Chương 46: Chỉ bằng sức mạnh của riêng em
Bé Giòi Cưng Của Riêng Tôi · Cybertronlk1234 · 48 chương · ~21 phút đọc · Tạo 14/09/2026
WN [... Làm sao anh biết chỗ này mà đến?... Tôi không biết anh đến đây bằng cách nào, nhưng có phải anh cũng đến để cứu chị tôi không?] Belka vừa hỏi vừa chĩa họng súng về phía trước.
Dù đang cầm súng, nhưng dáng vẻ của Belka lúc này chẳng khác nào một con thú bị thương. Những vệt máu chảy từ trên đầu xuống đã đông cứng lại, có lẽ vì thế mà bàn tay đang siết chặt khẩu súng của cô khẽ run rẩy. Dường như ngay cả việc đứng vững đối với cô lúc này cũng là một sự quá sức.
[Tôi chẳng muốn cầu xin sự giúp đỡ từ anh đâu... nhưng không còn cách nào khác... chúng ta không có thời gian.] Từ phía tòa nhà nơi vừa vang lên những tiếng súng, khói bắt đầu bốc lên nghi ngút. Có vẻ một đám cháy đã bùng phát bên trong. Thời gian của họ không còn nhiều.
Nhìn chằm chằm vào tòa nhà nơi những ngọn lửa đang chập chờn, Joseph hỏi: [Mà này, làm sao chúng ta vào đó được?] [Đi theo tôi.] Belka bắt đầu vòng ra phía sau tòa nhà. Đi theo cô, họ đến một lối ra vào dành riêng cho hàng hóa. Có lẽ vì lối đi này nằm hơi tách biệt với tòa nhà chính nên nó đã không lọt vào tầm mắt của đám lính đánh thuê.
Sau khi xác nhận xung quanh không có người, cả hai lặng lẽ tiến vào bên trong. Khu vực này không có một bóng người. Khi đang bước lên những bậc cầu thang dẫn lên tầng trên, Joseph lên tiếng hỏi: [Giờ phải đi đâu đây?] Trong một không gian rộng lớn thế này, lại giữa lúc tiếng súng nổ vang trời, họ thậm chí còn không biết Marianne đang ở đâu. Việc tìm kiếm mù quáng là điều không thể.
[Trước tiên phải đến phòng điều khiển đã. Ở đó có hệ thống CCTV (Camera giám sát), việc tìm chị tôi sẽ dễ dàng hơn.] Vừa leo cầu thang, Belka vừa kể lại toàn bộ sự việc đã xảy ra. Cô đã tranh chấp với cha mình vì công ty, và trong lúc đang di chuyển cùng con tin thì bị người của cha tấn công. Trong lúc tháo chạy, cô đã lạc mất chị mình, và Marianne đã bị cha cô bắt giữ.
Đang trên đường tới phòng điều khiển, khi vừa rẽ qua một góc cua, cả hai bất ngờ chạm trán với một tên lính đánh thuê.
Sự xuất hiện đột ngột của hai người khiến tên lính giật mình, hắn nhanh chóng giơ súng lên. Belka cũng vội vã rút súng lục, nhưng Joseph còn nhanh hơn thế. Anh vung chiếc rìu lên, giáng một đòn chí mạng vào đầu hắn.
Tên lính trúng đòn chỉ kịp thốt lên một tiếng "Hự!" đầy đau đớn rồi lảo đảo ngã gục. Joseph vung rìu thêm một lần nữa. Lần này, không còn tiếng kêu nào phát ra, thay vào đó là máu tuôn ra xối xả. Joseph thản nhiên lau vết máu bắn trên người vào vạt áo sơ mi.
Đúng lúc đó, tiếng súng lại vang lên. Có vẻ như nghe thấy tiếng động từ cuộc giao tranh của Joseph, đám lính đánh thuê từ phía đằng kia đang vừa bắn súng vừa lao tới.
[Cô mau đến phòng điều khiển đi!] Joseph thúc giục Belka rồi chạy về hướng ngược lại để đánh lạc hướng. Đám lính đánh thuê lập tức đuổi theo anh.
Tách khỏi Joseph, Belka đến được phòng điều khiển, nhưng nơi đây đã là một đống hỗn độn. Những vệt máu loang lổ khắp nơi cho thấy một cuộc chiến ác liệt vừa mới diễn ra. Belka tiến vào trong, dán mắt vào màn hình CCTV để tìm kiếm nơi Marianne đang bị giữ.
Đám cháy bên trong tòa nhà ngày càng dữ dội. Khói bắt đầu len lỏi, bò dần lên đến tận đây.
Lúc này, Marianne đang thu mình trốn dưới gầm một chiếc bàn. Tiếng súng nổ chát chúa khắp nơi, mùi khét lẹt của thứ gì đó đang cháy... Trong tình cảnh không thể chạy trốn, Marianne cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Nhưng cô vẫn ổn. Bởi Marianne tin rằng người đàn ông ấy nhất định sẽ đến đón cô.
Chẳng có căn cứ nào cho niềm tin đó cả. Trong tòa nhà với hàng chục căn phòng và đám người trang bị vũ khí đang tàn sát lẫn nhau, việc đến cứu cô gần như là điều không tưởng. Thế nhưng, Marianne vẫn tin anh sẽ đến.
Trước đây, anh cũng đã từng tìm thấy cô. Vậy nên lần này, anh cũng sẽ tìm ra cô thôi. Marianne tin là như vậy.
Cánh cửa căn phòng nơi Marianne đang chờ đợi bật mở. Và người xuất hiện chính là...
[Chị ơi!] Người tìm thấy Marianne không phải người đàn ông đó, mà là Belka.
Trong khi đó, Joseph đang nỗ lực cắt đuôi đám lính đánh thuê.
[Hắn ở đằng kia!] Những lằn đạn đuổi sát sau lưng. Joseph điên cuồng chạy trốn để né tránh làn mưa đạn. Đám cháy lan rộng khiến khói bốc lên dày đặc, anh bắt đầu ho sặc sụa và cảm thấy cổ họng đau rát. Nhưng để sống sót, anh buộc phải chạy tiếp.
Tuy nhiên, cuộc tháo chạy chẳng kéo dài được bao lâu. Khi vừa rẽ nhanh qua một góc tường, hiện ra trước mắt anh là một con đường cụt. Không còn nơi nào để trốn chạy nữa.
Phía trước là ngõ cụt, phía sau là đám lính đánh thuê đang khép vòng vây. Không còn lối thoát.
Tiếng bước chân của đám lính ngày một gần hơn. Cùng với tiếng bước chân của tử thần, khói bắt đầu tràn ngập khắp hành lang. Khi khói bao trùm không gian, tầm nhìn của Joseph bắt đầu mờ đi.
Khung cảnh này... vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, cái cảnh tượng không nhìn thấy nổi một bước chân trước mặt. Theo làn khói và những ngọn lửa nóng rực đang áp sát, những ký ức cũ trong Joseph cũng trỗi dậy.
Hiện trường như thế này vốn dĩ chẳng xa lạ gì với Joseph.
Anh ẩn mình vào trong làn khói dày đặc. Khói đã che giấu cơ thể Joseph, khiến đám lính đánh thuê mất dấu mục tiêu. Tình cảnh khói bụi mịt mù này hoàn toàn bất lợi cho chúng. Đám lính không thể xác định được ai đang ở đâu.
[Thoát khỏi đây trước đã! Không thở nổi nữa rồi!] Đám lính đánh thuê từ bỏ việc truy đuổi Joseph, quyết định thoát ra ngoài tòa nhà để tránh khói. Thế nhưng, trong tình cảnh không nhìn thấy gì quá một sải tay, chúng chẳng biết phải đi đường nào.
Đang loay hoay tìm lối ra trong làn khói, đột nhiên, một tiếng thét vang lên.
[Khặc!] Cùng với tiếng thét như vừa trúng đòn đau đớn là tiếng một cơ thể ngã vật xuống sàn.
[Chuyện gì thế...?!] Tên lính đứng gần nơi phát ra tiếng thét nhất cố gắng nắm bắt tình hình. Nhưng khói quá dày khiến hắn không thể nhìn thấy chuyện gì đang xảy ra.
[Tôi bị trẹo chân rồi! Đỡ tôi với!] Một giọng nói cầu cứu vang lên từ phía tiếng thét lúc nãy. Tên lính thận trọng dò dẫm trong làn khói, chậm rãi tiến về phía phát ra âm thanh.
Bất thình lình, kẻ đang ẩn nấp trong khói vung rìu. Tên lính ngã gục, máu tuôn ra cùng một tiếng thét xé lòng.
[Cái gì vậy! Chuyện gì đang xảy ra thế này...!] Nghe tiếng đồng đội liên tiếp ngã xuống cùng những tiếng thét, nỗi sợ hãi bắt đầu xâm chiếm tâm trí đám lính đánh thuê. Tầm nhìn bị phong tỏa bởi làn khói đặc quánh, hơi thở khó nhọc, và một kẻ ẩn danh nào đó đang liên tục tấn công.
Trong hoàn cảnh đó, từng người một cứ thế ngã xuống sau những tiếng thét.
Khi tầm nhìn bị hạn chế bởi khói, con người dễ rơi vào trạng thái bất an và sợ hãi tột độ, dẫn đến việc mất đi khả năng phán đoán lý trí. Và đây chính là minh chứng.
[Đừng lại gần đây! Đừng có lại gần!] Một tên lính đánh thuê vì quá hoảng loạn đã bắt đầu xả súng điên cuồng vào hư không. Tiếng súng đó như một phát súng hiệu, khiến đám lính bắt đầu nã đạn mù quáng vào nhau.
Một cảnh tượng hỗn loạn kinh hoàng diễn ra. Trong làn khói, chúng tự tàn sát lẫn nhau, kẻ chết người bị thương dưới tay chính đồng đội mình.
Giữa đống đổ nát và khói bụi ấy, một người đàn ông lặng lẽ bước ra. Trên tay anh là chiếc rìu vẫn còn nhỏ máu ròng ròng.
Belka bế Marianne chạy dọc theo hành lang tối tăm. Cô nói với Marianne rằng người đàn ông đó đã không đến.
"Anh ta không đến cứu chị đâu. Làm sao anh ta có thể tới đây được chứ?"
Belka vừa nói vừa cố gắng đưa Marianne chạy thoát. Có vẻ điện đã bị cắt, hành lang chìm trong bóng tối. Khi Belka đang bế Marianne chạy về phía lối thoát hiểm, một tiếng súng vang lên từ phía sau.
Tiếng súng nổ, Belka ngã gục xuống, Marianne cũng bị va đập mạnh xuống sàn nhà. Một tên lính đánh thuê ở phía cuối hành lang đã phát hiện ra hai người và nổ súng.
Marianne lo lắng hỏi Belka có sao không, nhưng cô không thể trả lời. Thay vào đó, một thứ gì đó ấm nóng và ẩm ướt bắt đầu thấm đẫm áo sơ mi của Marianne với tốc độ chóng mặt.
Từ cơ thể của Belka đang đổ gục lên người Marianne, một dòng chất lỏng màu đỏ mang mùi tanh nồng chảy ra. Là máu. Belka đã trúng đạn, máu không ngừng tuôn rơi. Có lẽ vì quá đau đớn, cơ thể cô run rẩy nhưng vẫn cố ôm chặt lấy Marianne.
Tên lính đánh thuê chậm rãi tiến về phía hai người đang nằm trên sàn. Có vẻ đã hết đạn, hắn đang thản nhiên thay băng đạn mới.
Giờ thì không còn đường chạy nữa rồi. Cho đến tận lúc này, không biết nên gọi là Marianne may mắn hay bất hạnh, nhưng cô đã thực sự sống sót qua những lằn ranh sinh tử mong manh nhất. Belka bị trúng đạn không thể cử động, còn Marianne nếu có cố bò đi một mình thì cũng sẽ sớm bị bắt lại.
Mọi chuyện thực sự đã kết thúc. Nhìn tên lính đang nạp đạn, Marianne lặng lẽ nhắm mắt, sẵn sàng chấp nhận cái chết.
Khi tầm nhìn bị cắt đứt, các giác quan khác của Marianne trở nên nhạy bén hơn. Cô cảm nhận được nhịp tim của Belka đang ôm lấy mình, cảm giác ẩm ướt của lớp áo đẫm máu, tiếng lạch cạch sắc lạnh của họng súng đang được nạp đạn...
Và cả tiếng bước chân của ai đó đang lao đến.
Ngay sau đó là một tiếng thét xé tai.
Tiếng thét đột ngột ấy không phải của Marianne, cũng chẳng phải của Belka. Marianne giật mình mở mắt, và trước mặt cô là người đàn ông ấy.
Người đã từng tìm đến cô, người đã từng hành hạ cô, người đã từng gọi cô là "đồ dòi bọ"... Nhưng giờ đây, người đàn ông mà cô yêu và cũng yêu cô ấy đang đứng ngay trước mặt cô.
Lần này cũng vậy, anh đã tìm thấy cô.
Nhìn thấy Joseph, mọi sự căng thẳng trong Marianne tan biến, ý thức của cô bắt đầu mờ nhạt dần. Sau bao nhiêu sợ hãi và căng thẳng tột độ, tinh thần đã quá mệt mỏi, đôi mắt Marianne từ từ khép lại. Cô dần mất đi tri giác và lịm đi ngay tại đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn