Chương 172: 166. Nhào Vô Luôn Đi.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~27 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện
"Hãy cùng nhau hợp tác làm vài việc nào."
"... Thế rốt cuộc cô đang tính làm cái quái gì thế?"
Khi tôi giơ tay lên, con nhỏ Selina giang hồ liền giật bắn mình, run lẩy bẩy ôm khư khư lấy cái đầu bằng cả hai tay.
Ha! Còn lâu nhé con!
'Dạ dày!'
Tôi dồn hết sức bình sinh đấm thẳng một cú vào bụng cô ta. Cô ta gục xuống đất, ôm bụng chùi dãi ròng ròng, ngước mắt dòm tôi bằng cái ánh nhìn căm hờn vãi chưởng.
Khéo tôi lại khai quật ra máu bạo dâm ẩn giấu trong con người mình mất, nhưng vì đằng nào cô ta cũng mang cái giao diện của tôi, nên tôi đã hạ hỏa xuống chút đỉnh.
Ưm.
Giờ đấm vào xó quái nào cho đỡ đau đây nhỉ?
'Đầu!'
Con nhỏ Selina giang hồ đang cố sống cố chết bảo vệ cái bụng, nhưng đòn tấn công bất thình lình của tôi lại gõ boong một cú thẳng vào đầu cô ta.
"Dừng lại! Đừng có đấm tao nữa!"
"Đầu này!"
"Địt mẹ! Lại là bụng mà!"
"Bụng này!"
"Này!"
Không thèm nói nửa lời, tôi đấm thẳng vào ngực cô ta. Nắm đấm va cộp vào xương, và tôi nghe thấy tiếng rạn nứt lách tách.
Cô ta tự hàn gắn lại ngay tắp lự, thế nên chuyện đó cũng chả quan trọng cái quái gì.
"... Đừng đánh vào ngực, đừng đánh vào ngực nữa."
"Xin lỗi nhé."
Ờ, chỗ đó đấm vào hơi đau thật.
Không có tí mỡ nào mà lị.
... Ưm.
Có khi mình nên giải thích kế hoạch trước thì hơn.
Và ngừng cái trò đấm đá cô ta lại.
Bản nguyên bản đang dòm tôi bằng ánh mắt khinh bỉ ra mặt, trong khi nàng Selina đến từ "viễn cảnh tồi tệ" thì chằm chằm dòm tôi với đôi mắt đầy khiếp sợ.
"Tôi thích cô đừng có nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó hơn đấy."
"Tự làm tự emu thôi con ạ."
"Ngực này!"
Tôi vung nắm đấm chĩa thẳng vào con nhỏ Selina giang hồ dám láo lếu trả treo với tôi.
Lần này, cô ta chộp gọn được nắm đấm của tôi.
"... Mày đỡ được á?"
"... Làm ơn tha cho tôi đi?"
Tôi dùng tay còn lại gõ cái boong vào đầu cô ta, và cô ta nằm bẹp xuống đất, câm như hến.
Tôi không ra tay mạnh đến mức gửi cô ta sang thế giới bên kia vĩnh viễn đâu, với lại cô ta cũng trâu bò vãi chưởng mà. Chắc lại làm bộ diễn kịch thôi.
... Là diễn kịch, đúng không?
'Nhỡ đâu nó ngỏm thật thì sao? Hồi sinh à?'
Mình làm quái gì còn viên xúc xắc nào, thế thì làm kiểu gì bây giờ?
Hay mình thử đem thần chú ra xài xem sao, dẫu cho trước tới giờ mình chưa xài bao giờ?
"Chậc."
Cô ta tự mình bò dậy bình an vô sự và chậc lưỡi một cái rõ to.
Đúng như dự đoán, ngần này thì làm quái gì giết được nó.
"Thế rốt cuộc vụ này là sao?"
"Khoan đã, tôi quên béng mất cái kế hoạch định lải nhải ban nãy rồi."
"...?"
Cô ta trông có chút ngơ ngác khó hiểu, trừng mắt mở to hết cỡ dòm tôi.
Có nên đấm cho nó thêm phát nữa không nhỉ?
... Thôi không, nhỡ nó ngỏm củ tỏi thật thì rắc rối vãi chưởng.
Được rồi. Dẹp cái trò cợt nhả giỡn mặt lại nào.
Tôi nhớ ra rồi.
"cô biết về 'độ thành thạo' chứ hả?"
"Dĩ nhiên là biết rồi. Nó tăng chậm y chang rùa bò, lại còn không có điểm kinh nghiệm hay kỹ năng quái gì, đúng là một cái tính năng vô dụng như hạch."
"Nếu cô có một khoảng thời gian vô hạn, liệu cô có thể cày độ thành thạo lên đủ cao không?"
"... Tôi đoán là được?"
"Và nếu cô có thể cày độ thành thạo lên vô hạn, cô nghĩ mình sẽ chạm tới cảnh giới nào?"
Ngay cả với cái não bộ ít sạn của tôi, lúc này chắc cô ta cũng đã tường tận ngọn ngành rồi.
Thứ mà tôi đang muốn làm là neo giữ thời gian trong không gian này trôi chậm đến mức gần như bất động, trong khi để một "tôi" khác cày cuốc nâng cao độ thành thạo.
Không có cái quái gì là bất khả thi trong cái thế giới này cả, và nếu cái hệ thống kia là một dạng phần thưởng được ban phát khi bản "nguyên bản" phá đảo thế giới này...
Câu trả lời chắc chắn phải nằm ở chỗ đó.
Phải rồi. Từ đầu đến cuối tất thảy chỉ là những sự suy đoán mà thôi.
Nhưng chẳng phải việc cầu cứu sự trợ giúp từ kẻ khác vẫn xịn sò hơn là ngồi xổng một chỗ chẳng làm cái quái gì sao?
"... Dẫu cho là thế đi chăng nữa, nếu chỉ có hai đứa tụi mình làm cái trò này—tôi thậm chí còn không thể tưởng tượng nổi mình sẽ phải cày nó lên tới mức nào đâu. Mở ra một cánh cổng dẫn tới thế giới khác sao? Nó đâu phải cứ mở một cánh cửa rồi bước qua là xong đâu."
"Ai bảo chỉ có hai người hả?"
"bộ tụi mình phải ngồi chờ những đứa giống chúng ta tự mở cửa rồi lết tới đây sao? Làm quái có kẻ nào rảnh rỗi làm mấy cái trò—"
"Chuẩn không cần chỉnh, đúng lúc vãi chưởng."
Tôi đã làm chậm thời gian ở chốn này và ở thế giới của tôi lại đến ngưỡng tối đa.
Để dẫu cho có bao nhiêu thời gian trôi đi, bọn họ cũng sẽ không phải mỏi mòn nhung nhớ tôi.
Nhưng những thế giới khác thì là ngoại lệ.
Một cánh cổng kết nối từ một thế giới khác có dòng thời gian trôi nhanh với tốc độ bàn thờ tới cái thế giới trôi chậm rì rì này.
Hay nói chính xác hơn là, có kẻ đang bước qua đó.
Hai con người kia xem chừng như vừa nảy ra hiệu ứng dấu chấm than chà bá trên đầu khi nhận ra sự thật này.
Xé rách vết nứt trên trần nhà lùi lũi bước ra là một phiên bản tôi tay lăm lăm kiếm.
Và lặng lẽ sải bước ra bên cạnh cô ta là một "tôi" khác khoác tu phục pháp sư với biểu cảm hưng phấn đê mê vãi chưởng.
Nó mang lại cho tôi một cảm giác vô cùng kỳ dị.
Những chiếc chìa khóa đang tụ họp lại từng chiếc một.
Không, phải là những mảnh vỡ chìa khóa mới đúng.
Và khi những mảnh vỡ đó kết nối và chập lại vào với nhau...
Vết nứt tiếp theo cùng cánh cửa tiếp theo sẽ mở toang ra.
'Thời điểm chuẩn vãi chưởng.'
Ánh mắt của những phiên bản khác dòm tôi cứ y chang như thể tôi đã tính toán lập trình sẵn chuyện này từ thuở nào, lập tức lấp đầy cái trái tim trống rỗng của tôi.
Đã lâu lắm rồi tôi mới nhận được sự chú ý tầm cỡ như vậy đấy.
Hãy dòm tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ hơn nữa đi nào.
'Mình không cố ý đâu, nhưng dù sao thì mọi chuyện trôi qua ngon lành thật đấy.'
Chà, giờ thì bắt đầu vào việc thôi.
Tôi vỗ tay một cái thật to.
Bốp!
Kèm theo tiếng động lớn, sự chú ý của tất thảy mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
"Tôi biết chuyện này rất hỗn độn khó hiểu, nhưng tôi muốn các người dỏng tai lên nghe tôi nói hết. Các người chia sẻ cùng một mục tiêu với tôi, và cái đứa mang giao diện y hệt đang đứng cạnh các người khả năng cao cũng ấp ủ mục tiêu y chang như vậy đấy."
Suy cho cùng thì bản chất cốt lõi của tôi không bao giờ thay đổi mà lị.
Giả kim thuật. Ma thuật. Kiếm thuật. Cờ bạc. Âm nhạc. Thuốc lắc. Tà thuật. Cung thuật. Thương thuật.
Tôi đã từng xài qua bao nhiêu Khía Cạnh rồi nhỉ?
'…tôi đoán là tóm tắt sơ sơ thì có ngần ấy thứ.'
Việc tự tay nhào nặn ra các vết nứt nhân tạo rồi kết nối chúng với những chốn khác vẫn là điều bất khả thi.
Nhưng việc quay trở về cái thế giới nguyên bản hay tiến vào lại không gian này thì dễ như ăn kẹo.
Thế là tôi bắt đầu cải tạo lại cái không gian này trong khi thỉnh thoảng sục sạo thâu tóm thêm tài nguyên tiếp tế.
Thứ vốn dĩ từng là một vùng không gian trắng xóa trống rỗng giờ đây đã lột xác thành một phòng thí nghiệm và xưởng chế tác nhộn nhịp đông vui lấp đầy bởi vô vàn những "tôi".
Thành quả lao động cày cuốc từ một "tôi" làm nhà giả kim và pháp sư.
Tôi tự hỏi liệu mình có thể kéo thiên hạ vào chốn này không, nhưng khi cái "tôi" làm pháp sư thử lôi Skyler vào không gian này, cậu ấy lập tức bị bài xích gạt phăng ra ngoài.
'tôi đoán là chỉ có mỗi tôi là được phép vào đây thôi.'
Và rồi, là một chuỗi thử nghiệm và sai lầm.
Cày nâng độ thành thạo lên, rồi thử lại.
Thay đổi phương cách.
Dung hợp đủ loại phương cách vào với nhau.
Rồi lại chia tách chúng ra.
Và nhào nặn ra những phương cách mới toanh.
'Ngay cả một "tôi" đã lột xác thành quỷ tộc cũng không có lấy một chút kiến thức nào về các chiều không gian hay vết nứt cả.'
Nếu như một "tôi" thuộc chủng tộc hoàn toàn khác bọt còn không tìm ra được manh mối, thì dẫu cho tôi có cày độ thành thạo của đôi mắt này lên tới đâu đi chăng nữa, khả năng cao là tôi cũng không thể chạm tới cái cảnh giới có thể học hỏi hay đánh hơi ra những kiến thức mới.
Vậy thì, rốt cuộc câu trả lời chỉ quy về đúng một con đường duy nhất.
Cứ cày cuốc làm tới cùng cho đến khi nào nó thành công thì thôi.
Đó chính là điều mà tôi đã chuẩn bị sẵn sàng tâm thế ngay từ thuở ban đầu rồi.
"Được rồi. Quay lại làm việc tiếp nào."
"... cô có làm cái quái gì đâu."
"Tôi đang làm chậm thời gian đây còn gì?"
Sau khi phản bác lại mấy câu móc mỉa khiêu khích, tôi kéo ghế ngồi xuống bàn và nhâm nhi chút trà.
Rốt cuộc thì, việc duy nhất tôi làm là ngồi xổng quan sát.
'…Hừm.'
Trà ngon vãi chưởng.
Tôi chưa bao giờ ngờ lại có một "tôi" sống bằng nghề hầu gái đấy, nhưng công nhận là khoản này xịn sò và hữu dụng thật.
Làm thế quái nào cô cày cuốc gom được trọn bộ các mảnh cơ thể thánh thần trong khi làm hầu gái thế nhỉ?
'Mình chắc chắn đã giúp một tay chút đỉnh, nhưng mà... chà, ai mà biết được.'
Thôi cứ bơ đi cho qua chuyện vậy.
Thả hồn nhâm nhi trà giết thời gian vẫn nhàn hạ hơn là đi vắt óc suy đoán xem mình từng trải qua cái quá khứ dị hợm kiểu gì.
Phải rồi, cứ kiên nhẫn chờ đợi thôi.
"cô nghĩ sao?"
"... Nguyên bản à?"
Đã lâu lắm rồi mới thấy cô ta chủ động mở lời trò chuyện với tôi trước đấy.
Tôi vẫn không thể nào đọc vị được mưu đồ của cô ta, nhưng cái sự thật rành rẽ rằng chính cô ta đã ban phát bảng trạng thái cùng mấy tính năng đó cho tất thảy tụi này là điều không thể phủ nhận được.
Nói theo một cách nào đó thì đây cũng coi như là làm việc công ích xã hội rồi.
"cô nghĩ chuyện này có khả thi không?"
"Tôi không biết."
"... Cái quái gì?"
"Ý tôi là, làm thế quái nào tôi biết được? không mang ra thử thì bố ai mà biết."
"Tụi mình đang thử ngay lúc này đây còn gì."
"Phải. Tụi mình sẽ cứ làm cho đến khi nào nó thành công thì thôi."
Bản nguyên bản dòm tôi một lúc lâu cứ y chang như cảm thấy chuyện này thật vô lý và ngớ ngẩn.
Rồi cô ta khẽ mỉm cười nhẹ nhàng.
Giống hệt như đang dòm lại chính bản thân mình trong quá khứ vậy.
Như thể đang hoài niệm thông qua cái giao diện của tôi.
Tôi cũng chả bận tâm cái quái gì.
Con người ta ai rồi cũng thay đổi theo thời gian, và tôi suy cho cùng cũng là con người.
Chỉ có vậy thôi.
Nếu ngay từ thuở ban đầu tôi không có lấy một ai để trò chuyện ở không gian này, chẳng phải tôi đã phát điên từ đời nảo đời nào rồi sao?
Thật đáng kinh ngạc khi bản "nguyên bản" lại có thể gồng mình trụ vững trong cái thế giới trắng xóa không có quái gì đó.
Liệu mình có nên coi việc cô ta không phát điên và giữ vững được sự tỉnh táo là một điều đáng nể không?
Hay mình nên lên án việc cô ta đem vô vàn những phiên bản khác của chính mình từ các dòng thời gian khác ra làm vật tế thần chỉ vì hy vọng của bản thân?
Tôi không biết nữa.
Khó nhằn vãi chưởng.
Đầu tôi đau y chang búa bổ mặc cho việc lý trí tôi vẫn đang cực kỳ tỉnh táo.
Và rồi, ngay giữa những dòng suy nghĩ đó.
ẦM—!
Một tiếng nổ gầm rú.
Những vụ nổ cùng tiếng ầm ĩ là chuyện xảy ra nhan nhản như cơm bữa ở cái chốn này.
Không có cái quái gì đáng phải bàng hoàng sững sờ cả.
Nó bình phàm đến mức nếu như trước đây tôi từng giật bắn mình thót tim khi Skyler bị Vua Điên đánh bay lộn nhào vào tận bên trong Hiệp hội Mạo hiểm giả, thì giờ đây tôi chỉ ngồi xổng ở đây thản nhiên nhâm nhi trà.
Sự thích nghi chính là bản năng của loài sinh vật.
Chẳng phải đó là năng lực duy nhất mà nhân loại nắm giữ sao?
"... Hả?"
Nhưng lần này, có điều gì đó rất khác bọt.
Bản nguyên bản của tôi, người đang ngồi đối diện nhâm nhi trà, đang trừng mắt mở to hết cỡ nhìn chằm chằm ra phía sau lưng tôi.
cô ta thậm chí còn đánh rơi cả chiếc tách.
"……"
Không đời nào.
Tôi xoay đầu nhìn lại phía sau lưng mình.
Tại cực hạn tối đa của việc cày nâng độ thành thạo, rốt cuộc thì.
Một con đường dẫn thẳng về quê hương của tôi đã mở toang ra.
Và ngay lúc này, một vấn đề chà bá lại nảy sinh.
"Đứa nào sẽ đi đây?"
"Không, quan trọng hơn hết là, nó dẫn tới thời điểm quái nào ở quê hương chúng ta thế?"
Đang đắm chìm trong sự suy tư, tôi lập tức chốt hạ một quyết định nhanh gọn lẹ.
Sự chần chừ là một thứ xa xỉ.
Việc vắt óc suy nghĩ chỉ là sự lãng phí vô nghĩa.
"Nhào vô luôn đi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn