Chương 5: Bầu trời sao
Huyền Thoại Bất Tận Về Bậc Ẩn Sĩ · 1048596 · 22 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
1-100
"Ma thuật có lẽ là minh chứng duy nhất cho thấy thần linh từng hiện hữu trên thế giới này."
"Lịch sử ma thuật có thể truy nguyên từ cả ngàn năm trước, thuở đế quốc còn chưa thành lập. Khi ấy, loài người đang chịu cảnh nô dịch đã học được cách sử dụng ma thuật từ một nguồn gốc bí ẩn, để rồi từ đó đứng lên đấu tranh chống lại ách áp bức. Nhiều người tin rằng, chính các vị thần đã dẫn lối cho nhân loại, dùng những lời chỉ dẫn của mình để giúp họ giành lấy quyền làm chủ lục địa."
"Dù không còn tài liệu nào ghi chép về người đầu tiên biết sử dụng ma thuật, nhưng người có công lớn nhất trong việc truyền bá và phát triển nó chính là 'Hiền nhân' Reynard. Ngay cả những bậc vĩ nhân mang tước hiệu truyền thuyết khác cũng phải thừa nhận vị thế tiên phong của ông trong lĩnh vực này."
"Pháp sư đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử là một người vùng Evorby..."
"Bỏ qua, bỏ qua thôi, mấy thứ này đọc chẳng hiểu gì cả."
Guinevere đứng trên bàn viết, vừa lầm bầm tự nhủ vừa nhanh tay lật qua phần lớn nội dung giới thiệu về lịch sử ma thuật ở phần đầu cuốn sách. Đối với một kẻ ngoại đạo như cô, những kiến thức này hoàn toàn vượt quá tầm hiểu biết. Có lẽ cô phải đợi đến ngày mai, khi tên cai ngục mang những cuốn sách lịch sử của thế giới này tới, rồi kết hợp đọc cả hai thì mới mong hiểu được.
Những gì Guinevere thực sự muốn tìm hiểu nằm ở nửa sau của cuốn sách.
§ Cấu trúc của ma thuật Thực chất, nguồn năng lượng của ma thuật không xuất phát từ bên trong cơ thể con người, mà đến từ các nguyên tử ma thuật tồn tại trong bầu khí quyển. Các nguyên tử ma thuật liên kết với nhau theo một trật tự đặc biệt để tạo thành các phân tử ma thuật, và chính các phân tử này là nền tảng cấu thành nên phép thuật. Để kích hoạt một phép thuật, người sử dụng cần các phân tử ma thuật mang thuộc tính tương ứng sắp xếp lại với nhau.
Khi muốn triển khai một ma thuật bất kỳ, pháp sư phải thu thập đủ các phân tử mang thuộc tính của phép thuật đó, sau đó niệm "công thức ma thuật" để định hình vị trí cho chúng.
Ví dụ, nếu muốn thi triển phép "Vòi rồng nước" vốn cần chín nguyên tử ma thuật hệ nước cơ bản và ba nguyên tử ma thuật hệ gió cơ bản. Khi đó, pháp sư phải tìm kiếm các phân tử ma thuật hệ nước (được cấu tạo từ bốn nguyên tử nước và hai nguyên tử gió cơ bản) lơ lửng trong không trung, rồi dùng ba phân tử ma thuật hệ nước này để tạo nên phép "Vòi rồng nước".
Thế nhưng, phương pháp cấu thành này lại tồn tại một khuyết điểm nghiêm trọng. Do cấu trúc của phân tử và ma thuật là cố định, việc hao phí năng lượng là điều không thể tránh khỏi. Chẳng hạn với phép "Vòi rồng nước" kể trên, người thi triển sẽ lãng phí mất ba nguyên tử nước và ba nguyên tử gió. Hiện tượng này được giới pháp sư gọi là "sự thất thoát ma lực". Lượng nguyên tử ma thuật mà mỗi pháp sư có thể thu hút luôn có giới hạn, thế nên hiện tượng thất thoát ma lực này luôn là nỗi ám ảnh đối với họ.
Vì vậy, từ thuở xa xưa, các pháp sư đã không ngừng chỉnh sửa và sáng tạo ra những "công thức ma thuật" tối giản và hoàn mỹ hơn nhằm khắc phục triệt để vấn đề thất thoát ma lực này.
Thông thường, nhãn quan ma thuật của các pháp sư bình thường không thể nhìn thấy các nguyên tử ma thuật. Do đó, các pháp sư cổ đại luôn đau đầu lý giải về luồng ma lực thất thoát mỗi khi thi triển phép thuật. Mãi cho đến ngàn năm trước, một pháp sư vĩ đại đã phát hiện ra các phân tử ma thuật vốn được cấu thành từ các nguyên tử, từ đó vén bức màn bí ẩn của hiện tượng này.
Cũng chính vị pháp sư ấy đã tìm ra cấu trúc của hầu hết các phân tử ma thuật, nghiên cứu ra vô số công thức phép thuật và để lại kho tàng di sản vô giá cho thế hệ mai sau.
Vị pháp sư vĩ đại đó chính là người đồng hành của "Hiền nhân" Reynard, vị "Ẩn Sĩ" truyền thuyết tên P...
Thấy nội dung cuốn sách lại chuẩn bị sa đà vào phần lịch sử ma thuật, Guinevere dứt khoát lật trang để bỏ qua.
"Sao nghe cái trò ma thuật này giống hệt công thức hóa học thế nhỉ? Cứ lấy nguyên tử với phân tử đặc định liên kết lại để tạo ra một chất cụ thể." Guinevere lầm bầm đầy hiếu kỳ, rồi lật đến trang sách mà cô mong chờ nhất.
§ Cách thức thi triển ma thuật Là một người hiện đại, thật khó để Tần Lâm không cảm thấy phấn khích trước ma thuật – thứ năng lượng siêu nhiên vốn chỉ tồn tại trong các cuốn tiểu thuyết và thần thoại. Thể xác con người quá đỗi yếu ớt, và ma thuật chính là hiện thân cho khát vọng vĩ đại của nhân loại. Ai thuở thiếu thời mà chưa từng mơ mộng mình sẽ trở thành một pháp sư cơ chứ? Giờ đây, khi biết rằng giấc mơ thời niên thiếu ấy có cơ hội trở thành thực tế, thử hỏi có ai lại không rạo rực trong lòng?
Tần Lâm của quá khứ, hay chính là Guinevere của hiện tại, khẽ hít một hơi thật sâu. Cô mang theo lồng ngực đập rộn ràng mở ra chương tiếp theo.
Thế nhưng, dòng chữ đầu tiên của chương mới đã dội ngay một gáo nước lạnh vào sự háo hức của cô: – Thi triển ma thuật bắt buộc phải có vật dẫn ma thuật, nếu không sẽ không thể khai mở nhãn quan ma thuật.
"Chết tiệt!" Vừa đọc xong câu đầu tiên, Guinevere đã tức giận ném phăng cuốn sách ra xa.
Hóa ra lũ người kia yên tâm giao cuốn sách này cho mình là vì biết tỏng nếu không có vật dẫn thì có học cũng bằng thừa! Đúng là chỉ có tự sát mới giải thoát được thôi! Guinevere tức tối nằm bẹp xuống giường.
Nhưng chỉ một lát sau, cơn buồn chán lại ập đến. Cô đành lồm cồm bò dậy, nhặt cuốn Cơ sở Ma thuật dưới đất lên.
"Dù sao cũng chẳng có việc gì làm, cứ đọc tiếp xem sao." Guinevere thở dài, lật lại trang sách hướng dẫn cách thi triển ma thuật.
– Sau khi sở hữu vật dẫn ma thuật, pháp sư có thể truyền tinh thần lực của mình vào vật dẫn để khai mở nhãn quan ma thuật. Nhờ đó, họ có thể nhìn thấy các nguyên tử ma thuật lơ lửng trong không khí và thu hút chúng tập hợp lại trên vật dẫn.
Khi đã quan sát và thu thập đủ số lượng nguyên tử ma thuật cần thiết, pháp sư sẽ bắt đầu niệm công thức phép thuật, sắp xếp các nguyên tử và phân tử theo đúng trật tự để kích hoạt phép thuật.
Thời gian niệm chú dài hay ngắn phụ thuộc vào độ dài của công thức phép thuật cũng như mức độ thấu hiểu của pháp sư đối với công thức đó.
"Xem ra học làm pháp sư cũng gian nan đấy chứ, hèn gì trong mấy trò chơi điện tử, nhân vật pháp sư lúc nào cũng đòi hỏi chỉ số trí tuệ cực cao." Guinevere gãi đầu rồi khép cuốn sách lại.
Mà thôi, dù sao chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến mình, mình đến một món vật dẫn ma thuật còn chẳng có. Nghĩ bụng, cô nằm ngửa ra giường, nhắm mắt định đánh một giấc.
Sao con không thử xem sao?
"Hử?" Guinevere đầy hoài nghi mở mắt ra. Cô có cảm giác như vừa rồi có ai đó đang thì thầm bên tai mình, thế nhưng cái nhà tù quỷ quái này làm sao có kẻ nào lọt vào được cơ chứ.
Là ảo giác của mình sao... Hay là oan hồn của một phạm nhân nào đó từng bỏ mạng ở nơi này nhỉ? Càng nghĩ cô càng thấy khả năng này rất cao, bất giác rùng mình ớn lạnh khắp người.
Bị một phen hù dọa, cơn buồn ngủ của Guinevere cũng bay biến sạch. Cô lại mở cuốn Cơ sở Ma thuật ra lật xem. Phần lịch sử ma thuật trong sách được biên soạn vô cùng chi tiết, ghi chép lại cuộc đời của những đại pháp sư có đóng góp kiệt xuất cho sự phát triển của phép thuật. Những vị đại pháp sư ấy mỗi khi ra tay toàn là giết rồng, diệt cả quân đoàn, ma thuật trong tay họ đạt đến độ xuất thần nhập hóa, có thể dời non lấp bể dễ như chơi.
Những câu chuyện truyền kỳ ấy khiến cõi lòng cô không khỏi ngứa ngáy, khao khát được trải nghiệm thử một lần.
Thực sự rất muốn thử xem... cảm giác thi triển ma thuật sẽ như thế nào.
Ý nghĩ ấy vừa nhen nhóm đã bùng lên mạnh mẽ trong tâm trí Guinevere, không cách nào dập tắt được. Đôi tay cô vô thức lật trở lại trang sách hướng dẫn cách thi triển ma thuật.
"Cần truyền tinh thần lực vào vật dẫn ma thuật để khai mở nhãn quan..." Guinevere nhìn quanh phòng một lượt, rồi tiện tay vớ lấy cuốn hồ sơ phạm nhân để làm vật dẫn tạm thời.
Dù sao thì mình cũng chỉ thử cho biết cảm giác thôi mà, cô tự nhủ.
"Để xem nào, dẫn dắt tinh thần lực hướng về phía vật dẫn ma thuật, có thể sử dụng thêm thần chú hỗ trợ để tăng cường tinh thần lực..." Cuốn Cơ sở Ma thuật có ghi lại một câu thần chú giúp gia tăng tinh thần lực. Tuy nhiên, nó không được viết bằng ngôn ngữ phổ thông của thế giới này, mà dường như là một loại chữ cổ. May mắn thay, bên cạnh dòng chữ cổ có phần phiên âm bằng chữ viết hiện đại kèm theo lời giải nghĩa chi tiết."
'Khẩn cầu vị Thần nguyên bản của ma thuật, ban phước lành cho đôi mắt ta, và trao sự hòa hợp cho thân xác này' sao..." Guinevere lẩm nhẩm đọc thử câu thần chú cổ xưa một lượt, đồng thời tập trung toàn bộ tinh thần lực vào cuốn sách trong tay.
Không có bất kỳ phản ứng nào xảy ra.
"Biết ngay mà." Guinevere chán nản ném cuốn hồ sơ phạm nhân sang một bên. Những nhân vật chính xuyên không đến dị giới trong tiểu thuyết giả tưởng thường sở hữu thiên phú nghịch thiên bẩm sinh. Bị ảnh hưởng bởi những câu chuyện như thế nên vừa rồi cô cũng nảy sinh chút tâm lý cầu may. Giờ đây thực tế đã tát cho cô tỉnh mộng: thế giới nào thì cũng phải tuân theo quy luật khách quan của nó cả, tiểu thuyết quả thực chỉ là bịa đặt.
Guinevere vươn vai một cái thật dài rồi nhắm mắt nằm xuống giường, định bụng sẽ tiếp tục giấc ngủ còn dang dở.
Thế nhưng ngay khi vừa nhắm mắt chưa được bao lâu, cô bỗng cảm thấy không gian xung quanh có gì đó rất kỳ lạ. Dường như có những thực thể nào đó đang chuyển động xung quanh cô, tạo ra những làn gió mơn man, vô cùng nhẹ nhàng.
Không lẽ... thực sự có oan hồn của tù nhân thật sao?
Toàn thân Guinevere lập tức căng cứng như dây đàn, nhịp tim đập thình thịch liên hồi. Cô phải đấu tranh tư tưởng một hồi lâu mới dám hé mở đôi mắt của mình.
Để rồi ngay sau đó, đôi mắt cô cứ thế mở to dần, to đến mức hai mắt mỏi nhừ mà cô vẫn không nỡ chớp lấy một lần.
Những đốm sáng mờ ảo mang đủ màu sắc rực rỡ đang lơ lửng khắp căn phòng tối om, thắp sáng nơi này rực rỡ hơn bao giờ hết. Chúng khẽ khàng dịch chuyển, mỗi khi vô tình va chạm vào nhau lại tóe ra những tia sáng lấp lánh tuyệt đẹp.
Cảnh tượng ấy... tựa như một bầu trời đầy sao lộng lẫy ngay trước mắt cô.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn