Chương 23: Chương 21: Như có kiến bò trên người
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Tại ngã tư đường, đèn giao thông nhấp nháy báo hiệu.
Chia tay Giang Mộ Tuyết xong, Bạch Mặc rút điện thoại trong túi ra xem giờ, sáu giờ mười phút.
Còn tận năm mươi phút nữa Bách Mộng mới đi làm về. Quãng thời gian này dư sức làm khối việc, nhưng với tình hình hiện tại thì lại chẳng có việc gì để làm.
Bước vào con hẻm, cảm giác bị dòm ngó lại ập đến. Bạch Mặc cúi gầm mặt, rảo bước thật nhanh băng qua con hẻm.
Về đến nhà, sau khi thay giày ở huyền quan, Bạch Mặc đi thẳng lên phòng ngủ trên tầng hai và kéo kín rèm cửa lại. Hôm qua cậu quên mất vụ này, kẻ đó sẽ rình mò qua khe rèm cửa.
Bách Mộng chưa về, mẹ thì đi công tác xa, căn nhà vắng tanh như chùa bà Đanh. Tuy nhiên, Bạch Mặc lại cực kỳ khoái sự yên tĩnh này, thế giới của riêng mình, muốn làm gì thì làm.
Nếu là lúc trước, Bạch Mặc chắc chắn sẽ bật máy tính cày game đến quên ngày tháng. Nhưng giờ đây, cậu phải ngoan ngoãn ngồi vào bàn làm bài tập và ôn bài.
Chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa là bài kiểm tra phụ ập tới, đành trông cậy cả vào sức mạnh của [Tiềm năng: 10] xem thần thánh cỡ nào.
Quẳng chiếc cặp lên ghế, Bạch Mặc đến trước giá sách mò mẫm, cuốn "Truyện tranh người lớn" vẫn nằm yên ở đó.
Ngồi vào bàn học, Bạch Mặc lôi một đống sách giáo khoa và vở bài tập ra, cầm cây bút bi đen lên và bắt đầu cắm mặt cắm mũi cày cuốc đến mờ mịt đất trời.
Trong phòng chỉ còn vang lên tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy.
"Sẹt sẹt sẹt ——" Bút bi tắt mực không viết ra chữ nữa, Bạch Mặc sững người, vẩy vẩy thật mạnh, di di lên giấy nháp vài đường nhưng chẳng nặn ra được hột mực nào.
Đưa tay dụi đôi mắt cay xè, Bạch Mặc ngoái đầu nhìn ra ngoài, trời đã tối mịt từ bao giờ. Cậu đứng dậy xuống nhà, mở tủ lạnh lôi một bịch sữa óc chó hồng táo ra để bổ máu bổ não.
Nhìn đồng hồ trên điện thoại, Bách Mộng sắp về đến nơi rồi, Bạch Mặc ra phòng khách ngồi đợi.
Chẳng bao lâu sau, tiếng "Cạch" mở khóa vang lên, Bách Mộng xách một túi to tướng đựng đầy nguyên liệu nấu ăn về nhà.
"Chị Bách Mộng, mừng chị về nhà."
"Mặc Mặc, chị về rồi đây."
Bạch Mặc ra tận huyền quan đón, nhân lúc cô đang thay giày thì xách luôn túi đồ ăn đem vào gian bếp nhỏ.
"Mặc Mặc, cơm tối xong ngay đây, em đợi một lát nhé."
Bách Mộng vào nhà vệ sinh rửa mặt trước, sau đó vào bếp đeo tạp dề, hóa thân thành người vợ hiền dâu thảo.
Bạch Mặc "Vâng" một tiếng, không quay ra ghế sofa ngồi đợi mà trở về phòng ngủ, ngồi vào bàn học tiếp tục đọc sách.
Ăn tối xong xuôi thì đồng hồ đã điểm hơn tám giờ. Về phòng, Bạch Mặc sực nhớ ra cuộc hẹn gọi video với Giang Mộ Tuyết, bèn bấm gọi, đầu dây bên kia bắt máy chỉ trong một nốt nhạc.
Giang Mộ Tuyết chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi ngủ màu trắng. Bạch Mặc tinh ý nhận ra bộ đồ ngủ của cô đã khác so với lần trước. Lần trước là dáng rộng thùng thình che khuất đường cong, lần này lại là dáng ôm body, phô bày trọn vẹn vóc dáng đồng hồ cát nóng bỏng của cô.
Chiếc áo đóng cúc chật căng, tuy chưa đến mức đứt cúc nhưng cũng đủ làm bung khe hở giữa các cúc áo. Vòng ba đầy đặn tì lên đôi chân trắng nõn, mềm mại rung rinh như sóng nước.
Hôm qua lúc gọi video, Giang Mộ Tuyết cầm điện thoại trên tay nên chỉ thấy được khuôn mặt và nửa thân trên. Hôm nay, cô xuất hiện trọn vẹn trong khung hình, ngồi ngay ngắn đoan trang, khoe trọn vẻ gợi cảm và xinh đẹp trước mắt Bạch Mặc.
Giang Mộ Tuyết ngồi đối diện ống kính, Bạch Mặc thấp thoáng thấy được chiếc quần lót màu trắng lấp ló dưới vạt áo ngủ.
Ái chà... Có sự chuẩn bị kỹ càng đây.
"Mặc ca ca, buổi tối vui vẻ."
"Buổi tối vui vẻ, em ăn cơm chưa?"
"Dạ rồi."
"Làm bài tập xong chưa?"
"Dạ rồi."
"Ừm." Bạch Mặc gật gù, không nói thêm gì nữa. Khoản bắt chuyện tán gẫu cậu dở tệ, huống hồ đối phương lại là một mỹ nữ. Nếu là con trai thì chí ít còn lôi chuyện game gủng ra chém gió được, chứ với Giang Mộ Tuyết thì... Bạch Mặc bí đề tài toàn tập.
Bạch Mặc không lên tiếng, Giang Mộ Tuyết bắt đầu tuôn một tràng kể lể chuyện trên trường hôm nay. Thầy nào phạt bạn nào, trong giờ học có vụ gì hay ho, và cả mấy lời đồn đại ly kỳ chốn học đường.
Nhắc đến mấy lời đồn đại, dạo này trong trường đang rộ lên phong trào bàn tán xôn xao. Giang Mộ Tuyết chỉ ngồi yên làm bài tập mà cũng nghe được cơ man nào là chuyện. Nào là nhà vệ sinh bỏ hoang ở tòa nhà phía Bắc cứ đêm xuống lại văng vẳng tiếng nữ sinh khóc lóc tỉ tê. Nào là cầu thang dẫn lên sân thượng tòa nhà phía Bắc, chỉ cần khắc tên hai người lên bậc thang thứ mười ba, những đôi bạn đã tuyệt giao muốn làm hòa sẽ biến mất không dấu vết.
Bạch Mặc chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng ậm ừ đáp lại để Giang Mộ Tuyết biết cậu vẫn đang theo dõi câu chuyện.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, Bạch Mặc ngoài mấy câu hỏi han lúc đầu ra thì chẳng hó hé gì thêm.
Ở đầu dây bên kia, Giang Mộ Tuyết như biến thành một người khác, bắn rap liên thanh không thèm thở.
Bạch Mặc tủm tỉm cười dán mắt vào màn hình. Có những lúc mải mê kể chuyện, Giang Mộ Tuyết hơi rướn người lên, chiếc quần lót màu trắng thoắt ẩn thoắt hiện, cặp đùi trắng hồng mướt mát như ly sữa tươi quyện si-rô hoa hồng.
Tiếng bước chân lộp cộp vang lên từ cầu thang, Bạch Mặc cắt ngang tràng giang đại hải của Giang Mộ Tuyết: "Anh đi tắm đây."
Giọng Giang Mộ Tuyết im bặt như bị ai bấm nút dừng, khựng lại một giây rồi cô nói: "Vâng, Mặc ca ca tạm biệt."
"Ừm, tạm biệt." Không vội cúp máy, Bạch Mặc hạ giọng thì thầm: "Lần sau gọi video nhớ mặc quần vào nhé, quần tất cũng được."
Giang Mộ Tuyết ngẩn tò te, tưởng Bạch Mặc chê mình không mặc quần là vô duyên, chưa kịp xấu hổ thì lại nghe Bạch Mặc tiếp lời: "Anh thích em mặc tất đen hơn là để chân trần."
"!?"
Mặt Giang Mộ Tuyết đỏ lựng, cô ngượng ngùng chớp chớp mắt, hiểu ra ẩn ý của Bạch Mặc.
—— Hóa ra Mặc ca ca không phải đang mắng mình, mà là thích đôi chân của mình.
"Mặc ca ca, em biết rồi ạ." Giang Mộ Tuyết gật đầu, lí nhí đáp, tiếng nhỏ như muỗi kêu.
...
Tắt điện thoại, Giang Mộ Tuyết nằm phịch xuống giường, hai tay ôm ghì trước ngực, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài. Cô úp mặt xuống, người cuộn tròn như khúc gỗ lăn lộn lung tung trên giường.
Mình biểu hiện có tốt không nhỉ?
Nói nhiều thế này, Mặc ca ca có thấy phiền không ta?
Giang Mộ Tuyết giơ bàn tay lên, nhìn những dòng chữ lí nhí bé bằng con kiến viết chằng chịt trong lòng bàn tay. Đây đều là những chủ đề cô đã chuẩn bị sẵn để có cớ kéo dài cuộc trò chuyện, không để không khí bị trùng xuống.
Việc không mặc quần ngủ cũng là quyết định táo bạo nhất thời của cô, không ngờ lại mang đến hiệu quả bất ngờ.
Thì ra Mặc ca ca thích tất đen.
Giang Mộ Tuyết bật dậy khỏi giường, lục lọi tủ quần áo lấy ra đủ thể loại tất đen: tất đùi, tất lửng, tất liền quần, tất qua đầu gối, tất ren, tất lưới...
Cô dọn toàn bộ đống tất đen sang một ngăn tủ riêng cho dễ lấy.
Sắp xếp xong xuôi, cô lôi một đôi tất đen qua đầu gối ra diện thử, cầm điện thoại chụp liền mấy tấm hình khoe đôi chân nuột nà.
Ngón tay lơ lửng trên nút "Gửi" mãi không chịu hạ xuống, mặt Giang Mộ Tuyết nóng hầm hập.
T-thôi bỏ đi.
Đợi mai xem thái độ của Mặc ca ca thế nào rồi gửi cũng chưa muộn.
Nghĩ vậy, cô xóa phéng mấy bức ảnh vừa chụp.
...
Bước ra khỏi phòng tắm, Bạch Mặc thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay Bách Mộng không giở chứng làm trò gì kỳ quặc, chỉ tắm rửa kỳ cọ lưng bình thường. Những trò kích thích ấy không thể ngày nào cũng làm được, thân thể chịu sao thấu.
Bạch Mặc chỉ là người trần mắt thịt, đâu phải mấy nam chính lai Super Saiyan trong tiểu thuyết, có thể quần quật đến đất trời chao đảo, vắt kiệt tinh lực không biết mệt.
Về phòng, Bạch Mặc ngồi vào bàn học, khẽ thở dài một tiếng, trong lòng có chút tiếc nuối.
Mấy trò đó, nếm thử một lần là dễ nghiện lắm.
Cầm điện thoại lên xem, Giang Mộ Tuyết đã nhắn tin chúc ngủ ngon.
Gõ chữ trả lời xong, Bạch Mặc quẳng điện thoại sang một bên, mở sách giáo khoa bắt đầu màn "tụng kinh" đêm khuya.
Thả hồn vào biển kiến thức, gạt bỏ mọi muộn phiền thế tục, thời gian lặng lẽ trôi qua kẽ tay.
Ở phòng bên cạnh, Bách Mộng đeo kính ngồi trước bàn làm việc, mười ngón tay thoăn thoắt gõ phím lạch cạch không ngớt. Viết xong báo cáo, cô vươn vai thư giãn gân cốt rồi ngả lưng ra sau ghế.
"Muộn thế này rồi sao?" Kim đồng hồ treo tường đã chỉ qua con số mười hai. Bách Mộng gập laptop, tháo kính, đứng dậy ra khỏi phòng và tiến bước đến cửa phòng Bạch Mặc.
Thấy trong phòng vẫn hắt ra ánh đèn, Bách Mộng ngạc nhiên thầm nghĩ: "Mặc Mặc vẫn chưa ngủ sao?"
Nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, thấy Bạch Mặc đang cắm cúi viết lấy viết để trên bàn học, cô rón rén tiến lại gần.
Bạch Mặc đang đeo tai nghe cắm vào điện thoại nghe nhạc nên không hề hay biết Bách Mộng bước vào. Đột nhiên cảm nhận được một thứ mềm mại chạm vào sau gáy, Bạch Mặc giật bắn mình ngẩng phắt đầu lên, cộc một cú trời giáng vào cằm Bách Mộng.
"Ui da..."
"Á..."
Hai tiếng kêu đau đớn đồng thanh cất lên. Bạch Mặc vừa xoa đầu vừa quay lại nhìn Bách Mộng đang ôm cằm, môi hơi nhợt đi. Cậu vội tháo tai nghe đứng phắt dậy, lo lắng hỏi: "Chị Bách Mộng, chị có sao không?"
"Chị không sao, em đừng lo." Bách Mộng vừa xoa cằm vừa cười lắc đầu.
"E-Em xin lỗi, em không cố ý."
"Chị mới là người phải xin lỗi chứ, làm em giật mình rồi." Nét mặt Bách Mộng dịu dàng, đôi môi nhợt nhạt cũng nhanh chóng lấy lại sắc hồng. Liếc nhìn xấp giấy nháp chằng chịt ký hiệu toán học và cuốn sách bài tập đang mở toang trên bàn, cô hỏi: "Khuya thế này rồi em còn học bài à?"
"À vâng, sắp thi đến nơi rồi, em phải ôn lại kiến thức cũ một chút." Bạch Mặc ngượng ngùng gãi đầu gãi tai, cậu nào dám thú nhận là mình đang học kiến thức mới chứ đâu phải ôn bài cũ.
"Mười hai giờ hơn rồi, hôm nay học đến đây thôi, đi ngủ đi em." Giọng Bách Mộng thoáng chút nghiêm khắc.
Bạch Mặc với lấy điện thoại xem giờ, mười hai giờ mười bảy phút.
Chà... Muộn thế rồi cơ à?
Thì ra lúc mải mê học hành, thời gian cũng trôi nhanh vun vút như vậy.
Trước kia, Bạch Mặc chỉ trải nghiệm cảm giác thời gian trôi nhanh lúc chơi game thôi, rõ ràng tự nhủ "Thắng ván này rồi nghỉ", ngoảnh đi ngoảnh lại trời đã sáng bạch.
"Em ngủ ngay đây." Xoay người thu dọn sách vở nhét hết vào cặp, Bạch Mặc tắt đèn bàn học rồi quay sang nhìn Bách Mộng: "Chị Bách Mộng, em đi ngủ đây."
"Ừm." Bách Mộng khẽ gật đầu, rất tự nhiên ngả lưng xuống giường Bạch Mặc, kéo chăn đắp ngang người rồi vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, giục: "Ngủ thôi."
Tim Bạch Mặc hẫng một nhịp, hai má ửng hồng, động tác có chút cứng ngắc khi nằm xuống giường.
Bách Mộng đắp chăn cẩn thận rồi vươn tay tắt đèn phòng.
Căn phòng chìm vào bóng tối đen đặc. Một luồng lực mềm mại truyền tới, Bạch Mặc nhận ra eo mình đã bị vòng tay ai đó ôm chặt, đầu vùi sâu vào một bầu ngực êm ái, bên tai vang lên giọng nói ngọt ngào nũng nịu: "Ngủ ngon nhé, Mặc Mặc."
Tim đập như đánh trống trận, trong bóng tối, Bạch Mặc khẽ khàng đáp lời: "Vâng... chúc chị Bách Mộng ngủ ngon."
Lắng nghe tiếng thở đều đều của người bên cạnh, Bạch Mặc dần lấy lại bình tĩnh.
Cũng đâu phải lần đầu ôm nhau ngủ, có gì mà phải căng thẳng thế nhỉ?
Bạch Mặc nhắm mắt lại, cố gắng thả lỏng đầu óc. Thật trớ trêu, thay vì những hình ảnh "xôi thịt" gợi cảm, trong đầu cậu lại toàn nhảy nhót mấy ký hiệu toán học loằng ngoằng, bay lượn như tụng bùa chú, đuổi mãi không chịu đi.
Bạch Mặc sực nhớ ra mình vẫn còn một bài toán chưa giải xong, cậu mở choàng mắt, bứt rứt không yên.
Bài toán đó... bước tiếp theo phải làm thế nào nhỉ?
Bạch Mặc tính nhẩm trong đầu, rất nhanh đã tìm ra hướng giải quyết. Khi đã có manh mối, khao khát được viết ra và giải đáp trọn vẹn lại trỗi dậy mãnh liệt. Liếc nhìn Bách Mộng đang nằm bên cạnh, vòng eo bị cô ôm chặt cứng ngắc, cậu không thể cựa quậy được.
Không thể ngồi dậy làm bài, Bạch Mặc bứt rứt vô cùng, cảm giác ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến bò khắp người.
"Chị Bách Mộng?" Bạch Mặc khẽ gọi dò la.
"Ưm... Mặc Mặc, sao thế em?"
Bách Mộng đã mơ màng sắp ngủ, giọng nói lười biếng.
"Em muốn đi vệ sinh một lát."
"Ừm... đi nhanh rồi về nhé."
Bách Mộng bám dính lấy Bạch Mặc như một đứa trẻ, miễn cưỡng buông tay.
"Em biết rồi." Đáp nhỏ một câu, Bạch Mặc vội vàng leo xuống giường chạy tuột xuống nhà. Tìm được giấy bút ở phòng khách, cậu cắm cúi viết lia lịa không ngừng nghỉ. Sau khi chốt được đáp án cuối cùng, Bạch Mặc ngả lưng ra sofa thở phào nhẹ nhõm.
Phù~ Nhẹ cả người.
Tháo gỡ được khúc mắc trong lòng, cảm giác thoải mái không bút nào tả xiết.
Uống ngụm nước, Bạch Mặc đủng đỉnh quay lại phòng ngủ, mò mẫm nằm xuống giường. Ngay lập tức, thân thể mềm mại kia lại quấn lấy cậu.
Bạch Mặc xoay người, nương theo ánh trăng bàng bạc ngắm nhìn Bách Mộng. Khuôn mặt tinh xảo của cô như được phủ một lớp voan mỏng bằng ánh trăng. Cậu đưa tay ôm lấy eo cô, vùi mặt vào giữa rãnh ngực sâu hun hút.
"Ưm... Mặc Mặc."
Trong cơn ngái ngủ, Bách Mộng siết chặt vòng tay ôm lấy Bạch Mặc hơn nữa.
Đắm chìm trong chốn dịu dàng, những ký hiệu toán học bay nhảy trong đầu cuối cùng cũng chịu nằm im và tan biến dần.
"Một ngày dài thật đấy."
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cơn buồn ngủ đã kéo đến ồ ạt. Bạch Mặc ôm chặt "chiếc gối ôm" của mình, chìm vào giấc ngủ say sưa.
Trăng đậu trên ngọn cây, muôn ngàn vì sao lấp lánh.
Đêm tĩnh mịch, không một tiếng động.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn