Chương 24: Mở đầu
Bakemono no kimi ni tsugu · Pard2749 · 32 chương · ~6 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Vol 4 Nhật ký của Norman Hamish ■■ tháng ■■ ngày Hôm nay thực sự là một ngày vất vả.
Vì số lượng người bị thương nặng sau trận chiến hai ngày trước quá nhiều, tôi gần như không chợp mắt để chăm sóc họ.
Đã vài tuần trôi qua kể từ khi tôi đến mặt trận phía Tây, nơi được coi là tàn khốc nhất tại chiến trường Bristen, nhưng tôi nghĩ chưa có chuỗi ngày nào kinh khủng như ba ngày vừa qua.
Tôi đã chẳng thể cứu được nhiều người, để họ phải ra đi ngay trước mắt và rồi bật khóc.
Dù là người xa lạ đi chăng nữa, việc chứng kiến một sinh mạng lụi tàn là điều thật khó để chấp nhận.
Với tư cách là một quân y tập sự, tôi mong mình có thể cứu giúp được dù chỉ thêm một người.
Một điều mệt mỏi không kém là việc lại bị mọi người trong tiểu đội trêu chọc.
Đúng là tôi đã khai gian tuổi, nói dối gia đình để ra chiến trường chỉ vì muốn trở thành người đàn ông xứng đáng với vị hôn thê của mình – Iris Norton, một người phụ nữ tuyệt vời, lớn tuổi hơn tôi, xinh đẹp, dịu dàng, thông minh và hoàn hảo về mọi mặt.
Đến giờ khi viết những dòng này ra, tôi thấy lý do đó thật ngu ngốc và đáng xấu hổ, nhưng điều khó chịu nhất là mỗi khi uống rượu, mọi người lại đem chuyện đó ra làm trò đùa.
Thầy dạy y thuật của tôi nói rằng đó là vì mọi người trong tiểu đội đã chấp nhận tôi, nhưng tôi thấy họ chỉ đang tận hưởng niềm vui khi trêu ghẹo mà thôi.
Tuy nhiên, đúng là so với lúc mới đến, tôi cảm thấy mọi người đã công nhận mình hơn.
Khi được họ bảo rằng nhờ có tôi mà họ đã giữ được mạng, tôi đã vô thức mà rơi nước mắt.
Những người trong đội còn dạy tôi cách sử dụng súng và chiến đấu tay đôi, họ bảo nếu muốn được phụ nữ công nhận thì phải làm như vậy.
Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ rằng đến đây là một quyết định đúng đắn.
Tôi cảm thấy cuộc sống ở đây trọn vẹn hơn nhiều so với việc bị đem ra so sánh với chị Sphere Hamish ở nhà.
Dù sao thì, nói những điều này ở chiến trường thì có hơi kỳ quặc.
Ngày mai, thầy nói sẽ dạy tôi thêm những kỹ thuật sơ cứu mới.
Thầy của tôi nhìn bề ngoài có vẻ lơ đễnh, nhưng thủ pháp trị liệu lại vô cùng thuần thục và kiến thức thì cực kỳ uyên bác.
Tôi rất kính trọng thầy.
Chiếc mũ thầy luôn đội, hay cả chiếc áo khoác chứa được vô vàn đồ vật của thầy trông cũng thật ngầu.
Tôi thực lòng mong muốn mình có thể trở thành một người lớn như vậy.
Hôm nay, tôi vẫn còn sống sót.
Hy vọng ngày mai, tôi, thầy, và tất cả mọi người trong đội đều sẽ không ai phải tử trận.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn