Chương 16: Hơn cả một trò chơi
Game of the World Tree · Yuelian · 237 chương · ~34 phút đọc · Tạo 30/07/2026
1 - 100 Thời gian trong game đã trôi về chập tối chỉ trong chớp mắt.
Bên trong Khu Rừng Tinh Linh, những gốc cổ thụ cao chót vót với cành lá đan xen nhau rậm rạp che khuất đi những tia sáng xuyên xuống mặt đất.
Ánh hoàng hôn vàng rực rỡ len lỏi qua tán cây, hệt như những vì sao lấp lánh, tỏa ra một vầng hào quang dịu nhẹ mang đến cảm giác thanh bình khó tả.
Một điệu nhạc nhịp nhàng, du dương chầm chậm vang vọng khắp không gian, trong khi vài sợi dây leo đột nhiên trồi lên từ dưới đất, trườn đi tứ phía rồi siết chặt lấy một gốc cổ thụ cao lớn.
Lý Mục hạ pháp trượng bằng gỗ xuống, hít một hơi thật sâu rồi nói với những người đứng phía sau:
"Cố định xong rồi!"
"Ngon!
Dây Leo Trói Buộc đúng là một skill hữu dụng!"
"Giờ thì khỏi lo cái cây đổ đè bẹp dí chết người nữa rồi!"
"Haah… Demacia, ông nhọ vãi nồi luôn đấy người anh em. Đệch, sao lúc nào ông cũng đứng sai vị trí thế nhỉ? Rốt cuộc từ nãy giờ ông ngỏm củ tỏi mấy mạng rồi?"
"Cút mẹ đi!"
"Hahaha!"
Vài tinh linh khoác giáp vải lanh rầm rập xông lên, vung rìu gỗ bắt đầu băm chém vào thân cây cổ thụ.
"Mà nhắc mới nhớ, cái nhiệm vụ này ảo thật đấy… Ý tôi là, mặc dù Nữ Thần chính là Cây Thế Giới, nhưng ngài ấy lại bảo chúng ta đi chặt cây giống hệt ngài ấy…"
"Ai mà biết được? Chắc Nữ Thần đang ở cữ không được khỏe. Nhìn Cây Thế Giới héo hon thế kia cơ mà."
"Khu rừng này sinh sôi nảy nở tốt chán… Nữ Thần chắc sẽ không phiền nếu chúng ta chặt vài cái cây đâu nhỉ?"
"Trời ạ, ông đúng là thằng mọt game try-hard thứ thiệt."
"Chỉ là game thôi mà, đừng nghiêm túc quá làm gì."
"Ờ… Suýt nữa tôi quên mất đây là game đấy…"
Đám người chơi vừa phối hợp làm việc vừa buôn chuyện rôm rả.
Bọn họ chính là thành viên trong tổ đội của Lý Mục.
Sau khi cày xong cái nhiệm vụ đầu tiên, Lý Mục quyết định lập tổ đội với vài người chơi khác để làm việc cho hiệu quả.
Giữa tiếng hô hào "một, hai, ba" và tiếng chặt gỗ chan chát, cái cây cao lớn kia lại chao đảo. Nó bắt đầu rung lắc dữ dội khi bị khoét sâu quá nửa thân dưới, rồi từ từ nghiêng hẳn về một bên.
"Đẩy cùng lúc nào! Nhanh lên! Một! Hai! Ba…!"
"Đổ rồi! Nó đổ thật rồi!"
Hòa cùng tiếng reo hò ầm ĩ của đám đông, gốc cổ thụ khổng lồ rốt cuộc cũng đổ ầm xuống đất, cuộn lên một đám bụi mù mịt đồng thời làm một bầy chim gần đó giật mình bay tán loạn…
Đám tinh linh lại xông lên, vung rìu gỗ và xài mấy cái kỹ năng chặt chém hào nhoáng bổ cành cây ra thành nhiều khúc, trông điệu nghệ hệt như những tay tiều phu dạn dày kinh nghiệm.
"Cái cây này chắc đủ để tất cả chúng ta trả nhiệm vụ rồi nhỉ?"
Một người chơi vừa lau mồ hôi vừa hỏi bâng quơ.
"Dư sức. Cái cây này to vãi chưởng, tôi cá là chúng ta không thể khuân hết đống này trong một chuyến đâu."
Lý Mục vừa nói vừa cùng các thành viên trong tổ đội hè nhau nâng một khúc gỗ lên.
Đây đã là vòng nhiệm vụ thứ sáu Lý Mục cày cùng cái tổ đội này, và hiệu suất của họ cải thiện đáng kể sau mỗi lượt làm nhiệm vụ.
Chẳng biết từ lúc nào, Lý Mục đã cắm rễ trong game tròn một ngày trời, hay nói chính xác hơn, cậu đã dành gần như toàn bộ thời gian chỉ để đi đốn củi.
Cậu liếc nhìn bảng trạng thái và mỉm cười.
"Xong cái nhiệm vụ này chắc mình đủ exp up Cấp 5 rồi."
"Vãi cả đái! Đúng là game thủ chuyên nghiệp có khác!"
"Mẹ ơi, có pháp sư cày bừa ở đây rồi! Mới được có một ngày thôi phải không? Tính ra thời gian thực chắc mới tầm ba bốn tiếng, thế mà ông đã up Cấp 5 rồi á?"
"Hèn gì Tiểu Mục lại hot đến thế!"
Vài thành viên trong tổ đội nhìn cậu với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Lý Mục cười toe toét, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên khuôn mặt khi cậu giải thích: "Tôi ăn may thôi. Lúc làm nhiệm vụ đầu tiên, tôi tìm được một cây tuyết tùng xịn, thế là Alice thưởng thẳng cho 300 EXP."
"Uầy, nhân phẩm ông đỏ vãi chưởng!"
"Có phải cái cây vàng vàng ở ngay lối vào khu cắm trại không?"
Đám người xung quanh đỏ mắt vì ghen tị.
"Tuyệt vời! Đệt, sao số tôi lại đen thế nhỉ? Từ nãy giờ toàn vớ phải mấy cái nhiệm vụ quét dọn thần điện, exp bèo bọt vãi đái. Mãi mới bốc được nhiệm vụ thu thập gỗ thì lại bị cây đè bẹp chết mấy lần, exp vừa cày được rớt sạch sành sanh."
Tên người chơi có chữ 'Demacia' trên đầu tủi thân than vãn.
"Hahaha, ông đúng là gà mờ chính hiệu!"
"Lần đéo nào cũng bị cây đè chết, nói ở một khía cạnh nào đó thì đây cũng coi như là thiên phú đấy."
"Aha, ông có phải là cái thằng tồng ngồng lột sạch đồ ngay khi server vừa mở, rồi gạ gẫm con NPC Alice không? Ngầu bá cháy bọ chét, tôi nghĩ ông là thằng duy nhất chơi hệ văn hóa trong cái game này đấy."
"Demacia, độ hảo cảm của ông với Alice hiện tại là bao nhiêu rồi?"
Demacia mở bảng trạng thái, cuộn chuột xuống phần giao tiếp xã hội. Hai cái tai nhọn hoắt của hắn cụp xuống khi hắn đưa tay vò mái tóc bùng nổ của mình, lí nhí đáp:
"Âm… âm một trăm…"
"Đù má, hahaha!"
"Vãi cả lều, ông định làm tôi cười chết đấy à, hahaha!"
"Hehe, hèn chi ông toàn bốc phải nhiệm vụ rác, hahaha…"
"Không đâu, tôi nghĩ đơn giản là do nhân phẩm hắn thối quá thôi…"
Trong tiếng cười đùa rôm rả, nhóm người chơi hóa thân thành đội tiều phu này vui vẻ khuân gỗ trở về khu cắm trại dưới gốc Cây Thế Giới.
Khu vực ban đầu vốn được bao phủ bởi những bụi cây thấp, nhưng giờ đã được đám người chơi dọn dẹp sạch sẽ thành một khoảng sân rộng lớn. Hàng chục người chơi đang chia thành từng nhóm ba người, dùng đá vụn và gỗ vừa đốn được hì hục xây nhà xung quanh khu vực này.
Vài căn nhà gỗ thô sơ mang phong cách chắp vá đã bắt đầu thành hình, thậm chí một số tay thợ xây lão làng còn đang đổ móng cho những tòa nhà gỗ hai tầng.
Nhìn những công trình vừa mới mọc lên này, Demacia không kìm được mà phải cảm thán: "Mấy lão này tài thật! Làm sao mà họ xây được mấy cái nhà này trong thời gian ngắn thế nhỉ?"
"Tại bọn họ có kinh nghiệm từ trước! Hơn nữa vào game lại được dùng phép thuật, xài mấy cái kỹ năng đó thì tiến độ thi công phải gọi là cháy máy…"
Một người đứng hóng chuyện gần đó giải thích rồi nói thêm:
"Ông cứ nghĩ thế này đi: trong game chúng ta có cấp độ đúng không? Càng lên cấp cao, chúng ta càng học được nhiều skill, nhân vật sẽ mạnh hơn và mở khóa được nhiều trò để vọc vạch hơn."
"Tất nhiên, khâu thiết kế cũng quan trọng không kém."
Vừa nói, người đứng xem vừa chỉ tay về phía trung tâm công trường, nơi một nữ game thủ cao dong dỏng, tóc hồng, mặc áo choàng đang cầm một bản thiết kế làm từ vật liệu không xác định.
Cô nàng có vẻ như đang giám sát toàn bộ công trường khi chỉ trỏ, ra hiệu ra lệnh cho vài người chơi khác.
Tên người chơi 'HootyBird' (Chim Cú) trôi nổi trên đỉnh đầu cô.
"Thấy cô nàng tên HootyBird đằng kia không? Nghe đồn cô ấy là dân chuyên nghiệp thứ thiệt đấy. Hình như cô nàng đang học kỹ thuật xây dựng dân dụng ở một trường đại học danh tiếng ngoài đời, và cũng chính là người thiết kế mấy căn nhà ở đây. Chỉ nhờ cày mấy cái nhiệm vụ xây dựng này thôi mà cô ẻm sắp up Cấp 5 đến nơi rồi đấy…"
Lý Mục ngạc nhiên nhìn sang, âm thầm ghim cái tên "HootyBird" vào đầu.
Những người chơi khác cũng kinh ngạc không kém.
"Trời đất ơi, cô ẻm sắp Cấp 5 rồi á? Đù má, game mở chưa đầy một ngày mà mấy ba!"
"Ừ, nghe nói cô ấy tính thiết kế nguyên một thị trấn cùng với mấy người chơi có chuyên môn về quy hoạch đô thị và kiến trúc. Tôi còn nghe đồn cô ấy đã xin được giấy phép xây dựng từ chỗ Thánh nữ rồi cơ."
"Đỉnh vãi, quá tài năng!"
"Giá mà tôi cũng áp dụng được kiến thức ngoài đời vào trong game như cô ấy nhỉ…"
"Thế chuyên môn ngoài đời của ông là gì?"
"Ồ! Tôi hiểu rồi! Mục đích thực sự của mấy cái nhiệm vụ chúng ta phải cày chắc chắn là để xây dựng thị trấn đúng không?"
"Haha, thì chủ đề chính của Vương Quốc Tinh Linh là phục hưng Nền Văn Minh Tinh Linh mà! Nhưng đừng bảo là, chúng ta thực sự phải tự tay gạch đá xây dựng cả cái làng tân thủ luôn nhé?"
"Bọn dev game này lười đến thế là cùng?"
"Thằng đần này, ông đã bao giờ chơi mấy tựa game Xây dựng Đế chế (Empire-Building) chưa? Tự tay xây dựng mọi thứ từ con số không mới là đỉnh cao của nhập vai chứ!"
"Thật ra tôi thấy việc thiết kế mấy cái nhà lồng thẳng vào thân cây giống kiểu tinh linh truyền thống trong mấy bộ truyện fantasy kinh điển mới là nhập vai… nghĩ mà xem, đốn cây rồi xây mấy cái nhà chắp vá đủ thứ phong cách kiến trúc thế này trông 'mất chất' bỏ xừ."
"Hừm, khéo bọn dev có ẩn ý sâu xa gì đấy?"
"…"
Thực ra Eve chẳng rảnh mà suy nghĩ sâu xa đến thế.
Ưu tiên hàng đầu của cô là bảo toàn năng lượng và hấp thụ thần lực thông qua việc chuyển hóa sinh mệnh lực. Dù sao thì, việc giữ lại mạng sống vẫn quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác nên cô có phần bỏ bê việc thiết kế mấy cái tiểu tiết râu ria này.
Hơn nữa, cô không phải là một vị thần dựa vào đức tin, mà là một cổ thần trực tiếp thao túng sức mạnh của tự nhiên, vì vậy cô không cần phải tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc Thần tính của mình.
Người chơi cứ việc thoải mái đốn bao nhiêu cây tùy thích, cô còn chẳng thèm chớp mắt lấy một cái.
Xây dựng một thị trấn tân thủ…
Lý Mục trầm ngâm suy nghĩ trong khi lặng lẽ lắng nghe những cuộc thảo luận xung quanh.
Sau đó, cậu vác theo số gỗ thu hoạch được cùng đồng đội tiến vào trung tâm khu cắm trại.
Một đống lửa trại đã được đốt lên ở ngay giữa cứ địa, vài nhóm người chơi tụ tập quanh ngọn lửa, vừa nhấm nháp mấy loại trái cây hái được từ đâu đó vừa cười đùa rôm rả.
Trong khi đó, thánh nữ Alice đang đứng một bên, vẫn bận rộn tất bật kiểm tra và giao nhiệm vụ cho vài người chơi.
Để tiện di chuyển, cô đã buộc gọn mái tóc vàng dài thành kiểu đuôi ngựa cao. Cô trông có vẻ cực kỳ tập trung, phớt lờ cả những vết bụi bẩn và giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt, lung linh dưới ánh lửa bập bùng khiến cô trông càng thêm đáng yêu.
Tổ đội của Lý Mục tiến đến trước mặt thiếu nữ để báo cáo hoàn thành nhiệm vụ.
Alice ngẩng đầu lên nhìn tổ đội của họ, cụ thể là nhìn Lý Mục, đôi mắt cô sáng lên vẻ ngạc nhiên nhẹ.
"Ngươi lại hoàn thành thêm một nhiệm vụ nữa sao?"
Cô có ấn tượng rất sâu sắc với nam tinh linh này.
Mặc dù Kẻ Được Chọn này có vẻ ngoài lều khều và khá dè dặt, nhưng anh ta làm việc rất chăm chỉ, thậm chí còn tìm được cả loại gỗ Tuyết tùng quý hiếm.
Hơn thế nữa, anh ta còn rất lịch thiệp, trái ngược hoàn toàn với một số Kẻ Được Chọn thô lỗ hoặc vô liêm sỉ…
Nụ cười của Alice vụt tắt, cô hừ lạnh một tiếng khi nhìn thấy cái gã duy nhất có quả đầu đỏ chói lọi bùng nổ trong tổ đội.
Demacia rùng mình, lấm lét núp ra sau lưng Lý Mục. Có vẻ như thiếu nữ đã ghim chặt hắn vì cái tội cởi truồng và gạ gẫm cô.
Lý Mục tằng hắng giọng, kính cẩn thưa: "Thưa Thánh nữ Alice, chúng tôi đến để trả nhiệm vụ."
Alice chuyển dời ánh mắt về phía cậu, đôi mắt lại một lần nữa sáng lên khi nhìn thấy số gỗ họ mang về.
"Gỗ thông chất lượng cao!"
Sau đó, cô gật đầu với cả nhóm và nói: "Hãy đặt nó vào khu vực chứa gỗ. Nhiệm vụ của các ngươi đã hoàn thành."
Ngay khi cô vừa dứt lời, tất cả bọn họ đồng loạt nhận được âm thanh thông báo từ hệ thống, cả đám mừng rỡ reo hò.
Lý Mục sướng rơn khi thấy 150 EXP vừa được cộng vào thanh kinh nghiệm của mình.
Cuối cùng cậu cũng có thể up cấp thêm lần nữa!
Sau khi nói lời cảm ơn Alice, Lý Mục và tổ đội rời đi.
Dọc đường, đồng đội của cậu cứ xì xào bàn tán mãi:
"Mục ca, anh đỉnh vãi! Sao Alice có vẻ đối xử nhẹ nhàng với anh hơn thế?"
"Mục ca, độ hảo cảm của anh với Alice là bao nhiêu?"
Lý Mục hơi do dự một chút rồi đáp: "Cũng không cao lắm, mới được hai mươi điểm thôi."
Vừa nghe thấy con số này, mấy thành viên còn lại lập tức nổ tung.
"Ông bảo không cao lắm á? Thế là cao ngất ngưởng rồi cha nội! Tôi mới có hai điểm đây này!"
"Bro, hai điểm á? Thật luôn? Tôi bị âm điểm cmnr, mặc dù đã cố gắng vớt vát làm thân với ẻm đủ kiểu rồi."
"Dẹp mẹ đi. Đám còn lại bọn này cũng toàn âm điểm đây. Tôi đéo hiểu nổi cái game này… Đáng ra tình cảm của chúng ta với ẻm phải cao chót vót rồi chứ, tụi mình cày bao nhiêu cái nhiệm vụ cho ẻm, giống kiểu cắm cờ (flag) trong mấy game hẹn hò ấy? Thế mà Alice chẳng thèm cười với bọn này lấy một cái…"
"Tôi nghe nói mấy bạn nữ được cộng điểm hảo cảm cao hơn đấy."
"Hệ thống tính điểm hảo cảm của con game này ảo lòi quá… Hy vọng bọn dev sẽ ra bản vá (patch) sửa lại trong mấy bản update tới."
"Các ông nghĩ thế là bi đát á? Nghiêm túc luôn, mấy ông có thể than vãn như thế trong khi biết thừa tôi đang ôm quả tạ -100 điểm không?"
"Do ông tự rước họa vào thân thôi, đồ ngu. Ai bảo ông táy máy vuốt tóc người ta làm đéo gì?"
"Mục ca, bí quyết cưa cẩm Thánh nữ của anh là gì thế? Sao tôi làm mửa mật mỗi nhiệm vụ chỉ được cộng có đúng một điểm?"
Lý Mục không trả lời ngay. Cậu chỉ lững thững bước tới một gốc cây cụt, vỗ vỗ mông rồi ngồi phịch xuống.
Bầu trời lúc này đã tối hẳn, vô vàn vì sao đan bện vào nhau tạo thành những dải ngân hà kỳ vĩ và tráng lệ, lấp lánh nhấp nháy trên bầu trời cao vời vợi, đồng hành cùng vầng trăng sáng vằng vặc.
Lửa trại cháy bừng bừng, nổ lách tách từng hồi, ánh lửa hổ phách hắt lên nhuộm vàng cả một vùng không gian.
Vô số người chơi nãy giờ mải mê thu thập và gom củi nay đã ngưng tay, họ xúm lại quanh đống lửa, vừa nhấm nháp trái cây hái được trong rừng vừa trò chuyện cười đùa rôm rả với nhau.
Cũng có vài nhóm người chơi đang mở party nhảy múa quanh đống lửa trại. Họ ca hát nhảy múa bất chấp hình tượng. Thậm chí có gã còn tự chế ra một cái kèn túi (bagpipe) từ loại vật liệu lạ hoắc nào đó rồi thổi nhạc khuấy động không khí.
Cả khu cắm trại tràn ngập một bầu không khí vui tươi, rộn rã, cứ ngỡ như đang có một lễ hội thực sự diễn ra tại đây.
Nhìn ngắm tất cả những cảnh tượng này, Lý Mục gần như rơi vào trạng thái xuất thần.
Cậu nhặt một quả mọng màu xanh tím tình cờ nhặt được trên đường bỏ vào miệng.
Một thứ nước cốt trắng đục như sữa tràn ra khoang miệng khi cậu khẽ cắn, một vị ngọt lịm xen lẫn chút chua thanh lan tỏa khắp các nụ vị giác.
Một cơn gió đêm se lạnh nhẹ nhàng thổi qua khu rừng, làm đống lửa trại hắt ra những cái bóng dài ngoằn ngoèo khi luồng gió lướt qua.
Đám người chơi vẫn đang cười đùa vui vẻ như thể đang sống trong một giấc mơ.
Mọi thứ đều thật sạch sẽ và thuần khiết, như thể họ đang ở một nơi rất xa cách sự xấu xa, dơ bẩn của thế giới trần tục.
Lý Mục chỉ ngồi yên lặng trên gốc cây, phóng tầm mắt ngắm nhìn mọi thứ trước mặt với vẻ điềm tĩnh.
Cái cảm giác này thực sự quá đỗi tuyệt vời.
Khác xa với mọi tựa game cậu từng chơi trước đây, trò chơi này khiến Lý Mục cảm thấy như mình không phải đang chơi game, mà là đang tham gia một buổi dã ngoại cắm trại quy mô lớn cực kỳ thú vị ngoài đời thực.
Một nhóm người xa lạ, bỏ lại sau lưng sự hối hả, ồn ào của xã hội và những nỗi thất vọng của thế giới thực, đã tìm đến trò chơi này.
Để cùng nhau chơi đùa…
Để cùng nhau kề vai sát cánh…
Để cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc vui vẻ…
Tất cả những điều này có cảm giác giống như một giấc mơ siêu thực, nhưng đồng thời, lại đẹp đẽ đến mức khó tin, tựa như một ảo ảnh.
Một ảo ảnh mà có lẽ chỉ xuất hiện một lần trong đời.
Hít một hơi thật sâu, Lý Mục cảm nhận được một sự bình yên chưa từng có trong tâm hồn, cậu cảm thấy mọi muộn phiền như đang bị rửa trôi, giống như lớp bụi mờ tan biến dưới màn mưa ban mai.
Sau một lúc im lặng, rốt cuộc cậu cũng lên tiếng:
"Chắc là do tôi quá nhập tâm. Mấy ông không thấy thế giới này chân thực đến mức ngỡ ngàng sao, dù cho nó chỉ là một trò chơi?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn