Chương 21: Cứ như vậy, tôi và em cùng chung sống bên nhau
Bé Giòi Cưng Của Riêng Tôi · Cybertronlk1234 · 48 chương · ~17 phút đọc · Tạo 14/09/2026
WN [Dậy đi nào!] Tiếng của Marianne vang lên.
Khi Joseph mở mắt, anh thấy Marianne đang ở dưới chân sofa đánh thức mình. Có vẻ như tối qua mải uống rượu nên anh đã ngủ thiếp đi ngay tại đó.
[Cái gì vậy... Mấy giờ rồi?] Nằm dài trên sofa, Joseph lồm cồm ngồi dậy xem đồng hồ. Đã quá trưa rồi. Cả ngày hôm qua hết lái xe lại đến cõng Marianne đi khắp nơi, đã vậy còn uống rượu nữa, nên vì quá mệt mà anh ngủ vùi đến tận giờ.
[Em đói rồi. Cho em ăn cơm đi.] Mặc kệ anh có mệt hay không, Marianne cứ nũng nịu đòi ăn.
[Dòi-chan... giờ tôi đang mệt lắm... nên em tự lo mà ăn đi...] [Đừng có thế mà, mau dậy đi!] [Dòi-chan... im lặng một chút xem nào...] Joseph đưa tay nhéo má Marianne khi cô cứ mãi lải nhải bên tai.
[Ư mư mứt!] Bị kéo má, Marianne phát ra những âm thanh kỳ lạ. Đôi gò má của cô khi chạm vào cảm giác thật mềm mại và mịn màng.
[Trước khi nấu cơm thì để tôi đi tắm cái đã...] Joseph buông tay khỏi má Marianne, đứng dậy vươn vai một cái thật dài.
[Tắm xong tôi sẽ làm cho, đợi một chút đi.] Joseph đi vào phòng tắm, xả dòng nước lạnh buốt lên người. Làn nước lạnh chảy tràn qua đầu giúp anh tỉnh táo hơn đôi chút. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Joseph bắt đầu chuẩn bị bữa trưa cho Marianne. Vì hôm qua đi biển nên anh chưa kịp ghé siêu thị, trong tủ lạnh chẳng còn gì ra hồn để ăn. Thế là anh đành nướng tạm ít bánh mì và trứng.
Trong khi Marianne ăn trưa, Joseph không ăn mà thay vào đó, anh pha một ly cà phê thật đậm, bỏ đầy đá rồi uống cạn. Uống xong, anh cảm thấy bụng dạ nhẹ nhõm hơn hẳn. Khi Marianne ăn xong, Joseph bế cô vào phòng tắm để giúp cô đánh răng và rửa mặt.
Vệ sinh xong cho Marianne, anh đặt đại cô xuống một chỗ rồi định bụng nằm ra sofa nghỉ ngơi thêm chút nữa. Thế nhưng, Marianne lại tiến về phía sofa nơi Joseph đang nằm và hỏi: [Giờ chúng ta làm gì tiếp đây?] Joseph thoáng giật mình trước sự chủ động của Marianne. Bởi từ trước đến nay, chưa bao giờ cô chủ động tiến lại gần và hỏi anh như vậy.
[... Hôm nay tôi chỉ muốn nghỉ ngơi thôi.] Vẫn chưa tan hết cơn mệt mỏi sau chuyến đi biển, Joseph nằm bẹp trên sofa trả lời.
[Đừng thế mà, chơi với em đi... Em chán lắm.] Marianne cứ quấn quýt bên cạnh nài nỉ anh chơi cùng. Joseph đành bế thốc cô lên rồi đi thẳng vào phòng của cô.
[Anh định làm gì vậy?] Vừa vào đến phòng, Marianne ngơ ngác hỏi.
[Chán thì ngủ đi.] Đặt Marianne xuống phòng xong, Joseph đóng sầm cửa lại rồi đi ra ngoài.
[Mở cửa cho em!] Marianne hét lên từ bên trong. Mặc kệ cô, Joseph lại nằm xuống sofa đánh chén một giấc. Đang thiu thiu ngủ, Joseph bỗng cảm thấy có gì đó là lạ nên hé mắt ra nhìn. Vừa mở mắt, anh đã thấy Marianne đang chằm chằm nhìn mình từ dưới gầm sofa.
[Cái quái gì thế! Sao em ra khỏi phòng được hay vậy?] Rõ ràng anh đã đóng cửa phòng rồi mới ra ngoài, vậy mà Marianne lại đang ở ngay phòng khách.
[Anh định nằm ườn ra đó cả ngày à? Đồ lười biếng...] Marianne càm ràm trách móc.
[Dòi-chan... tôi cũng là con người mà... tôi không được có ngày nghỉ sao?] Joseph chẳng hiểu sao hôm nay Marianne lại phiền phức đến thế. Việc cô vốn chẳng bao giờ chủ động lại gần, nay bỗng dưng cứ lẽo đẽo bám theo như một chú chó nhỏ khiến anh cảm thấy vô cùng lạ lẫm.
[... Thôi được rồi, để tôi đi siêu thị mua ít đồ về.] Dù sao cũng cần mua đồ ăn, sẵn tiện để "lánh nạn" khỏi Marianne một lát, Joseph mặc áo khoác và lấy chìa khóa xe. Anh định đi một mình, nhưng Marianne cứ bám theo tận cửa, đứng đó nhìn anh trân trân. Ánh mắt đó khiến Joseph cảm thấy có chút rợn người.
[... Em cũng muốn đi theo à?] Joseph dè dặt hỏi.
[Vâng!] Nghe Marianne đáp, anh thấy cô chẳng khác gì một chú cún đang vẫy đuôi đòi đi dạo. Vì lười lắp chân giả cho cô, Joseph lấy một chiếc chăn lớn quấn tròn Marianne lại như một cái kén. Trừ khi có khả năng nhìn xuyên thấu, bằng không chẳng ai có thể biết được cô gái này không có tay chân. Cứ thế, anh ôm "cái kén" Marianne đặt vào ghế phụ trong xe.
Đến siêu thị, Marianne – người lần đầu được đến đây – thốt lên: [Hóa ra đây là nơi anh vẫn hay mua đồ à...] [Quanh đây chẳng có siêu thị nào khác ngoài chỗ này đâu. Thế nên tôi toàn vào đây thôi.] Joseph đi lấy một chiếc xe đẩy rồi đẩy lại gần phía cửa xe. Anh nhấc Marianne đang quấn trong chăn đặt gọn vào trong xe đẩy, rồi cứ thế đẩy cô tiến vào siêu thị. Marianne tỏ ra vô cùng hiếu kỳ với mọi thứ xung quanh, cô không ngừng đảo mắt nhìn ngắm khắp gian hàng từ bên trong xe đẩy.
Joseph hỏi Marianne: [Tôi định mua đồ ăn vặt, em muốn ăn gì không?] [Em muốn ăn cà rốt baby.] [Cà rốt baby?] Joseph đẩy xe đến khu rau củ thì thấy có những túi cà rốt nhỏ xíu đang được bày bán.
[Cái này mà ngon à?] [Ngon mà. Lại còn dễ ăn nữa.] [Ăn cà rốt thay quà vặt, em là thỏ đấy à?] [Nhưng cà rốt baby ngon thật mà...] Joseph bỏ một túi cà rốt vào xe. Sau đó anh ghé qua quầy snack, lấy thêm một túi Nacho và một túi bắp rang bơ vị caramel. Ở quầy giải khát, anh lấy thêm một chai soda.
[À... rồi thì khăn giấy, bột giặt... còn phải mua gì nữa nhỉ.] Joseph lần lượt bỏ những nhu yếu phẩm cần thiết vào xe. Đồ đạc càng nhiều, không gian trong xe đẩy càng trở nên chật chội.
[Chật quá! Đừng bỏ thêm vào nữa!] Marianne kêu lên từ giữa đống hàng hóa. Nhưng Joseph vờ như không nghe thấy, cứ thế chất thêm đồ vào.
Anh thanh toán rồi chuyển hết đồ đạc vào cốp xe. Tiện tay anh định nhét luôn Marianne vào cốp nhưng thấy cô phản kháng dữ quá, anh đành bế cô đặt lại vào ghế phụ. Cả hai cùng trở về nhà.
Về đến nơi, Joseph đưa Marianne vào nhà trước rồi mới bắt đầu khuân đồ vào sau. Sau khi sắp xếp đồ đạc gọn gàng, anh đổ các món ăn vặt ra đĩa. Nacho và bắp rang được để chung vào một chiếc bát lớn, còn cà rốt baby thì để riêng vào một chiếc đĩa nhỏ. Tò mò không biết cái món này có vị gì mà Marianne lại thích đến thế, Joseph cầm một củ lên ăn thử. Ăn xong anh thấy nó cũng chỉ là vị cà rốt bình thường. Anh thật sự không hiểu nổi tại sao cô lại thích nó.
Joseph bưng đĩa đồ ăn ra phòng khách và nói với Marianne: [Nào, giờ chúng ta sẽ xem phim.] [Xem phim ạ?] Joseph định dùng phim ảnh để đánh lạc hướng Marianne. Anh tính rằng khi cô mải mê xem phim, anh sẽ có thời gian để nghỉ ngơi.
[Nếu không có phim nào muốn xem thì tôi tự chọn đấy.] Joseph lướt danh sách phim trên hệ thống VOD. Anh chọn một bộ phim kể về một thiên tài chế tạo vũ khí bị bắt cóc khi đang thử nghiệm tên lửa trên sa mạc (1). Joseph kéo rèm để ngăn ánh nắng hắt vào cửa sổ, rồi tắt hết đèn phòng khách. Khi phim bắt đầu, căn phòng tối om chỉ còn ánh sáng rực rỡ phát ra từ màn hình TV.
Phim vừa chiếu, Marianne đã há hốc mồm chăm chú theo dõi. Thấy vậy, Joseph cầm một củ cà rốt baby đưa lên, Marianne tự giác há miệng đón lấy rồi nhai nhồm nhoàm. Thấy cô lại há miệng chờ sẵn, anh lại đút thêm một củ nữa, cô lại ngoan ngoãn ăn hết.
Đến đoạn nhân vật chính ăn bánh burger phô mai, Marianne quay sang bảo Joseph: [A! Hóa ra lúc đó anh nói câu đó là vì cái này à?] [Tôi cũng thấy lạ là sao đến giờ em vẫn chưa xem phim này đấy.] Marianne dán mắt vào màn hình không rời. Cô tỏ ra buồn bã khi người cộng sự của nhân vật chính hy sinh, và đầy phấn khích khi chứng kiến cảnh anh ta chế tạo bộ giáp mới. Dù Joseph đã xem bộ phim này vài lần rồi, nhưng xem lại sau một thời gian dài, anh vẫn thấy nó khá thú vị.
Ban đầu Joseph định mặc kệ bộ phim để nghỉ ngơi, nhưng cuối cùng anh lại ngồi xem cùng Marianne cho đến tận lúc kết thúc. Cứ thế, hai người vừa nhâm nhi đồ ăn vặt vừa xem phim, ngày dài cũng dần trôi qua. Đó chỉ là một khoảng thời gian bình dị, nhưng chẳng hiểu sao, nó lại mang đến một cảm giác thật vui vẻ và ấm áp.
(1) Chú thích: Bộ phim được nhắc đến ở đây là "Iron Man" (Người Sắt).

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn