Chương 25: Hồi thứ nhất: Nghiên cứu Đơn sắc
Bakemono no kimi ni tsugu · Pard2749 · 32 chương · ~104 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Vol 4 Anh tỉnh giấc.
「...... ──── ả? 」 Một sự thức tỉnh đột ngột, tựa như vừa từ đáy biển sâu lao vút lên mặt nước.
Mí mắt đã mở, nhưng tầm nhìn vẫn nhòe nhoẹt, chẳng thể nhìn rõ bất cứ thứ gì.
「Hự... hộc... ả..., đau...! 」 Chỉ một hơi thở cũng khiến cổ họng co thắt, đặc biệt là vùng ngực đau đớn dữ dội.
Cơn đau ở ngực là kinh khủng nhất, nhưng toàn thân anh cũng bị bao trùm bởi cảm giác mệt mỏi rã rời, không thể cử động bình thường.
「...... ố, ế á」 Tôi là... anh định cất tiếng, nhưng lưỡi cứng đờ, không sao phát âm rõ ràng.
Anh không thể hiểu nổi tình cảnh của chính mình, sự hoang mang chiếm trọn tâm trí, và rồi...
「Ồ, cậu tỉnh rồi à. 」 Tiếng gọi bất chợt khiến anh giật mình, nhưng anh không đủ sức để phản ứng lại.
「À, đừng cố cử động. Tôi đã phải dùng mọi cách để kéo cậu từ cõi chết trở về đấy. Không đùa đâu, cậu tỉnh lại thế này đúng là một phép màu nhỏ nhoi đấy. 」 Đó là giọng nói điềm tĩnh của một thiếu niên.
Dời ánh mắt đi, anh thấy thiếu niên ấy đang đứng ngay cạnh giường bệnh, dường như đang điều chỉnh cột truyền dịch.
Lúc này, anh mới nhận ra mình đang nằm trong một phòng bệnh nào đó.
Trong tầm nhìn mờ ảo, thiếu niên trong bộ đồ điều dưỡng cất lời:
「Cậu Norman, tạm thời tôi sẽ đi gọi 『Bác sĩ』 đến, cậu hãy cố gắng giữ tỉnh táo nhé. 」 Thiếu niên trông giống điều dưỡng viên nói xong liền định rời phòng, còn anh thì không thể ngăn cản hay phàn nàn điều gì.
Anh cố nghiêng cổ, định nhìn theo bóng lưng của thiếu niên đang rời đi thì...
「Rất tiếc. Tôi quên chưa nói. 」 Thiếu niên đặt tay lên cánh cửa, ngoái đầu lại.
「Tôi là Jim Adamworth. Từ giờ mong được cậu giúp đỡ nhé, cậu Norman Hamish. 」 Rồi thiếu niên rời đi, bỏ lại anh một mình.
Norman Hamish.
Nhắc mới nhớ, hình như mình tên là vậy, anh thầm nghĩ.
Như thể đó là chuyện của một ai khác.
● Norman Hamish bị trọng thương tại mặt trận phía Tây, được đưa băng qua Bristen về Vương đô trong tình trạng nửa sống nửa chết.
Lý do một kẻ chỉ là học việc quân y như anh lại nhận được đãi ngộ đó là vì nhà Hamish vốn là danh gia vọng tộc về quân y, và việc anh tự ý ra trận đã bị gia đình nắm thóp.
Và người đã điều trị cho Norman tại Vương đô chính là...
「Nào, mở miệng ra. Thè lưỡi, phát âm 'a' xem nào. 」
「A... 」 Người đang khám cho Norman – kẻ vẫn nằm liệt giường – là một bé gái.
Medica Drugtoxin.
Một đứa trẻ chưa đầy mười tuổi với mái tóc sặc sỡ lạ kỳ, nhưng đôi tay lại vô cùng thành thạo kiểm tra cơ thể Norman và ghi chép vào hồ sơ.
「Hừm, đã tỉnh lại thế này thì coi như tạm ổn rồi. 」
「...... 」
「Có nói được không? 」
「Nói... khụ khụ............ cũng, tạm được. Nhưng cổ họng, đau quá. 」
「Chỗ đó cần phải phục hồi chức năng đấy. Lát nữa Jim... người đàn ông khả nghi cậu vừa gặp lúc nãy ấy, anh ta sẽ giải thích cho cậu. Ngực cậu trước đó có hẳn một cái lỗ thông gió mà. Quá trình hồi phục sẽ mất thời gian, nhưng hãy cứ coi việc giữ được mạng là một phép màu đi nhé. 」 Nghe vậy, anh chậm chạp nhìn xuống ngực mình.
Dưới lớp áo phẫu thuật đơn giản, toàn bộ vùng ngực được quấn băng kín mít.
Chỉ cần một cử động nhỏ cũng khiến cơn đau âm ỉ truyền đến, nhắc nhở anh về vết thương kinh hoàng mình đã gánh chịu.
「Mà, để một đứa trẻ như tôi khám thì có lẽ cậu thấy bất an, nhưng cứ yên tâm đi. Tuy không thể nói chi tiết, nhưng đây là bệnh viện tốt nhất Bristen, và tôi cũng là bác sĩ giỏi nhất thế giới đấy. 」
「...... 」
「Chắc cậu không tin nhỉ. 」
「...... Không, hẳn là. Tôi không, nghi ngờ đâu. 」 Đáp lại cái nghiêng đầu của Medica, anh vừa ho vừa tiếp lời.
「Lời cô nói, dù giả, hay thật, thì lúc này tôi cũng chẳng, làm được gì cả. 」
「...... Ra vậy? Khác hẳn với hình tượng tôi được nghe kể nhé. Cậu còn điều gì muốn hỏi ngay bây giờ không? 」 Trước câu hỏi của Medica, anh suy nghĩ một chút rồi đáp:
「...... Không. 」
「Được rồi. Vậy thì không nên quá sức, hôm nay tới đây thôi───」 Ngay khi Medica vừa dứt lời.
「Norman! 」 Tiếng gọi tên anh vang lên cùng lúc cánh cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh.
「Hộc... hộc... Norman, Norman......? 」 Đứng đó là một người phụ nữ đang thở dốc, vẻ mặt vô cùng hoảng loạn.
Mồ hôi lấm tấm trên trán, cô nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ.
Anh biết người phụ nữ này.
Iris Norton.
Thanh mai trúc mã lớn tuổi hơn và cũng là hôn thê của Norman Hamish.
Norman đã yêu cô sâu đậm đến mức sẵn sàng ra trận để trở thành một người đàn ông xứng đáng với cô.
「Ôi... may quá... thật tốt quá, cậu đã tỉnh lại rồi...... 」 Iris bám lấy giường bệnh, nước mắt tuôn rơi.
Trong ký ức của anh, cô luôn dịu dàng và kiên cường, anh chưa bao giờ thấy cô suy sụp thế này.
「...... 」 Về phần anh, vì không thể cử động bình thường, nên mỗi khi cô sụt sùi hay run rẩy làm giường bệnh rung theo, cơn đau lại chạy dọc khắp cơ thể, khiến anh thấy hơi phiền phức.
「Hức... hức... 」
「......... 」 Iris cứ khóc mãi, còn anh chẳng đáp lại mà chỉ nhăn mặt vì đau đớn. Cảnh tượng kỳ quặc đó kéo dài mười mấy giây thì...
「Này. 」 Medica không chịu nổi nữa nên lên tiếng xen vào.
「Vất vả lắm mới tái ngộ hôn thê, cậu không có lấy một lời nào à? Tôi nghe nói cậu là người có khí phách cơ mà? 」 Nghe vậy, anh suy nghĩ.
Anh liếc nhìn Iris đang ngước mặt lên với đôi mắt đẫm lệ, rồi ngắn gọn nói:
「Không có gì đặc biệt. 」 Không khí đóng băng.
Iris mở to mắt:
「Nor, man......? 」 Với giọng run rẩy, cô đưa tay định chạm vào tay anh.
Ngón tay họ khẽ chạm nhau, nhưng ngón tay anh không hề lay động.
「────」
「...... Hừm. 」 Chứng kiến cảnh đó, Medica khoanh tay nói:
「Cần phải giám định tâm thần rồi đây. 」 ●
「Chứng rối loạn trí nhớ phân ly, dẫn đến thiếu hụt cảm xúc. 」 Vài ngày sau, sau khi thực hiện nhiều bài kiểm tra và câu hỏi khác nhau, Medica đã đưa ra kết luận đó với Norman Hamish.
「Về chứng rối loạn trí nhớ, trước hết, ký ức của cậu về thời điểm bị thương có vẻ rất mơ hồ. 」 Đúng là anh không nhớ rõ vết thương suýt chết đó từ đâu mà có.
Nghe nói anh ở chiến trường và bị đơn vị quân địch tập kích, Norman là người duy nhất sống sót.
Chuyện đó cũng thường thôi – Medica nói vậy.
Nhưng, cô tiếp tục:
「Những ký ức quá khứ trước đó thì không hẳn là đã quên. Những gì cần nhớ thì vẫn nhớ. Những nơi từng đến khi còn nhỏ, nơi từng sống, tên gia đình hay bạn bè, cậu đều nhớ. Tuy nhiên... 」 Trong vài ngày đó, Medica đã gọi gia đình và bạn bè của anh đến thăm để quan sát phản ứng.
Phản ứng của những người đến thăm đều tương tự nhau.
Họ vui mừng vì anh còn sống, khóc lóc, mắng anh vì đã làm chuyện ngu ngốc, rồi lại cười.
Và rồi, họ cảm thấy bối rối, thậm chí là sợ hãi trước một Norman đã thay đổi.
Một phản ứng hoàn toàn khác với Norman Hamish mà họ từng biết trong ký ức.
Dù tái ngộ gia đình hay bạn bè, anh cũng chẳng có phản ứng gì, không hề bộc lộ cảm xúc.
「Cậu không thể nhớ lại mối quan hệ giữa hai bên hay mình từng có tình cảm thế nào với đối phương. 」 Đúng như cô nói.
Anh nhớ rõ những người xuất hiện trước mắt mình.
Họ là ai, quan hệ thế nào, đã cùng trải qua quãng thời gian ra sao, anh đều nhớ được.
Nhưng vì không nảy sinh cảm xúc hay hứng thú gì với đối phương, nên anh chẳng biết phải phản ứng thế nào.
Ký ức giờ đây chỉ còn là những bản ghi chép khô khan.
「Ký ức của cậu đã bị tách rời khỏi cảm xúc. Trong tâm lý học, người ta gọi đó là rối loạn phân ly. Nếu phải chẩn đoán thì có lẽ là chứng quên phân ly. Chứng này có nhiều mức độ, từ mất trí nhớ đơn thuần cho đến thiếu hụt cảm xúc. Hiện tại, bao gồm cả việc cảm xúc của cậu không hề dao động. Vì không có sự tích lũy cảm xúc, nên vốn dĩ chẳng có cảm xúc nào để mà dao động cả. 」 Ra vậy – anh thản nhiên chấp nhận.
Ngay cả khi nghe rằng ký ức của mình bị tổn hại và cảm xúc đã mất đi, anh cũng chẳng thấy có gì đặc biệt.
Bởi lẽ anh không còn cái 'tâm' để mà cảm nhận điều đó.
「Tôi không dám chắc có chữa được hay không. 」 Cuối cùng, Medica nói.
「Ký ức vẫn là một vùng hộp đen huyền bí. Những trường hợp thế này, có khi khởi sắc chỉ nhờ một tác động nhỏ, nhưng cũng có khi chẳng bao giờ khá lên được. Có người lại chẳng muốn lấy lại ký ức làm gì. Mà, nếu bảo là xóa bỏ ký ức hay cảm xúc thì lại dễ thôi. 」 Cô thản nhiên nói ra những điều đáng sợ, rồi tiếp tục:
「Vết thương trên cơ thể thì tôi sẽ chữa, nhưng còn chứng rối loạn trí nhớ─── quan trọng là cậu muốn thế nào thôi. 」 Muốn thế nào ư?
Anh làm sao có được câu trả lời cho điều đó.
● Kể từ đó, cuộc sống của anh tiếp diễn một cách vô hồn.
Khoảng một tuần sau anh đã có thể ngồi dậy, trong suốt thời gian đó không có ai đến thăm thêm lần nào.
Anh chỉ gặp Medica đến khám và điều dưỡng như Jim, chẳng hề giao tiếp gì tử tế, chỉ ngồi thẫn thờ.
Trong thời gian đó, vết thương trên người hầu như đã lành hẳn, anh thầm nghĩ Medica dù là trẻ con nhưng quả là một bác sĩ cừ khôi, cứ như đang nghĩ về chuyện của ai đó vậy.
Một vết sẹo lớn để lại trên ngực, nhưng anh cũng chẳng bận tâm.
Sau khi ngồi dậy được, anh bắt đầu tập giãn cơ và bước vào quá trình vật lý trị liệu để có thể đi lại.
Việc này thật gian nan.
Dù không có cảm xúc, nhưng cơ thể vẫn cảm nhận được sự mệt mỏi.
Chỉ đứng thôi cũng đủ khiến nhịp thở rối loạn, bước đi lại càng khó khăn hơn.
Ngày đầu tiên của buổi vật lý trị liệu kết thúc chỉ với vài giây đứng thẳng.
Ngày thứ hai, anh định bước đi nhưng thất bại, đến ngày thứ ba mới có thể lảo đảo bước được vài bước nhờ thanh xà kép hỗ trợ.
Vài ngày sau đó tiến triển cũng chẳng khá hơn là bao, và khi một tuần nữa trôi qua.
Bà ấy xuất hiện.
●
「Nhịp thở tệ quá đấy, nhóc con. 」 Trong khi anh đang kẹp hai thanh xà kép, hơi thở dồn dập, anh nhận ra có ai đó đã đứng trước mặt mình từ lúc nào.
Một bà lão trông giống người phương Đông.
Lưng còng, dáng người thấp bé. Bà khoác một chiếc Kimono họa tiết hoa bên ngoài áo sơ mi và quần tây nam giới, đeo kính râm mắt lớn che kín hai mắt, thắt lưng giắt một khẩu súng ngắn, hai tay chống gậy – một dáng vẻ vô cùng bất thường.
「Không thở tử tế được thì không đi đứng tử tế được đâu. 」 Đối mặt với bà lão đang cười tủm tỉm chỉ trích mình, anh quay lại nhìn huấn luyện viên vật lý trị liệu, nhưng anh ta chỉ nhún vai.
Chẳng lẽ không phải kẻ đột nhập sao? Anh thầm nghĩ, rồi đáp:
「............ Không, tôi vẫn đang thở đấy chứ. 」
「Cạch cạch. 」 Bà lão bật cười hai tiếng, khẽ nghiêng đầu.
Qua khe hở của kính râm, anh thấy đôi mắt bà nhắm nghiền với một vết sẹo nằm ngang chạy dài.
「Mắt bà......? 」
「Hử? À, như cậu thấy đấy, ngày xưa gặp chút chuyện thôi. Mà chuyện của lão không quan trọng. Cái cậu gọi là thở ấy, đúng là có thở, nhưng không phải 'thở'. Phải để hơi thở luân chuyển khắp cơ thể cơ. 」
「Tôi không hiểu bà nói gì. 」
「A, tiếng Bristen không diễn tả chính xác được nên cũng bực thật. Tóm lại là phải hít vào hết mức, rồi thở ra. Thật chậm, thật dài. Nói thế này thì hiểu chứ? 」
「.................. Vâng, đại loại vậy. 」
「Cứ thử làm xem nào. 」 Trước lời nói có vẻ thích thú của bà lão, anh ngoan ngoãn làm theo.
Bởi anh nghĩ việc thử hít thở chẳng có vấn đề gì cả.
「Hít vào... ──── thở ra... ─────」 Và anh hít vào đúng như lời bà nói.
Cảm giác áp lực sinh ra từ bên trong lồng ngực, anh hít vào cho đến khi cảm thấy đau nhói sâu trong cổ họng, rồi thở ra lâu nhất có thể. Đẩy hết toàn bộ không khí đã hít vào ra ngoài, anh lặp lại quá trình đó vài lần.
「Đi thử xem. 」 Được bảo vậy, anh định bước chân ra, thì...
「───── Hự! Khụ khụ! Đau, á......! 」 Nhịp thở rối loạn dữ dội, anh đổ gục xuống sàn một cách thảm hại.
「Cạch cạch! Làm sao mà thành công ngay được chứ! Nếu chỉ thế mà đi được thì cần gì vật lý trị liệu nữa! Cạch cạch cạch! 」
「.............................. Bà là ai vậy hả? 」 Trong khi được huấn luyện viên đỡ dậy, Norman hỏi, nhưng...
「Một nhóc con thú vị đấy. 」 Bà lão nụ cười càng đậm hơn.
「Lão là Miyachi Makoto. Cái tên đó khó phát âm nên mọi người hay gọi là Shin. Nhóc con, lão sẽ phụ trách chăm sóc cậu. 」 ● Thế là, phần lớn cuộc sống nằm viện của anh bị chiếm trọn bởi các buổi tập luyện với Shin.
Tuy nhiên, những gì anh biết về vật lý trị liệu và cách làm của bà hoàn toàn khác nhau.
「Cứ tiếp tục thở cho đến khi lão bảo dừng. Đừng cố quá, cứ chậm rãi thôi. 」
「Là Zen (Thiền) phải không? 」
「Đồ ngốc. Thiền là để giác ngộ. Cậu thì không cần thứ đó đâu. 」 Vài ngày đầu tiên, anh chỉ ngồi xếp bằng, hít vào rồi thở ra.
Sau đó là tập đi, nhưng chính xác hơn là tập cách đi bộ.
「Tiến ba bước, xoay người, lại ba bước. Cứ thế mà làm. 」 Làm theo lời bà, thì...
「Ưỡn ngực lên」「Vung tay cho tử tế」「Đừng cong người」「Lưng bị rút lại rồi」「Bước thứ ba sải chân quá rộng」「Bước đầu tiên dồn quá nhiều trọng tâm」「Giữ tốc độ đều cả ba bước」「Cong ngón tay thêm năm độ nữa đi. 」 Cứ thế, dù mù lòa nhưng bà luôn đưa ra những chỉ dẫn chính xác đến kinh ngạc kèm theo những cú gõ gậy vào người anh.
「Bà không nhìn thấy gì thật đấy chứ? 」
「Nếu cậu thấy mắt lão đang mở thì chắc phải nhờ con bé Medica khám mắt cho cậu luôn đấy. 」 Ngay cả khi anh đã có thể đi lại, các động tác thay đổi nhưng những lời chỉ trích tương tự vẫn tiếp tục.
Có những động tác đơn giản như chạy, nhảy, nhưng cũng có những hành động khó hiểu như đổ đầy nước vào xô rồi cứ thế dùng tay không vỗ xuống mặt nước.
「Cái xô này có ý nghĩa gì không? 」
「Câm mồm và làm đi. 」 Những động tác lặp đi lặp lại đơn điệu đó kéo dài khoảng một tháng.
「Đến giai đoạn tiếp theo thôi. 」 Khi anh đã có thể thực hiện các hoạt động sinh hoạt hàng ngày mà không gặp vấn đề gì, việc huấn luyện thay đổi.
「Từ giờ mới là phần vui đây, nhóc con. 」 Đó là huấn luyện cận chiến tay không.
Sau đó nữa, anh bị bắt học cách sử dụng kiếm, dao, trượng thuật, súng ống cho đến cả cách xóa bỏ hơi thở.
「Vật lý trị liệu mà lại dạy cả cách giết người à? 」
「Cũng có lúc như vậy. 」 Làm gì có chuyện đó – anh thầm nghĩ, nhưng cũng chẳng có việc gì khác để làm.
「Giờ lão sẽ ném bóng. Trên đó có viết số, hãy đọc to lên. 」 Ngoài đấu tay đôi, anh còn phải tập những bài tập bóng kỳ lạ, rồi...
「Tốt, đến phần vui nhất đây. Tiếp theo là súng. Lão sẽ bắn, cậu hãy né đi. 」
「.................. Bà định giết tôi lần nữa đấy à? 」 Đó là việc dự đoán quỹ đạo đạn dựa trên hướng họng súng và ánh mắt người bắn── Shin mù và đeo kính râm nên chẳng có ánh mắt nào cả──, hay góc độ cánh tay.
「Cậu là kiểu 'Hậu chi tiên' đấy. 」
「Cái gì cơ? 」
「À, là phản công (counter) ấy. Phản ứng theo đòn tấn công của đối phương rồi đánh trả. 」 Các động tác né tránh hoặc phòng thủ đồng thời với việc phản công lại đòn đánh của đối thủ.
Dù các bài huấn luyện chiến đấu mang danh vật lý trị liệu đã bắt đầu, vẫn chẳng có ai đến thăm, cũng không thấy nhắc gì đến chuyện xuất viện.
「Ồ, hôm nay vết thương lại tăng lên rồi nhỉ. Đây, dùng thuốc mỡ này đi. Việc cậu mỗi ngày đều tạo ra vết thương mới thế này giúp ích rất nhiều cho việc thử nghiệm thuốc đấy. 」 Medica không những không ngăn cản việc huấn luyện chiến đấu mà còn coi anh như vật thí nghiệm.
「Cậu này, mới có vài tháng mà cơ bắp lên kinh thế. Mặt búng ra sữa mà người lại đô con, trông hơi dị đấy nha. 」 Jim thì thuần túy là đang buông lời mỉa mai.
「Ừm, luyện thêm chút cơ bắp nữa đi. 」 Ngoài ra, từ khi bắt đầu huấn luyện, thỉnh thoảng có một đứa trẻ trông giống hệt Medica đến bắt chuyện.
Metalia Blacksmith.
Chị em sinh đôi với Medica, nhưng trông giản dị hơn.
Bệnh viện anh đang nằm thực tế có một nửa là bệnh viện, nửa còn lại là viện nghiên cứu, Metalia và Medica lần lượt là những người chịu trách nhiệm ở đó.
Dù cảm xúc không mấy dao động, anh vẫn thấy thắc mắc khi hai đứa trẻ lại ở vị trí như vậy. Khi hỏi thì...
「Có những sự tình phức tạp lắm. 」
「Chuyện không quan trọng đâu. 」 Họ đáp như vậy.
Sau đó, Metalia thỉnh thoảng lại tới nhìn trộm buổi tập, nhưng vì cô bé không bắt chuyện nên anh cũng lờ đi.
Quá trình huấn luyện của anh cứ thế tiếp diễn mỗi ngày, cho đến khi thời gian nằm viện đã quá ba tháng.
Lại một nhân vật mới xuất hiện trước mặt anh.
●
「Vẫn bình an vô sự nhỉ, ngu đệ. 」 Anh biết người phụ nữ mặc áo khoác và bộ đồ công sở vừa xuất hiện trong phòng bệnh.
Gương mặt đeo kính gọng vuông ấy rất giống anh, nhưng sắc sảo hơn nhiều.
Ba tháng trước, ngay sau khi anh tỉnh lại, trong số những người thân đến thăm, cô là người duy nhất không xuất hiện.
「Chị, phải không? 」
「Ký ức có vẻ bình thường. Tốt lắm. 」 Nở nụ cười mỏng, cô thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh, vắt chéo chân.
Dáng vẻ đầy tự tin đó hoàn toàn khớp với ký ức của Norman Hamish.
「Một lần nữa, lâu rồi không gặp, ngu đệ. Chị rất vui vì chúng ta lại được gặp nhau thế này. 」
「Cảm ơn chị....... Còn từ 'ngu đệ' là... 」
「Một đứa em trai vì lý do ngớ ngẩn mà nói dối để ra trận rồi suýt chết, nếu không gọi là ngu ngốc thì gọi là gì đây? 」
「.................. Đúng thật. 」 Bị nói vậy, anh chẳng còn lời nào để phản bác.
Nhìn một cách khách quan, hành động của Norman Hamish thật thiếu suy nghĩ và ngu xuẩn tột cùng.
Chính vì không có cảm giác thực về bản thân nên anh mới có thể phán đoán như vậy.
「Dù vậy, căn phòng này trông thật đơn điệu...... hừm. 」 Đảo mắt quanh phòng bệnh, Sphere dừng lại ở những cuốn sách xếp trên kệ cạnh giường.
「Bất ngờ thật đấy. Không ngờ em lại đọc tiểu thuyết. Loại chữ nghĩa này, trước đây em đâu có thích. 」
「Với cách nói lúc nãy thì chắc chị biết tình trạng hiện tại của tôi rồi chứ? 」
「Phải. Chị đã nhận báo cáo từ 『Bác sĩ』 và Master Shin. Thật tốt là em vẫn có thể trò chuyện được. Ngược lại, vì em đã trở nên biết nghe lời hơn nên có lẽ lại dễ nói chuyện đấy. 」
「Cảm ơn....... Dù sao thì, tôi hoàn toàn không hiểu cảm xúc của con người. 」 Dù là của chính mình hay của người khác.
Anh của hiện tại không thể cảm nhận được cái gọi là cảm xúc hay trái tim.
「Nên Medica và bà lão đó bảo tôi ít nhất hãy đọc sách để mà học hỏi. 」
「Ra vậy. Thế, em đã hiểu được gì chưa? 」
「Sự chuyển biến cảm xúc thì không phải là không thể hiểu. Nhưng tôi không có cảm giác thực tế về nó. 」
「Hỏng hóc nặng nề rồi nhỉ. 」 Phì cười, cô đưa ngón tay lên che miệng.
Anh chỉ thản nhiên quan sát cảnh đó.
「Chà, vì công việc có nhiều chuyện xảy ra nên chị đến hơi muộn, bù lại sức khỏe em giờ đã hoàn hảo...... không, còn tốt hơn cả trước kia nữa chứ. Nghe nói em đã bị Master Shin rèn giũa ra trò. 」
「Ngày nào tôi cũng bị bà lão đó đánh, đá, đấm, thúc. 」
「Một kẻ suýt chết ba tháng trước mà phục hồi được thế này thì cũng đáng công rồi. 」 Cô nhún vai, nói:
「Hãy bàn về chuyện sau này đi, ngu đệ. 」 Tiếp tục:
「Trước hết. Người cứu em khi em suýt chết ở mặt trận phía Tây là do chị sắp xếp. Nếu kiến thức không mất đi thì em cũng biết rồi đấy, nhà Hamish là danh gia quân y. Giống như cách em dùng thế lực của gia đình để ra trận, chị cũng có thể làm được nhiều thứ. Việc nằm viện này cũng do chị thu xếp để giữ em lại đây dù em đã có thể xuất viện từ lâu. 」
「Hả. 」
「Phản ứng nhạt nhẽo quá nhỉ. Tóm lại, chị chính là ân nhân cứu mạng của em đấy. Hãy thổn thức cảm ơn và run rẩy vì xúc động đi. 」
「Tôi sẽ không khóc đâu...... nhưng cảm ơn chị? 」
「Hừm. Tạm chấp nhận. Sau đó thì nghe cho kỹ đây. 」
「Tôi hiểu rồi. 」
「Tốt. 」 Sphere đưa ngón trỏ thon dài, xinh đẹp của mình chỉ thẳng vào anh.
「Ngu đệ. Từ giờ em hãy đến Baldium và hỗ trợ công việc cho chị. 」 ●
「Baldium...... là cái nơi đó sao? 」 Cái tên thành phố đó vẫn còn trong ký ức của Norman Hamish.
Một thành phố nằm cách xa Vương đô, được bao quanh bởi những bức tường thành khổng lồ.
Một vùng hẻo lánh đầy rẫy những lời đồn thổi như nơi tập trung của dân tứ xứ, hay đã vào thì không thể trở ra.
「Phải, chính là Baldium đó. Hiện tại chị đang làm việc tại thành phố đó. 」
「Hê. 」 Theo những gì anh biết, Sphere vốn làm công việc văn phòng liên quan đến y tế quân đội tại Vương đô.
Vậy mà giờ cô lại đang làm việc tại thành phố mang tên Baldium.
「Chị đang làm gì ở đó? 」
「Để xem nào. 」 Nói đoạn, cô hướng ánh mắt ra cửa sổ phòng bệnh.
Phóng tầm mắt ra xa, cô thốt lên:
「Thế giới chúng ta đang sống không có ma pháp. Không có phép màu, cũng chẳng có ảo mộng. 」 Thế nhưng:
「Khổ nỗi là có quái vật đấy. Ở thành phố đó. 」
「.............................. Hả. 」 Anh không hiểu ý cô muốn nói gì.
Quái vật.
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh những sinh vật trong truyện cổ tích đọc hồi nhỏ.
Thú dữ khổng lồ hay rồng phun lửa chẳng hạn.
Anh không biết Norman Hamish sẽ nghĩ gì về điều đó, nhưng...
「Ý chị là một cách nói ẩn dụ à? 」
「Không. Nhưng em chưa cần tin ngay cũng được. Tại Baldium có quái vật, và công việc của chị là quản lý chúng. 」
「Và chị bảo tôi giúp việc đó? 」 Trước câu hỏi của anh, Sphere quay lại nhìn, nụ cười càng sâu hơn.
「Hiểu nhanh đấy. Đây là một thay đổi tích cực. Phải, đúng là như vậy. 」
「Tôi có...... quyền từ chối không? 」
「Tuyệt vời, em trước đây không nhạy bén được thế này đâu. Con người ta đúng là phải suýt chết mới khôn ra. 」 Anh chỉ lặng lẽ nhìn người chị ruột đang cười khúc khích vì điều gì đó thú vị.
Cách nói của Sphere khá nặng nề, nhưng anh chẳng hề bận tâm.
「Công việc quản lý quái vật gì đó chắc sẽ có đổ máu. 」
「Phải. 」
「Hừm....... Ra vậy, bà lão đó cũng là do chị sắp xếp à? 」
「Phải. Chị đã nhờ Master Shin huấn luyện em. Bà ấy ngầu lắm phải không? 」 Sphere có vẻ tự hào một cách khó hiểu, điều này giúp anh hiểu rõ lý do của những buổi huấn luyện.
Những gì bà dạy rõ ràng vượt xa phạm vi vật lý trị liệu thông thường.
「Như chị đã nói, giải quyết được rắc rối ở Baldium thì tốt thật đấy, nhưng nhân lực lại đang thiếu hụt. Chị đang tìm một người tay chân tiện dụng, thì đúng lúc đứa em ngu ngốc lại suýt chết, thế nên chị mới nhờ Master Shin làm việc đó. 」 Sphere đổi tư thế vắt chân, mỉm cười đầy quyến rũ.
「Chị nói lại lần nữa nhé. Hãy đến Baldium, trở thành tay chân của chị, làm việc cho chị như một nô lệ, ngu đệ. 」 Dù cách nói lần thứ hai còn tệ hơn lần đầu rất nhiều, nhưng...
「Được thôi, tôi hiểu rồi. 」 Anh chẳng có lý do gì để từ chối.
● Ngày tháng trôi qua nhanh chóng, nhưng với anh, chúng vẫn phẳng lặng và đơn điệu.
Khi anh báo với Shin việc mình sẽ đi Baldium, phản ứng của bà cũng rất thản nhiên.
「Thế à. Cũng được đấy chứ. Lão chẳng còn gì để dạy cậu nữa rồi. 」 Phẩy tay, Shin hếch mũi tỏ vẻ chán nản.
「Lão không phải lần đầu dạy người khác, nhưng cậu là kẻ nhạt nhẽo nhất. Một kẻ học quá nhanh thì đúng là chẳng có gì thú vị, đây là một phát hiện mới đấy. 」
「Tôi học nhanh lắm sao? 」
「Ờ. Mà thôi kệ đi. Lão chẳng còn gì để dạy cậu nữa đâu. 」 Phản ứng của bác sĩ điều trị Medica cũng tương tự.
「Chúc mừng cậu xuất viện. Tuy nhiên, cứ sáu tháng phải đến kiểm tra định kỳ một lần. Còn cả chuyện chứng phân ly nữa...... Nếu cậu đi Baldium, tôi sẽ cập nhật thêm các biện pháp hồi sinh mới cho cậu. 」 Dù cô bé vừa nghịch thuốc vừa nói những điều đáng sợ, anh vẫn gửi lời cảm ơn vì đã cứu mạng mình.
「Baldium à? Hừm...... cũng không tệ. Nghiên cứu bên này cũng đang đi vào ngõ cụt rồi, tôi cũng muốn thử nghiệm thực tế 『Apoptosis』 xem sao...... Hử? À, chúc mừng cậu xuất viện, cậu Hamish. 」 Jim cũng giống Medica, chào hỏi qua loa rồi lại đắm mình vào thế giới riêng.
「Này, nghe này, Norman. 」 Rồi Metalia cầm cái trượng bằng cả hai tay đi tới chỗ anh, nói:
「Anh──── có hứng thú với sự lãng mạn không hả!? 」
「Không đặc biệt hứng thú. 」 Bản thân anh vốn chẳng có trí tò mò với bất cứ thứ gì nên trả lời ngay lập tức, khiến cô bé đờ người ra một lúc. Anh chào tạm biệt rồi cứ thế bỏ đi.
Sau khi chào hỏi thêm vài điều dưỡng và huấn luyện viên đã giúp đỡ mình, ngày xuất viện cũng nhanh chóng đến.
●
「Ồ ngu đệ. Trông cũng ra dáng đấy chứ. 」 Vào ngày xuất viện, Sphere xuất hiện và hơi bất ngờ trước dáng vẻ của anh.
Anh đang khoác một chiếc áo khoác xanh đã cũ.
Dù sơ mi và quần tây do Sphere chuẩn bị trước, nhưng chiếc áo khoác này là lần đầu cô thấy.
「Nghe nói đây là cái tôi mặc khi được phát hiện lúc suýt chết. Nó có rất nhiều túi ẩn, khá tiện lợi. Vải dày nên có giấu súng cũng không bị lộ. 」 Dù là vật kỷ niệm với Norman Hamish, nhưng với anh thì không.
Anh dùng nó chỉ vì thấy nó tiện dụng và bền bỉ.
Hành lý của anh chỉ có một chiếc túi du lịch nhỏ. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo thay đổi.
Những vật dụng cá nhân khác, anh rốt cuộc chẳng sắm sửa gì trong suốt thời gian nằm viện.
「Còn mấy cuốn sách em hay đọc thì sao? 」
「Tôi để lại thôi. Chỉ đọc để giết thời gian thôi mà. Để lại đó chắc sẽ có ai đó cần. 」
「Ra vậy. Thế thì, chị sẽ bổ sung thêm hành lý cho em. 」 Nói rồi cô đưa cho anh hai cuốn sách.
Một cuốn còn mới, cuốn kia thì đã cũ nát.
「Cái gì đây? 」
「Một cuốn là tiểu thuyết trinh thám mới xuất bản gần đây. Kể về một thám tử lừng danh và người trợ lý luôn bị anh ta xoay như chong chóng, nội dung rất xuất sắc. Tuy chưa nổi tiếng nhưng rồi nó sẽ thịnh hành thôi. 」
「Hả. 」
「Đọc đi, nó sẽ có ích ở Baldium đấy. 」
「Hừm. Còn cuốn kia...... 」 Anh nhìn kỹ cuốn sách cũ nát và nhận ra.
Chính xác thì nó không phải là một cuốn sách.
「............ Nhật ký của tôi? 」
「Phải. Là thứ em mang theo khi được cứu đấy. 」
「Sao chị lại có nó? 」
「Khi em được đưa về đây, người ta đã gửi nó cho chị ở Baldium. Chị muốn nắm rõ đứa em ngu ngốc của mình đã làm những gì rồi mới đến nhìn mặt em. Dù kết quả là vô nghĩa. 」
「Ra vậy. 」 Trước những lời lẽ hống hách của chị gái, anh chẳng phản ứng gì nhiều, chỉ nhìn chằm chằm vào cuốn nhật ký trong tay.
Nhắc mới nhớ, Norman Hamish đúng là đã viết nhật ký ở chiến trường.
「Tạm thời tôi cứ nói cảm ơn nhé. Tôi cũng sẽ đọc cả cuốn này nữa. 」
「Tốt. Vậy đi thôi chứ? 」 Nói đoạn, cô chăm chú nhìn quanh dáng vẻ của anh, tiếp lời:
「Chiếc áo khoác thiết kế không tồi...... nhưng ít nhất hãy thắt cà vạt vào. Với cả cầm súng khơi khơi thế kia không ổn đâu? Em không có bao súng à? 」
「Cả hai thứ đó tôi đều không có. 」
「Thật là. Đúng là đứa em vừa ngu ngốc vừa không có tiền. Ở Baldium có một tiệm may rất tốt. Chúng ta sẽ sắm sửa ở đó. 」
「Cảm ơn chị. 」
「Hãy run rẩy vì biết ơn đi. Thêm nữa. 」
「Thêm nữa? 」 Trước câu hỏi của anh, Sphere nở nụ cười mỏng:
「Dù sao em cũng là nam nhi quý tộc Bristen. Hãy sắm cả gậy chống và mũ nữa. 」 Tuy nhiên, cô bồi thêm:
「───── Trông em hiện tại, có vẻ không hợp với chúng cho lắm. 」 ●
「Không biết rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu đây. 」 Từ cửa sổ phòng nghiên cứu, Medica nhìn xuống bóng lưng chị em nhà Hamish đang rời khỏi bệnh viện.
Cô có chút hứng thú, nhưng không hẳn vậy.
Cái sự hứng thú đó không xuất phát từ bản thân Medica, mà là...
「Ư ư ư ư ư ư ư ư......! 」 Từ Metalia đang nằm úp mặt rên rỉ trên giường bệnh phía sau.
「Thật là, em gái tôi tuy gu thẩm mỹ tệ nhưng cách chọn từ cũng chẳng ra sao. Hắn ta làm sao mà hiểu được cái gọi là lãng mạn chứ. 」
「Im đi mà......! 」 Đó là món vũ khí thử nghiệm làm từ vật liệu mới phát triển.
Metalia định tặng nó cho Norman Hamish, nhưng anh ta không nhận.
Món đồ thử nghiệm đó – một chiếc gậy giấu kiếm – đang bị vứt chỏng chơ trong hộp tài liệu ở góc phòng khám.
Vì đây là phòng khám của mình nên cô cũng mong em gái đừng làm thế.
Định bụng lát nữa sẽ mang nó vào kho, Medica nói:
「Metalia. Mau dậy đi. Đến giờ rồi đấy. 」 Ngay sau đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Medica cho phép vào, xuất hiện là một quý ông cao tuổi đeo kính râm kiểu cổ, mặc bộ Âu phục may đo cao cấp và cầm gậy chống.
「Thưa bác. 」
「Chào cháu, Medica. Cả Metalia nữa. 」 Damian Glarestar.
Một cán bộ cấp cao của tổ chức mà Medica và Metalia trực thuộc, đồng thời là người chăm sóc hai chị em.
「............ Chào bác ạ. 」
「Trông cháu có vẻ đang đau buồn, có chuyện gì sao? Hôm nay ta cứ ngỡ sẽ là một câu chuyện vui vẻ chứ. 」
「Thất tình, nói vậy bác có cười không ạ? 」
「Ta sẽ không cười đâu. Một quý cô thì dù ở độ tuổi nào vẫn là quý cô thôi. 」 Vừa đáp lời vừa bỏ kính râm, Damian cười khổ.
「Hơn nữa, là ta mà. Ta chỉ an ủi chứ không bao giờ cười cợt đâu. Ta rất vui khi thấy các cháu đã có đối tượng như vậy. 」
「Đã bảo là...... không phải kiểu đó mà...... 」 Vừa phủ nhận, Metalia vừa lồm cồm ngồi dậy.
「Hừm? Mà thôi, người già thì không nên can thiệp vào thanh xuân của giới trẻ nhỉ. Vậy, ta muốn nghe về vật liệu mới đó...... sao thế Metalia. Lại gục xuống rồi. 」
「Em ấy đang đau lòng vì vụ vật liệu mới đó đấy ạ. Metalia, phải giải thích cho rõ ràng, chuyện này ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta đấy. 」
「Biết rồi...... biết rồi mà...... 」 Dù nói vậy, Metalia vẫn chẳng buồn cử động.
Medica thở dài, chợt nhớ ra điều mình muốn nói với Damian bấy lâu nay.
「Đúng rồi bác ạ. Hay là bác thử kiểm tra sức khỏe xem sao? Bác cũng có tuổi rồi. Nếu bác có mệnh hệ gì thì chúng cháu cũng rắc rối lắm. 」
「Ha ha ha. Để lúc khác vậy. Ta vốn tự hào vì sự dẻo dai của mình mà. 」 Trước sự khước từ khéo léo của Damian, Medica không khỏi cảm thấy nhức đầu.
「Chuyện đó không quan trọng. Metalia này. Nếu là vật liệu cực kỳ bền chắc, cháu có nghĩ ta có thể chế tạo ra một món đồ chơi bất ngờ nào đó giống như thứ ngày xưa ta từng dùng không? 」
「...... Mấy thứ đó, không phải gu của cháu đâu...... 」 Nhìn Damian với đôi mắt sáng rực như trẻ thơ và Metalia đang tụt hứng thảm hại, Medica chán nản lẩm bẩm:
「Cháu không biết chuyện gì sẽ xảy ra đâu đấy. 」 ●
「────」 Anh tỉnh giấc.
Sự tỉnh táo rất tốt, anh ngồi dậy khỏi giường.
Trong căn phòng ngủ đơn giản chỉ có những vật dụng sinh hoạt tối thiểu, trên kệ cạnh giường xếp chồng vài cuốn tiểu thuyết.
Anh rời khỏi giường, đi về phía nhà vệ sinh.
Vặn nước, rửa mặt, rồi...
「Norman Hamish. 」 Nhìn gương mặt phản chiếu trong gương, anh thốt lên tên mình.
Mái tóc dài chạm vai, gương mặt có chút trẻ con không biểu lộ cảm xúc cùng đôi mắt đục ngầu.
Gương mặt của chính mình và cái tên của chính mình.
Một gương mặt và cái tên mà anh không hề có cảm giác thực về chúng.
「──── Phù. 」 Thở dài một tiếng, anh lau mặt rồi quay lại phòng ngủ thay đồ.
Mặc sơ mi và quần tây, cầm lấy cuốn sách, rồi đi về phía phòng khách.
Căn phòng rộng rãi kết hợp bếp và phòng khách, chỉ có vài món nội thất tối thiểu như bàn ăn và ghế nhỏ.
Anh lấy bánh mì và sữa từ tủ và tủ lạnh ra làm bữa sáng, vừa ăn vừa đọc sách.
Hầu như anh không cảm nhận được mùi vị.
Bìa sách ghi 『Tâm lý học hành vi』.
Tiếng nhai và tiếng lật trang sách vang lên khô khốc trong căn phòng rộng thênh thang.
Sau khi ăn xong, anh tiếp tục đọc sách một lúc rồi ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường để kiểm tra thời gian.
「Đến giờ rồi sao. 」 Quay lại phòng ngủ, anh bắt đầu chuẩn bị.
Đeo bao súng mới mua trước ngực, thắt cà vạt. Lấy súng từ ngăn kéo tủ ra cho vào bao.
「...... Hừm. 」 Suy nghĩ một chút, anh cầm lấy cuốn nhật ký xếp trên kệ.
Từ phòng ngủ ra phòng khách, rồi lấy chiếc áo khoác từ giá treo gần cửa. Anh cất cuốn nhật ký vào túi trong của áo khoác rồi mặc vào.
Đội chiếc mũ phớt đen lên đầu, cầm lấy cây gậy chống dựng sẵn, việc chuẩn bị đã hoàn tất.
Anh rời phòng mà chẳng báo với ai một tiếng.
Vừa bước ra khỏi phòng là cầu thang, đi xuống dưới thì...
「Nhóc con. 」 Ở cửa ra vào tầng một, anh chạm mặt một người đàn ông trung niên hói đầu.
「Ông chủ. 」 Trong bộ Âu phục mảnh khảnh, ông ta cũng cầm gậy và đội mũ giống như anh.
Ajax Mahertz.
Chủ nhà trọ nơi anh đang ở do Sphere giới thiệu, đồng thời là người điều hành quán bar billiard ở tầng một.
Ajax nhìn quét qua dáng vẻ của chàng thiếu niên một lượt rồi hếch mũi.
「Vẫn như mọi khi, cậu đội mũ chẳng hợp chút nào. 」
「Ông cứ nói thế. Vậy không hợp ở chỗ nào? 」
「Nó là thứ tỏa ra từ bên trong. Một quý ông là do phong thái tạo nên đấy. 」
「Hả. 」 Bị nói vậy, anh cũng chẳng hiểu rõ lắm.
Cứ ghi nhớ là vậy đã.
「Thế nào? Hôm nay lại đi lang thang quanh thành phố à? 」
「Không, lát nữa tôi có hẹn với chị tôi. Cuối cùng cũng kết thúc những ngày rảnh rỗi rồi. 」
「Ồ? Việc lang thang suốt ngày sắp kết thúc rồi sao. 」 Ajax vuốt râu cằm, cười khẩy:
「Mà, thế cũng tốt. Cậu không trả tiền thuê nhà là tôi rắc rối lắm đấy. Còn nữa, hay là cậu nuôi một con chó đi? 」
「Chó? 」
「Mấy đứa tâm bệnh như cậu nên nuôi chó. Yên tâm, chỗ tôi cho phép nuôi thú cưng mà. 」 Ajax cười rồi đi ra khỏi cửa.
Anh nhìn theo bóng lưng ông ta rồi...
「...... Tâm bệnh sao. 」 Thốt ra câu đó, nhưng cũng chẳng suy nghĩ gì thêm, anh cũng mở cửa bước ra ngoài.
● Đã một tuần trôi qua kể từ khi Norman Hamish đến Baldium.
Trong suốt thời gian đó, anh chưa hề giúp gì cho công việc của Sphere.
「Tạm thời, khi nào chuẩn bị xong chị sẽ gọi. Cho đến lúc đó em cứ đọc sách hoặc đi tìm hiểu địa lý thành phố đi. 」 Cô nói vậy và suốt một tuần qua bặt vô âm tín, còn Norman thì đúng như lời cô bảo, chỉ đọc sách và đi loanh quanh trong thành phố.
Sau một tuần, mãi đến hôm qua mới có liên lạc.
Bên trong chiếc xe ngựa đang đỗ ngay con đường trước nhà trọ, cô đang đợi sẵn.
Anh bước lên xe, hai chị em ngồi đối diện nhau khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh.
「Chào buổi sáng, Norman. Rất đúng giờ. 」
「Chào buổi sáng, chị. 」
「Vâng. Baldium thế nào hả em? 」
「Chị hỏi thế nào, thì tôi cũng... 」 Anh nhìn qua cửa sổ nhỏ ra phía con phố.
「Cũng bình thường hơn tôi tưởng. 」 Có nhà cửa, có cửa hàng, có con người. Con phố Benedict nơi anh ở là một khu dân cư hơi xa trung tâm thành phố, không có đặc điểm gì quá nổi bật.
「Chỉ là chưa quen lắm với việc luôn có những bức tường khổng lồ trong tầm mắt. 」 Điểm đặc biệt duy nhất là phía sau những dãy phố bình thường kia là những bức tường thành sừng sững.
Thành phố Tường Thành Baldium.
Đúng như cái tên và những lời đồn thổi, bức tường thành bao quanh toàn bộ thành phố luôn là phông nền cho mọi hoạt động ngoài trời, tạo ra một cảm giác hiện diện và áp lực nặng nề.
Tại sao lại có thứ này ở đây nhỉ – anh cũng thắc mắc, nhưng vì không nảy sinh hứng thú nên anh gạt bỏ câu hỏi đó đi.
Anh dời tầm mắt về phía Sphere đang ngồi đối diện.
「Vì tường quá cao nên thời gian mặt trời chiếu sáng cũng ngắn, với một kẻ đã quen với cuộc sống nằm viện thì nhịp sinh hoạt bị đảo lộn khá nhiều. Còn lại thì... ừm. Hiện tại vẫn thấy bình thường thôi. 」
「Một kẻ như em mà lại nói về sự bình thường thì nghe cũng nực cười thật đấy. 」
「............ Chị nói vậy thì tôi cũng chịu. 」
「Phù. Tuy nhiên, chắc cũng chẳng sai đâu. Vì nằm ở vùng hẻo lánh, lại có tường thành bao quanh, cộng thêm việc các hoạt động kinh tế hầu như chỉ gói gọn trong thành phố, nên chỉ có những lời đồn là truyền ra bên ngoài thôi. Nhìn chung, đây cũng giống như một thành phố địa phương bình thường. 」
「Và chị đang liên quan đến những phần nằm ngoài cái 'nhìn chung' đó. 」
「Chính xác là vậy. 」 Sphere khéo léo đổi tư thế vắt chân trong không gian chật hẹp của xe ngựa, tiếp lời:
「Em còn nhớ câu chuyện về quái vật mà chị đã nói ở phòng bệnh không? 」
「Có. Tôi cũng đã thử đi loanh quanh tìm xem có thứ gì giống thế không, nhưng hiện tại vẫn chưa thấy. 」
「Thế là may mắn cho em đấy. 」 Nở nụ cười mỉm, cô cũng nhìn ra thành phố qua cửa sổ nhỏ như anh lúc nãy.
「Những con quái vật đó──── chúng tôi gọi là 《Dị nhân》. 」 ● 《Dị nhân》.
Chẳng ai rõ chúng là gì, nhưng những kẻ mang dị năng đó thực sự tồn tại.
Chúng xuất hiện ở Baldium, nhưng tại sao lại tồn tại, con người trở thành 《Dị nhân》 bằng cách nào, vẫn chưa có câu trả lời rõ ràng.
Hoàn toàn không biết gì cả.
Tuy nhiên, chúng có thật.
Vậy nên cần phải quản lý.
Vì mục tiêu đó, 『Tổ chức Cartesius』 đã ra đời.
Tổng hành dinh và các cơ sở nghiên cứu, nơi giam giữ 《Dị nhân》 được đặt tại Vương đô, còn chi nhánh tại Baldium chịu trách nhiệm đối phó thực tế, giữ bí mật về sự tồn tại của chúng, cũng như xử lý và quản lý.
Medica Drugtoxin và Metalia Blacksmith cũng là 《Dị nhân》, chính vì sự hữu dụng đó mà dù còn nhỏ tuổi, họ đã phải làm việc tại Vương đô.
Dù trực thuộc chính phủ, nhưng đây là một tổ chức bí mật không công khai rộng rãi.
Đó chính là tổ chức mà Sphere đang tham gia, và cũng là nơi Norman Hamish sắp sửa gia nhập.
「Đây là nơi đó sao? 」
「Phải, chính là đây. 」 Bước xuống xe ngựa, anh ngước nhìn tòa nhà đó.
Dù không cao bằng tường thành, nhưng đây là thứ anh thường xuyên bắt gặp trong vài ngày qua.
Đó là một tòa tháp.
Ngay tại trung tâm phố chính của Baldium, sừng sững một tòa tháp cao vượt trội so với các tòa nhà xung quanh.
「Tháp Baldium. 」 Anh thốt lên cái tên đó:
「Tôi cứ ngỡ đây là địa điểm du lịch chứ....... Nhưng chẳng thấy có mấy người nhỉ. 」 Xung quanh tòa tháp là một quảng đường rộng lớn, có đường dành cho xe ngựa và ô tô, người qua lại khá đông, nhưng họ hầu như chỉ coi đây là lối đi.
Trên quảng trường có những kẻ trông như đang rảnh rỗi hoặc những người đang chơi nhạc cụ, nhưng tuyệt nhiên không có ai có ý định tiến lại gần tòa tháp.
Trước lời nói của anh, Sphere nhún vai.
「Vốn dĩ nó được xây dựng làm địa điểm du lịch. Có tháp chuông nhưng lại không có đài quan sát nên chẳng thể trở thành điểm du lịch được. Cũng chẳng có mấy ai lặn lội tới tận vùng Baldium đầy tai tiếng này chỉ để tham quan. Rốt cuộc, nó cũng giống như bức tường thành, chỉ là một thứ 『hiện hữu ở đó』 mà thôi. 」 Tuy nhiên, cô tiếp tục:
「Chính vì thế mà chúng tôi mới sử dụng nó. Đi thôi. 」 Sphere bắt đầu bước đi, anh theo sau.
Tại chân tháp Baldium, lối vào có những cánh cửa lớn ở hai hướng Nam Bắc, hiện đang mở toang.
Bên trong là những căn phòng hình vuông, cầu thang và một vài cánh cửa. Ngoài ra còn có những người trông như lính canh.
Sphere khẽ giơ tay chào lính canh rồi tiến bước không chút do dự, rồi lại mở một cánh cửa khác.
Qua vai cô, anh nhìn thấy:
「Cầu thang xuống tầng hầm sao? 」 Hơn nữa, nó trông như đang trong quá trình thi công với tay vịn tạm thời, rào chắn an toàn và những biển báo nhắc nhở.
Trước lời của anh, Sphere ngoái lại, nở nụ cười mỏng đầy tự đắc:
「Lẽ dĩ nhiên rồi còn gì? ──── Căn cứ của tổ chức bí mật thì phải nằm dưới lòng đất chứ. 」 ● Cái gọi là căn cứ tổ chức bí mật kia đang trong giai đoạn thi công rầm rộ.
Được Sphere dẫn dắt, anh tiến sâu vào trong, nơi tiếng máy móc thi công vang vọng khắp nơi, các công nhân cầm dụng cụ đi lại tấp nập. Trần nhà thấp, lối đi lắt léo. Dọc đường có rất nhiều căn phòng nhỏ, công nhân cũng đang vận chuyển các thùng gỗ vào đó.
Ngoài ra cũng có những người đàn ông trông không giống công nhân ra vào, và...
「Cô Hamish! 」
「Vất vả cho cô quá! 」
「Chào mọi người, chúc một ngày tốt lành. 」 Họ lớn tiếng chào hỏi khi thấy mặt Sphere, cô cũng thản nhiên đáp lại.
Cô sải bước đầy tự tin như thể đây là lãnh địa của mình.
Sphere Hamish lớn hơn Norman Hamish bốn tuổi, hiện tại cô mười chín tuổi.
Những người đàn ông kia đủ mọi lứa tuổi, từ thanh niên đôi mươi cho đến những người trung niên ngũ tuần.
Việc họ cúi đầu trước một Sphere chưa đầy hai mươi tuổi trông thật kỳ quặc.
Bản thân Sphere trông khá chín chắn, thoạt nhìn có vẻ như khoảng giữa hai mươi, anh thầm nghĩ:
「Ngu đệ. Em đang nghĩ gì thất lễ phải không? 」
「Không. Tôi chỉ đang nghĩ chị có vẻ được lòng mọi người thôi. 」
「Khả năng quan sát không tồi. Cũng đáng công chị bắt em đọc bao nhiêu cuốn sách. Còn nhận thấy điều gì khác nữa không? 」 Nghe hỏi, anh vừa đi vừa chú ý xung quanh.
Đường hầm dưới đất đang thi công, các công nhân đang làm việc và những người đàn ông đang vận chuyển hàng hóa.
Nếu chỉ nhìn bấy nhiêu thì chẳng giống một tổ chức bí mật, nhưng...
「──── Có vẻ được vũ trang khá kỹ nhỉ. Cứ như một đội quân nhỏ vậy. 」
「Tại sao em lại nghĩ thế? 」
「Ngoài những người đang thi công, có nhiều người giắt súng ở bên sườn hoặc thắt lưng. Nhìn độ phồng của áo khoác và quần là nhận ra ngay. Có cả những người trông rõ ràng là quân nhân nữa. Các thùng gỗ kia có vẻ một nửa là tài liệu, nửa còn lại là vũ khí? Dựa vào tiếng động khi đặt xuống. Mà tôi còn thoáng thấy cả căn phòng xếp đầy súng nữa. 」
「Đúng là một lần suýt chết cũng có giá trị của nó nhỉ. Em trở nên biết nghe lời và tiếp thu nhanh hơn hẳn. Trước đây em có đọc bao nhiêu sách cũng chẳng vào đầu được chữ nào. 」
「............ Quan trọng hơn. Chị là thủ lĩnh của cái đội quân trá hình này sao? 」
「Gần đúng thôi. Chị là...... ồ, đúng lúc lắm. 」 Sphere hướng mắt về phía cuối hành lang, anh cũng nhìn theo.
Phía trước có một người đàn ông đang dẫn đầu một nhóm người.
Hắn có thân hình lực lưỡng, khoảng cuối ba mươi tuổi. Trong bộ quân phục, hắn toát ra vẻ nghiêm nghị và bầu không khí của một quân nhân thực thụ, nhưng có một điểm kỳ lạ.
Hắn đang đeo kiếm.
Không phải loại kiếm nghi lễ dành cho cấp chỉ huy quân đội, mà là một thanh kỵ sĩ kiếm mang hơi thở thời đại.
「Ồ, ngài sở trưởng. 」 Trước lời chào hờ hững của Sphere, người đàn ông dừng bước, đáp lại với vẻ mặt không đổi sắc:
「Hamish. 」
「Chào ngài. 」 Sphere cúi chào, còn anh nghe thấy từ đó cũng lên tiếng:
「Hả? 」 Người đàn ông cau mày, còn người phụ nữ đứng phía sau hắn tiếp lời:
「Ngài sở trưởng. Cậu ấy là...... Norman, em trai của Sphere. 」 Anh nhận ra người đó.
Người phụ nữ mặc bộ đồ công sở đó...
「Ơ, Iris cũng ở đây à. 」
「Hự......! 」 Iris Norton méo mặt, nín thở rồi lảng tránh ánh mắt của anh.
Cô đứng sau người đàn ông được gọi là sở trưởng cùng với những người đàn ông mặc Âu phục khác.
Là người đi theo, thư ký, hay có lẽ là nhân tình chăng – anh suy nghĩ.
「Cô Hamish, đây là nhân sự bổ sung mà cô nói sao? Có dùng được không đấy? 」
「Chính vì thế tôi mới gọi em ấy từ Vương đô tới đây, thưa sở trưởng. 」
「Còn về chúng ta thì sao? 」
「Vẫn đang trong quá trình giải thích. Từ giờ tôi định truyền đạt lại cách thức làm việc của ngài sở trưởng cho em ấy. 」 Sphere nheo mắt cười, còn người đàn ông trừng mắt nhìn lại.
Sự giao thoa ánh mắt giữa hai người khiến những người xung quanh căng thẳng, nhưng...
「...... Chẳng thấy có chút bá khí nào cả, nhóc con. 」
「Vâng, xin lỗi ngài. 」 Chỉ có anh là thẫn thờ nhìn chị mình và người đàn ông đó.
「Nghe cho kỹ đây, Norman Hamish. Trách nhiệm của chúng ta là tấm khiên bảo vệ cuộc sống của những người lương thiện, là thanh kiếm tiêu diệt lũ quái vật đáng khinh bỉ. Đừng bao giờ quên điều đó. 」
「Ra vậy? Có vẻ trách nhiệm nặng nề nhỉ. 」 Anh chẳng hiểu người đàn ông này đang nói gì, vả lại anh cũng chưa được nghe tên của hắn.
Vì thế, anh tạm thời cứ gật đầu.
Trước phản ứng có phần hời hợt của anh, người đàn ông vẫn giữ vẻ nghiêm nghị, chìa tay phải ra.
「Christopher Bale. Sở trưởng chi nhánh Baldium của 『Tổ chức Cartesius』. Hãy nhớ lấy. Nếu sau này cậu muốn trở thành tường thành bảo vệ mọi người. 」 Vừa bắt tay Christopher, anh vừa thầm nghĩ.
Rốt cuộc là kiếm, khiên hay tường thành, là cái nào mới được chứ.
●
「Một người đàn ông cứng nhắc phải không? 」 Căn phòng Sphere dẫn anh tới khác hẳn với những nơi trước đó, nó đã được sắp xếp gọn gàng.
Trên kệ tường là những tệp hồ sơ và hộp đựng tài liệu xếp san sát.
Ở giữa là bàn làm việc, đối diện là một chiếc ghế dành cho khách.
Vừa bước vào phòng, trà đã được mang lên, hai chị em ngồi đối diện nhau.
「Trông có vẻ là một người nghiêm túc. 」
「Cũng là một người phiền phức nữa. Như ông ta đã tự giới thiệu, đó là sở trưởng của 『Tổ chức Cartesius』, nhưng chức danh đó mới chỉ được bổ nhiệm gần đây thôi. Việc chị không thể đến thăm em cũng là do những rắc rối xoay quanh chuyện đó đấy. 」
「Chị bị thua trong cuộc chiến tranh giành quyền lực à? 」
「Ồ, sắc bén đấy. 」 Anh chỉ định nói bừa thôi, nên hơi bất ngờ khi cô chấp nhận với vẻ mặt nghiêm túc.
「Chuyện đó là sao? 」
「Chị sẽ giải thích theo trình tự. Trước hết, câu chuyện về 《Dị nhân》 chị đã kể rồi phải không? Chúng ta xử lý chúng, nhưng vì chúng mang dị năng nên việc đối phó không hề dễ dàng. 」 Vì vậy:
「Tại 『Tổ chức Cartesius』, chúng tôi nuôi dưỡng những 《Dị nhân》 có thể sử dụng được và dùng chúng như vũ khí để đối phó với những 《Dị nhân》 khác. 」
「Dùng độc trị độc sao. 」 Lý lẽ đó anh có thể hiểu được. Nhưng điều khiến anh bận tâm là:
「Đã dùng? 」
「Phải. Hiện tại không còn con chó săn 《Dị nhân》 nào cả. Ba tháng trước, chúng mất kiểm soát, rồi một con định đi xử lý con kia lại thành ra bỏ trốn cùng nhau...... Thật là, cuộc đào tẩu của một Người lùn và một Kelpie, đến truyện cổ tích cũng chẳng thèm viết tới. 」
「Gì cơ? 」
「Không có gì. Tóm lại, cả hai 《Dị nhân》 đó đều đã bị xử lý, nhưng kết quả là chúng ta không còn 《Dị nhân》 nào trong tay. 『Tổ chức Cartesius』 chỉ sử dụng chúng làm công cụ từ 『Cấp bậc III』 trở lên thôi. 」 Theo lời Sphere, 《Dị nhân》 được chia theo cấp độ mạnh yếu và chủng loại.
Cấp bậc I là những kẻ mới thức tỉnh dị năng, Cấp bậc II là những kẻ đã định hình được năng lực và đặt tên cho nó, còn Cấp bậc III là những kẻ thông qua rèn luyện đã có thể ứng dụng và biến hóa dị năng.
Về chủng loại dị năng, chúng được chia thành bốn loại: 『Thể Tiềm Phục』, 『Thể Biến Mạo』, 『Thể Dật Đoạt』 và 『Thể Oai Khúc』.
「Chủ nhân của chúng cũng bị giết trong vụ phản bội đó, nên mọi chuyện rối tung lên. Nhân cơ hội đó, chị định đá văng sở trưởng tiền nhiệm xuống. Mọi chuyện ban đầu tiến triển rất thuận lợi, nhưng... 」
「Bị ngài Bale nẫng tay trên sao? 」 Sphere nhún vai gật đầu.
「Quả nhiên đối phương cao tay hơn. Chị và em cũng vậy, ông ta cũng xuất thân từ gia đình quân đội, đã nhanh tay dàn xếp với giới quý tộc ở Baldium tốt hơn chị để giành lấy ghế tân sở trưởng. Chị thì giữ vị trí quan chức thông tin, chuyên thu thập tin đồn về 《Dị nhân》 trong thành phố. Mà, cấp bậc đó cũng không tệ nên kết quả cũng ổn thỏa thôi. 」
「Ra vậy. Thế thì sao? Chị định bảo tôi đi ám sát ông ta à? 」
「Hả? Sao chị lại làm chuyện đó chứ. Thật khiếm nhã. Chị không định giết người để leo lên cao đâu. 」 Bị phản ứng như thể mình vừa nói điều gì đó cực kỳ xúc phạm, anh nghiêng đầu.
「Thế à. Vậy chị muốn tôi làm gì? 」
「Sở trưởng Bale nổi tiếng là kẻ ghét 《Dị nhân》. 」 Sphere cầm lấy quai tách trà, nói:
「Ông ta thuộc kiểu cứ là 《Dị nhân》 thì phải tiêu diệt sạch. Ông ta cũng phủ nhận cả cách thức nuôi dưỡng 《Dị nhân》 nữa. 」
「À...... hèn chi lại vũ trang như lúc nãy? 」
「Phải, ông ta định dùng vũ lực của tổ chức để tiêu diệt chúng chứ không cần nuôi 《Dị nhân》. 」
「Hừm. Vậy cũng...... chẳng phải tốt sao? Súng không giết được chúng à? Lũ 《Dị nhân》 ấy. 」
「Tùy trường hợp, nhưng nhìn chung là giết được. Chỉ có điều nếu làm vậy trong thành phố thì sẽ rất gây chú ý. 『Tổ chức Cartesius』 là tổ chức bí mật, và về mặt công khai thì 《Dị nhân》 không hề tồn tại. Hiện tại sở trưởng đang thương lượng với cảnh sát và chính quyền thành phố để được phép sử dụng vũ lực đối phó với 《Dị nhân》 trong phố. Chị cũng bị bắt phải tham gia vào việc đó, thật là phiền phức vô cùng. 」 Thở dài một tiếng, cô nhấp một ngụm trà.
Anh chỉ im lặng nhìn mặt nước trong tách trà.
「Vậy rốt cuộc chị muốn tôi làm gì? 」
「Cả sở trưởng và chị đều đang bận rộn với các công việc hành chính. Đội ngũ quân nhân, lính đánh thuê và lực lượng vũ trang mà sở trưởng chuẩn bị cũng vậy, họ không thể hành động cho đến khi chúng ta thương lượng xong. Vốn dĩ 《Dị nhân》 dùng để xử lý 《Dị nhân》 hiện không có, và chuyên gia đối phó với chúng là các chủ nhân cũng không còn ai. 」 Vì vậy, Sphere mỉm cười rạng rỡ.
「Cho đến khi vấn đề bên này được giải quyết─── em hãy đối phó với các 《Dị nhân》 giúp chị. 」 ● Trước lời của chị gái, anh bình thản đáp lại:
「Việc đó tôi có thể làm được không? 」
「Nếu là sự đảm bảo của Master Shin thì chắc chắn là ổn thôi. Hơn nữa, theo những gì chị đã xác nhận, các 《Dị nhân》 em cần đối phó hiện tại chỉ là 『Cấp bậc I』, nên chắc cũng ổn thỏa thôi. 」
「Ra vậy. 」 Anh rũ mắt:
「Tôi hiểu rồi. Tôi nên bắt đầu từ đâu? 」
「Tốt lắm. 」 Sphere mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một số tài liệu.
「Chị có bốn công việc muốn giao cho em. 」 Đầu tiên, một tờ tài liệu được đặt lên bàn.
「Tại học viện Evergrace, một ngôi trường danh tiếng ở Baldium, đang xảy ra tình trạng loạn thần tập thể...... nói vậy nghe cũng hơi kỳ lạ. Dù sao thì, học sinh của ngôi trường nơi con cái các gia đình giàu có – những người chống lưng cho 『Tổ chức Cartesius』 – đang có biểu hiện bất thường, nên chúng ta được yêu cầu nhanh chóng tìm ra nguyên nhân. Chị đã cử vài điệp viên thâm nhập vào trường nhưng họ vẫn chưa quay về. 」 Tờ thứ hai.
「Đánh nhau thì không hiếm, nhưng gần đây có một người phụ nữ đang dùng bạo lực thái quá đối với lũ du đãng và các băng đảng. Cô ta gây thương tích và phá hoại công trình với sức mạnh phi thường. Đây là dấu hiệu rõ ràng của một 《Dị nhân》. Nghe nói đó là con gái của lãnh chúa Rubyvath bỏ nhà đi, hiện đang làm thám tử để tìm kiếm ai đó. Vì việc lấy lòng lãnh chúa đó rất có lợi, nên em hãy vừa tìm cô con gái, vừa ngăn chặn cô thám tử đó lại. 」 Tờ thứ ba.
「Tại phố Hellkart, gần đây có tiếng gầm gừ và tiếng sủa của thú dữ, rộ lên tin đồn về quái vật khiến cư dân sợ hãi. Có vẻ là một 《Dị nhân》 thuộc 『Thể Biến Mạo』, tuy chưa có thương vong nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi. 」 Tờ thứ tư.
「Tại các khu chung cư trên phố Crescent đang xảy ra các vụ phát điên tập thể. Cư dân ở đó nói rằng những ký ức tồi tệ cứ lặp đi lặp lại trong đầu họ với mức độ khác nhau, có những người còn hôn mê bất tỉnh. Ngay cả việc tiếp cận cũng gây ra triệu chứng đó, nên thực tế vẫn chưa thể điều tra được gì nhiều. 」 Vậy là có bốn việc.
「Ưu tiên hàng đầu là vấn đề tại học viện Evergrace. Chị sẽ sắp xếp để em có thể vào trường, hãy bắt đầu từ đó. Ba việc còn lại độ ưu tiên không cao bằng, em có thể tùy ý điều tra và xử lý theo thứ tự mình muốn. 」
「Xử lý, nghĩa là sao? 」
「Tốt nhất là khống chế và bắt giữ để phục vụ nghiên cứu, nhưng giết chết cũng không sao. 」 Dù Sphere thản nhiên đưa ra lựa chọn giết chóc, anh cũng không hề ngạc nhiên.
「Ngoài ra, trong lực lượng cảnh sát cũng có những cộng tác viên của 『Tổ chức Cartesius』, sau khi xong việc ở Evergrace em có thể nhờ họ giúp sức. 」
「Ra vậy. Còn gì nữa không? 」
「Hừm, xem nào. 」 Sphere vừa suy nghĩ vừa nhìn lên trần nhà, rồi nói:
「Nghe nói nếu muốn khống chế hoặc bảo vệ chúng, có một mẹo nhỏ này. 」
「Hê, là gì vậy? 」 Trước những lời tiếp theo của chị gái, anh gật đầu.
「Nếu là vậy thì tôi của hiện tại chắc cũng làm được thôi. 」

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn