Chương 72: Trận mai phục của người chơi
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~28 phút đọc · Tạo 30/07/2026
1 - 100 Demacia đã phát hiện ra ba đứa trẻ Tinh linh bị giam giữ bên trong ngục tối của cứ điểm Orc!
Ngay khi cậu ta tung ảnh chụp màn hình lên diễn đàn, toàn bộ cộng đồng người chơi gần như nổ tung chỉ trong một nốt nhạc.
Con người vốn là giống loài có cảm xúc vô cùng phong phú, luôn mang một lòng trắc ẩn tự nhiên đối với những kẻ yếu thế. Đồng thời, đại đa số mọi người đều không có sức đề kháng trước những sinh vật nhỏ nhắn, dễ thương. Mà những đứa trẻ Tinh linh này lại đáp ứng hoàn hảo mọi tiêu chuẩn đó.
Đôi mắt to tròn ngập tràn sự thuần khiết, làn da trắng ngần non nớt tưởng chừng như chỉ cần chạm nhẹ là có thể làm tổn thương và những đường nét gương mặt tuy chưa định hình hết nhưng tuyệt đối có thể gói gọn trong bốn chữ: Khuynh quốc khuynh thành.
Đã vậy, trên người bọn trẻ lại là bộ quần áo bẩn thỉu, thần sắc luôn vô thức lộ ra vẻ kinh hoàng và tuyệt vọng cùng sự đề phòng, xa lánh một cách bản năng. Ba đứa trẻ Tinh linh lúc này trông không khác gì ba chú mèo con tội nghiệp bị những tên côn đồ bắt nạt.
Trong một chớp mắt, lòng trắc ẩn của toàn bộ người chơi dâng lên như bão táp.
"Dễ... dễ thương quá. À không... đáng thương quá đi mất!"
"Dẫu biết chỉ là game thôi, nhưng cái biểu cảm tạo hình này đúng là phạm quy rồi!"
"Lũ Orc quá đáng lắm rồi nhé, dám cả gan động đến tộc Tinh linh cao quý và xinh đẹp của chúng ta! Kèo này xin một slot vác kiếm đi đồ sát!"
"Demacia, ông thần cứ ngoan ngoãn nằm im ở đó cho tôi, cấm sờ mó lung tung vào các bé đấy nhé!"
Demacia: "..."
"Đi đi đi! Anh em lên đường giải cứu đồng bào Tinh linh nào!"
"Tới đây! Tới đây!"
Từng người chơi vốn đã phấn khích vì nhận được nhiệm vụ ẩn nay lại càng thêm phần cuồng nhiệt.
Thông qua mạng lưới thần cảm, Eve kinh ngạc phát hiện ra số lượng người chơi tiếp nhận nhiệm vụ từ con số vài chục ban đầu đã nhanh chóng phình to lên đến hàng trăm người. Bọn họ nườm nượp xin gia nhập vào tổ đội của Demacia, bắt đầu tụm năm tụm ba hối hả hành quân về phía cứ điểm của đám Orc.
Và ngọn nguồn của làn sóng này không chỉ vì phần thưởng béo bở của nhiệm vụ, mà còn nhờ một tấm ảnh chụp màn hình chí mạng của Demacia.
Đến cuối cùng, Lý Mục thậm chí còn phải lập hẳn một phòng Voice Chat toàn server để trực tiếp đứng ra làm tổng chỉ huy, cốt để tránh cái cảnh đám game thủ húng chó rủ nhau lao lên như ong vỡ tổ làm hỏng hết chuyện đại sự.
"Cái đám cuồng Shota và Loli này..." Eve chỉ biết cạn lời lắc đầu ngán ngẩm.
. ……
Hoàng hôn dần buông xuống.
Tại khu vực biên giới phía đông nam của Khu Rừng Tinh Linh, bốn tên Orc cấp Hạ Vị Sắt đang sải bước hành quân xuyên rừng.
Trên tay bọn chúng đang khệ nệ khiêng xác của một con nai gió một sừng đã chết.
Đó là một loài ma thú thuộc cấp Hạ Vị Sắt, dòng máu của loài này mang tính dẫn ma lực cực kỳ mạnh, là nguyên liệu thuộc hàng cực phẩm chuyên dùng để sơn vẽ pháp trận. Tuy nhiên, loài ma thú này cực kỳ khó săn lùng. Bầy Orc đã phải trầy trật tốn bao công sức mới tóm gọn được một con.
Bọn chúng vừa đi vừa oanh tạc chém gió với nhau:
"Haiz, chẳng dễ dàng gì, để săn được một con này thôi mà ngốn mất mẹ nó cả ngày trời, không biết ngài tư tế có nổi trận lôi đình hay không đây."
"Chịu thôi, cái khu vực rừng rậm vùng này cằn cỗi sỏi đá bỏ mẹ."
"Mà tao bảo này, ngài tư tế có vẻ nôn nóng quá đà rồi thì phải, việc gì cứ phải vội vã thiết lập pháp trận để gọi điện kết nối với Phụ Thần ngay lúc này cơ chứ?"
"Hehe, cái đầu đất của mày thì biết cái gì. Đem cái bí mật này dâng lên báo cáo cho bộ lạc, thì cái phần thưởng húp được sao béo bở bằng việc trực tiếp tâu lên cho Thượng Thần Phụ Thân chứ?"
"Ngẫm lại cũng đúng."
Thế nhưng đang đi, tên Orc dẫn đầu bỗng nhiên khựng lại.
"Khoan đã!"
Sắc mặt gã trở nên vô cùng nghiêm trọng, dáo dác nhìn quanh quất hai bên đường:
"Có gì đó sai sai, cái xó này tự dưng yên ắng một cách đáng ngờ."
Dứt lời, gã lại khịt khịt mũi, hít hà vài hơi.
Trong một cái chớp mắt, sắc mặt gã biến dạng hoàn toàn:
"Toang rồi, có địch phục kích!"
Lời vừa dứt, nương theo một tiếng hét lớn "ĐẬP NÓ!", vô vàn những luồng ma lực cuồn cuộn khủng khiếp lập tức bùng nổ càn quét qua. Cầu lửa, Lưỡi dao gió, Sét đánh... trút xuống rào rào như mưa giông bão táp thẳng vào bọn chúng.
Bốn tên Orc ngay lập tức rơi vào trạng thái đứng hình. Bọn chúng cuống cuồng vứt tuột con mồi sang một bên, bắt đầu nhảy nhót né chiêu thục mạng. Nhưng dẫu có tài ba đến mấy, do mật độ chiêu thức dội xuống quá dày đặc, bọn chúng vẫn đen đủi dính chiêu, chỉ trong nháy mắt thân hình đã đầy rẫy vết thương máu me bê bết. Tên thê thảm nhất thậm chí còn bị một quả cầu lửa thổi bay mất một cánh tay tại chỗ.
Và còn chưa kịp định thần để phản công, lại thêm một tiếng gầm thét y hệt như đợt trước dội thẳng vào tai bọn chúng:
"XÔNG LÊN ANH EM ĐỒNG BÀO!"
Chỉ nghe thấy những tiếng sột soạt rầm rập vang lên, từ trong các bụi rậm xung quanh đột ngột nhảy tót ra hơn mười cái bóng dáng gầy gò cao ráo.
Ai nấy đều khoác trên mình những bộ trang bị lấp lánh hiệu ứng, mặt mũi tươi roi rói hớn hở như bắt được vàng, tay lăm lăm vũ khí gào rú "Ura!", "Xung phong!" điên cuồng lao bổ vào bọn chúng. Cái biểu cảm hầm hố trên mặt lũ Tinh linh đó trông không khác gì vừa chạm mặt kẻ thù giết cha đoạt vợ vậy.
Cái quái gì... Ở cái xó xỉnh này mọc đâu ra lắm Tinh linh thế này?!
Lũ tai dài này làm cách nào mà biết được bọn mình sẽ đi ngang qua đây mà mai phục sẵn cơ chứ?!
Nhìn bốn tên Orc đang ngơ ngác, khóe môi Lý Mục khẽ cong lên một nụ cười đắc ý. Cậu thuận tay triển khai một chiêu Thao Túng Dây Leo để khống chế mục tiêu, đồng thời hét lớn điều phối lệnh qua phòng Voice:
"Anh em đừng có dồn sát thương một phát chết luôn! Lũ quái này trâu bò lắm, tụi mình lấy lợi thế đông người cấu rỉa máu rỉa bọn nó từ từ thôi!"
Nói xong, cậu lại tinh ý bồi thêm một câu dặn dò:
"Nhớ né cái mặt tiền của tụi nó ra, đừng có vả vào mặt!"
Cậu đã dắt theo đám người chơi nằm vùng mai phục ở cái tọa độ này.
Từ rất lâu rồi.
Nhờ có sợi dây liên lạc từ Demacia, nhất cử nhất động của đám Orc đều nằm gọn trong lòng bàn tay của những người chơi. Mà một khi bầy Orc muốn vẽ bùa thiết lập pháp trận hiến tế, bọn chúng bắt buộc phải dắt díu nhau vào rừng đi săn ma thú để lấy máu tế.
Mà những loài ma thú đáp ứng được cái tiêu chuẩn khắt khe đó lại có địa bàn cư trú cách cứ điểm của bọn chúng một khoảng khá xa. Đặc biệt là con mồi chủ chốt - Nai gió một sừng, những người chơi lại tình cờ nắm rõ như lòng bàn tay cái bãi xuất hiện của loài này.
Thông qua tính năng chia sẻ bản đồ nhỏ của Demacia, Lý Mục phân tích và phán đoán ra được cái tọa độ này chính là tuyến đường độc đạo, lối về duy nhất của đám Orc. Thế nên cậu đã sớm dẫn quân đến đây cắm cọc ôm cây đợi thỏ.
Và giờ đây, thỏ đã sa bẫy.
Thực lực chiến đấu của tộc Orc quả thực rất đáng gờm. Mặc dù đám người chơi hiện tại cũng đã túc tắc lết lên được cấp Hạ Vị Sắt, nhưng kinh nghiệm thực chiến thì hiện tại khó có thể so sánh với chúng.
Tuy nhiên, bù lại, đám game thủ lại sở hữu cái đặc quyền không biết đau và sự bất tử. Một khi đã bật chế độ máu chó "thà chết không lùi" lao vào khô máu sòng phẳng, cái khí thế liều mạng đó lập tức đã dọa cho mấy tên Orc phải chùn tay, đánh đấm một cách vô cùng gò bó và vướng víu.
Nhưng dẫu vậy, vẫn có vài người chơi nhân phẩm kém đã phải đo sàn, ngã xuống ngay trong đợt va chạm đầu tiên.
Mỗi tội lượng người chơi tham bao vây lần này quá đông. Đám Orc dẫu có trâu bò chiến thần đến mấy, chung quy lại vẫn phải ngậm ngùi nếm mùi thất bại trước chiến thuật biển người. Những vết thương tứa máu trên người bọn chúng cứ thế tăng lên vèo vèo theo cấp số nhân.
Trong những kèo đấu mà thực lực hai bên chênh lệch không quá nhiều, hoặc đối phương chỉ nhỉnh hơn một chút đỉnh thì chiến thuật "lấy thịt đè người" luôn là chiêu thức tối thượng giúp đám người chơi lật kèo hủy diệt mọi đối thủ. Và họ cũng nghiễm nhiên trở thành nỗi ác mộng kinh hoàng nhất đối với bất kỳ kẻ địch nào lỡ dại va phải.
"Điên rồi! Cái lũ tai dài này chắc chắn là bị điên mẹ nó rồi!"
Chứng kiến cái bầy Tinh linh điên cuồng lao vào chiến đấu không màng sống chết trước mặt, bốn tên Orc rốt cuộc cũng biết sợ hãi là gì. Bọn chúng vừa luống cuống lùi bước phòng ngự, vừa gào thét lên vang dội:
"Bọn tao đầu hàng! Bọn tao xin đầu hàng! Bọn tao nguyện rời khỏi Khu Rừng Tinh Linh này ngay lập tức, làm ơn đừng có đánh nữa!"
Gào xong câu xin tha mạng này, khóe môi tên Orc cầm đầu khẽ nhếch lên một nụ cười nham hiểm. Đây chính là chiêu trò cứu mạng của bọn chúng. Giới săn nô lệ ai mà chẳng biết cái Tộc Tinh linh vốn nổi tiếng là lũ thánh mẫu cuồng hòa bình. Chỉ cần đối phương chịu cúi đầu nhận sai, cái đám tai dài đầu óc thẳng như ruột ngựa đó kiểu gì cũng sẽ mở lòng khoan hồng, không bao giờ ra tay tuyệt đường sống.
Đây là kinh nghiệm xương máu được đúc kết qua bao nhiêu năm trời đi săn bắt Tinh linh của bầy Orc, và lần nào đem ra xài cũng hiệu nghiệm vô cùng.
Thế nhưng đen đủi cho bọn chúng, lần này, đám Tinh linh trước mặt lại không có dấu hiệu gì là muốn hãm phanh dừng tay cả.
"Đầu hàng á? Hehe, bang hội của bọn tao đếch có chính sách thu nhận tù binh đâu. Các chú tốt nhất là nên ngoan ngoãn hóa thành Điểm cống hiến và EXP cúng dường cho anh em tụi tao đi!"
Đám người chơi cười khẩy "hắc hắc" đầy nham nhở, đòn tay tung ra lại càng thêm phần vũ bão và tàn nhẫn hơn.
"Máu tụi nó sắp cạn rồi anh em ơi!"
"Kill chết cụ tụi nó đi!"
"Ủi phẳng lũ Orc tà ác, giải cứu các em loli và shota nào!"
"Ura—!"
Nghe những tiếng gào thét quái dị của đám Tinh linh, nhìn thấu cái sát ý khát máu cuồn cuộn đang sục sôi trong đôi mắt đỏ ngầu của bọn họ, bốn tên Orc hoàn toàn hóa đá vì sững sờ.
Khoan đã?
Cái đám này... Bọn chúng thật sự muốn truy cùng diệt tận, giết sạch không chừa một mống sao?!
Cái giống loài Tinh linh thanh cao từ bao giờ lại trở nên khát máu và tàn bạo nhường này?
Trong một thoáng chốc, vài tên Orc bỗng cảm thấy một luồng ớn lạnh rợn gáy chạy dọc sống lưng. Toàn bộ thế giới quan và những hiểu biết định kiến về tộc Tinh linh của bọn chúng đã hoàn toàn sụp đỗ vỡ vụn chỉ trong một giây phút.
"Cái đám này... rốt cuộc có phải là Tinh linh không vậy!"
Nhìn những khuôn mặt vốn dĩ thanh tú tuyệt mỹ nay lại đang vặn vẹo, co giật vì phấn khích hò hét, những tên Orc lẩm bẩm trong miệng với vẻ không dám tin vào mắt mình.
Đám người chơi dĩ nhiên không thèm cho bọn chúng thời gian để đứng đó mà suy ngẫm triết lý cuộc đời. Tất cả đồng loạt kích hoạt toàn bộ kỹ năng, điên cuồng dồn sát thương tấn công dồn dập vào bầy Orc. Cứ mỗi người lên vung một đao, chém trúng một nhát là lập tức lùi lại nhường vị trí, người sau lập tức lao lên bọc lót thế chỗ. Sự phối hợp nhịp nhàng và chặt chẽ đến mức hoàn hảo.
Cuối cùng, tên Orc đầu tiên đã chạm giới hạn chịu đựng. Sau khi hứng trọn một nhát kiếm đâm xuyên qua lồng ngực, gã từ từ đổ sụp thân hình xuống đất.
Và ngay khi cái mạng đầu tiên bị hạ gục, khí thế của đám người chơi lại càng bùng nổ hừng hực hơn bao giờ hết. Chỉ trong một vài cái chớp mắt tiếp theo, những tên Orc còn lại cũng dần dần cạn kiệt thanh máu, không chống đỡ nổi nữa.
Chung cuộc, sau khi chấp nhận trả một cái giá khá chát là tám người chơi bị "bay màu" nộp mạng về thành, tên Orc cuối cùng cũng gục ngã dưới hàng trăm nhát đao chém loạn xạ của đám đông. Và ngay giây tiếp theo khi quái chết, một nhóm người chơi đã sốt sắng hùa nhau lao vào lột sạch quần áo trang bị trên xác quái, bắt đầu mở giao diện đổ xúc xắc tranh giành vật phẩm trang bị một cách cuồng nhiệt.
Lý Mục hoàn toàn không thèm tham gia vào cái phi vụ chia chác đó. Cậu đứng im lặng, chăm chú quan sát bốn cái xác đang nằm sõng soài trên vũng máu nhuộm đỏ cả một vùng đất, nét mặt vô cùng trầm ngâm và nghiêm trọng:
"Không thể ngờ nổi, thực lực chiến đấu của tộc Orc lại trâu bò đến cái mức độ này."
Chuyến mai phục lần này cậu đã cẩn thận tập hợp tận hai mươi bảy người chơi đã đạt cấp 11 trở lên tham chiến, vậy mà kết quả vẫn phải hứng chịu một con số thương vong đến nhường này.
Nên nhớ, đây mới chỉ là mấy con quái thuộc hàng creep tép riu cấp Hạ Vị Sắt thôi đấy!
Lý Mục không khỏi tặc lưỡi cảm thán, giữa một sinh vật có trí tuệ và cái đám ma thú ngoài hoang dã, thì cái trình độ thực chiến đúng là một trời một vực, không thể đem ra so sánh ngang hàng được.
Buông một tiếng thở dài thườn thượt, cậu quay sang gọi lớn một em gái Tinh linh đang đứng trong đội hình:
"Little Salty Cat, đến lúc rồi, mau triển khai kỹ năng Hóa trang thay hình đổi dạng cho đội của Cơm Hộp đi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn