác bọt rồi.
Dẫu cho những bộ phận nội tạng trọng yếu có bốc hơi lặn mất tăm, vẫn luôn có những giáo sĩ, pháp sư, và nhà giả kim xuất chúng dư sức bảo lưu duy trì cái sợi dây sinh mệnh mong manh kia.
Mang giả kim thuật ra xài để nhào nặn ra những cơ thể nhân tạo, để đám pháp sư bơm nhồi ma lực vào đó, và để các giáo sĩ dâng hiến thần lực vào để đúc ra những bộ nội tạng nhân tạo.
Vì tất thảy những thứ này đều được nhào nặn ngay tại trận, bạn không nên kỳ vọng ảo tưởng gì nhiều hơn ngoài việc nó chỉ đủ để duy trì mạng sống, và với cái mớ vật liệu hạng bét tồi tàn đang có sẵn ở xó này, thời gian duy trì sẽ không thể nào dai dẳng được lâu.
'…Nói cách khác, đây sẽ là một chuyến hành trình thám hiểm bị gông cùm bởi một khoảng thời gian giới hạn.'
Bằng mọi giá phải chạm tay tới vị thần đó, hay chí ít là những quyền năng thánh thần, càng nhanh càng tốt.
Chữa trị hàn gắn cho đám chiến hữu của tôi.
Khai quật phơi bày những bí mật ẩn giấu đằng sau Bảng Trạng Thái cùng cái thế giới khốn khiếp này.
Sau đó sục sạo tìm kiếm một phương cách nào đó để kết nối hay xách đít lội ngược qua lại giữa cái thế giới này và thế giới nguyên bản.
Không hề dễ xơi chút nào.
Nhưng từ trước đến nay có cái quái gì dễ như ăn kẹo đâu chứ?
Tôi bắt buộc phải làm tới cùng thôi.
Tôi không đủ ngu ngốc để mà há mồm oán thán càm ràm vào cái thời điểm vàng này.
"... Rốt cuộc thì, cũng bắt đầu dung hợp."
"Tiến hành thôi."
Dưới sự trợ giúp xắn tay vào của Skyler, những phần cơ thể bắt đầu dung hợp quấn xoắn lại vào với nhau.
Khởi đầu với mớ tạp nham được lôi cổ từ Cây Thế Giới, rồi đến phần của Nisha và Propertius, của Kẻ Vô Diện, và tất thảy những mảnh cơ thể khác được gom góp quy tụ tại chốn này.
Tôi sẽ mắt nhắm mắt mở bơ đẹp cái sự thật rành rẽ rằng cái cảnh tượng vốn dĩ đã dị hợm kinh tởm này giờ lại càng trở nên tồi tệ buồn nôn hơn gấp vạn lần với máu me be bét cùng thịt vụn văng tung tóe khắp xó.
Tôi không có cái đặc quyền xa xỉ để mà ngồi lải nhải nhõng nhẽo về dăm ba cái giao diện bề ngoài rách nát.
Ít nhất thì với cái bộ dạng này, việc giữ mạng sống ắt hẳn sẽ không còn là một bài toán khó nhằn nữa.
... Ít nhất là ngay lúc này.
Và rồi thời gian lại tiếp tục trôi đi lẹ làng.
"Đây là... mảnh chốt hạ cuối cùng."
"Ờ. Tôi tường tận rồi."
"Giờ thì ngay cả tụi mình cũng mù tịt không biết chuyện quái gì sẽ ập đến đâu, Selina à."
"Tôi thừa biết mà."
"Thiên hạ ai cũng mập mờ ngây thơ đinh ninh ảo tưởng rằng kẻ nào nắm trọn trong tay tất thảy mọi mảnh cơ thể sẽ lột xác biến hình thành thần linh, nhưng không có lấy một ai từng đứng ra bảo chứng cho cái sự thật rành rẽ đó cả. Khả năng cao là sẽ không bao giờ có."
"... Tôi đoán là thế."
"Thiên hạ ra sao thì tôi không bận tâm, nhưng chí ít thì bản thân tôi sẽ không bao giờ ôm hận hối tiếc về bất kỳ chuyện quái quỷ gì diễn ra sau chuyện này đâu."
"Cậu có vẻ lo sốt vó thái quá rồi đấy. Tôi sẽ lù lù vác mặt về thôi."
"Vâng."
Skyler, phô ra một cái biểu cảm kiên định sắt đá, nhồi nhét mảnh cơ thể chốt hạ cuối cùng thẳng vào vùng bụng của tôi.
... Hừm, cảm giác đem lại có chút dị hợm vãi chưởng.
—Ồ.
Ý thức của tôi bắt đầu chập chờn chớp nháy.
Không, phải nói là nó đang nhấp nháy liên tục mới đúng.
Giống hệt như một bóng đèn điện đang thoi thóp nhấp nháy khi bị cúp điện vậy.
Tầm nhìn của tôi cũng bắt đầu nhấp nháy theo một cái kiểu y chang thế.
Và rồi chậm rãi, nó chìm lỉm vào tăm tối.
Tôi đang bị một thế lực quái quỷ nào đó lôi xềnh xệch đi.
Không, chẳng lẽ tôi đang rơi thẳng xuống vực thẳm sao?
Tôi vô phương phân định rành rẽ đâu là trên, dưới, trái, hay phải nữa rồi.
Chốn này không phải là cái căn phòng có treo bức tranh khung viền đó.
Tôi cứ đinh ninh ảo tưởng rằng khi hé mắt ra và bật dậy, mình sẽ ngự trị trong cái căn phòng nơi mình đã từng chạm mặt một bản ngã khác của chính mình.
Suy đoán của tôi đã trật lất chệch hướng hoàn toàn.
Trắng xóa, trắng toát, tất thảy mọi thứ lọt vào tầm mắt chỉ rặt một màu trắng xóa không có tí tì vết nào.
Một căn phòng trắng tinh khôi tẻ nhạt.
"Rốt cuộc thì mày cũng chịu vác mặt tới."
Tôi đang đứng sừng sững ở đó.
Tôi không thể nào phán định rành rẽ nổi cô ta là phiên bản tương lai quái quỷ nào của mình, nhưng có một điều tôi dám khẳng định chắc nịch một trăm phần trăm: cô ta bá đạo mạnh mẽ vượt xa vạn lần bất kỳ một thực thể nào mà tôi từng chạm mặt.
Lý do cực kỳ đơn giản thôi.
Tôi không thể nào vắt óc tưởng tượng ra nổi một cái phương cách tồi tàn nào để có thể đấm gục cô ta.
Một luồng áp lực bạo liệt khác bọt một trời một vực so với lúc tôi phải đối mặt trực diện với Vua Điên.
Cảm giác giống như... một sự nhận thức rành rẽ rằng ngay cả chính sự tồn tại ngự trị của cô ta cũng đã là một thứ áp lực nặng tựa ngàn cân rồi.
"Thế thì thô lỗ quá đấy."
"Cái quái gì cơ?"
"Mở mồm sủa lải nhải bàn luận về cân nặng khi đang đề cập tới một quý cô, quả thực là thô lỗ vãi chưởng."
... Chẳng lẽ cô ta vừa đánh hơi đọc vị được những dòng suy nghĩ của tôi sao?
Không không phải, cô ta thậm chí còn chưa hề giở cái động thái rà soát đọc vị nào cả.
Không có lấy một dấu hiệu cỏn con nào báo trước việc cô ta đang kích hoạt đem năng lực ra xài.
Cô ta chỉ đơn thuần là tường tận ngọn ngành mọi thứ chỉ bằng đúng một ánh nhìn lướt qua tôi.
Làm quái gì có chút sự tự do lẩn trốn nào trong cái quy trình đó chứ.
Một thứ năng lực bá đạo có khả năng soi thấu tỏng sạch sành sanh mọi thông tin về một kẻ nào đó chỉ bằng việc dán mắt quan sát họ.
—Tôi lờ mờ nhớ ra mình đã từng dỏng tai hóng hớt được chút đỉnh thông tin về cái thứ năng lực quái quỷ đó ở xó nào rồi thì phải.
"... Đôi mắt sao?"
"Chuẩn không cần chỉnh."
Rốt cuộc thì cô ta đã chạm tới cái tương lai quái quỷ nào và đã bao nhiêu thời gian dài đằng đẵng trôi đi.
Tôi mù tịt không thể nào phán đoán nổi.
Những dòng thông tin mà tôi có thể xài mắt để rà soát đọc vị được là....
[???] Tôi vốn dĩ đã ôm mộng kỳ vọng, nhưng đúng như dự đoán luôn.
Tôi thậm chí còn chưa thèm mang nó ra xài nhiều nhặn gì cho cam, thế nên việc lôi nó ra xài ngay tại cái thời điểm vàng này đúng là hài hước ngớ ngẩn vãi chưởng.
Biết thế thì tôi đã trầy da tróc vảy cày cuốc để buff cái độ thành thạo lên rồi.
"Mày có khả năng soi thấy tao rõ mồn một đấy chứ. Xem chừng mày cũng dỏng tai nghe tao sủa rành rẽ lắm thì phải."
"Vâng."
"... Việc phải dỏng tai lên nghe chính bản thân mình ăn nói khách sáo khép nép thế này, cảm giác có chút sượng trân gượng gạo vãi chưởng."
Liệu mình có nên ăn nói suồng sã cợt nhả không nhỉ?
Cảm giác rợn người đáng sợ vãi chưởng.
"Bản thân cô xem chừng cũng già chát rồi đấy thôi."
"... À."
Khi tôi nín thinh câm như hến, chần chừ ngần ngại chênh vênh giữa việc nên ăn nói khách sáo hay suồng sã, cô ta có vẻ như đã mất sạch kiên nhẫn và chủ động cất lời phá vỡ cái bầu không khí im lặng sượng trân trước.
Thế nhưng cô ta lại dám to gan lớn mật công kích xỉa xói tôi về vấn đề tuổi tác á!
Mới vài giây trước cô còn lải nhải sủa rằng cái trò bàn luận về cân nặng của một quý cô là thô lỗ, thế mà giờ cô lại dám bắt bẻ xỉa xói tôi đấy à!
"... Liệu cái mớ tào lao đó có thực sự là thứ trọng yếu nhất ngay lúc này không đấy?"
"Không, không phải đâu."
Được rồi. Dù sao thì, để mình xắn tay vào rà soát đánh giá tình hình xem sao.
Hãy ráng sức dùng não suy nghĩ cho thấu đáo.
Lúc này đây xem chừng không còn chút sự thao túng lũng đoạn nào từ dăm ba cái Đặc Điểm hay Bảng Trạng Thái nữa, và chính cái bản thân thế giới này cũng có vẻ khác bọt hoàn toàn.
Tôi dư sức dùng não suy nghĩ một cách chuẩn chỉnh rồi.
Lần này thì được.
'Cái bản ngã đến từ chiều không gian khác của mình xem chừng không hề ỷ lại ăn bám vào những năng lực khác bọt, và có vẻ như cũng không hề sở hữu cái Bảng Trạng Thái rách nát hay mấy cái Đặc Điểm tồi tàn nào. Thế nhưng cô ta lại bá đạo mạnh mẽ vãi chưởng.'
Vậy thì, những kịch bản quái quỷ nào có xác suất xảy ra ở đây?
Liệu cô ta đã trầy da tróc vảy cày cuốc buff cái độ thành thạo của cơ thể lên tới cảnh giới cực hạn rồi sao?
Hay khéo là, ngay từ thuở ban sơ ban đầu....
"Đó đích thị là câu trả lời chuẩn chỉnh đấy."
"Ý cô là cô đã khởi đầu từ vạch xuất phát mà mù tịt không biết chút thông tin quái gì về Bảng Trạng Thái hay mấy cái Đặc Điểm...?"
"Không, chúng vốn dĩ chưa từng tồn tại trên cõi đời này."
"Cô sủa cái quái gì cơ?"
"Mày cứ ngây thơ đinh ninh ảo tưởng rằng cái thế giới này là một tựa game rẻ rách, nhưng tôi lại mặc định cái thế giới này là đời thực. À không, nó đích thị là hiện thực rành rẽ ngay từ thuở ban sơ rồi. Tôi mới là bản nguyên bản chính hiệu."
Nguyên bản.
Không phải là một tựa game rách nát.
Vậy thì, cô ta chính là....
'Cái bản ngã của mình, người đã chân ướt chân ráo đặt chân tới thế giới này đầu tiên.'
Thời điểm bị nhập hồn chiếm xác là nằm ở trước cái cột mốc tựa game được tung ra mắt.
Cô ta đã bị nhập hồn chiếm xác từ thuở xa lắc xa lơ trước cả thời đại của tôi.
Tôi lúc quái nào cũng tự tin mặc định ảo tưởng rằng mình đích thị là bản nguyên bản, nhưng dĩ nhiên cái sự thật rành rẽ này hoàn toàn là một cú lừa ngoạn mục dối trá điêu toa.
Cái bản nguyên bản đang đứng sừng sững lù lù ngay trước mắt tôi chính là một cái tát chí mạng bác bỏ thẳng thừng cái sự thật đó.
"Khi tao mới chân ướt chân ráo lạc trôi tới thế giới này, tao hoang mang rối như tơ vò. Nhưng tôi đã thích nghi hòa nhập nhanh y chang điện xẹt. Khi tao lần đầu tiên dỏng tai hóng hớt được dăm ba cái lời đồn đại về những mảnh cơ thể thánh thần, tao cứ có cái cảm giác rạo rực rằng khéo mình đã lột xác hóa thân thành một thực thể xuất chúng bá đạo quái quỷ nào đó."
Không có cái Bảng Trạng Thái rách nát nào, không có mấy cái đặc quyền xa xỉ lố lăng, không có dăm ba cái Đặc Điểm tồi tàn.
Mù tịt không có lấy một cọng thông tin nền tảng hay chút kiến thức lận lưng nào từ trước.
Cô ta đã đạp phăng cày nát sạch sành sanh mọi thử thách bầm dập trong cái thế giới đó rồi xách đít lội tới tận chốn này.
"Và sau đó thì sao?"
"Dễ như ăn kẹo thôi. Sau khi tiễn toàn bộ lũ khốn đang nắm giữ các mảnh cơ thể đăng xuất khỏi trái đất, tao thình lình thấy mình lù lù xuất hiện ở cái xó này. Kèm theo một dòng tin nhắn thông báo thành tựu ngắn ngủn sủa câu 'Tôi là một huyền thoại'."
Đó là cái dòng tin nhắn thông báo hệ thống đầu tiên và duy nhất mà cô ta từng được dòm thấy.
Nhưng đến cái khúc này thì lại lòi ra một mớ thắc mắc to đùng.
'…Tại cái quái gì mà một kẻ đã gom đủ trọn bộ các mảnh cơ thể thánh thần, cày cuốc tới tận cái kết (ending), và thừa bản lĩnh để thao túng can thiệp vào những thế giới khác bọt lại không chịu xách đít đào tẩu quay về cái thế giới nguyên bản của mình chứ?'
Suy cho cùng thì, cái thực thể đó cũng đích thị là 'tôi' mà lị.
Thế nên, cô ta ắt hẳn cũng phải ấp ủ cái dục vọng khao khát thèm muốn được đào tẩu quay về nhà chứ.
Thế không nào mà cô ta lại không chịu xách đít quay về.
Rốt cuộc lý do ẩn giấu đằng sau là cái quái gì?
Câu trả lời hóa ra lại đơn giản và nhạt nhẽo vượt xa vạn lần so với tưởng tượng.
Khéo nó chỉ là một cái đáp án cực kỳ đơn giản dễ xơi mà tôi vẫn luôn tự huyễn hoặc cố tình mắt nhắm mắt mở bơ đẹp đi.
"Chuẩn cmnr đấy."
"... Không thể nào có cái chuyện hoang đường thế được."
"Tao đang sủa cho mày nghe sự thật rành rẽ đấy nhé, nó là sự thật một trăm phần trăm."
Cái trường hợp chó đẻ nhất là việc đào tẩu quay về cái thế giới nguyên bản vốn dĩ đã là một nhiệm vụ bất khả thi ngay từ thuở ban sơ.
Cái trường hợp mà chính bản thân cái tiền đề cốt lõi đã trật lất sai lầm bét nhè ngay từ vạch xuất phát.
"Khi mày tự kỷ lải nhải nhào nặn ra hàng tá mớ logic cùng tư duy lập luận trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng, rốt cuộc thì mấy cái tiền đề chết tiệt đó sẽ thình lình lòi mặt ra. Đến một cái cột mốc quái quỷ nào đó, mọi thứ trở nên hiển nhiên sượng trân cứ y chang như thể bản chất của vạn vật vốn dĩ phải là như thế vậy."
"……"
"Vắt óc dùng não mà ngẫm nghĩ lại từ vạch xuất phát xem nào. Liệu cái thế giới khốn khiếp này đã có từng một lần mở mồm sủa khẳng định chắc nịch rằng nó sẽ tiễn mày xách đít quay về cái thế giới nguyên bản của mày chưa?"
"Thế nhưng, dưới tư cách là một vị thần—"
"Đã từng có kẻ không nào rảnh rỗi lải nhải sủa rằng thần linh là một thực thể toàn năng vô đối chưa hả?"
Không không.
Không hề có chuyện đó.
Chưa từng có một ai.
Không còn lấy một kẽ hở cỏn con nào để mà bật lại ngụy biện, cái tiền đề cốt lõi sụp đổ vỡ vụn tan tành.
Tôi đã bị lừa một vố đau điếng rồi.
Không, tôi thậm chí còn không bị đứa nào lừa gạt dối trá cả.
Vốn dĩ làm quái có đứa nào rảnh rỗi ấp ủ mưu đồ giở trò dối trá lừa gạt tôi đâu.
"Giờ thì mày tính giở trò quái gì tiếp đây?"
"... Ý cô là sao cơ?"
"Mày làm quái gì còn con đường tháo chạy hay sự lựa chọn nào khác nữa đâu. Hoặc là xách đít lội ngược về rồi cắm cọc chết dí ở cái thế giới tàn hoang rách nát đang trên bờ vực sụp đổ diệt vong kia. Hoặc là ngoan ngoãn ngồi xổng ở cái xó này buôn dưa lê giết thời gian với tao. Cho tới tận khi cái 'bản ngã' tiếp theo lù lù vác mặt tới."
Các thế giới tồn tại song song vô số kể vô tận không có điểm dừng, và chính bản thân tôi cũng hiện diện song song ở vô vàn các cõi giới đó.
Thế nên, sớm muộn quái gì cũng sẽ lại có một 'tôi' khác bọt lội tới tận cái thế giới này và chốt hạ đưa ra sự lựa chọn.
'Ra là vậy… hóa ra đó chính là ngọn ngành ẩn ý đằng sau những câu lải nhải của cậu ta.'
Cái phiên bản tương lai của chính tôi mà rốt cuộc tôi cũng sẽ chạm mặt.
Khả năng cao đích thị là những gì cậu ta từng ám chỉ đấy.
"Vắt óc dùng não suy nghĩ cho thấu đáo vào—"
"Tôi đã chốt hạ quyết định rồi."
"...?"
Auris.
Dẫu cho tuổi đời trẻ ranh vắt mũi chưa sạch kém tôi xa vạn dặm, con bé lại dỏng tai hóng hớt và soi thấy nhiều thứ xịn sò hơn hẳn tôi.
Mặc cho việc nó chỉ là một đứa con nít vắt mũi chưa sạch, tôi thực sự thành tâm kính nể ngưỡng mộ nó vào ngay cái thời khắc vàng này.
Một câu trả lời giải đáp cực kỳ đơn giản dễ xơi.
Khéo là bởi vì nó chỉ là một đứa trẻ con ngây ngô, không phải là một người trưởng thành lúc quái nào cũng thích vắt óc so đo tính toán rắc rối phức tạp, nên nó mới có thể thốt ra mấy câu đó một cách nhẹ tựa lông hồng đến thế.
Nhưng có một điều tôi dám khẳng định chắc nịch một trăm phần trăm.
Rằng những câu lải nhải đó quả thực cực kỳ xịn sò và hữu ích vãi chưởng đối với tôi ngay lúc này.
Tôi nhắm nghiền mắt lại rồi vẽ ra trong tâm trí khuôn mặt của cái thực thể trân quý xịn sò nhất đối với mình.
Tôi soi thấy mồn một một gã pháp sư sở hữu mái tóc đen tuyền, cau mày nhăn nhó khó chịu và phóng cái ánh nhìn hình viên đạn chĩa thẳng về phía tôi.
Giao diện ngoại hình của cậu ta thoạt nhìn chỉ tầm cỡ đầu hai mươi tuổi, nhưng tuổi thật thì già chát hơn nhiều.
Một gã pháp sư khiếm khuyết tồi tàn không có lấy một trái tim tử tế, và giờ đây thậm chí còn cụt mẹ nó luôn cả một cánh tay.
Và rồi tôi hé mắt mở ra thêm lần nữa.
"Tôi sẽ ôm trọn thâu tóm sạch sành sanh cả hai thứ."
Câu trả lời đáp án mà từ trước đến nay tôi vẫn luôn rào trước sủa ra.
Một Người Hát Rong mang bản ngã tham lam vô đáy không bao giờ chịu buông xuôi vứt bỏ bất kỳ cái quái gì.
"Thế nhưng mày tính ấp ủ mưu đồ giở cái trò đó bằng phương cách quái nào đây hả?"
Có một sự thật rành rẽ mà cô ta bị mù tịt không biết.
Mặc cho việc từ cái xó xỉnh này cô ta dư sức thao túng can thiệp và soi thấy mồn một cái thế giới của 'tôi'... cô ta lại vô phương dán mắt dòm ngó được vô vàn những thế giới khác bọt cùng một lúc.
Trong khi đang dán mắt theo dõi cái thế giới của tôi, cô ta sẽ mù tịt không soi thấy được những thế giới khác.
Đó đích thị là lý do tại sao vẫn có một thứ mà dẫu cho cô ta có mang đôi mắt bá đạo đó ra xài cũng không thể nào đánh hơi nhận biết được.
Phải rồi.
"Nếu như, đúng y chang mấy lời mày vừa sủa, một 'tôi' nào đó cày cuốc tới tận cái kết (ending) và gom đủ trọn bộ các mảnh cơ thể sớm muộn gì cũng sẽ xách đít lội tới tận cái thế giới này."
"...?"
"Bọn họ sẽ lù lù vác mặt tới nhanh thôi."
Cái nguyên nhân cốt lõi đằng sau việc tôi cứ liên tục cứu vớt cày cuốc tích cóp lưu giữ những thế giới khác bọt từ thuở nảo thuở nào cho tới tận lúc này.
Đã đến cái thời điểm vàng để mang chúng ra xài phơi bày chứng minh sự thật rành rẽ ngay tại chốn này rồi.
Nếu như cả một bầy khỉ khổng lồ vô tận đông đúc không có điểm dừng điên cuồng gõ phím lốc cốc vào vô vàn những chiếc máy đánh chữ, liệu rốt cuộc chúng có thể vô tình rặn ra được một kiệt tác văn học để đời không nhỉ?
Thiên hạ ai cũng lải nhải sủa chém gió rằng đó là chuyện hoang đường bất khả thi, nhưng tôi không phải là một con khỉ rách nát ngu độn, và cái vũ trụ này cũng không phải là một chiếc máy đánh chữ tồi tàn.
Giờ thì xem đây.
Hãy vác xác tới cứu giá tao đi.
Thật cảm tạ đất trời vì tôi vẫn còn dôi dư một khoảng thời gian rảnh rỗi dài đằng đẵng vãi chưởng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn