Chương 26: Bởi vì khi đó, những điều tôi từng gây ra cho em lại hiện về
Bé Giòi Cưng Của Riêng Tôi · Cybertronlk1234 · 48 chương · ~20 phút đọc · Tạo 14/09/2026
WN Đã một khoảng thời gian trôi qua kể từ khi Marianne bắt đầu công việc dạy học cho trẻ em thông qua hình thức gọi video trực tuyến. Cô đã dần trở nên quen thuộc với việc giảng dạy này.
Hồi mới bắt đầu, Marianne từng rất lúng túng không biết phải xây dựng bài giảng ra sao, nhưng nhờ có sự giúp đỡ của Joseph, cả hai đã cùng nhau lập kế hoạch giảng dạy. Cô cũng tham khảo thêm các bài giảng khác để tạo ra phương pháp của riêng mình. Giờ đây, Marianne đã có thể thực hiện các tiết học từ xa một cách khá thành thạo. Tuy nhiên, vì không có tay chân, mỗi khi có việc phát sinh trong lúc dạy, cô vẫn phải nhờ đến sự hỗ trợ của Joseph.
Dù là sự cố đường truyền internet, hay khi cần một chút nước uống, hoặc những việc vặt vãnh khác, Marianne đều cần được giúp đỡ. Vì vậy, trong suốt thời gian cô dạy học, Joseph thường đứng ở một khoảng cách vừa phải, lặng lẽ quan sát cô từ xa.
Mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường như thế cho đến một buổi học nọ. Có lẽ do giảng giải quá lâu nên Marianne cảm thấy khát khô cả cổ. Cô nhìn sang cốc nước có cắm sẵn ống hút nhưng nước trong cốc chẳng còn bao nhiêu. Marianne bèn gọi Joseph và nhờ anh lấy thêm nước.
Joseph cầm cốc đi rót nước rồi mang lại cho Marianne. Khi anh xuất hiện trong khung hình lúc đang đưa nước, một cô học trò nhỏ đã tò mò hỏi Marianne: [Ai thế ạ? Bạn trai của cô ạ?] [Ơ, không phải đâu! Cô không có bạn trai mà!] Marianne hốt hoảng, vội vàng lắc đầu phủ nhận.
[Thế là người nhà của cô ạ?] Trước câu hỏi của học sinh rằng đó có phải người thân hay không, Marianne khựng lại suy nghĩ một chút. Cô thực sự không biết phải giải thích mối quan hệ giữa hai người là gì, nên cuối cùng chỉ đành gật đầu cho qua.
Sau khi buổi học kết thúc, Marianne nhìn vào màn hình laptop đã tắt ngóm, lòng trĩu nặng ưu tư. Cô và người đàn ông đó đã sống chung dưới một mái nhà được vài tháng, vậy mà cô gần như chẳng biết gì về anh.
Anh từng sống ở đâu? Học trường nào? Gia đình gồm những ai? Anh đã từng có người yêu chưa? Anh thích ăn gì và ghét món gì? Ước mơ thuở nhỏ của anh là gì? Tại sao anh lại bỏ nghề lính cứu hỏa? Và quan trọng nhất, làm sao anh biết đến cô, tại sao anh lại tìm đến đây...?
Mọi thứ về anh đều là một ẩn số. Cô cũng chẳng biết phải giải thích thế nào với người ngoài. Nếu ai đó hỏi rằng cô và anh là gì của nhau, Marianne hoàn toàn không có câu trả lời.
Anh và tôi... rốt cuộc là quan hệ gì nhỉ? Giữa hai chúng ta đang tồn tại điều gì đây?
Khi buổi học kết thúc, thấy Joseph đang chuẩn bị bữa tối, Marianne bèn hỏi: [Nếu mọi người nhìn thấy chúng ta rồi hỏi là quan hệ gì, tôi nên trả lời thế nào đây?] [Ai mà biết được?] Trước câu hỏi của Marianne, Joseph suy nghĩ một lát rồi đáp lại một cách đầy thản nhiên: [Chủ nhà và người giúp việc?] Vừa thái cà rốt, Joseph vừa trả lời dứt khoát. Marianne ngẩn người rồi lúng túng nói: [Nhưng chủ nhà là bố mẹ tôi mà...] [Ờ... đúng nhỉ... Vậy thì...] Joseph lại trầm ngâm một hồi rồi đưa ra đáp án tiếp theo: [Em bé... và bảo mẫu?] Nghe câu trả lời đó, Marianne như không tin vào tai mình, cô thốt lên: [Tại sao tôi lại là em bé chứ!] [Thì chẳng phải tôi đang chăm sóc em giống hệt chăm trẻ con sao...] Trong quá trình chăm sóc Marianne, Joseph thường xuyên có suy nghĩ đó. Mỗi khi thấy cô trườn bằng bụng trên sàn phòng khách, hay mỗi lần chạm vào đôi gò má mềm mại vẫn còn vương nét thơ ngây của cô, anh lại cảm thấy Marianne chẳng khác nào một đứa trẻ.
Ngay cả việc cô không thể tự mình ra ngoài cũng vậy.
[Bảo em bé thì quá đáng thật đấy!] Vì câu nói của Joseph, Marianne dỗi hờn quay mặt đi chỗ khác. Ngay cả dáng vẻ đó của cô trông cũng thật giống một đứa trẻ đang hờn dỗi.
Sau khi dùng xong bữa tối, Joseph vào phòng tắm chuẩn bị nước. Dù là một chiếc bồn tắm lớn, nhưng anh chỉ xả nước nông xấp xỉ để Marianne không bị chìm. Cảnh tượng ấy trông cứ như thể anh đang chuẩn bị tắm cho một đứa trẻ vậy.
Joseph tiến lại gần, cởi quần áo cho Marianne và chuẩn bị tắm cho cô. Hồi đầu, mỗi khi Joseph cởi đồ, Marianne đều hét lên mắng anh là đồ biến thái và chống cự quyết liệt, nhưng giờ đây cô đã thôi phản kháng, chỉ im lặng chờ anh giúp mình.
Sau khi đặt Marianne vào bồn tắm để cô ngâm mình trong làn nước ấm áp, Joseph đi ra ngoài để rửa bát cho xong. Một lát sau, anh quay lại phòng tắm để gội đầu cho cô.
Đang lúc Joseph vò tóc cho mình, Marianne bỗng lên tiếng: [Này... tôi có chuyện muốn hỏi...] [Chuyện gì?] Marianne ngập ngừng một chút rồi rụt rè mở lời: [... Anh bao nhiêu tuổi rồi?] Câu hỏi của Marianne khiến Joseph bất ngờ, đôi bàn tay đang gội đầu cho cô bỗng khựng lại.
[Em vẫn chưa biết tuổi của tôi sao?] Dù đã gặp nhau được vài tháng, Marianne thậm chí vẫn không biết Joseph bao nhiêu tuổi.
[Nhưng anh... có bao giờ nói cho tôi biết đâu...] Không chỉ tuổi tác, mà cả chuyện gia đình, nơi ở cũ, hay Joseph là người như thế nào, Marianne đều gần như mù tịt.
[Tôi chẳng biết gì về anh cả...] Marianne khẽ khàng tiếp lời, giọng nói đượm buồn của cô lan tỏa chậm rãi trong không gian tĩnh lặng của phòng tắm chỉ có hai người.
[Anh bao nhiêu tuổi... thích ăn món gì... từng ở đâu và làm gì... tôi đều không biết...] Và cả lý do tại sao anh lại tìm đến cô, Marianne cũng hoàn toàn không hay biết.
Joseph trầm ngâm trước câu hỏi của cô một lát, rồi anh lại tiếp tục gội đầu cho cô và nói: [Cần gì phải biết mấy thứ đó? Cứ sống thế này không phải tốt sao.] [Gì mà... kỳ cục vậy...] Marianne lầm bầm vẻ không hài lòng. Nhưng Joseph không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng gội đầu cho cô.
[Vậy thì... ít nhất hãy cho tôi biết điều này thôi...] Marianne hít một hơi thật sâu, rồi khó khăn thốt ra câu hỏi. Giọng cô run run như thể đang phải dồn hết can đảm: [Tại sao đột nhiên anh lại đối xử tốt với tôi như thế này?] Lần này, Joseph lại dừng tay và giữ im lặng. Căn phòng tắm trở nên tĩnh mịch lạ thường, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ trần nhà vang vọng. Sau một hồi im lặng, Joseph mới mở lời: [... Tôi đối xử tốt với em từ bao giờ thế?] Khi Joseph hỏi lại với vẻ hờ hững, Marianne đáp: [Nhưng mà... so với lúc đầu chúng ta gặp nhau thì hoàn toàn khác... Phù... ặc...!] Marianne không thể nói hết câu vì đột nhiên nước dội thẳng xuống đầu cô. Joseph đã bật vòi hoa sen và xả nước vào cô.
[Sao anh lại đột ngột dội nước thế... Á, lạnh quá!!!] Lần này, một làn nước lạnh ngắt đổ xuống đầu khiến Marianne khẽ hét lên. Joseph đã xoay vòi sang phía nước lạnh và xả vào người cô.
[Tắm xong rồi thì biến mau đi. Đến lượt tôi tắm.] Thế nhưng Marianne không thể tự mình "biến" đi đâu được, Joseph vẫn phải bế cô ra khỏi phòng tắm. Điểm này quả thực chẳng khác gì một đứa trẻ.
Sau khi đưa Marianne ra ngoài, Joseph lau khô người cho cô rồi bôi kem dưỡng thể khắp người cô. Mỗi khi bàn tay Joseph lướt qua da thịt trong lúc thoa kem, Marianne lại khẽ rùng mình vì nhột.
Thoa kem xong, Joseph dùng máy sấy tóc sấy khô tóc cho cô. Theo làn gió từ máy sấy, hương thơm từ người Marianne lan tỏa khắp không gian. Đó là một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, hệt như mùi hương của một đứa trẻ sơ sinh.
Joseph mặc đồ ngủ cho Marianne rồi đặt cô nằm xuống giường.
[Tôi vẫn chưa muốn ngủ đâu...] Marianne nhõng nhẽo như một đứa trẻ.
[Thì sao chứ.] Joseph đáp lại một cách lạnh lùng rồi nắm lấy tay nắm cửa định đóng lại. Trước khi cánh cửa khép hẳn, Marianne bỗng nói: [Anh từng bảo nếu tôi muốn đi đâu thì cứ nói với anh mà...] Nghe Marianne nói vậy, bàn tay đang định đóng cửa của Joseph khựng lại. Marianne nói bằng giọng nhỏ nhẹ: [Tôi muốn đến nơi anh từng sống...] Nghe lời thỉnh cầu đó, Joseph hỏi lại: [Tại sao lại muốn đến nơi đó?] Marianne trả lời: [Tôi muốn nhìn thấy nơi anh từng ở... để biết anh là người như thế nào...] Trước câu trả lời của Marianne, Joseph không nói thêm lời nào, anh chỉ lặng lẽ đứng đó, tay vẫn nắm chặt lấy tay nắm cửa.
Marianne hỏi lại lần nữa: [Anh sẽ đưa tôi đi chứ...?] Dẫu vậy, Joseph vẫn không đáp lời, anh lẳng lặng đóng cửa và bước ra ngoài.
Trong căn phòng tối om, Marianne vẫn giữ hơi ấm trong lòng, cô thầm tưởng tượng về nơi người đàn ông ấy từng sống rồi từ từ chìm vào giấc ngủ yên bình.
Sau khi rời khỏi phòng Marianne, Joseph quay lại phòng tắm và xả thêm nước vào bồn. Mực nước lúc nãy quá thấp để một người đàn ông trưởng thành có thể ngâm mình. Khi nước đã đầy bồn, Joseph cởi đồ và bước vào.
Khi anh trầm mình xuống, nước trong bồn tràn ra ngoài do thể tích cơ thể anh chiếm chỗ. Theo từng nhịp sóng nước dập dềnh, một mùi hương dễ chịu lan tỏa. Đó là mùi hương dịu dàng từ làn da của Marianne. Hương thơm của cô vẫn còn vương lại, phảng phất khắp phòng tắm.
Đắm mình trong mùi hương ấy, Joseph chìm sâu vào bồn tắm. Đó là một mùi hương khiến lòng người ta cảm thấy an tâm đến lạ. Khi ngửi thấy mùi hương này, dường như những ký ức đau buồn thuở nhỏ, hay những trải nghiệm khổ sở trong công việc đều tạm thời bị lãng quên.
Anh cứ ngỡ mình sẽ được thanh thản, nhưng rồi những hành động tàn nhẫn mà anh từng gây ra để hành hạ Marianne lại hiện về. Anh rơi vào một mớ cảm xúc hỗn độn, vừa bình yên lại vừa đau đớn, cứ thế lặng lẽ ngâm mình trong nước.
Ngoài việc đó ra, anh thực sự không biết mình nên làm gì khác. Anh chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn cứ thế này mà chìm xuống đáy bồn.
Hít hà mùi hương của Marianne còn sót lại, anh chỉ muốn cứ lặng lẽ như thế này, cùng cô sống những ngày tháng bình lặng chỉ có hai người.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn