Chương 60: Chương 58: Ngầu vô cùng tận
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Trên đường, xe cộ qua lại.
Nắng thu rải xuống. Những tòa nhà cao tầng san sát trong thành phố phủ từng mảng bóng râm lên mặt đất.
Trong bãi đỗ xe ngầm, Bạch Mặc và Bách Mộng khoác tay nhau bước vào thang máy. Cậu nhấn nút tầng tám.
Sau ba đêm trao đổi, cả hai nhất trí rằng nên mua cho mỗi người vài bộ quần áo mới.
"Mặc Mặc, chúng ta sang bên kia xem đi."
Bách Mộng ôm cánh tay Bạch Mặc, kéo cậu đi về phía cửa hàng quần áo. Trước đây hai người cũng từng tới đây, nhưng khi đó quan hệ giữa họ chưa phá vỡ lớp màng ấy.
Bây giờ quay lại với thân phận người yêu, Bách Mộng cảm thấy rất khác trước kia. Khi ấy tới đây chỉ đơn thuần để mua quần áo, còn hôm nay là vì cuộc sống tốt đẹp sau này.
"Hoan nghênh quý khách, mời vào trong."
Nhân viên cửa hàng tươi cười đón hai người, ánh mắt không ngừng đảo qua lại giữa Bạch Mặc và Bách Mộng, sáng lấp lánh.
Chàng trai đẹp quá!
Hít… cái này… lớn, lớn thật!
Nhân viên cúi nhìn quần áo mình, hơi bất lực. Chỉ có thể tự an ủi trong lòng rằng chưa tới ba mươi tuổi đã giàu có sở hữu cả một sân bay.
Sau khi vào cửa hàng, Bách Mộng buông cánh tay Bạch Mặc, lao thẳng vào giữa các giá treo, lục tìm quần áo thích hợp.
"Mặc Mặc, em thấy chiếc này thế nào?"
Bạch Mặc nhìn chiếc áo khoác thám tử màu vàng nâu trong tay Bách Mộng. Hiện giờ đã là cuối thu, đúng mùa mặc áo khoác, nhưng phần lớn thời gian cậu ở trường, loại áo này không thích hợp mặc bên ngoài đồng phục.
Hơn nữa ngày nghỉ Bạch Mặc cũng không thích ra ngoài lắm…
Nhìn gương mặt đầy mong đợi của Bách Mộng, Bạch Mặc gạt những suy nghĩ vô dụng sang bên, gật đầu: "Thử xem."
Hẹn hò mà, vui vẻ là chính, nghĩ nhiều làm gì.
"Quý khách có mắt nhìn thật đấy, đây là mẫu mới nhất mùa thu. Bạn trai chị có vóc dáng đẹp như vậy, mặc lên chắc chắn rất hợp."
Nhân viên đứng bên cạnh nói lời nịnh nọt. Lần này tương đối thật lòng, bởi vóc dáng Bạch Mặc quả thực rất đẹp, chiếc áo khoác ấy mặc trên người cậu sẽ không tệ.
Trong một ngày làm việc, gặp được một lần không cần trái lương tâm nịnh khách đã coi như may mắn.
Bách Mộng cau mày nhìn nhân viên chen lời. Trong mắt người khác, hai người họ là tình nhân chứ không phải quan hệ gì khác, điều này khiến cô khá vui. Nhưng nghe nhân viên nói "Bạch Mặc có vóc dáng đẹp", cô lại vô cùng khó chịu, giống như báu vật mình cất giấu bị người khác thưởng thức.
"Hả?" Phát hiện Bách Mộng cau mày, nhân viên đầy mặt mờ mịt. Chẳng lẽ mình nói sai?
Cô chỉ nói thật rồi tiện thể nịnh một câu thôi mà.
"Chị Bách Mộng, chúng ta sang bên kia thử quần áo."
Bạch Mặc tiến lên chắn tầm mắt Bách Mộng, đẩy cô về phía phòng thay đồ.
Hà… Biết ngay sẽ xảy ra chuyện này.
Lòng chiếm hữu của Bách Mộng rất mạnh. Cho dù chỉ là một câu nịnh nọt khen Bạch Mặc của người khác cũng khiến cô khó chịu.
Cô coi Bạch Mặc là báu vật của riêng mình, cất trong nhà để một mình thưởng thức và yêu thương, không cho phép bất kỳ ai xúc phạm.
"Chị Bách Mộng chờ bên ngoài nhé." Nhận quần áo từ tay cô, Bạch Mặc bước vào phòng thay đồ.
"Ơ, chị cũng muốn vào!" Bách Mộng nhất quyết đi theo. Bạch Mặc kiên quyết chặn cô lại, hạ giọng: "Chị Bách Mộng, bây giờ đang ở bên ngoài, có người nhìn đấy."
"Thế thì có sao? Chúng ta là người yêu. Người yêu thay quần áo cùng nhau có vấn đề gì?" Bách Mộng nói đầy lý lẽ.
Bất lực, Bạch Mặc chỉ có thể đổi cách thuyết phục: "Trong lúc em thay đồ, chị Bách Mộng có thể tìm giúp em vài bộ thích hợp khác, hơn nữa cũng giữ được cảm giác mong chờ."
"Ưm, được rồi. Vậy Mặc Mặc phải nhanh lên nhé."
"Con trai thay đồ nhanh lắm~" Kéo rèm ngăn mình với Bách Mộng, nghe tiếng bước chân cô dần rời xa, Bạch Mặc lấy điện thoại xem giờ. Xác nhận Sở U U đã nhận được tin nhắn gửi tối qua, cậu nhét điện thoại trở lại túi áo rồi bắt đầu thay đồ.
"Quý khách, chiếc này thế nào? Khá hợp với bạn trai chị." Nhân viên vẫn đang cố gắng hoàn thành công việc.
Bách Mộng lườm cô ta, lạnh giọng: "Không cần cô chọn giúp, tôi tự biết chọn."
Hít… Lạnh quá. Sao đột nhiên giống như biến thành người khác vậy?
Nhân viên biết điều lùi sang một bên, hơi sợ hãi. Một giây trước còn cười rạng rỡ, vẻ mặt dịu dàng, là một người phụ nữ mềm mại, trí thức và nhiệt tình; giây sau đã lạnh mặt, ánh mắt sắc bén, biến thành cô tiểu thư lạnh lùng từ chối người ngoài ngàn dặm.
Cô từng gặp khách thay đổi sắc mặt, nhưng đổi nhanh và khó hiểu như vậy thì đây là lần đầu.
Hà, mình khổ quá.
Thở dài trong lòng, nhân viên ngoan ngoãn đứng bên quan sát Bách Mộng chọn đồ.
Nói công bằng, mắt chọn quần áo của Bách Mộng rất tốt. Những món cô lấy đều hợp với Bạch Mặc, vừa làm nổi bật vóc dáng vừa tôn lên khí chất khác nhau. Nhưng cũng có thể vì Bạch Mặc mặc gì cũng đẹp, nên bộ nào cũng được.
Cảm thấy đã đủ, Bách Mộng xách một đống quần áo trở lại trước phòng thay. Cô nhịn ý định tiến lên kéo rèm bước vào, khẽ hỏi: "Mặc Mặc, em xong chưa?"
"Chờ một chút, chị Bách Mộng, sắp xong rồi."
Sau rèm truyền tới tiếng quần áo sột soạt. Không lâu sau, một bàn tay vươn ra kéo rèm. Bạch Mặc chỉnh cổ áo, tạo dáng ấn mũ.
"Thế nào, chị Bách Mộng? Đẹp không?"
"A~ Mua chiếc này!" (′▽`??) Cái này…
Quyết định luôn rồi sao? Người mua quần áo chẳng phải là mình à?
Bạch Mặc kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Bách Mộng, phát hiện trong đôi mắt đang nhìn mình hiện lên hình trái tim.
Ư, đẹp tới mức ấy sao? Bạch Mặc nhìn mình trong gương, lại tạo dáng ấn mũ.
Ừm, đúng là… đẹp trai hơn một tí tẹo, cỡ trăm triệu thôi.
"Mặc Mặc, thử tiếp mấy bộ này đi!" Bách Mộng nóng lòng đưa đống quần áo trong tay cho cậu.
Nhiều thế? Đâu phải tới nhập hàng…
Bạch Mặc nhìn quần áo trong tay, chọn vài bộ mình khá thích rồi trả những món không thích lắm cho Bách Mộng.
"Chị Bách Mộng, em thử mấy bộ này. Chị chờ bên ngoài nhé."
Để Bách Mộng ở ngoài chờ, không cho cô tiếp tục đi chọn đồ, Bạch Mặc kéo rèm, thay quần áo tiếp.
Sau đó, mỗi lần Bạch Mặc thay một bộ, trái tim trong mắt Bách Mộng lại tràn ra một lần. Cô nhìn Bạch Mặc như một kẻ **, môi gần như tan chảy. Nếu không phải đang ở ngoài, có người nhìn, Bạch Mặc tin chắc Bách Mộng sẽ nhào tới đẩy ngã mình.
Khi cậu thay đồ bước ra, không chỉ Bách Mộng nhìn tới **, nhân viên đang quan sát hai người từ xa cũng ngây người.
Đẹp quá rồi đấy!
Mình muốn chụp… Không được, không thể chụp khách hàng (buồn).
Cậu ấy là người mặc chiếc này đẹp trai nhất mình từng gặp!
Chiếc này cũng vậy, chiếc kia cũng thế!
Quả nhiên người đẹp trai mặc gì cũng đẹp!
Ngưỡng mộ quá, trai xinh gái đẹp. Bao giờ mình mới có một người bạn trai đẹp trai thế này?
Nhân viên nhìn núi tuyết của Bách Mộng vì kích động mà lay động, sau đó cúi nhìn sân bay bằng phẳng của mình.
Nước mắt chảy ra rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn