Chương 61: Chương 59: Giúp ta kéo khoá
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Cái này, cái này, cái này, đều muốn!"
Bách Mộng hào phóng lấy thẻ ngân hàng chuẩn bị thanh toán. Bạch Mặc ôm cô lại: "Đừng, chị Bách Mộng, nhiều quá. Một hai chiếc là được rồi, lát nữa còn phải mua quần áo cho chị."
"Ưm… cũng đúng." Bách Mộng bình tĩnh lại. Tuy không thiếu tiền nhưng cũng không nên tiêu bừa, thật ra quần áo trong nhà đã khá nhiều. Cô hỏi: "Vậy Mặc Mặc muốn mua mấy chiếc nào?"
"Cái này a."
Bạch Mặc chỉ chiếc áo khoác Bách Mộng chọn ban đầu rồi hỏi nhân viên: "Mẫu áo này có đồ đôi phải không?"
Nhân viên gật đầu: "Hả? Vâng, đúng vậy, nhưng mẫu nữ đã bán hết."
Bán hết rồi? Bạch Mặc nhìn áo khoác. Trong lúc thay đồ, cậu phát hiện nhãn trên áo ghi có mẫu đôi đi kèm nên mới chọn chiếc này.
Bạch Mặc ngoảnh nhìn Bách Mộng: "Chị Bách Mộng, chúng ta sang chỗ khác xem đi."
Mặc Mặc muốn mua cả hai chiếc đồ đôi cùng một lần sao? Bách Mộng chớp mắt. Không mua cùng mẫu ở hai nơi khác nhau, mang ý nghĩa Bạch Mặc không muốn chia lìa với cô.
Mặc Mặc ~(˃᷄˶˶̫˶˂᷅)♡ Phát hiện mặt Bách Mộng hơi đỏ, biểu cảm trở nên si mê, Bạch Mặc cảm thấy cô hẳn đã nghĩ nhiều. Cậu chỉ đơn thuần thấy mua quần áo ở hai cửa hàng quá phiền.
Hả, đi rồi sao?
Thử lâu như vậy mà không mua à?
Nhân viên sững tại chỗ, ngơ ngác nhìn Bách Mộng khoác tay Bạch Mặc rời cửa hàng. Cô định mở miệng giữ lại, một cơn lạnh đột ngột từ sống lưng lan khắp cơ thể.
Bách Mộng thu ánh mắt, trên mặt mang nụ cười ôn hòa. Cô khoác tay Bạch Mặc, cơ thể và đầu dựa về phía cậu, giống một cô gái nhỏ hết lòng ỷ lại.
"Mặc Mặc, chúng ta sang bên kia xem tiếp."
Hai người cùng bước vào một cửa hàng quần áo lớn hơn. Bạch Mặc vừa nhìn đã thấy chiếc áo khoác ưng ý trong cửa hàng ban nãy, mẫu nữ cũng có.
Nếu đã có hàng, Bạch Mặc không vội. Cậu nhìn khu đồ nữ rồi dẫn Bách Mộng đi về phía ấy.
"Chị Bách Mộng, tới lượt em chọn quần áo cho chị."
"Được."
Bách Mộng không buông cánh tay Bạch Mặc, theo cậu dạo quanh khu đồ nữ. Cửa hàng này khá đông khách, nhân viên đều đang tiếp người khác, tạm thời không ai tới quấy rầy hai người.
"Chị Bách Mộng, em muốn nhìn chị mặc chiếc này!" Bạch Mặc chỉ một chiếc váy treo trên giá, mắt sáng rực.
Bách Mộng chớp mắt, nhìn cậu, khóe môi cong lên thành đường vui vẻ rồi cười nói: "Được thôi. Mặc Mặc biết tăng độ khó cho chị thật đấy. Hừ, chị thay cho em xem."
Cầm váy, Bách Mộng đi về phía phòng thử đồ. Có nhân viên chú ý tới, bước tới hỏi cô có cần giúp không. Bách Mộng lạnh nhạt lắc đầu, một mình vào phòng thay.
Bạch Mặc ngồi trên ghế dài trong cửa hàng, không đi theo. Nơi này khá đông người, cậu chờ Bách Mộng thay xong bước ra. Vì thay váy nên mất hơi nhiều thời gian.
Sự chú ý của Bạch Mặc tập trung lên tấm rèm đóng kín. Ánh mắt cậu như có thể xuyên qua lớp rèm, nhìn thấy Bách Mộng chưa mặc quần áo trong phòng thay. Không biết cô mặc chiếc váy đen ấy sẽ có dáng vẻ thế nào? Bạch Mặc vô cùng mong đợi.
Bàn tay trắng muốt kéo rèm. Bách Mộng mặc váy xếp ly màu đen bước ra. Vẻ mặt cô lạnh nhạt, ánh mắt sắc bén, hai tay khoanh trước ngực, khóe môi mang nụ cười trêu tức.
"Em trai thối, quần áo em chọn khó mặc thật đấy."
Bách Mộng đi tới trước mặt Bạch Mặc, nhấc chân giẫm về giữa hai chân cậu. Bạch Mặc theo bản năng tách chân. Một tiếng "cộp" vang lên, chân cô đạp lên ghế, chỉ cách chỗ ấy của Bạch Mặc vài xăng-ti-mét.
Bách Mộng khom người. Cánh tay trắng ngọc như ngó sen chống lên chân đang đặt trên ghế. Vẻ mặt trêu tức, cô vươn tay nâng cằm Bạch Mặc, cười nói: "Em trai thối, thích không?"
Mặt Bạch Mặc hơi đỏ. Bách Mộng quả thật khống chế được chiếc váy đen này, nhưng không giống tưởng tượng của cậu. Cậu vốn cho rằng cô sẽ thể hiện lạnh lùng hơn, giống một đại tiểu thư băng sơn.
Kết quả Bách Mộng đúng là lạnh lùng, nhưng còn tàn bạo hơn, giống một người chị cuồng S có khí thế bề trên cực mạnh.
Phần ngực váy đen nhô cao, vải bị kéo căng như sắp biến dạng. Theo động tác Bách Mộng khom người, khối đầy đặn màu đen lay động, áp sát tới gần.
Thật sự nảy đến vậy sao!?
Bạch Mặc nuốt nước bọt, liếc đôi giày vải trắng Bách Mộng đang đạp trên ghế, hơi tiếc nuối.
Đáng tiếc không phải giày cao gót, cũng không có tất đen. Nếu đổi thành giày cao gót phối tất đen, đây sẽ là tuyệt sát!
Đỏ mặt, Bạch Mặc xấu hổ dời mắt. Trước đó ở nhà cậu bị bắt nạt thảm, không đấu lại. Bây giờ Bách Mộng làm động tác mạnh mẽ như vậy, trong tiềm thức Bạch Mặc không dám phản kháng, không muốn phản kháng, thậm chí còn hưng phấn muốn chấp nhận.
Mình, mình không phải cuồng M!
Cảm giác xấu hổ bùng nổ. Bạch Mặc phát hiện đã có người chú ý tới bên này, giọng run rẩy hạ thấp: "Chị, chị Bách Mộng, được rồi. Có, có người nhìn sang."
Hành động của Bách Mộng thu hút không ít ánh mắt. Trước khi sự việc ầm ĩ thành người qua đường vây quanh xem náo nhiệt, nụ cười trêu tức của cô chuyển thành rạng rỡ. Cô hạ chân khỏi ghế rồi nói: "Mắt chọn quần áo của Mặc Mặc tốt thật đấy!"
"Ừm… Chị Bách Mộng thích là được."
Bạch Mặc hơi lúng túng gãi má. Đầu ngón tay cảm nhận được má mình nóng ran, chắc đã đỏ lắm.
Dáng vẻ Mặc Mặc đỏ mặt đáng yêu quá~♡ Bách Mộng kéo Bạch Mặc đứng dậy, dẫn cậu đi về phía phòng thay đồ, mặc kệ những ánh mắt khác thường xung quanh.
"Chị, chị Bách Mộng? Chị…"
Mơ mơ hồ hồ bị kéo vào phòng thay, ánh mắt Bạch Mặc không kiểm soát được rơi lên quần áo Bách Mộng cởi ra. Ngoài chiếc váy liền thân màu trắng, còn có một chiếc áo ngực trắng.
Bách Mộng bất lực cười, chỉ bộ ngực căng chặt, hạ giọng giải thích: "Chiếc váy này hơi nhỏ với chị. Để không làm nó giãn biến dạng nên chị mới cởi ra~" Cô xoay lưng về phía Bạch Mặc, giơ tay chỉ vị trí khóa kéo giấu phía sau váy. Giọng nói mềm mại nũng nịu, chẳng còn chút mạnh mẽ ban nãy: "Mặc Mặc, mau giúp chị kéo khóa. Váy chật làm chị đau quá, gần như không thở nổi rồi."
"Vâng, được."
Nghe Bách Mộng nói khó chịu, lý trí Bạch Mặc trở lại, cậu bình tĩnh hơn. Vươn tay dò trên lưng cô, cậu tìm được vị trí khóa giấu, nắm lấy đầu kéo.
"Hả, sao chặt vậy?" Bạch Mặc kéo khóa xuống, nhưng đầu khóa như mắc kẹt, không nhúc nhích.
"Ưm… Nhẹ thôi, hình như kẹp vào thịt rồi." Bách Mộng đau đớn rên khẽ. Cô hít sâu, thu ngực và lưng lại rồi nói: "Được rồi, Mặc Mặc, mau kéo đi."
"Ưm… Vẫn hơi khó. Chị Bách Mộng mặc nó vào bằng cách nào vậy?" Bạch Mặc khó nhọc kéo khóa, cố không để đầu khóa kẹp vào phần da mềm trên lưng cô lần nữa.
"Lúc mặc vào còn đỡ. Bao nhiêu năm nay chị đều sống như thế." Giọng Bách Mộng mang vẻ "chị quen rồi".
Khi đầu khóa kéo qua xương bả vai, nó lập tức nhẹ hơn rất nhiều. Một tiếng "rẹt" vang lên, khóa kéo đột ngột trượt xuống.
Đỉnh núi trắng tuyết bật khỏi váy đen, dao động trong không khí. Bách Mộng ôm ngực, ngoảnh đầu nhìn Bạch Mặc. Cậu đang dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt lưng cô.
"May chỉ là vết thương ngoài da, sẽ không để lại dấu." Bạch Mặc thở phào. Biết thế cậu đã không chọn chiếc váy này. Cậu u oán phàn nàn: "Chị Bách Mộng thật là, mặc không vừa thì nói một tiếng. Có thể đổi cỡ lớn hơn."
"Đây đã là cỡ lớn nhất rồi." Bách Mộng khẽ cười, buông cánh tay đang ôm ngực, chậm rãi cởi váy đen. Vừa cởi vừa nói: "Chị muốn mặc cho Mặc Mặc xem mà."
…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn