Chương 179: 173. Tôi Đi Tắm Trước Nhé?
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~30 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Ngay giây phút đẩy toang cánh cửa bước chân vào phòng, thứ hiện ra trước tầm mắt tôi chẳng khác nào một chốn cung điện xa hoa.
Bơ đẹp sự hiện diện của Skyler, kẻ đang sừng sờ há hốc mồm dòm ngó nội thất bên trong, tôi cực kỳ tự nhiên thả mình nằm bẹp xuống chiếc ghế sofa.
Vì chiếc ba lô randoseru cứng ngắc cứ lăm le gập quặt cái thắt lưng của tôi lại, nên tôi tháo phăng nó ra rồi đặt chình ình lên chiếc bàn trà ngay phía trước sofa.
"... Em vừa giở trò gì đấy à?"
"Có khi là thế đấy."
"Không gian bên trong rộng chà bá vượt xa hoàn toàn so với lúc tôi quan sát tòa nhà này từ bên ngoài. Cân nhắc đến việc cái thế giới này gần như cạn kiệt sạch sành sanh ma lực, tôi không bao giờ ngờ việc thi triển ma thuật lại có thể khả thi đấy."
Làm bộ mù tịt ngây thơ thì cũng phải có giới hạn thôi chứ.
Cậu ta thừa biết câu trả lời từ đời nào rồi.
"Phải. Tôi làm đấy. Suy cho cùng thì, làm cái chuyện đó ở một cái xó xỉnh tồi tàn rách nát sẽ không lãng mạn chút nào, đúng không?"
"... Lãng mạn á?"
"Là lần đầu tiên của hai đứa mình mà lị. Cùng với nhau."
"Rốt cuộc em đang lải nhải cái quái... Ồ."
Khuôn mặt Skyler bỗng đanh lại sượng trân cứ y chang như cậu ấy vừa mới ngộ ra một chân lý quái quỷ nào đó.
Không có lấy một vệt đỏ ửng nào hiện lên cả.
Trông bộ dạng cậu ta y chang như đang nếm trải một thứ xúc cảm vượt xa hoàn toàn sự xấu hổ ngượng ngùng bình thường, một cái cảm giác mà đến tận tôi cũng không dám vắt óc tưởng tượng ra nổi.
"Tụi mình tính làm cái quái gì bây giờ? Ngoài kia vẫn còn là ban ngày ban mặt mà."
"Ch-chuyện đó, đúng rồi nhỉ. Phải. Quả thực là vậy."
Một màn trình diễn sự hoang mang lúng túng hiếm hoi đến từ vị trí của chàng pháp sư.
Ngon lành vãi chưởng.
... Không, dùng hai chữ "ngon lành" để phán xét một con người nghe chừng có phần không hợp lý cho lắm thì phải.
Từ trước đến nay tôi vẫn luôn ấp ủ một câu thắc mắc trong lòng nhưng chưa từng dám mở mồm huỵch toẹt hỏi thiên hạ.
Tại sao người ta lúc quái nào cũng dùng cụm từ đàn ông "ăn" phụ nữ, trong khi thực tế rõ rành rẽ là phụ nữ mới là kẻ xài miệng để cắn nuốt đàn ông?
Nếu tụi mình phải diễn giải nó theo hướng bình đẳng sòng phẳng, chẳng phải mối quan hệ đó giống với một vòng lặp nơi cả hai bên đều ăn và bị đối phương ăn sao?
Giống hệt hình thái của một con rắn tự cắn đuôi Ouroboros vậy.
Hay nếu đem mấy từ vựng mang chút hơi hướng thô bỉ dung tục ra xài, thì nó giống hệt con số 6 và số 9 chập lại.
Dù sao thì, dòm cái cách những dòng suy nghĩ trong đầu tôi ngày càng trở nên quấn xoắn rắc rối rồi bắt đầu rặn ra mấy lời ngớ ngẩn thế này, xem chừng mặc cho cái giao diện bên ngoài ra sao, thâm tâm tôi cũng cảm thấy xấu hổ, căng thẳng, và ngập tràn tình yêu y chang ai.
Tôi suy cho cùng vẫn là một thiếu nữ mà lị.
À, mặc dù thực ra lúc này vóc dáng của tôi bé xíu nấm lùn thật.
"Trước hết cứ ráng đợi cho đến khi màn đêm buông xuống đã."
Tôi chậm rãi nhấc chiếc ly đặt trên bàn lên.
Bên trong chiếc ly sóng sánh một chút rượu trong suốt đang khẽ khàng xoay chuyển.
Chiếc ly này xuất hiện từ lúc quái nào thế nhỉ?
Thứ rượu này lòi ra từ khi nào ta?
Chẳng có món nào là thực sự quan trọng cho cam.
Thứ trọng yếu nhất vào thời điểm vàng này là ở chốn này có cồn, có một chiếc giường êm ái, và có dư dả thời gian cho đến tận lúc trời tối.
Chỉ có vậy thôi.
"Tôi rất tiếc khi phải hỏi lại câu này thêm lần nữa, nhưng rốt cuộc cậu tính giữ cái thói ăn nói khách sáo khép nép đó tới bao giờ đây hả? Cậu vẫn cứ dùng từ ngữ kính cẩn mặc cho việc tôi đang mang cái giao diện này đấy nhé."
"Có lẽ là do tôi đã sống dưới hình hài một đứa trẻ suốt quá nhiều năm trời rồi."
"Hay là tôi cứ giữ nguyên cái vóc dáng này để sống thêm một khoảng thời gian nữa nhỉ?"
"Tôi không thèm khát việc phải tiếp tục hứng emu những cái nhìn soi mói đó sau khi tụi mình quay trở về đâu. Làm ơn đấy."
"Bị đồng nghiệp chiến hữu khinh bỉ ghét bỏ ra mặt. Nghe nó không vui vãi chưởng ra sao?"
"Không vui lấy một nghìn nào."
Skyler mỉm cười một cách cực kỳ mập mờ.
Nói chính xác hơn thì, đó là một cái biểu cảm dở khóc dở cười.
Nó làm tôi liên tưởng đến một chiếc mặt nạ trắng dị hợm mà tôi từng chứng kiến trong một cuốn tiểu thuyết kinh dị từ thuở xa lắc xa lơ.
... Mà chuyện đó cũng không quan trọng.
Suy cho cùng thì quyền hạn đưa ra sự lựa chọn nằm trọn trong tay tôi mà lị.
"Quan trọng hơn hết là, em không thể biến đổi quay trở lại cái hình thái nguyên bản ban đầu được sao?"
"Tại sao chứ? Chẳng lẽ rốt cuộc cái hình thái đó vẫn là kiều diễm xinh đẹp nhất à?"
"... Tôi cũng không rõ nữa. Có lẽ dẫu cho em có năng lực nhào nặn bản thân trở nên rực rỡ tuyệt sắc hơn cả hình thái đó đi chăng nữa, tôi vẫn khoái những thứ thân thuộc hơn. Tôi thích những thứ không bao giờ thay đổi."
"Những thứ không bao giờ thay đổi sao, hừm."
"Vâng. Vì từ nay về sau hai đứa mình sẽ sống cùng nhau vĩnh viễn mãi mãi. Thế nên, tôi hy vọng cả hai chúng ta đều sẽ không thay đổi. Tôi hy vọng tụi mình luôn phơi bày cho đối phương thấy những hình thái thân thuộc mà cả hai đã tường tận. Và tôi hy vọng chúng ta sẽ tiếp tục đem lòng yêu thương nhau theo đúng cái cách đó."
"Cậu bắt đầu biết thốt ra mấy câu từ ngôn tình lãng mạn vãi chưởng rồi đấy, Skyler ạ. Những gì cậu vừa lải nhải không mang chút phong thái nào của một pháp sư cả. Chọn lựa sự thân thuộc quen mặt thay vì một thứ gì đó hoàn mỹ hơn."
"Đó là bởi vì ban nãy tôi mở lời không phải dưới tư cách một pháp sư, mà chỉ đơn thuần là một con người."
"Phải rồi. Vậy thì dưới tư cách là một con người đơn thuần, thử ăn nói suồng sã ngang hàng với tôi xem nào, dẫu chỉ đúng một lần thôi cũng được."
Khực.
Skyler kéo ghế ngồi bệt xuống ngay sát rạt bên cạnh tôi với cái bản mặt lộ rõ việc tôi vừa chạm đúng vào chỗ ngứa.
Tôi cảm nhận mồn một sự ấm áp ngay bên hông mình.
Cậu ấy đang tựa hẳn người vào cơ thể tôi.
'…Cảm giác cũng không đến nỗi khó emu cho cam.'
Hừm, quả thực là một cảm giác vô cùng kỳ dị.
Hóa ra sự ấm áp đem lại hương vị thế này đây.
"Cậu xem chừng cũng bắt đầu quen chai sạn và tự nhiên hơn với mấy cái động chạm thể xác rồi đấy."
"tôi dư sức làm được nhiều trò hơn thế nhé. Suy cho cùng thì tôi cũng từng học mót nghiên cứu qua rồi."
"... Mấy cái trò này mà cũng đòi phải học mót nghiên cứu sao?"
"Hừ... Bản thân cậu cũng mù tịt không có chút kiến thức quái nào về chuyện yêu đương ngôn tình cùng các mối quan hệ giữa nam và nữ còn gì."
"'Cậu'...?"
Skyler giật bắn mình sững sờ.
Thú thật thì, nếu ngay lúc này mà cô nàng nổi trận lôi đình, việc dọn dẹp khắc phục hậu quả sẽ chua và khó nhằn vãi chưởng.
Nói cách khác, cậu ấy đang cực kỳ cẩn trọng dè dặt.
Nhưng đáng ngạc nhiên thay, xem chừng cô nàng không hề thấy tức giận chút nào.
Thậm chí ngược lại, trông bộ dạng cô ta có phần khá là khoái chí sướng râm ran trong lòng.
"... Mang mấy cái cách xưng hô ngang hàng kiểu này ra xài thay cho việc gọi tên nghe chừng cũng không đến nỗi tệ."
Skyler khẽ khàng đặt bàn tay lên người Selina, kẻ trông có vẻ đang cực kỳ tận hưởng khoảnh khắc hiện tại với cái nét mặt hơi đờ đẫn vô hồn.
Đó là thứ động chạm mà bình thường sẽ không đời nào được phép diễn ra, nhưng bầu không khí luôn có sức mạnh bạo liệt đẩy thiên hạ trở nên dũng cảm hơn.
Bên dưới lớp vải vóc mỏng mảnh và mềm mại, một làn da thậm chí còn mềm mại hơn nữa phơi bày rõ mồn một.
Làn da thoạt nhìn mỏng mảnh đến mức chỉ cần ấn nhẹ một chút thôi là cảm giác có thể chạm tới phần nội tạng hay xương cốt bên dưới vậy.
Chẳng lẽ đám pháp sư lúc quái nào cũng chỉ biết tư duy và diễn giải mọi thứ theo kiểu cơ khí máy móc, ngay cả trong những tình cảnh thế này sao?
Việc mang mấy từ vựng như da thịt, nội tạng, và xương cốt ra xài để miêu tả cảm giác sau khi vuốt ve vòng eo của một người phụ nữ có phải là một sự lựa chọn hợp lý hay không là điều chắc chắn cần phải xem xét lại.
Chẳng biết đã bao nhiêu thời gian dài đằng đẵng trôi đi?
Selina phô ra một tiếng cười khẽ bằng mũi nghe có vẻ cực kỳ sảng khoái mãn nguyện.
"Hừm hừm..."
"Em cười cái kiểu quái gì thế hả?"
"Bộ có vấn đề quái gì sao?"
"Đó chuẩn chỉnh là cái biểu cảm cùng nụ cười hiện ra trên bản mặt của một gã quý tộc cặn bã mà tôi từng thoáng nhìn thấy trong phòng tiếp kiến của Hoàng đế khi gã đang ấp ủ mưu đồ quái quỷ nào đó đấy."
"Trong cái khoảng thời gian ngắn ngủi thế mà cậu vẫn rảnh rỗi dỏng mắt quan sát biểu cảm cùng hành vi của thiên hạ được á?"
"Không phải là rảnh rỗi... chỉ thuần túy là thói quen thôi."
"Nếu bây giờ cậu mang tôi ra quan sát, cậu có thể đọc vị được những dòng thông tin gì nào?"
Tôi cảm thấy tò mò vãi chưởng.
Trong đôi mắt cậu ấy, bộ dạng tôi lúc này trông như thế nào nhỉ?
Và cậu ấy có khả năng thấu hiểu được bao nhiêu phần về con người tôi nếu chỉ dựa thuần túy vào bản lĩnh của người phàm, không có lấy chút sự hỗ trợ từ hệ thống nào?
Ánh mắt cậu ấy rà soát quét qua toàn bộ cơ thể tôi.
Vì cơ thể tôi lúc này đang thả lỏng ngả rạp ra chiếc sofa, nên cậu ấy đang cúi đầu nhìn xuống tôi.
Đó là một sự tương tác vị thế mà đã lâu lắm rồi tôi chưa từng nếm trải lại.
Kể từ thuở hai đứa mới chân ướt chân ráo chạm mặt nhau cho đến một khoảng thời gian dài sau đó, mọi chuyện đại loại đều diễn ra như thế này đây.
Cậu ấy cúi đầu dòm xuống tôi, còn tôi thì ngước mắt dòm lên cậu ấy.
Tôi lúc quái nào cũng ỷ lại dựa dẫm vào cậu ấy, còn cậu ấy thì sừng sững vững chãi tựa một cây đại thụ ngàn năm, không bao giờ lung lay suy chuyển.
Cái sự thật rành rẽ rằng chẳng hiểu bằng cách nào hai đứa tôi lại trở nên phụ thuộc và nương tựa lẫn nhau không phải chỉ thuần túy là do tầm nhìn và chiều cao của chúng tôi đã biến đổi đâu.
'Nếu chỉ xét riêng về chiều cao tầm mắt, thì Skyler thuở hai đứa mới chạm mặt lần đầu thực ra lùn hơn mình nhiều. Giờ thì cậu ta cao hơn rồi đấy.'
Và đối với tôi, kẻ đang đắm chìm hoài niệm về quá khứ, Skyler bắt đầu chia sẻ lời phân tích của cậu ấy.
Hay nói chính xác hơn là, một thứ câu từ mang hơi hướng lời tỏ tình thì đúng hơn.
"Thú thật thì, thuở ban đầu tôi không thèm bận tâm hay suy nghĩ cái quái gì nhiều về em cả. Tôi cứ ngỡ em cũng chỉ là một tiểu thư quý tộc ăn no rửng mỡ khoái đi tìm kiếm phiêu lưu, mang trong mình mấy cái ảo tưởng ngôn tình về nghề mạo hiểm giả rồi tự xách đít ra l lăn lóc ngoài khu rừng mà thôi."
"Hừm, hóa ra dạo đó trong mắt cậu tôi mang cái giao diện của một tiểu thư quý tộc sao. Một khởi đầu xịn sò vãi chưởng đấy."
"Ý tôi là trông cái não bộ của em rỗng tuếch chả có tí sạn nào ấy."
"Này!"
"Dù sao thì, lý do khiến tôi quyết định ở lại đồng hành cùng em hoàn toàn một trăm phần trăm là để lợi dụng đem em ra xài. Chỉ có vậy thôi. Khi hai đứa mình cùng nhau bươn chải du hành qua khắp chốn, tôi đã bất tri bất giác nảy sinh tình cảm từ lúc nào không hay, và từ hai chữ 'tình cảm' đó đã lột xác sinh sôi thêm chữ để biến thành 'tình yêu'. Nếu em chất vấn tôi nó bắt đầu từ khi nào, thì chính tôi cũng mù tịt không biết."
"tôi bảo cậu rà soát phân tích con người tôi cơ mà. Tại sao tự dưng lại bẻ lái sang tự lải nhải về chính bản thân mình thế hả?"
"Mỗi khi tôi mở mồm lải nhải về em, sự tồn tại của bản thân tôi không thể nào bị chia tách ra độc lập được nữa rồi. Nó giống hệt như cách đám gian thương ngoài chợ gom bó những món hàng bán chạy như tôm tươi chung với mấy món ế chỏng ế chơ rồi gọi đó là combo mua chung giá hời vậy."
"Cậu quả thực cực kỳ kém cỏi trong khâu ví von ẩn dụ đấy. Mà này cho tôi hỏi, rốt cuộc đứa nào mới là món hàng bán chạy như tôm tươi thế?"
"... Tôi sẽ không trả lời câu đó đâu."
Skyler, kẻ vừa mới lột xác cách xưng hô quay trở lại y chang thường ngày, lập tức đổ mồ hôi hột ròng ròng, xoay ngoắt tầm mắt cùng cái đầu sang hướng khác, rồi ráng sức rút bàn tay ra khỏi vòng eo của tôi.
Tôi lập tức động thủ, dùng bàn tay còn lại kéo cơ thể nằm thẳng thắn tử tế lại trên chiếc sofa.
Với phần bụng hướng thẳng lên trời, tôi chộp chặt lấy bàn tay Skyler rồi áp thẳng nó lên bụng mình.
Khuôn mặt Skyler lập tức đỏ bừng bừng như gấc, và biểu cảm cậu ấy cứ y chang như đang muốn chất vấn: "Rốt cuộc em đang giở trò quái quỷ gì thế hả?" trong khi nhướng mày lên cao.
Tôi toe toét mỉm cười rạng rỡ, như thể đang khiêu khích bảo: "Thế nào, sướng không?"
Bóp.
'…Chẳng lẽ nó điên mẹ nó rồi sao?'
Khi tôi phô ra cái nét mặt lạnh lẽo rợn người, Skyler lập tức giật bắn mình thót tim.
Trông bộ dạng cậu ta có vẻ khiếp sợ vãi chưởng.
'Không, nếu mày sợ hãi đến mức tụt huyết áp mỗi khi tôi nổi giận, thì ngay từ đầu mày sờ mó vào bụng tôi làm cái quái gì hả?'
Tôi không thể nào thấu hiểu nổi cái logic này, nhưng thôi cứ bơ đi cho qua chuyện vậy.
Đằng nào thì cảm giác đem lại cũng không đến nỗi tồi tệ cho cam.
Bóp.
"... Này!"
"tôi xin lỗi nhé."
Cậu ta dán mắt quan sát từng phản ứng của tôi và thế không nào vẫn ráng bóp bụng tôi thêm đúng hai phát nữa.
Vốn dĩ chỗ đó làm quái có tí mỡ nào để mà bóp chứ.
Nếu chỗ cậu ta bóp là ngực tôi, khéo tôi đã có thể giở trò mê hoặc câu dẫn cậu ta một cách chuẩn chỉnh rồi.
'Cái thằng khốn chết tiệt này.'
Gã pháp sư này không bao giờ emu hành động tuân theo đúng ý muốn của tôi cả.
Nhưng chính vì thế nên tôi mới khoái cậu ta đến vậy.
Giờ thì, hai đứa mình nên làm cái quái gì tiếp theo đây nhỉ?
Vẫn còn dôi dư một khoảng thời gian dài đằng đẵng nữa trời mới tối, và sẽ ngốn thời gian tới tận tết Công Gô mới thấy ánh bình minh ngày mai thò mặt ra.
Tụi mình nên giở trò gì để giết thời gian trong lúc chờ đợi đây?
"Tôi đi tắm trước nhé?"
Việc được ngồi ngắm nhìn bản mặt cậu ta đỏ bừng lên vì xấu hổ ngượng ngùng quả thực lúc quái nào cũng là một cảnh tượng vô cùng xịn sò và mãn nhãn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn