Chương 70: Chương 68: Tất đen dễ rách
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Thay dép ở huyền quan, Sở U U vừa ngân nga vừa nhảy chân sáo vào bếp, thấy bà đang chuẩn bị bữa tối.
"Bà ơi, cháu về rồi. Tối nay ăn gì vậy?"
"Ừm, về rồi sao?" Bà lão ngoảnh đầu nhìn cô cháu gái đầy vẻ vui sướng.
"Đi chơi với bạn vui lắm à?"
Sở U U chớp mắt: "Không phải bạn, cháu làm quen với một người chị rất dịu dàng."
Ấn tượng Bách Mộng để lại cho Sở U U tốt hơn Bạch Mặc gấp vạn lần. Cô không hiểu tại sao tên khốn Bạch Mặc lại có một người chị dịu dàng, chu đáo, nhiệt tình và tốt bụng như vậy.
Cô còn hơi ngưỡng mộ.
"Làm quen bạn mới rồi à, tốt, tốt lắm." Bà lão vui mừng gật đầu, dùng khăn lau vết dầu trên tay, chậm rãi đi tới trước Sở U U. Bàn tay đầy nếp nhăn nhẹ nhàng vuốt đầu cô: "Bữa tối còn phải chờ một lúc, ra phòng khách xem tivi đi. Xong bà sẽ gọi."
"Hì hì, vâng." Sở U U thỏa mãn nheo mắt cười, sau đó xoay người tới phòng khách ngồi xuống sofa, cầm điều khiển bật tivi, tìm chương trình mình thích.
Hôm nay cũng không tính là lãng phí thời gian nhỉ? Tuy ban đầu bị Bạch Mặc gọi tới, cô rất không tình nguyện, nhưng đã làm quen người chị dịu dàng của cậu, Sở U U cảm thấy hôm nay không thiệt.
Điều duy nhất khiến cô khó hiểu là vẫn chưa biết tại sao Bạch Mặc bảo mình tới rạp phim điểm danh. Màn kịch đã hẹn chẳng lẽ chỉ là để cô trò chuyện, uống trà với Bách Mộng?
Nếu chỉ là chuyện ở mức độ ấy thì hoàn toàn có thể nói thẳng. Ai sẽ từ chối ở bên một người chị có tấm lòng rộng lớn như thế?
Trên tivi đang chiếu chương trình Sở U U yêu thích. Tâm trí cô nhanh chóng bị thu hút. Đúng lúc xem nhập thần, điện thoại trong túi rung lên, âm báo tiếng suối róc rách đặc biệt vang lên.
Sở U U theo bản năng cau mày, không muốn lấy điện thoại xem. Chắc chắn là trả lời tin nhắn mình gửi trước đó.
Yên lặng rất lâu, điện thoại không vang lần nữa. Trong lòng Sở U U ngứa ngáy bồn chồn, cuối cùng vẫn không nhịn được lấy ra, xem tin Bạch Mặc gửi.
"Cảm ơn chuyện buổi chiều. Tối đi ngủ nhớ đóng kỹ cửa nẻo."
Ừm? Ý gì?
Tại sao bảo mình đóng kỹ cửa nẻo? Câu trước câu sau hoàn toàn không liên quan, Sở U U nhìn mà đầy đầu mờ mịt, chẳng hiểu gì.
"Ý gì?" Cô gõ chữ hỏi. Tin nhắn chìm xuống biển, rất lâu không nhận được hồi âm.
Có bệnh à? (。•ˇ‸ˇ•。) Sở U U khó chịu cau mày. Tâm trạng vừa tốt lên, Bạch Mặc đã gửi một câu đố khiến cô hoang mang. Cảm giác cậu như cố ý hành hạ cô!
Tức giận tắt điện thoại, Sở U U hừ một tiếng. Cô cảm thấy gần đây mình hơi thần kinh, vì chuyện này mà đầu óc sắp bỏ hoang, suốt ngày nghĩ ngợi.
Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa. Chuyện đã kết thúc. Mình đã báo ơn xong, sau này sẽ không dính dáng gì tới cậu ta!
"U U, ăn cơm."
"Vâng, cháu tới ngay."
— Đêm sao.
Trên trời sao sáng lấm tấm. Vầng trăng trong từ núi đông mọc lên, chậm rãi leo lên màn đêm rực rỡ. Vài đám mây đen không biết lễ phép vây tới, bao quanh vầng trăng bạc. Nửa che nửa lộ, ánh trăng trở nên mông lung như mộng.
Bầu không khí trên trời mơ hồ vi diệu, giống hệt phòng tắm dưới ánh trăng.
Hơi nước ấm áp lượn lờ trong phòng. Nước còn sót ngưng tụ trên vòi sen, muốn rơi mà chưa rơi.
Trong giỏ quần áo trắng, quần áo nằm ngang dọc. Chiếc váy liền thân trắng bị một vật tròn nâng thành vòng cung. Một mảnh vải nhỏ màu trắng vắt trên mép giỏ, mơ hồ dính vệt nước.
Một tiếng "tí tách" vang lên, giọt nước rơi xuống. Trong phòng tắm yên tĩnh, nếu nghe kỹ có tiếng "phụt phụt" kỳ lạ. Tiếng rên thỉnh thoảng phá vỡ sự im lặng, tăng thêm phong vị khác thường cho âm thanh ấy.
Bạch Mặc ngồi trên bệ cạnh bồn tắm, lưng dựa vào tường gạch trắng ướt át. Miệng nhỏ hơi hé, khó nhịn thở dốc. Lòng bàn tay cậu đặt trên đầu Bách Mộng, từ đầu đến cuối không dùng sức.
Bách Mộng quỳ trên nền gạch ẩm ướt, ngẩng đầu thở phào. Trong đôi mắt nửa khép tràn đầy sắc xuân, chiếc lưỡi hồng liếm môi đỏ kiều diễm, gương mặt lộ vẻ thỏa mãn.
"Mặc Mặc, chúng ta ngâm tắm đi." Bách Mộng đứng lên, mở van xả nước vào bồn. Đợi nước gần tràn, cô nâng chân bước vào, ngồi xuống. Thân thể mềm mại, ấm áp như ngọc trắng ngâm trong nước ấm.
Hai khối tròn không chịu bị chôn vùi, nổi lên.
"Mặc Mặc, mau tới đây." Bách Mộng vẫy tay. Đầu óc Bạch Mặc vẫn hơi mơ hồ. Hiện giờ cậu mang dáng vẻ sống dở chết dở, tạm thời Bách Mộng sẽ không bắt nạt nữa.
Vắt ao bắt cá là không nên, phát triển bền vững mới là con đường đúng.
Ban đầu Bách Mộng lo mỗi ngày mỗi đêm đòi hỏi Bạch Mặc như vậy sẽ khiến dinh dưỡng của cậu không theo kịp. Nhưng cô kinh ngạc phát hiện chỉ cần cho cậu chút thời gian nghỉ, cậu sẽ lại hồi phục tinh thần, như thể mệt mỏi trước đó chưa từng tồn tại.
Vì vậy Bách Mộng đoán thể chất Bạch Mặc thật ra tốt ngang mình, chỉ là khi đối diện thế công như bão tố của cô vẫn hơi khó chịu đựng.
Bạch Mặc đứng dậy, cảm thấy bước chân hơi hư thoát. Cậu đi vào bồn ngồi xuống, tựa lưng lên người Bách Mộng.
"Mặc Mặc, bình thường em có rèn luyện ở trường không?"
"… Có."
Bạch Mặc rất mệt, trả lời ngắn gọn. Đương nhiên cậu có rèn luyện, nhưng không phải ở trường mà ở nhà. Mỗi lần vận động cùng Bách Mộng đều là thời khắc rèn luyện của cậu.
Ngâm tắm một lúc, Bạch Mặc hồi phục. Cậu đứng dậy rời phòng tắm, Bách Mộng chậm hơn một chút mới đi ra.
Quấn khăn tắm lên lầu, Bách Mộng không đi thẳng tới phòng Bạch Mặc, mà trở về phòng mình trước, lục trong tủ tìm tất đen.
"Mặc Mặc, chị vào nhé~" Cô nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, quấn khăn tắm bước vào. Bạch Mặc đang ngồi trên giường chờ đợi. Cậu hoàn toàn thay đổi vẻ uể oải trước đó, hai má hồng hào, tinh thần sung mãn như có thể nuốt một con hổ.
Bách Mộng phát hiện ánh mắt Bạch Mặc rơi lên chân mình. Trong đôi mắt sâu thẳm bùng lên ngọn lửa dục tham lam. Cậu giống một con sói dữ nhìn thấy món ngon, không che giấu lòng tham, như giây tiếp theo sẽ nhào tới.
Mặc Mặc thật sự thích tất đen.
Bách Mộng hiểu ý mỉm cười, đi tới bên giường, nâng chân đạp lên. Bàn chân nhỏ trắng hồng bọc trong tất đen giẫm thành một chỗ lõm trên đệm.
Lòng bàn tay men theo tất đen trên đùi sờ xuống bắp chân. Âm thanh như chà nhám vang trong phòng ngủ yên tĩnh. Bách Mộng dùng giọng quyến rũ lòng người nói: "Mặc Mặc, tất đen của chị là loại dễ xé~" Ngón tay nhéo tất trên bắp chân, Bách Mộng làm mẫu, xé ra một khe nhỏ.
Mắt Bạch Mặc lập tức nhìn thẳng. Cậu đột ngột đứng dậy, ôm Bách Mộng lên giường. Tiếng vải dệt bị xé rách vang lên.
Bách Mộng cười, hờn trách: "Mặc Mặc xấu xa, nhẹ một chút."
Màn đêm thướt tha. Vầng trăng sáng thoát khỏi mây đen quấn lấy, tháo khăn che mặt, để lộ dung nhan thật.
Ánh trăng trong trẻo rải xuống mặt đất. Hoa cúc thu trong gió đêm lay động, cánh hoa múa bay.
…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn