Chương 2: 02.Hiện tại….Tôi sống đời THẤT NGHIỆP!!
Jobless Oblige-Mushoku Tensei(spin-off) · Gride2201 · 15 chương · ~70 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Đồng minh chính nghĩa, Moon knight, XUẤT HIỆN!!!!!
. Tôi sống đời THẤT NGHIỆP!!
Phần 1:
"Sieg!!"
Một giọng nói vang vọng đánh thức tôi, đó là giọng nói mà tôi nghe mỗi ngày.
"Con tính ngủ đến bao giờ?! Dậy đi nào!"
Sau đó tôi lập tức thức dậy, vươn người mình và nhìn ra cửa sổ.
"Mặt trời đã lên cao rồi sao" Tôi thầm nghĩ.
Trước cửa ra vào, mẹ Sylphy đứng chống một tay bên hông rồi trừng mắt với tôi và gắt gỏng nói:
"Phòng con như một cái bãi rác vậy, đừng có cái kiểu mà khi nào hứng lên thì mới dọn phòng"
"Con biết rồiii~.."
"Con hãy ra khỏi giường nhanh nếu không muốn đồ ăn sáng nguội đi."
"OAh~…"
Không thèm thay đồ, tôi phóng ra khỏi phòng để né những tràn giáo huấn của mẹ.
"Chào buổi sáng" Mẹ Eris ngồi ở bàn ăn lên tiếng.
"…. Chào mẹ.."
Vừa dứt lời chào, tôi cảm thấy một luồng "sát khí" găm sau lưng tôi.
"Ăn nhanh lên!!"
"Vâng.."
Ở chỗ tôi có một chiếc giỏ được đậy bằng vải, bên trong là bữa ăn sáng như mọi ngày gồm bánh mì với soup và salad. Tất nhiên chúng đã nguội cả rồi.
Trong lúc vẫn bị mẹ nhìn chầm chầm, tôi bắt đầu ăn.
"Này, hôm nay con định làm gì"-mẹ bỗng nói
"Không gì cả"-tôi đáp cụt ngủn
"Ít nhất hãy kiếm một công việc làm đi chứ"
"Dù mẹ có nói vậy thì con vẫn đang sống rất tự hào"
"Mẹ không thấy gì đáng tự hào cả"
"Mẹ chỉ thấy một phần thôi….. không hiểu được đâu"
"………"
Mẹ Eris quả không giỏi nói chuyện lắm, khi cãi lý thì bà ấy chẳng mấy khi trên cơ người khác vậy nên mỗi khi không hó hé được gì, bà ấy sẽ sử dụng đến nắm đấm.
Cũng vì thế mà mẹ Eris còn được người ta gọi là [Cuồng cẩu]. Tuy vậy mẹ không thường đánh thành viên trong gia đình."
Cứ thế, mẹ đưa miệng thành hình "へ" rồi im lặng nhìn tôi.
Cũng vì cái ánh nhìn cọc cằn ấy mà tội vội ăn cho hết bữa nhầm trốn khỏi luồng sát khí. Thật tình, tôi chẳng muốn làm mẹ buồn chút nào.
"Cảm ơn vì bữa ăn"
"Con có vẻ rảnh nên hãy đưa hộp cơm cho mẹ Roxy đi"
"Mẹ-tóc xanh lại quên mang cơm nữa ạ..?"
"Đúng vậy nếu không làm gì thì ít nhất hãy giúp ta việc này nhé!"
Tôi dọn dẹp bát đĩa trên bàn, cầm hộp cơm lên rồi đáp:
"Con sẽ làm" Khi vừa định rời khỏi phòng ăn thì mẹ Sylphy xuất hiện và nói:
"Con định rời khỏi nhà mà không thay đồ và đánh răng à?"
"Vâng.. vâng con làm liền.."
Tôi vội vàng chạy lên phòng để tránh những lời phàn nàn của mẹ tóc trắng.
"Mồ.. ~" Tôi nhe thấy tiếng thở dài từ phía sau của mẹ.
Phần 2: Tên tôi là Sieg.
Sieghart Saladin Greyrat Nhưng mọi người thường hay gọi tôi là Sieg Tôi là con trai thứ trong nhà Greyrat sống ở thành phố ma pháp Sharia thuộc vương quốc Ranoa.
Tôi có 2 người chị, 1 người anh và 2 người em gái.
Hiện tại thì tôi…thất nghiệp, đúng vậy thất nghiệp đấy.
Tôi không phụ giúp công việc của cha như anh Ars, không kết hôn như chị Lucy, chẳng nghiên cứu như chị Lara, không hoạt động trong thương hội giống em gái lớn và không còn đi học như em út.
Chẳng là sau khi tốt nghiệp, tôi sống ung dung và không làm bất cứ gì. Tuy nhiên tôi không cảm thấy cuống cuồng hay vô định mà trái lại còn khá tự hào về tình hiện tại.
Cũng bởi lẽ con người thường bị lệ thuộc vào những thứ như: Tiền tài, danh vọng cũng như vinh quang và để nhận được những thứ đó, họ chấp nhận cúi đầu, phải làm những điều mình không muốn, làm ngơ trước cái ác rồi bỏ mặt kẻ yếu.
Thất nghiệp thì không bị chi phối bởi những thứ trên. Thế nên, chúng ta có thể làm những điều mình muốn, như là bảo vệ kẻ yếu và đánh đuổi kẻ ác.
THẤT NGHIỆP là một "công việc" CAO QUÝ"!!!
Vì lẽ đó mà tôi chọn không đi làm.
Cả mạo hiểm giả hay thương nhân cũng như nhân viên đều như nhau, họ đều nhận được tiền công, và nhận tiền công thì đã là lệ thuộc.
Tôi không nói việc lệ thuộc vào những thứ trên là xấu nhưng nó đi ngược lại với lẽ sống, lý tưởng sống của tôi.
Kể từ khi thất nghiệp thì tôi chưa nhận một đồng tiền công nào.
Nhưng đừng hiểu sai ý tôi, tôi vẫn luôn giúp đỡ người khác và không từ chối bất kỳ lời nhờ vả nào chỉ là tôi không lấy tiền công.
Phần3:
"Ah, Sieg. Cảm ơn con nhiều nhé. Mẹ suýt chút nữa là phải nhịn đói qua giờ trưa ở đây rồi."
"Không có chi đâu mẹ."
Tính từ lúc tôi rời khỏi nhà thì cũng đã tầm một tiếng trôi qua.
Tôi vừa đi bộ đến Học viện Ma pháp để làm nhiệm vụ giao hộp cơm trưa cho người mẹ Roxy.
Đối với một kẻ hiện đang không có công ăn việc làm như tôi thì đây chỉ là một việc cỏn con dễ như trở bàn tay.
"Để thưởng cho con, mẹ cho con ít tiền tiêu vặt nhé?"
"Chỉ là một việc nhỏ nhặt thế này thôi thì con không cần phần thưởng đâu mẹ."
"Vậy sao…"
Chính là như vậy đấy, tôi tuyệt đối không nhận bất kỳ phần thưởng nào.
Một người sống đời thất nghiệp chân chính thì không nên nhận những thứ như vậy. Bởi lẽ, trên đời này chẳng có gì rẻ mạt hơn là hai chữ "miễn phí".
"Nhưng mà, con không cần chút tiền nào để đi tìm việc làm sao?""
Ahaha... Hahaha... Thôi chết, đã đến giờ đó rồi, có gì mẹ con mình nói chuyện sau nha mẹ!"
"Ơ kìa…. này, Sieg! …"
Mượn tiếng cười trừ để lấp liếm, tôi lập tức vắt chân lên cổ chạy trốn khỏi nơi đó. Mẹ tóc xanh có lẽ vẫn còn vài điều muốn giáo huấn thêm, nhưng rốt cuộc tôi chỉ kịp ném lại một câu "Cảm ơn mẹ" rồi vội vã chào tạm biệt bà.
Đọc đến đây thì chắc các bạn cũng đã nhận ra rồi, tôi có đến ba người mẹ lận. Một người mẹ tóc trắng, một người mẹ tóc đỏ và một người mẹ tóc xanh.
Cha tôi là một người vô cùng giàu có, và bởi vì ông không phải là tín đồ của giáo phái Milis nên ông đã cưới tới ba người vợ.
Bản thân tôi tuy là con ruột của người mẹ tóc trắng, thế nhưng khi đối xử với con cái của từng người, các mẹ chưa bao giờ phân biệt đối xử hay thiên vị ai cả.
Tương tự như vậy, anh chị em chúng tôi cũng đối xử công bằng với tất cả các mẹ, xem họ như thể đều là mẹ ruột sinh ra mình vậy.
Mỗi khi tôi cố gắng giải thích điều này cho những người quen thuộc giáo phái Milis, họ dường như không thể nào thấu hiểu nổi mối quan hệ ruột rà với một người mẹ không cùng dòng máu.
Song đối với tôi, đó là một điều hết sức bình thường. Tất cả chúng tôi đều lớn lên trong vòng tay chăm sóc của các bà mẹ không chút thiên vị.
Ấy thế mà hiện tại, dù chẳng ai tỏ ra vị nể gì một đứa thất nghiệp như tôi, nhưng ngày nào tôi cũng được các mẹ chào đón bằng đúng một câu duy nhất: "Đi tìm việc làm đi con".
Dẫu cho cách dùng từ của mỗi người có đôi chút khác nhau, nhưng ý nghĩa cốt lõi thì vẫn là một. Cho dù tôi có cố giải thích bao nhiêu lần về việc sống đời thất nghiệp cao quý đến nhường nào, các mẹ vẫn chẳng có chút dấu hiệu gì là sẽ thấu hiểu cho tôi.
Mà thực ra, tôi cũng thừa biết là mình chẳng thể nào thông suốt được họ. Dẫu cho tôi có giúp đỡ gia đình làm việc này việc kia đi chăng nữa, thì trong mắt các mẹ, tôi vẫn chỉ là một đứa vô tích sự.
Nếu không nhờ vào gia cảnh giàu có của nhà mình, tôi chắc chắn đã bị tống cổ ra khỏi nhà từ lâu rồi.
Phải, tôi biết rõ điều đó chứ.
Giờ đây, lý do duy nhất khiến tôi có thể dõng dạc nói năng cao đạo như thế này hoàn toàn là nhờ vào cái bóng vững chắc của cha mẹ. Dù ngày nào cũng bị thúc giục đi tìm việc, tôi vẫn vô cùng biết ơn các mẹ vì đã không nhẫn tâm vứt tôi ra ngoài đường.
Thế nhưng, riêng đối với chuyện của cha thì tôi lại luôn né tránh.
Thú thật là mỗi khi nghĩ đến việc cha có thể sẽ nói gì với mình, tôi lại cảm thấy vô cùng khiếp sợ. Tôi tự hỏi không biết cha sẽ trưng ra bộ mặt thế nào nếu chứng kiến hoàn cảnh hiện tại của tôi... Từ khi còn là một đứa trẻ, tôi đã luôn dành cho cha một sự kính trọng sâu sắc, sâu sắc đến mức đôi khi nó trở thành một áp lực vô hình khó lòng chống đỡ nổi.
Chính vì lẽ đó, tôi thường chọn cách đợi đến khi trời đứng bóng mới rảo bước ra khỏi nhà để đi dạo.
Thị trấn này, tức Thành phố Ma pháp Sharia, vừa nhỏ bé lại vừa rộng lớn. Thế nên, chỉ cần tôi tránh mặt khỏi những nơi cha thường lui tới, khả năng cao là tôi sẽ không phải chạm trán với ông. Tỷ lệ đụng độ ông tại Học viện Ma pháp là rất lớn, nhưng may mắn thay, hôm nay cha lại đang có chuyến công tác đột xuất ở Vương quốc Asura.
Cho dù ông có đột ngột trở về nhà đi chăng nữa, có lẽ cũng chẳng có cơ hội nào để ông lộ mặt ở Học viện Ma pháp này đâu.
Nói cách khác, bây giờ tôi chưa thể mò về nhà được. Về nhà là kiểu gì cũng bị các mẹ mắng mỏ, mà tôi thì chẳng muốn phải chuốc thêm đau khổ vào người chút nào.
Do đó, tôi quyết định lượn lờ quanh một khu vực thuộc Học viện Ma pháp. Điểm đến của tôi là một căn phòng cụ thể nằm trong tòa nhà nghiên cứu.
"Chị Lara ơi, chị có ở đây không?"
Tôi vừa lên tiếng vừa gõ cửa một cách lấy lệ rồi đẩy cửa bước vào.
Bên trong căn phòng, cơ man nào là đồ đạc được xếp kín mít. Toàn là những thứ rác rưởi mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi công dụng của chúng là gì, đi kèm với đó là những xấp giấy lộn xộn nằm rải rác khắp nơi trên sàn nhà.
Những thứ được vẽ trên các tờ giấy đó chủ yếu là các Trận pháp Ma thuật.
Tôi rón rén bước vào phòng, cẩn thận hết mức để không dẫm đạp lên bất kỳ tờ giấy nào.
Đúng lúc ấy, từ sâu phía trong căn phòng, một chú chó khổng lồ thong thả lộ diện. Thân hình của nó to lớn với kích thước xấp xỉ gần 3 mét.
Và đây chính là người chị ruột kế tôi: Lara Greyrat.
Chị ấy vốn là một con người hoàn toàn bình thường cho đến khi trưởng thành. Thế rồi, sau khi hoàn thành lễ trưởng thành của tộc Thú và trở về nhà, chị ấy bỗng chốc trở nên đầy lông lá như thế này đây.
"Gâu!"
"…"
À, tôi đùa đấy.
Chú chó này thực ra là thú cưng của gia đình tôi, tên là Leo. Theo như lời của bà chị tôi(người luôn dính lấy nó như hình với bóng) thì nó ở đây là để bảo vệ chị ấy.
Nó vừa là hộ vệ vừa là vệ sĩ trung thành của chị. Mà nhân tiện tôi cũng xin nói luôn, nó chính là nạn nhân đầu tiên hứng chịu những trò nghịch ngợm tai quái và ngẫu hứng của bà chị tôi.
"Chị Lara có ở đằng sau không hả Leo?"
Leo gật gật đầu, vậy nên tôi liền bước theo nó để ngó đầu vào căn phòng liền kề bên cạnh. Trong phòng có lắp đặt một chiếc giường, và nơi này sực lên một mùi vị sinh hoạt khá kỳ lạ.
Trên giường, có một cô gái đang nằm ngủ một mình. Đó là một cô gái có mái tóc màu xanh lam, ngoại hình trông chỉ như một thiếu nữ khoảng 14 tuổi.
Bởi vì chị ấy là con gái của người mẹ Roxy vốn thuộc Ma tộc, nên dù vẻ bề ngoài chỉ tầm 14 tuổi, nhưng trên thực tế chị ấy đã bước qua tuổi 20 từ lâu rồi. Và tất nhiên, hiện tại chị ấy vẫn còn độc thân.
"Khò khò... Khò khò..."
Chị ấy hiện đang phơi bày một dáng ngủ cực kỳ kém duyên khi chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi cùng với chiếc quần lót.
Dù bàn tay cứ liên tục gãi gãi ở mấy chỗ râm ran mồ hôi, chị ấy vẫn ngủ say như chết. Dáng ngủ thì xấu xí, mà tiếng ngáy thì lại vô cùng dễ sợ. Nét quyến rũ nữ tính coi như bằng không.
Dù tôi có nói thế đi chăng nữa, thì có lẽ ngoài kia vẫn có ai đó... Mà thôi, tự nhiên lại đi bàn chuyện độc thân của người ta làm gì chứ?
Sau khi lặng lẽ khép cánh cửa phòng ngủ lại, tôi quay trở ra phòng thí nghiệm. Ở đây chỉ có duy nhất một chiếc ghế để ngồi.
Chiếc ghế đó êm ái và mềm mại như loại chuyên dùng cho hoàng gia, rõ ràng là một sản phẩm được đặt làm riêng theo yêu cầu.
Tôi đưa mắt nhìn một mảnh giấy lộn xộn vô tình rơi vào tay mình. Chắc chắn những gì được viết trên đó là một công thức ma pháp.
Tôi tự hỏi liệu đây có phải là ma pháp thuộc hệ triệu hồi được sử dụng kết hợp với trận pháp ma thuật hay không.
Sau khi tốt nghiệp Học viện Hoàng gia Asura, chị gái tôi đã trở thành một nhà nghiên cứu tại Học viện Ma pháp Ranoa.
Các đề tài nghiên cứu của chị ấy chủ yếu xoay quanh Ma pháp Triệu hồi và Ma pháp Bói toán. Với ma pháp triệu hồi, người ta có thể triệu hồi các Ma thú từ những nơi xa xôi hoặc thậm chí là từ thế giới khác; đó là loại ma pháp dùng để tạo ra các thực thể bán sinh mệnh.
Còn với ma pháp bói toán, đó là loại ma pháp có thể hé lộ những mặt lợi và hại của các lựa chọn, từ đó dự đoán những sự kiện có khả năng xảy ra trong tương lai.
Mặc dù tôi không biết rõ tường tận các khía cạnh chuyên sâu đằng sau những lĩnh vực nghiên cứu đó... Nhưng dù thế nào đi nữa, bà chị tôi hầu như ngày nào cũng dành trọn thời gian để ngủ nướng.
Với nguồn kinh phí nghiên cứu được nhà trường tài trợ, mỗi ngày của chị ấy đều trôi qua như một kẻ ăn không ngồi rồi vô phương cứu chữa. Và điều đó thì chẳng cao quý một chút nào cả.
Thế nhưng, tôi hình dung thấy lối sống ấy có phần nào đó khá giống với mình. Trong số những người xung quanh, chị ấy là một trong số ít người hiếm hoi có thể thấu hiểu được học thuyết về "Sự Thất Nghiệp Cao Quý" của tôi.
"Nhưng mà cậu biết đấy, dù có nhiều thời gian rảnh rỗi thì chị đây vẫn chăm chỉ nghiên cứu lắm chứ bộ…"
Kể từ lần cuối tôi ghé qua nơi này, số lượng giấy tờ có vẻ như lại tăng lên đáng kể.
Khắp nơi đều là những giả thuyết được viết vội dưới dạng các bản ghi chú. Dù ban ngày chị ấy toàn ngủ, nhưng biết đâu khoảng thời gian duy nhất chị ấy thực sự hoạt động lại là vào ban đêm thì sao?
"Gâu."
Trong lúc tôi đang mải mê nhìn xấp giấy, Leo tiến lại gần rồi dụi đầu vào đầu gối của tôi. Chú chó Leo này, kể từ khi tôi còn chưa cai sữa, đã luôn sống trong ngôi nhà của chúng tôi rồi.
Không biết bằng cách nào đó, cha đã triệu hồi chú linh thú bảo hộ này về để che chở cho tất cả anh em chúng tôi. Dù mục đích ban đầu là triệu hồi để bảo vệ cho toàn bộ các anh chị em trong nhà, thế nhưng ngày nay, nó lại trở thành vật hộ mệnh độc quyền của riêng bà chị tôi.
Vì một lý do nào đó, chị tôi dường như có một sự đặc biệt đối với Leo.
"……"
Khi tôi nhẹ nhàng vỗ về đầu của Leo, để đáp lại, nó chỉ khẽ liếm tay tôi.
Leo đặc biệt quấn quýt và thiên vị chị gái tôi, nhưng không có nghĩa là nó ghét bỏ anh em chúng tôi.
Có lẽ ngay cả nó cũng đang cảm thấy lo lắng cho tình trạng thất nghiệp hiện tại của tôi chăng.
"Mày cũng đang lo cho tao đấy à?"
"Không hẳn đâu."
Từ hư không, tôi đột nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên. Tất nhiên, kẻ vừa cất lời không phải là Leo rồi.
Khi ngẩng đầu lên, tôi nhận ra chị gái mình đã bước ra khỏi phòng ngủ từ lúc nào. Và như mọi khi, chị ấy vẫn chỉ khoác độc một chiếc áo sơ mi cùng quần lót, phơi bày một dáng vẻ hoàn toàn không chút nết na của một thiếu nữ.
Phần 4:
"Em không biết việc tự tiện xông vào phòng của một thiếu nữ là bất lịch sự lắm sao?"
"Ơ kìa? Nhưng em có gõ cửa đàng hoàng rồi mà."
"Thế thì được… Leo."
Nghe tiếng chị gọi, Leo liền rời khỏi đùi tôi, tiến về phía chị rồi cuộn tròn người lại. Chị liền ngồi thọt lỏm vào chính giữa cơ thể đã tròn xoe của Leo.
Nó trông chẳng khác nào một chiếc ghế sofa di động.
"Thế cậu mò đến đây có việc gì?"
"Chỉ là giết thời gian thôi ạ."
"Ra vậy, thế thì cứ tự nhiên ngồi chơi đi."
Nghe theo lời khuyên của chị, tôi thả lỏng và chìm người vào chiếc ghế bành.
Có lẽ vì không gian này vương lại chút hơi ấm từ người vừa mới ngủ dậy, cộng thêm chiếc ghế quá đỗi chất lượng, tôi cảm thấy cơn buồn ngủ bắt đầu ập đến và suýt chút nữa là đánh một giấc tại chỗ.
"Sieg. Việc 'đó', cậu vẫn đang làm chứ?"
"Việc 'đó' là việc gì ạ?"
"Cheddarman."
"Ngoại trừ… ừm, vâng."
Bà chị tôi là thế đấy. Dù tôi có cố tình giấu ai đi chăng nữa, chị ấy cũng sẽ lập tức phát hiện ra ngay. Cả những bí mật cũng vậy, chẳng có gì qua mắt được chị. Tìm kiếm và đào bới thông tin chính là sở trường của chị ấy.
"Cậu định tiếp tục trò đó đến bao giờ?"
"Cái đó thì em cũng chưa biết nữa."
"Hửm…"
Mà cho dù tôi có giữ bí mật gì đi chăng nữa, chị gái tôi cũng chẳng buồn hé răng nửa lời với ai.
Ngay cả khi biết tỏng mọi chuyện, chị ấy chưa bao giờ lấy đó làm cái cớ để uy hiếp tôi. Chính vì thế, tôi luôn cảm thấy vô cùng thoải mái khi dành thời gian ở bên cạnh chị.
"…"
Trong lúc tôi đang nghĩ ngợi về sự im lặng của chị mình, chị ấy bấy giờ đã tiện tay nhặt một quả cầu pha lê gần đó lên và bắt đầu xoay xoay nó một cách lơ đãng. Dù nhìn bằng mắt thường thì nó chỉ giống như một quả cầu pha lê bình thường, nhưng thực chất, để phục vụ cho việc nâng cao ma pháp bói toán của chị, có một công thức ma pháp vô cùng phức tạp đã được tích hợp vào bên trong.
Cha tôi chưa bao giờ phàn nàn nửa lời về chuyện này.
Mặc dù ông mua nó cho chị như một món quà, nhưng đó chắc chắn là một sản phẩm đặt làm riêng và có giá trị vô cùng đắt đỏ. Tôi khẽ rùng mình khi nghĩ đến việc những món đồ xa xỉ như thế này lại bị vứt lăn lóc ở một góc phòng.
Chị ngồi khoanh chân, hai tay ôm lấy quả cầu pha lê. Nhìn một cách khách quan, cảnh tượng này trông giống như một nghi lễ tà môn ngoại đạo nào đó.
Nhưng khi ma lực được truyền vào, tôi có thể thấy quả cầu pha lê đang vận hành một thứ gì đó bên trong. Dù vậy, tôi chẳng có một chút manh mối nào về thứ mình đang nhìn cả.
"Sieg."
"Dạ?"
"Hôm nay Papa sẽ về nhà đấy."
"Hả? Chẳng phải cha có chuyến công tác tận 3 ngày nữa mới xong sao…?"
Ma pháp bói toán suy cho cùng vẫn là bói toán. Dù ngày nay nó bị coi là một bộ môn khá lập lờ và mờ ám, nhưng thực tế nó đã được thực hành từ rất lâu kể từ thời kỳ Nhân tộc và Ma tộc còn chiến tranh, và là một loại ma pháp có lịch sử vô cùng cao quý.
Trước đây, ít nhất mỗi quốc gia lớn đều luôn có một chuyên gia bói toán túc trực bên cạnh, thế nhưng ngày nay phong tục đó đã hoàn toàn mai một.
Lý do là bởi, ngoại trừ những nhà tiên tri có năng lực xuất chúng thực sự, ngay cả những người thực hành thuần thục nhất cũng chẳng thể nhìn thấy gì ngoài những mẩu tương lai vụn vặt và tầm thường. Chưa kể, ngay cả sau khi nhìn thấy các viễn cảnh tương lai, tỷ lệ luận giải chính xác cũng được cho là chỉ rơi vào khoảng 20%.
Nói ngắn gọn, hầu hết các nhà bói toán là những kẻ truyền ma lực đáng nghi vào quả cầu pha lê và thường chỉ sử dụng những cách diễn đạt đầy gợi mở và ẩn ý để khiến người khác tin rằng những sự kiện đó thực sự có khả năng xảy ra.
Đúng là một lũ lừa bịp.
Trong quá khứ, một pháp sư bói toán của mỗi quốc gia thường làm ảnh hưởng đến con đường tương lai của đất nước họ bằng những lời tiên tri của mình.
Tuy nhiên, kể từ một thời gian trước, số lượng những người thực hành bộ môn này đã giảm mạnh, và ngày nay, số người tìm học nó thực tế là con số không.
Theo lời thầy giáo dạy lịch sử, và nếu tôi nhớ không lầm, thì với sự phát triển của ma pháp và các công cụ ma thuật, người ta không còn cần phải phụ thuộc vào cái tỷ lệ chính xác mỏng manh của một lời bói toán nữa.
Mặc dù bộ môn này vẫn có thể được học tại Học viện Ma pháp, nhưng tôi nghe nói rằng trước khi chị gái tôi đăng ký vào lớp ma pháp bói toán, số lượng học sinh đăng ký trong một thời gian dài là bằng không.
Thành thật mà nói, tôi cũng thấy nó khá là mờ ám. Thế nhưng, đúng với bản tính ngẫu hứng của mình, chị tôi lại chọn nó làm ngành học chính. Dù có thể có một mục đích sâu xa nào đó đằng sau... nhưng vì đó là việc do bà chị ẩm ương của tôi làm, nên có lẽ chẳng có ý nghĩa thực tế nào đâu.
"Chị vừa thấy mẹ Sylphy đang vui vẻ chọn một chiếc quần lót màu trắng. Thế nên, chắc chắn là papa sẽ về nhà thôi. Có lẽ công việc của ông ấy đã kết thúc sớm."
Không phải là chị tôi không có tố chất của một nhà bói toán xuất chúng, nhưng chỉ bằng cách sử dụng công cụ ma thuật đắt tiền đó, dường như chưa bao giờ chị ấy thất bại trong việc nhìn thấy một điều gì đó.
Tuy nhiên, xác suất sử dụng bói toán để định vị chính xác thứ mình muốn thấy là rất thấp. Trong trường hợp đó, những gì người thực hành nhìn thấy, kết hợp với các thông tin khác, sẽ cho phép họ suy luận ra cách giải thích chính xác cho những gì được gợi mở.
Tất nhiên, chị gái tôi cực kỳ bá đạo ở khoản kỹ năng này. Tôi nghĩ chuyện chị ấy không có lòng kiêu hãnh cũng là điều tốt.
Bởi vì mẹ đang vui vẻ lựa chọn nội y, nên cha sẽ trở về vào ngày hôm nay. Cái gì cơ? Dù có bị kề dao vào cổ, tôi cũng sẽ không bao giờ gọi chị ấy là một nhà bói toán tầm thường đâu.
Đối với những kẻ hành nghề bói toán, họ được dạy những thứ kiểu như:
"Ngươi phải luôn diễn đạt mọi điều mình nói theo một cách vòng vo và biến nó thành một vấn đề quan trọng trong tương lai nhất có thể."
Và nếu ngươi đang bói toán cho các pháp sư khác, kiểu nói chuẩn mực sẽ là:
"Sâu trong dãy núi là một gã khổng lồ đơn độc. Nếu gã khổng lồ ném tuyết vào một gã lùn, gã lùn sẽ hoảng sợ và chạy biến về nhà."
Dù có vẻ như có lý do cho cách diễn đạt đó... nhưng nếu họ cũng giống như chị gái tôi, người không cần phải làm màu làm mè để chứng tỏ năng lực của mình, thì chẳng phải sẽ không cần phải dán nhãn cho nó là một thứ mờ ám hay sao?
"Thế thì hôm nay em quyết định không về nhà nữa."
"Cậu vẫn đang né tránh papa đấy à?"
"Ừm… thì…"
"Lúc nào cũng vậy. Sieg, cậu đúng là một tên ngốc~"[BAKA~~~~:))] Đây là câu cửa miệng yêu thích của chị gái tôi. Chị ấy luôn kết thúc cuộc trò chuyện bằng câu:
"…cậu đúng là một tên ngốc." Hồi trước, tôi thường tự hỏi liệu những lời đó có ẩn chứa ý nghĩa gì sâu xa không, nhưng vì chị ấy nói câu đó với hầu hết mọi người, nên suy cho cùng đó có lẽ chỉ là một thói quen xấu mà thôi.? |"
"Làm một tên ngốc cũng tốt mà."
"Ra vậy."
Chị gái tôi lơ đãng ném quả cầu pha lê đắt tiền sang một bên khiến nó rơi xuống đất phát ra một tiếng bịch, rồi chị rúc sâu người vào lòng Leo và ngáp một cái dài.
Có vẻ như chị ấy vẫn có ý định ngủ tiếp. Chị ấy vẫn thản nhiên cư xử như thường ngày bất kể trong phòng đang có khách.
Tôi không bận tâm đến việc chị mình đi ngủ tiếp, và quyết định ngồi đó tận hưởng thời gian rảnh rỗi một cách thong thả cho đến đầu giờ chiều.
Phần 5: Đầu giờ chiều.
Tôi chào tạm biệt chị gái và đi lang thang quanh thị trấn một cách không mục đích. Vẫn còn một chút thời gian trước khi một cửa hàng mà tôi đang chờ đợi mở cửa.
Vì vậy, trong lúc bấy giờ, tôi đi ngó nghiêng tình hình xung quanh thành phố.
Hoàn toàn là tình cờ, tôi phát hiện ra một cỗ xe ngựa đang phải dừng lại ngay trước mặt mình. Một chiếc bánh xe ngựa kết nối với trục đã bị gãy, khiến cho đủ loại hàng hóa và kiện kiện hàng rơi vải tung tóe khắp mặt đất.
Chủ nhân của cỗ xe cùng một người người hầu cận đang cuống cuồng thu gom tất cả những gói hàng rơi vãi trên đất với vẻ mặt vô cùng quẫn bách. Dù vậy, cả hai sớm muộn gì cũng sẽ phải bốc xếp toàn bộ số hàng hóa đó ngược trở lại lên xe.
Tôi không hề có ý định đi qua đó để ép họ phải nhận sự giúp đỡ của mình trong việc sửa chữa cái trục xe bị gãy, nhưng tôi cũng không thể cứ thế bỏ đi khi nghĩ đến khả năng số hàng hóa này có thể bị trộm mất, vì vậy tôi liền tiến tới và hỏi xem họ có cần một tay để sửa chữa hay không. Xem ra tình hình của họ thực sự rất rắc rối.
"Tôi giúp một tay nhé?"
"Ôi, là cậu sao Sieg… Cứu tinh đây rồi! Tôi thực sự đang gặp rắc rối lớn. Tôi suýt chút nữa là đã đến được điểm đến rồi, vậy mà…"
"Vậy thì, chúng ta cùng cố định cái trục xe này lại nhé?"
Tôi dùng sức nâng cỗ xe ngựa lên và giữ cố định phần đuôi xe ở một độ cao làm việc thích hợp. Luồn người vào bên dưới gầm xe, tôi làm cứng cái trục xe lại bằng cách sử dụng một chút thổ ma thuật.
"Đây chỉ là biện pháp sơ cứu tạm thời thôi, nhưng nó sẽ giữ chắc chắn được trong khoảng một tiếng đồng hồ đấy."
"Quả đúng như mong đợi từ cậu…"
Người thương nhân vừa nhìn tôi thao tác sửa chữa trục xe vừa trầm trồ thán phục. Tôi đã từng được học các bài học về sửa chữa xe ngựa tại Học viện Hoàng gia Asura.
Tại sao lại là ở Học viện Hoàng gia? Bạn phải hiểu rằng khi nói đến các hiệp sĩ và quý tộc, việc di chuyển bằng xe ngựa là một điều hết sức phổ biến.
Và chính vì lý do đó, họ đã giảng dạy các phương pháp sửa chữa chúng ngay tại trường học. Mặc dù vậy, một quý tộc thực thụ thì sẽ không bao giờ tự mình đi sửa một cỗ xe ngựa cả.
Sau đó, tôi nhẹ nhàng hạ cỗ xe xuống, xếp lại các kiện hàng và đỡ người thương nhân lên ngồi vào ghế tài xế.
"Phải rồi, cậu thực sự đã cứu mạng tôi đấy. Xin hãy để tôi trả cho cậu một chút gì đó. Dù lúc này tôi không mang theo quá nhiều tiền mặt trên người…"
"Không cần đâu ạ, hoàn toàn miễn phí. Chỉ vì tôi giúp ông không có nghĩa là tôi làm điều đó để đổi lấy phần thưởng."
"Là vậy sao? …Cậu quả thực là một đứa trẻ của gia tộc Greyrat. Một con người thực sự tuyệt vời."
Nhận lấy một cảm giác thỏa mãn vô bờ bến từ những lời khen ngợi đó, tôi liền rời khỏi nơi ấy.
"Ồ~ Sieg-kun, hôm nay làm tốt lắm nhé!"
"Ơ, chú ạ, cảm ơn chú!"
Đột nhiên, từ ông chủ của cửa hàng hoa quả, ông ấy ném một quả quả màu đỏ đang cầm trên tay về phía tôi.
Xem ra, có vẻ như ông chủ đã chứng kiến toàn bộ chuỗi sự kiện với cỗ xe ngựa vừa rồi.
Tôi đón lấy quả cây, đưa lên miệng và cắn ngay một miếng ngập răng. Một hương vị chua ngọt và sảng khoái tức thì lan tỏa khắp khoang miệng tôi.
"Nếu chúng tôi có gặp rắc rối, chúng tôi sẽ trông cậy cả vào cậu đấy nhé."
"Dĩ nhiên rồi ạ, miễn là lúc đó cháu tình cờ đang rảnh rỗi."
"Ha ha ha."
Quả cây này không bị coi là một khoản tiền công.
Lý do là bởi vì hoàn toàn không có mối liên hệ nào giữa người thương nhân lúc nãy và bản thân tôi. Bên cạnh đó, nếu ông chủ tiệm trái cây có gặp rắc rối, tôi vẫn sẽ giúp ông ấy bất kể có được cho quả này hay không, và vào lúc đó, tôi cũng sẽ không đòi hỏi một phần thưởng nào cả.
Nói cách khác, quả cây này chỉ là một món quà tặng kèm miễn phí mà thôi.
"Ơ kìa~, Sieg-kun! Nhờ có sự giúp đỡ của cậu hôm trước mà tôi đã nhập được một số lượng thịt chất lượng tốt đấy, cảm ơn cậu rất nhiều!"
"Không có chi đâu ạ."
"Chào Sieg-kun. Cảm ơn vì sự giúp đỡ của cậu dạo gần đây nhé! Nhờ có cậu mà một đứa trẻ khỏe mạnh đã được chào đời đấy!"
"Không đâu ạ, cháu chỉ là tình cờ đi ngang qua thôi."
"Sieg ơi! Tụi em chuẩn bị chơi trốn tìm sau trò này nè, anh có muốn tham gia chung không!?"
"Anh phải từ chối lúc này rồi. Anh phải về nhà trước khi trời tối mất!"
Khi tôi bước đi xuyên qua thị trấn, đủ mọi tầng lớp người dân đều lên tiếng gọi tên tôi. Ông chủ tiệm thịt đang gặp rắc rối với lượng hàng tồn kho của mình, người vợ của một người lính đồn trú bỗng nhiên chuyển dạ ngay trên đường, và thậm chí là cả lũ nhóc tì trong khu phố.
Đối với tất cả mọi người, tôi chỉ đơn giản là một người Samaritan tốt bụng (người nào đó làm những việc tốt).
Tôi vừa đi lang thang vừa suy nghĩ mông lung để giết thời gian, và trong lúc tôi đang làm vậy, mặt trời đã khuất bóng. Xem ra tôi đã đến được nơi vốn là đích đến của mình từ bấy lâu nay.
Phần 6: [Yêu tinh say xỉn] (The Drunken Goblin).
Trong cái thị trấn này, quán bar này là địa điểm kín đáo và ít gây chú ý nhất.
Ở đây không đặc biệt có rượu ngon, và đồ ăn thì cũng chỉ ở mức thường thường bậc trung. Dù vậy, nhờ vào bầu không khí tối tăm và yên tĩnh, khách hàng vẫn nườm nượp ra vào.
Và những kẻ ưa chuộng bầu không khí tối tăm, lặng lẽ này, chỉ toàn là những kẻ sở hữu những vết sẹo chằng chịt từ đầu đến chân.
Bước vào quán bar, tôi lập tức tìm thấy một gương mặt quen thuộc ngay tức thì. Một người đàn ông nhỏ thó với một mảng hói ở ngay đỉnh đầu tên là George. Tôi kéo ghế ngồi xuống đối diện gã.
"Chào George, công việc làm ăn thế nào rồi?"
"Sieg… hôm nay trông có vẻ tốt đấy. Có rất nhiều tiền đổ về!"
Vì gã làm việc ở khu chợ với tư cách là một lao động tự do theo ngày, gã kiếm tiền mặt trên cơ sở hàng ngày.
Mặc dù gã có thể được gọi là một tên lưu manh vặt, nhưng nó chưa đến mức tôi sẽ nhúng tay vào can thiệp. Mặc dù những vụ làm ăn bất chính nhỏ nhặt có thể bị tích tụ lại, nhưng tôi chưa thấy có lý do gì để phán xét gã đã làm đủ chuyện xấu xa để bị coi là một kẻ phản diện.
Nếu tôi phán xét gã là một kẻ phản diện, thì đối với tất cả lũ nhóc sống ở khu trung tâm ngoài kia, tôi sẽ chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc phải tiêu diệt sạch sành sanh tất cả bọn chúng.
Công việc làm ăn luôn tốt đẹp với gã, gã luôn kiếm được nhiều tiền mỗi ngày, luôn trong một tâm trạng vui vẻ, và luôn hạnh phúc nốc ừng ực cốc bia của mình. Tuy nhiên, một điều kỳ lạ là không có dấu hiệu rõ ràng nào cho thấy gã đang trở nên giàu có hơn. Có lẽ gã thuộc tuýp người không mấy mặn mà và gắn bó với tiền bạc?
"George, anh có nghe thấy tin đồn nào thú vị gần đây không?"
"Tin thú vị à? Theo nghĩa thông thường ấy hả?"
"Phải, theo nghĩa thông thường."
George là một đầu mối thông tin. Gã bán lại tất cả những thông tin mình thu thập được ở khu chợ ngay tại quán bar này. Vì vậy, tại đây đôi khi tôi có thể tích lũy được một kho thông tin khác.
"Để xem nào… nó có thể hơi nguy hiểm một chút đấy."
"Nếu chỉ là một 'chút' thôi thì không thành vấn đề."
"Gần đây, dường như có một loại thuốc kỳ lạ đang lưu hành ở khu vực này."
"… Thuốc ư?"
"Khi hít vào, nó khiến người ta có cảm giác như thể đang được bay bổng lên thiên đường vậy."
Là chất cấm. Đó là thứ thuốc của quỷ dữ, thứ sẽ hủy hoại một con người và biến họ thành một phế nhân.
Cha tôi luôn dành một sự chú ý tỉ mỉ để đảm bảo rằng thứ này không được phép phân phối tại thành phố này.
"Ở đâu?"
"Đối với việc những kẻ phân phối đang ở đâu thì tôi chịu chết, không có một manh mối nào cả. Nhưng gần đây, gã quản lý trưởng của cửa hàng Reiji, theo những gì tôi nghe ngóng được, đêm nào cũng đến thăm một nhà kho nhất định không có bóng dáng của những người khác. Nhân tiện, tôi cũng nghe nói gã ta dạo này bỗng trở nên cực kỳ có tầm ảnh hưởng nữa."
Điều đó không nhất thiết đồng nghĩa với việc gã ta có tội. Tuy nhiên, khả năng gã quản lý trưởng của Cửa hàng Reiji có liên quan đến vấn đề này là rất cao.
"Và vị trí của cái nhà kho đó?"
"Tôi không biết chính xác nó nằm ở đâu. Tuy nhiên, cũng chỉ có một vài nhà kho mà Cửa hàng Reiji sở hữu mà thôi. Vì vậy, nếu chúng ta đang nói về một nhà kho hoàn toàn không có người qua lại…"
Từ chỗ George, tôi đã thành công trong việc khai thác được vị trí dự kiến của cái nhà kho. Đối với tôi, tôi đã đi ngang qua khu phố đó vài lần trong suốt cả ngày. Và tôi chợt nảy ra một nhà kho mà ngay cả vào giữa trưa cũng có rất ít dấu hiệu của sự sống xung quanh. Thậm chí nói rằng nó không có người canh gác vào ban đêm cũng không phải là phóng đại.
"Cảm ơn nhé, ông anh."
"Hê, không có gì đâu. Ồ, suýt thì quên mất, tôi cũng muốn nghe bất cứ thông tin gì cậu có về chị gái của cậu đấy, được chứ?"
"Về ai cơ?"
"Chị gái lớn của cậu ấy, cậu có một người tên là Lara, phải không?"
"À, đúng vậy."
Suy cho cùng George cũng là một gã hào phóng, thế nên gã sẽ không lấy tiền từ tôi. Tuy nhiên, gã sẽ hỏi tôi chuyện này chuyện nọ để bù lại. Và tôi kể cho gã những gì mình có thể kể.
Đây không phải là tiền công. Ngay cả khi tôi không có bất kỳ thông tin mới nào cho gã, George vẫn sẽ kể cho tôi những gì tôi cần, và tôi cũng đối xử với gã như vậy.
Vì thế, trên phương diện đôi bên, chúng tôi không bao giờ cố tình khơi gợi về những vấn đề đau lòng của nhau. Nói cách cách khác, đây chỉ đơn thuần là những lời trò chuyện phiếm mà thôi.
"Tôi có nghe một câu chuyện rằng cô ấy không bao giờ bước chân ra khỏi phòng thí nghiệm của mình, có phải cô ấy đang chế tạo thứ gì đó nguy hiểm ở trong đó không?"
"À, cũng chỉ là những nghiên cứu thông thường liên quan đến Ma pháp Bói toán và Triệu hồi thôi mà."
"Ma pháp Bói toán á? Cái đó có giống như trò xem bói không?"
"Em cũng chịu thôi. Bởi vì chị Lara có bản tính rất ngẫu hứng và thất thường, nên có khi chẳng có ý nghĩa gì đằng sau những việc chị ấy làm đâu."
"À ra thế~" George không thèm khát tiền bạc từ tôi.
Nhưng mặt khác, George là một môi giới thông tin, thế nên những thông tin gã nhận được từ tôi, bằng một cách nào đó, cuối cùng sẽ được gã quy đổi thành tiền mặt.
Nhưng nhiều khả năng là không có cách nào đâu. Bởi vì gã không hề thất nghiệp một cách cao quý như tôi. Đó không phải là lỗi của tôi nếu gã vô tình đi gõ nhầm cửa và ăn quả lừa.
Phần 7: Bây giờ là nửa đêm Các cửa hàng đã đóng cửa và mọi người trở về nhà.
Đến giờ đi ngủ và khép lại một ngày dài…. Nhưng ngày hôm nay của tôi…VẪN CHƯA KẾT THÚC!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn