Chương 1: Cuộc gặp gỡ trong quá khứ.
Jobless Oblige-Mushoku Tensei(spin-off) · Gride2201 · 15 chương · ~54 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Đồng minh chính nghĩa, Moon knight, XUẤT HIỆN!!!!!
Tôi muốn trở thành người hùng như Cheddar-man Thửo bé, mỗi khi cận kề giờ ngủ, thì cha lại kể về những câu chuyện của người hùng Cheddar-man Cheddar-man chính là đồng minh của chính nghĩa!!!
Yêu chuộng hòa bình và luôn giúp đỡ người khác Khoác trên mình chiếc áo choàng và tung bay trên bầu trời, chỉ cần nghe thấy tiếng kêu cứu thì anh sẽ lập tức lao đến để ứng cứu kẻ gặp nạn.
Anh ta sẵn sàng hi sinh bản thân để bảo vệ người thân của mình.
Nếu có ai đó đang khốn khổ vì cơn đói cồn cào, anh ta sẽ xuất hiện, chia cho họ một mẩu phô mai mà chẳng hề mưu cầu báo đáp.
Đương nhiên vì là một vị anh hùng chính trực, Cheddar-man sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ xấu nào. Mỗi khi có tên phản diện nào làm hại đến người dân vô tội, anh ta sẽ xuất hiện nhanh nhất có thể để ngăn chặn những hành vì tàn át.
Dù kẻ phản diện ấy có mạnh mẽ đến đâu, anh ta sẽ không bao giờ bỏ cuộc, không bao giờ chạy trốn khỏi lý tưởng công lý của chính mình.
Anh ta chiến đấu bằng tình yêu và lòng dũng cảm, với tuyệt kỹ tất sát "cú đấm Cheddar" giúp anh ấy luôn đánh bại kẻ xấu và sau đó cảm hóa chúng hoàn lương.
Cái ác bị trừng trị và hòa bình được lập lại.
Câu truyện về Cheddar-man thật sự vô cùng hấp dẫn đối với một đứa trẻ 5 tuổi như tôi.
Và tôi thật sự muốn gặp Cheddar-man nhưng anh ta có thể ở đâu được chứ?
Khi tôi hỏi cha về chuyện này thì ông ấy liền mỉm cười và đáp:
"Anh ta có lẽ đang ở một nơi rất xa nên con khó có thể gặp được…nhưng nếu con là một đứa trẻ ngoan thì có thể sẽ gặp được anh ta đó".
Tuy nhiên, trong tâm trí bé nhỏ của tôi, một đứa trẻ năm tuổi, nghĩ rằng Cheddar-man sẽ ở gần đây cơ.
Tại sao lại vậy ư?
Có lẽ bởi cha tôi có thể là anh ấy.
Suy nghĩ này chợt lóe lên trong đầu tôi khi thấy cha cứu trợ lương thực cho những người đói khổ.
"Tôi đói quá, cả ngày không ăn gì rồi."
Một nữ nhân thú tộc nói vậy và bám lấy chân cha tôi, ông ấy liền chia phần ăn cho cô ấy, đó là một ít thịt và phô mai.
Cuối cùng tôi kết luận, cha chính là Cheddar-man!
Suốt một thời gian dài, tôi luôn tin sái cổ rằng cha đích thị là vị anh hùng trong những câu chuyện trước giờ ngủ.
Bởi lẽ tôi từng nghe kể từ một người bạn của cha người thật chất từng là cựu kẻ thù của ông.
Đó là câu chuyện anh hùng về trận quyết chiến năm xưa giữa ông ta và cha tôi. Một trận chiến định đoạt sự sống còn của cả một quốc gia. Những chiến binh lừng lẫy nhất thời đại đó đã tụ họp, chiến đấu, rồi ngã xuống.
Và sau cùng, ở hồi cuối của trận chiến, ông ta đã đối đầu với cha tôi. Kết cục thì ông ta bại trận, và phải đầu hàng trước cha rồi trở thành người dưới chướng ông.
Giữa nhịp kể hào hùng về câu chuyện anh hùng ấy, vị cựu thù nói rằng:
"Ta của ngày đó đã sai rồi. Ta là cái ác, còn cha cháu là chính nghĩa.
Nhưng lúc ấy ta mạnh hơn cậu ta rất nhiều và vốn hắn chẳng có cửa thắng.
Thế nhưng, cha cháu vẫn không hề bỏ chạy. Để rồi kết cục, ta lại bại trận thảm hại, còn ông ấy giành chiến thắng vang dội."
Ông ấy chiến đấu bằng tất cả dũng khí của mình để bảo vệ những người mình yêu thương và rồi giành thắng lợi quyết định chỉ bằng một cú đấm duy nhất.
Nghe đến đó, tôi của ngày ấy một đứa trẻ lên năm bỗng thầm nghĩ rằng.
Không thể sai đi đâu được nữa.
Cha chính là Cheddar-man. Một đồng minh của chính nghĩa.
Kể từ đó, ông trở thành người mà tôi ngưỡng mộ nhất trên đời.
Và tôi tự nhủ, có lẽ mình cũng nên cố gắng để trở thành một đồng minh của chính nghĩa.
Để rồi, giống như Cheddar-man, tôi cũng có thể bảo vệ hòa bình!
Thế nhưng, làm cách nào để tôi có thể trở thành một người như vậy đây?
Khi tôi đem thắc mắc này đi hỏi người bạn của cha thì ông ấy đã trả lời rằng:
"Cháu hoàn toàn có thể đạt được điều đó bằng sự nỗ lực. Hãy rèn luyện thân thể thật tốt và học cả kiếm thuật lẫn ma pháp."
Ngay sau khi nghe theo những lời chỉ dẫn ấy, tôi liền quyết định học kiếm thuật từ người bạn của cha.
Dẫu vậy, điều đó không có nghĩa là tôi không học kiếm thuật hay ma pháp từ cha mẹ của mình, mà thực ra là vì tôi muốn âm thầm rèn luyện để tiến bộ. Rồi sau đó, tôi sẽ xuất hiện thật hào nhoáng vào thời khắc quyết định nhằm khiến cho họ phải kinh ngạc.
Bởi vậy cho nên, việc bái sư học đạo nơi người bạn của cha chính là hướng đi phù hợp nhất lúc bấy giờ.
Dẫu sao thì, lý do lớn nhất cũng là vì ông ấy chính là người đứng đầu của một trong ba trường phái kiếm thuật lớn nhất [Bắc Thần Phái] với danh hiệu "Bắc Thần Kalman".
Tuy nhiên, ban đầu người bạn của cha tôi không hề sẵn lòng chút nào.
Một phần là vì ông ấy cảm thấy tôi vẫn còn quá non nớt để học môn phái này. Nhưng thật may là nhờ có sự tác động từ sếp của cha nên cuối cùng ông ấy mới đồng ý chỉ dạy kiếm thuật cho tôi.
Kể từ đó, người bạn của cha đã chính thức trở thành sư phụ của tôi.
Trong suốt quá trình tầm sư học đạo, tôi không chỉ luyện kiếm mà còn được truyền thụ những kiến thức cần có của một đồng minh chính nghĩa.
Chẳng hạn như, dù cho kẻ ác có mạnh hơn rất nhiều thì con vẫn phải chiến đấu đến cùng để giành lấy chiến thắng.
Hay là, dù cho có phải chiến đấu thì hãy đảm bảo rằng đó tuyệt đối không phải là vì danh vọng hay phần thưởng.
Và cuối cùng, dù cho ban đầu mọi chuyện có vẻ là như vậy đi chăng nữa thì cũng đừng vội phán xét thiện ác chỉ dựa vào vẻ bề ngoài.
Dù rằng về sau vẫn còn nhiều giáo huấn khác nữa nhưng đây chính là ba điều quan trọng nhất mà tôi luôn phải ghi nhớ.
Thực hiện đúng theo những gì được dạy, tôi đã nhập học vào Học viện Ma pháp Ranoa vào năm 7 tuổi và đồng thời vẫn luôn cố gắng hết sức để trở thành một đồng minh của chính nghĩa.
Tại đây, tôi tham gia vào Hội học sinh ở trường rồi đi khắp nơi để trừng trị tất cả những kẻ xấu xuất hiện quanh khuôn viên học viện.
Tại trường học, thỉnh thoảng vẫn có vài gã tân binh mạo hiểm giả hợm hĩnh hay dăm đứa con quan quý tộc có thế lực, thế nhưng chúng đều chẳng phải là đối thủ của tôi.
Mỗi khi bọn chúng gây ra những điều bất công, tôi liền xuất hiện và ra tay trừng trị.
Chưa từng có lúc nào cái ác trong trường bị diệt trừ tận gốc, nhưng với tư cách là một đồng minh của chính nghĩa, tôi đã thành công tìm được một nơi để bản thân thuộc về ở ngay trong học viện này.
Tôi đã có thể kết giao với rất nhiều bạn bè, và tôi cũng rất được lòng các cô gái.
Ngay cả các thầy cô giáo cũng công nhận những nỗ lực của tôi.
Thế nhưng, chỉ riêng người chị Lara nhìn thấy tôi thì lại cười nhạo một cách đầy khinh bỉ.
"Sieg, em đúng là đồ ngốc mà~" Vào những ngày đó, tôi vốn không hiểu được hàm ý ẩn sau những lời nói ấy.
Nhưng rồi, bản thân người chị kế út của tôi cũng có chút kỳ lạ.
Chị ấy luôn đi đứng cùng với chú chó cưng của mình và chẳng mấy khi mở lời trò chuyện với người khác.
Một người thích nghịch ngợm, mê ngủ nướng, luôn bày ra mấy trò tinh quái nhỏ nhặt, và lúc nào cũng lười biếng trong việc học hoặc là chỉ nằm dài ra đó.
Một con người tùy hứng và chẳng ai biết chị ấy thực sự muốn làm gì.
Và vì vậy cho nên tôi đã nghĩ những lời nói đó cũng chỉ là một điều tùy hứng khác thốt ra từ miệng chị tôi mà thôi.
Mãi cho đến tận sau khi đã tốt nghiệp học viện ma pháp thì tôi mới bắt đầu thấu hiểu được chân tướng ý nghĩa đằng sau những lời nói ấy.
Tôi đã học xong những kiến thức cơ bản tại học viện ma pháp ở quê nhà, và để chúc mừng cho sự trưởng thành của mình ở tuổi 15, tôi liền rời khỏi quê hương thuộc Vương quốc Ranoa để tới học tại một ngôi trường thuộc Vương quốc Asura.
Tôi rời khỏi quê nhà mà không hề mở lời từ biệt với bất kỳ ai.
Dù rằng việc chia tay gia đình cùng sư phụ là một điều vô cùng đau buồn, nhưng đó cũng là bước đi đầu tiên để trở thành một đồng minh của chính nghĩa. Vận dụng những gì bản thân đã được học cho tới tận bây giờ, tôi sẽ cố gắng hết sức mình trên võ đài tiếp theo.
Tôi đã tràn ngập niềm hy vọng như thế đó.
Học viện Hoàng gia Asura.
Nơi đây quả là một địa điểm tuyệt đẹp, một phần là vì đã nhiều năm trôi qua kể từ lần cuối cùng tôi đặt chân đến đây.
Các tòa nhà của trường cũng to lớn như học viện ma pháp, và nội thất bên trong thì được trang hoàng vô số bằng thủy tinh và ren.
Những bộ đồng phục mô phỏng theo học viện ma pháp cũng vô cùng lộng lẫy, và chúng cực kỳ phù hợp với những quý tộc xinh đẹp của Vương quốc Asura.
Nếu đứa em gái của tôi mà nhìn thấy cảnh này thì chắc chắn đôi mắt nó sẽ lấp lánh đầy vui sướng.
Thế nhưng, thứ duy nhất lấp lánh theo như những gì tôi quan tâm lại là một tòa nhà trường học màu xám xịt ảm đạm.
Đời học sinh xám xịt của tôi.
Liệu tình trạng hiện tại có phải là do sự áp bức của một ai đó hay không?
Không hề.
Bởi vì tôi đã trải qua sự huấn luyện vô cùng nghiêm khắc từ vị cựu sư phụ của mình, sở hữu năng lực tương đương với một trăm kiếm sĩ bước ra từ các trận đấu tập, nên dĩ nhiên chẳng có cách nào để bất kỳ tên nào ở đây có thể làm được trò trống gì.
Vì vậy cho nên tôi đã bị ngó lơ.
Một cách triệt để.
Chỉ có duy nhất một lý do cho việc này mà thôi.
Đó chính là vì màu tóc của tôi.
Màu tóc của tôi là màu xanh lá cây.
Điều này dường như là do được thừa hưởng di truyền.
Màu tóc xanh này chính là màu sắc của Tộc Supard.
Tộc Supard vốn được cho là một chủng tộc ác quỷ, và vào 400 năm trước, nhiều người trong số bọn họ được cho là đã làm ra những điều vô cùng khủng khiếp.
Chính vì vậy, trong thế giới của nhân tộc, họ vẫn liên tưởng màu xanh lá cây như một màu sắc điềm gở và phân biệt đối xử chống lại những ai mang màu sắc của "ác quỷ".
Cho tới tận thời điểm này, tôi chưa từng thực sự, bận tâm quá nhiều về màu tóc của mình.
Lý do là bởi vì cha và mẹ tôi đã liên tục nói với tôi rằng không có điều nào trong số đó là sự thật cả.
Mặc dù chắc chắn rằng, tộc Supard có lẽ đã làm một số điều tồi tệ trong cuộc chiến 400 năm trước, nhưng điều đó hoàn toàn chẳng liên quan gì đến bất kỳ thứ gì giống như ác quỷ.
Khi thực sự trò chuyện với một ai đó thì điều đó sẽ lập tức được thấu hiểu ngay.
Trên thực tế, bác của tôi là một thành viên của Tộc Supard và thậm chí một người em họ của tôi cũng vậy.
Khi tôi gặp gỡ và trò chuyện với họ, tôi biết mình là người bình thường.
À thì, Bác ấy có một chút cứng đầu suy nghĩ dẫu vậy.
Thực ra khi dành một chút thời gian để nhắc đến chuyện này bây giờ, ở quê hương tôi, vấn đề liên quan đến màu tóc chưa bao giờ thực sự được đem ra bàn tán.
Vào khoảng thời gian tôi được sinh ra, mẹ tôi dường như đã bị quấy rầy nghiêm trọng về một điều gì đó. Người đầu tiên tôi gặp chắc chắn có vẻ đã giật mình khi nhìn thấy mái tóc của tôi vào lúc đó, và các mạo hiểm giả thỉnh thoảng sẽ vừa đi bộ dọc theo con đường vừa thì thầm các tin đồn khi họ đi ngang qua.
Thế nhưng, chuyện cũng chỉ đến mức độ đó mà thôi.
Thực tế là tôi chưa từng nghe thấy bất kỳ ai nói xấu về Tộc Supard ở Vương quốc Ranoa vì vấn đề đó cả.
Tuy nhiên, ở Vương quốc Asura thì mọi chuyện lại rất khác biệt.
Khi tôi xuất hiện tại buổi lễ khai giảng, ai đó đã hét lên rằng "Có ác quỷ kìa!" và cả khán phòng liền rơi vào một sự hỗn loạn.
Các giáo viên cùng đội lính gác xuất hiện và bao vây lấy tôi.
Nếu tình huống luôn luôn xảy ra như vậy thì tôi, với tư cách là một đồng minh của chính nghĩa, sẽ lập tức đưa ra quyết định chiến đấu vì bọn họ.
Thế nhưng, vào thời điểm đó tôi lại hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
Tôi không hiểu tại sao bản thân lại bị bao vây.
Đến khi tôi hỏi xem có chuyện gì và xưng tên của mình ra thì bọn họ bằng cách nào đó đã đi đến một kết luận rồi giải tán vòng vây.
Nhưng bởi vì các học sinh vẫn đang xôn xao, tôi liền được hộ tống sang một căn phòng khác.
Sau đó, một giáo viên đã đưa ra cho tôi một loạt các lời giải thích khác nhau.
Bởi vì Vương quốc Asura là một xã hội chủ yếu của Nhân Tộc, thế nên truyền thống tin rằng tộc Supard là ác quỷ vẫn còn tồn tại.
Ngay từ đầu, tôi vốn không phải là người thuộc Tộc Supard.
Bác của tôi đúng là như vậy, nhưng ông ấy không hề có mối quan hệ huyết thống, và vấn đề mái tóc tôi mang màu sắc này đơn thuần chỉ là kết quả của một sự đột biến mà thôi.
Dù cho tôi có nói như vậy đi chăng nữa, việc tôi có thực sự thuộc Tộc Supard hay không trên thực tế lại hoàn toàn không quan trọng.
Vấn đề nằm ở chỗ tôi trông có vẻ -giống như- Tộc Supard.
Buổi lễ khai giảng kết thúc một cách an toàn, nhưng về sau, tôi đã bị cô lập hoàn toàn.
Chẳng có một ai thèm bắt chuyện với tôi cả, và cứ như thế, tôi đến lượt mình cũng ngó lơ tất cả những người khác.
Mặc dù vậy, tôi vẫn có ý định sẽ hoạt động tích cực trong việc thực thi công lý với tư cách là một đồng minh của chính nghĩa.
Nếu tôi làm như vậy, thì chắc chắn mọi người rồi sẽ hiểu ra.
Họ sẽ hiểu rằng tôi là một người tốt và sẽ bỏ qua vấn đề về mái tóc của tôi.
Mọi chuyện ở ngôi trường trước đây của tôi vốn là như vậy, thế nên lần này chắc chắn cũng sẽ giống như thế.
Với những cảm xúc như vậy lấp đầy lồng ngực, tôi đã giúp giải cứu một cậu bé nhút nhát, cô độc ở phía bên kia tòa nhà trường học đang bị vây hãm bởi nhiều gã trai khác.
Thế nhưng, ngay cả khi tôi đã giúp đỡ cậu ta, cậu ta cũng không chịu mở lời nói chuyện với tôi.
Mặc dù khi tôi suy nghĩ về điều đó bây giờ, nếu cậu ta mà trò chuyện với tôi thì chắc chắn cậu ta sẽ còn bị bắt nạt nhiều hơn nữa…
Tuy vậy vào lúc đó, tôi không thể nào hiểu được lý do cho việc này.
Dẫu thế, tôi vẫn giữ ý định sẽ là một đồng minh của chính nghĩa.
Nếu tôi tiếp tục kiên trì dấn bước, thì chắc chắn điều đó rồi sẽ trở thành hiện thực.
Nguyên nhân là bởi vì đây chính là những gì tôi đã được truyền dạy bởi sư phụ của mình.
Tuy nhiên, vào ngày hôm sau, một vài tên đàn anh khóa trên đã tìm đến.
Gã liền giải thích về tầm ảnh hưởng của "Tầng lớp Thượng lưu" tại ngôi trường này, rằng những gã mà tôi đánh bại vốn thuộc về tầng lớp đó, và bọn họ chính là những người tiếp theo sẽ kế vị trở thành người đứng đầu gia tộc của mình. Gã ngạo mạn nói điều này với tôi sau khi nhấn mạnh tầm ảnh hưởng to lớn mà những quý tộc đó nắm giữ bên trong Vương quốc Asura.
"Cha của cậu có được sự biết ơn của chúng ta. Nếu không phải vì mối thâm giao mà Nữ hoàng bệ hạ dành cho cha cậu, thì cậu, với mái tóc xanh lá cây đó, chắc chắn đã bị tống cổ ra ngoài trước khi ngày hôm nay khép lại rồi."
Sự biết ơn đối với cha tôi.
Những lời nói đó đột nhiên trở nên giống như một chiếc gai nhọn đâm sâu và găm chặt vào lồng ngực tôi.
Cha là một con người vĩ đại.
Ông đã thành lập một căn cứ tại Thành phố Ma pháp Sharia, ông là một trong [Thất Đại Liệt Cường], và ông là một người bạn đáng tin cậy của Long Thần Orsted.
Sẽ không hề quá lời khi nói rằng ông chính là Tầng lớp Lãnh đạo tối cao.
Ông thậm chí còn có cả một đội quân tư nhân sẵn sàng phục dịch dưới trướng theo mệnh lệnh của mình.
[Thương đoàn Đánh thuê Ru-do] là tên gọi của bọn họ, và bên cạnh Vương quốc Ranoa, còn có các văn phòng chi nhánh trải dài trên khắp thế giới để có thể tổ chức thành một thế lực đánh thuê vĩ đại.
Ngoài ra, vị Vua của quốc gia lớn nhất thế giới, Vương quốc Asura lừng lẫy cũng chính là một người bạn thân thiết của ông.
Và đã có một thời, chính vị Nữ vương ấy cũng từng theo học tại ngôi trường này.
Không chỉ dừng lại ở đó.
Cha có mối thâm giao lâu năm với vị hiệu trưởng của Học viện Ma pháp. Thêm vào đó, ông cũng là gương mặt đại diện công chúng kiêm người quản lý của Thương đoàn Đánh thuê Ru-do trong thị trấn. Ông cũng giao thiệp với các chủ tịch của các công ty lớn khác. Trên thực tế, ở mọi quốc gia trên khắp thế giới, ông đều có mối quan hệ với những nhân vật quyền lực.
Và chuyện không chỉ dừng lại ở các mối quan hệ.
Bản thân ông là một ma pháp sư vô cùng xuất chúng. Ông đã tiếp thu kiến thức để phát triển món vũ trang đầy quyền năng [Ma Đạo Giáp]. Ông có thể nhìn thấu trước vài giây vào tương lai bằng [Ma Nhãn]. Ông có thể di chuyển xung quanh với tốc độ siêu cao, sở hữu ma pháp hùng mạnh có thể hạ gục cả một con rồng chỉ bằng một đòn duy nhất trong khi điều khiển hai thứ cùng một lúc.
Và khi bàn về sức mạnh, ngay cả Sư phụ của tôi, người đứng đầu của Bắc Thần Phái, cũng phải công nhận sự vượt trội của cha tôi.
Chỉ riêng dựa trên những điều được đề cập ở trên, cha tôi đã được coi là một trong những người có quyền lực to lớn nhất tại Thành phố Ma pháp Sharia và Vương quốc Ranoa.
Và tôi… chính là con trai của một người cha như thế.
Những lời nói của tên đàn anh khóa trên khiến tôi một lần nữa phải nhận thức rõ ràng về điều đó.
And ngay lập tức, tất cả những ngày tháng tôi sống ở Vương quốc Ranoa đều được gợi nhắc lại cùng một lúc.
Ngay cả khi tôi nện một ai đó, trong cái vai trò tự phong là Đồng minh của Chính nghĩa của mình, chưa từng có một ai thốt ra bất kỳ lời oán thán nào.
Tất cả mọi người đều đã nhẫn nhịn chịu đựng tôi.
À, phải rồi.
Tại Thành phố Ma pháp Sharia của Vương quốc Ranoa, với việc tôi là con trai của cha tôi, thì có ai lại dám tự mình đứng ra để phàn nàn cơ chứ?
À, phải rồi.
Dẫu cho tôi có lớn tiếng tuyên bố một cách đầy tự cao rằng mình chính là một đồng minh của chính nghĩa, nói rằng "Hãy dừng làm những loại chuyện này lại!" khi tôi lao vào tẩn bọn họ cho đến khi chịu từ bỏ, thì cũng chưa bao giờ có một ai ở đó đứng lên để chống lại tôi.
Và điều đó vốn không phải là vì tôi đã đúng.
Lý do họ không dám phản kháng tôi là bởi vì bọn họ hoàn toàn không biết cha tôi có thể sẽ làm ra chuyện gì nếu như họ dám làm thế.
Ngay cả khi cha tôi hoàn toàn không có ý định can thiệp vào theo bất kỳ cách nào đi chăng nữa, điều đó cũng chẳng hề quan trọng.
Thứ duy nhất quan trọng chính là việc tôi là con trai của ông ấy.
Và nhờ có chiếc gai đâm sâu trong lồng ngực mình, tôi đã hoàn toàn thấu hiểu được bản chất của sự việc.
Dưới chiếc ô che chở từ tầm ảnh hưởng của cha mình, tôi chỉ đang ra oai tác quái đối với tất cả mọi người mà thôi.
Và ở đây, tại Học viện Hoàng gia của Vương quốc Asura, lại là nơi mà quyền lực to lớn của cha tôi không thể vươn tới được.
Nó chỉ xa được tới phạm vi tầm với của Thành phố Ma pháp Sharia mà thôi…
Dẫu vậy, tôi không hề sợ hãi một ai cả.
Tuy nhiên, tên đàn anh khóa trên dường như biết rõ đến tận cùng mức độ ảnh hưởng từ gia tộc của gã và trên thực tế gã nhận thức được rằng gia tộc mình vĩ đại hơn tại nơi này; đó chính là lý do tại sao gã lại buông lời giáo huấn.
Thậm chí chỉ với một lý do tầm thường — màu sắc của mái tóc, gã đã có thể khiến cho tôi bị hoàn toàn ngó lơ.
Điều đó có thể là do có quá nhiều quý tộc có địa vị cao sang đang theo học tại Học viện Hoàng gia Asura.
Thế nhưng, có lẽ trường hợp tương tự cũng sẽ xảy ra đối với các học sinh của Học viện Ma pháp Ranoa nếu như cha tôi chỉ là một thương nhân bình thường hay một cái gì đó tương tự.
Tôi vốn không phải là một đồng minh của chính nghĩa.
Được hậu thuẫn bởi tầm ảnh hưởng của cha mẹ, tôi chỉ là một đứa nhóc ranh đang ngu ngốc bắt chước theo hình mẫu đó mà thôi.
Đây chính là thực tế về cuộc đời tôi.
Nhưng ngay cả khi thực tế có là như vậy đi chăng nữa, tôi chưa bao giờ ngừng tin tưởng vào trái tim của chính nghĩa.
Dù cho tôi có hiểu sai và nằm dưới một sự ngộ nhận đi chăng nữa, tôi không thể tin rằng chính nỗ lực thực thi công lý của mình lại có thể làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn.
Tuy nhiên, ý nghĩa từ những lời nói của người chị gái lớn, "Sieg, em đúng là đồ ngốc mà~," một khi tôi đã hiểu được chúng, tôi cảm thấy như thể bản thân đã bị kết liễu hoàn toàn.
And giờ đây khi đã hoàn toàn thấu hiểu được tất cả mọi chuyện… việc tiếp tục sống như trước đây đã trở thành điều gần như không thể.
Vào ngày hôm đó, tôi đã ngừng việc làm một đồng minh của chính nghĩa, và đời học sinh mang màu sắc xám xịt của tôi bắt đầu.
Đời học sinh xám xịt đó đã tiếp diễn trong suốt vài tháng trời.
Chẳng có một ai để tôi trò chuyện, và cũng chẳng có một ai thèm mở lời với tôi.
Dĩ nhiên, tôi thậm chí còn không buồn chơi trò đóng vai làm một đồng minh của chính nghĩa nữa.
Tôi tự hỏi, ngay cả khi Cheddar-man bị ngó lơ bởi chính những người mà anh ấy đã giúp đỡ, liệu anh ấy có cảm thấy khó khăn để tiếp tục làm một đồng minh của chính nghĩa hay không?
Với tình trạng sự vụ của tôi như thế đó, người anh trai đã nhập học vào trường trước tôi một năm thỉnh thoảng có đến thăm tôi một vài lần. Nhưng điều đó vẫn không làm thay đổi được tình hình hiện tại.
Tôi, trong sự cô độc của mình, đã dần dần ngừng việc đến lớp để học nữa.
Dĩ nhiên, không phải là vì các lớp học nhàm chán.
Những bài giảng về sự khác biệt văn hóa giữa Asura và Ranoa vô cùng thú vị, và các bài học về toán học cùng kinh tế học do yêu cầu học tập của giới quý tộc thì vượt xa so với Học viện Ma pháp.
Thế nhưng, theo như những gì tôi quan tâm, tôi tương đối thờ ơ với những loại lớp học đó, và ý chí học hỏi đã sớm phai nhạt dần.
Bỏ tiết học, nằm dài trên bãi cỏ phía sau trường học, và ngắm nhìn những đám mây trôi qua thay vào đó đã trở thành lối sống của tôi.
Đó là quy định trong gia đình tôi rằng tôi phải theo học tại ngôi trường này trong vòng ba năm.
Nhưng thành thật mà nói, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ bỏ cuộc giữa chừng.
Tôi chẳng có bất kỳ người bạn nào, mà cũng chẳng có lấy chút ham muốn học hỏi.
Đến trường trong một tình cảnh như thế, thì liệu có loại ý nghĩa gì tồn tại trong một cuộc sống như vậy cơ chứ?
Nếu như có ai đó để tôi có thể hỏi xin lời khuyên, thì bằng cách nào đó biết đâu tôi sẽ nhận được một câu trả lời hợp lý.
Chẳng hạn như, anh trai của tôi.
Thế nhưng, sau khi đã đi xa đến mức này, cú sốc của việc bị phủ nhận một cách hoàn toàn là quá lớn để tôi có thể tự mình gánh vác, và tôi thậm chí còn chẳng có đủ năng lực tinh thần để mở lời tâm sự với bất kỳ một ai về điều đó.
Tuy nhiên, đời học sinh mang màu sắc xám xịt đó của tôi đã đột ngột chấm dứt vào một ngày nọ.
Tôi đã gặp ĐƯỢC CẬU ẤY.
Không… hay là tôi nên nói rằng mình đã chạm trán cậu ấy nhỉ? Có lẽ sẽ tốt hơn nếu nói rằng tôi đã tìm thấy cậu ấy.
Khi tôi đang ngồi dưới bóng râm của một tán cây nơi bãi cỏ phía sau trường học và ngắm nhìn các học sinh, đã có một cậu thiếu niên nổi bật lên một cách đầy đáng chú ý.
Có vẻ như cậu ấy cũng đang ở trong một tình cảnh tương tự như tôi.
Bị cô lập, bị ngó lơ bởi tất cả mọi người, và bị đối xử bằng một thái độ ghẻ lạnh.
Suốt thời gian qua tôi cứ ngỡ rằng chỉ có duy nhất một mình mình chịu cảnh này.
Thế nhưng, khác biệt với một kẻ chỉ biết lêu lổng như tôi, cậu ấy không hề bỏ tiết mà vẫn tham gia vào các lớp học một cách vô cùng nghiêm túc.
Mặc dù thỉnh thoảng cậu ấy phải cam chịu sự ghẻ lạnh từ những người bạn đồng trang lứa và thậm chí là cả thái độ lạnh nhạt từ các giáo viên, cậu ấy vẫn chăm chỉ học hành.
Và ngay vào khoảnh khắc dường như tôi đã cuối cùng tìm thấy cậu ấy, thì có vẻ như cậu ấy cũng đã tìm thấy tôi.
Cậu ấy, vào cái ngày nọ, đã chủ động bước đến trước mặt tôi.
Cậu ấy giơ một bàn tay lên và bắt đầu bắt chuyện với tôi bằng một phong thái đầy thư thái.
"Này, cậu không tính vào lớp học à?"
Khi nhìn kỹ vào cậu ấy, tôi nhận thấy cậu ấy vô cùng đặc biệt.
Cậu ấy là một người lùn sao? Hay có lẽ chỉ là mang trong mình một chút dòng máu của tộc người lùn? Cậu ấy có chiều cao khiêm tốn nhưng vóc dáng lại bề thế.
Thế nhưng bằng cách nào đó trông cậu ấy chắc chắn là rất rắn rỏi; chỉ có ở cái nhìn đầu tiên thì người ta mới tưởng là cậu ấy béo mà thôi.
Tuy nhiên, đó không phải là vóc dáng của cậu ấy làm nên điều nổi bật.
"Cậu có muốn đi cùng với tôi không? Tôi đang tìm kiếm một người bạn học để tôi có thể cùng học tập… Có phải là vì màu tóc của cậu không? Đó có phải là lý do tại sao cậu lại không thể kết giao với bất kỳ người bạn nào?"
Mái tóc của cậu ấy mang một màu xanh lam rực rỡ.
Đó là một màu sắc hoàn toàn khác biệt so với mái tóc của tôi.
Thế nhưng, đó lại là một màu sắc sẽ vô cùng nổi bật ở ngay trong ngôi trường này.
Cậu ấy đã bị ngó lơ theo cùng một cách giống như tôi và bị đối xử một cách đầy lạnh nhạt.
"…"
"Xin hãy giúp đỡ tôi nhé!"
Tôi giữ im lặng trong khi đứng dậy, liệu cậu ấy có coi hành động đó của tôi là một sự đồng ý hay không? Cậu ấy liền chìa bàn tay của mình ra trước mặt tôi.
Bằng một cách nào đó, tôi đã đưa tay ra và nắm lấy bàn tay ấy.
"Tên của tôi là Pax. Còn cậu thì sao?"
"Sieg."
Chính vì vậy, đó là cách mà tôi đã trở thành bạn bè với Pax.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn