Chương 47: Chương 45: Cậu cũng không muốn người khác biết chuyện này chứ?
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Tại tiếng chuông vang lên phía trước, miễn cưỡng chạy về đến phòng học.
Lôi sách giáo khoa ra, Bạch Mặc lật đúng trang bài học hôm nay. Cậu liếc mắt sang phía Thanh Dã Chân Bạch. Cô nàng cũng đang lục đục tìm sách, lôi ra đặt lên bàn, rồi đưa mắt nhìn về phía cậu.
Bốn mắt chạm nhau, rồi lại vội vã quay đi, trở về dáng vẻ chăm ngoan chú tâm nghe giảng.
Tiếng chuông kết thúc tiết một vang lên, Bạch Mặc đứng dậy rời lớp. Ánh mắt Thanh Dã Chân Bạch cứ thế bám riết lấy bóng dáng cậu không rời.
Đắn đo một hồi, cuối cùng cô nàng quyết định không bám đuôi. Sáng nay nạp năng lượng vậy là đủ rồi, lẽo đẽo bám sát quá lỡ bị ghét thì hỏng bét.
Bên kia hành lang, tại cầu thang đã hẹn, Sở U U đứng chờ từ thuở nào. Lớp cô gần đây hơn, miễn thầy cô không hăng máu dạy lố giờ là kiểu gì cô cũng "check-in" sớm hơn Bạch Mặc.
"Cậu tới rồi. Tìm tôi có chuyện gì?" Sở U U hỏi bằng cái giọng đều đều, bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra vào sáng nay, hoặc ít nhất cô cũng đang diễn trọn vai một người chẳng mảy may để tâm đến vụ lộ hàng ê mặt đó.
Bạch Mặc hơi nghiêng đầu, đăm đăm nhìn thẳng vào đôi mắt cô nàng. Đôi mắt trong veo, tĩnh lặng hệt mặt nước hồ thu.
"Cậu... cậu nhìn tôi chằm chằm thế làm gì?" Sở U U lúng túng quay đi, hai gò má ửng lên sắc hồng phơn phớt.
"Không có gì, chỉ là thấy mắt cậu đẹp thôi."
"Hừ, cậu có thả thính sứt mỏ thì tôi cũng chẳng thèm thay đổi suy nghĩ về cậu đâu, đồ dê xồm!" Sở U U hứ một tiếng, lườm Bạch Mặc đầy vẻ nũng nịu. Cô quay gót bước nhanh về phía trước, cất tiếng: "Chỗ này đông người lắm, đổi chỗ khác đi."
Bạch Mặc thủng thẳng đi theo sau. Nhìn những bước chân sáo nhảy nhót của cô nàng, cậu dư sức đoán được tâm trạng cô đang bay bổng. Cày nát game rồi, Bạch Mặc thừa hiểu Sở U U vốn có hảo cảm với nam chính. Tuy mang cái mác "tsundere" ngạo kiều, mỏ hỗn, nhưng được khen là vẫn phổng mũi sướng rơn như ai.
Tiến lên sóng vai với Sở U U, Bạch Mặc ngỏ lời: "Tôi biết một chỗ này an toàn tuyệt đối, đi không?"
Sở U U nhìn cậu với ánh mắt rào trước đón sau. Cái chốn an toàn tuyệt đối mà Bạch Mặc nói chắc mẩm là chỗ khỉ ho cò gáy chả ma nào ngó tới, nhưng đối với cô thì chưa chắc đã là "bến đỗ bình yên".
Nhưng ngặt nỗi cái "thóp" sinh tử đang nằm gọn lỏn trong tay Bạch Mặc. Sáng nay vừa bị dọa cho xanh mắt mèo, mà hiện tại cái "chứng cứ vật lý" vẫn còn sờ sờ ra đó, Sở U U nào dám trái ý. Có muốn kháng cự cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt, buông vài lời đanh thép vớt vát lại chút can đảm hèn mọn.
"Nói trước cho cậu biết, cậu có đe dọa tôi cũng chẳng thèm khuất phục đâu! Có chết tôi cũng thà làm ma trong sạch!???"
Vừa nghe chữ "chết" tuột khỏi miệng Sở U U, tim Bạch Mặc đập thót một nhịp. Đầu óc cậu tự động tua lại kịch bản "Một trăm cái chết của thiên thần nhỏ". Trong cái con game oái oăm kia, ngoài người chơi ra thì cô nàng này đích thị là nhân vật chịu số phận thê thảm nhất.
Bạch Mặc quay lại nhìn Sở U U chằm chằm, nghiêm nghị cảnh cáo: "Cấm được mở miệng ra là nhắc tới chữ 'chết'."
"Mắc mớ gì tới cậu?"
Sở U U ngơ ngác, không tài nào tiêu hóa nổi ý nghĩa sâu xa trong câu nói của Bạch Mặc. Cô nàng đứng khoanh tay trước ngực, vểnh cằm lên hệt một con thiên nga kiêu hãnh không chịu luồn cúi.
...
Sân thượng.
"Cạch", tiếng chốt cửa vừa buông, vai Sở U U khẽ run lên bần bật. Cô đứng chết trân tại chỗ, mắt láo liên đề phòng Bạch Mặc.
Nếu lúc nãy còn là con thiên nga kiêu hãnh thì giờ cô nàng đã biến hóa thành con nhím nhỏ xù lông, sẵn sàng phòng ngự bất cứ lúc nào.
"Mình ra băng ghế đằng kia ngồi từ từ nói chuyện nhé." Bạch Mặc chỉ tay về phía băng ghế dưới mái che, lên tiếng gợi ý.
"Khỏi, có chuyện gì nói lẹ đi, tôi còn khối việc bận!" Sở U U cự tuyệt thẳng thừng, chẳng đời nào cô chịu lùi xa cánh cửa thoát hiểm.
"Tùy cậu vậy." Bạch Mặc cũng chẳng thèm ép uổng, đi thẳng vào vấn đề chính: "Tôi muốn nhờ cậu phối hợp diễn một vở kịch."
"Diễn kịch?"
"Đúng, diễn kịch. Một vở kịch cực kỳ quan trọng đối với tôi!"
"Quan trọng với cậu?" Sở U U chớp mắt. Nén lại cục tò mò đang nhảy nhót trong bụng, cô hừ lạnh: "Tui đâu biết diễn xuất, cậu tìm nhầm người rồi."
"Không, người tôi cần chính là cậu."
"Cần tôi?" Sở U U há hốc mồm, trố mắt ngạc nhiên.
Bộ tôi với cậu thân nhau lắm hả? Làm gì có!
Sao lại cần tôi cơ chứ? Đã chẳng phải bạn bè thân thiết gì, tự dưng nhét cho cục tạ nặng chịch này là sao?
Sở U U bối rối vô cùng. Niềm vui sướng nhỏ nhoi khi được Bạch Mặc "cần đến" vừa lóe lên đã bị biển dấu chấm hỏi nhấn chìm nghỉm.
"Sao cậu lại cần tôi, người khác không được à? Chẳng hạn như cái cô bạn người Nhật lúc nào cũng kè kè bên cạnh cậu ấy, hay là cái vị đại tiểu thư băng giá dính đầy tin đồn tình ái với cậu, mấy người đó chẳng phải hợp vai hơn tôi sao?"
Sở U U bĩu môi. Cô nàng nào có hay, lúc thốt ra những lời này, chất giọng the thé của cô sặc mùi chua loét của dấm chua.
Bọn họ không được, toàn là bom nổ chậm cả đấy. Giờ mà chạm trán với Bách Mộng, kiểu gì cũng xảy ra phản ứng hóa học kinh thiên động địa, nổ tung trời cho coi.
Bạch Mặc ngó lơ việc giải thích lý do, chỉ nhìn chằm chằm Sở U U, gằn giọng kiên quyết: "Tôi cần cậu diễn với tôi một vở kịch. Cậu chỉ việc gật đầu hay lắc đầu thôi."
"Cậu chả giải thích ngọn ngành, bắt tôi đồng ý kiểu gì?" Sở U U lắc đầu quầy quậy. Không phải cô mong ngóng được nghe mấy lời ngôn tình sến sẩm kiểu "Em là sự lựa chọn hoàn hảo nhất", nghe là biết xạo chó. Mối quan hệ giữa cô và Bạch Mặc chỉ đếm trên đầu ngón tay qua mấy lần đụng mặt ở cầu thang, mà lần nào cô cũng là người chịu thiệt.
"Cậu không đồng ý à?"
"Cậu không nói lý do, cũng chẳng hé răng kịch bản ra sao, tôi đồng ý thế quái nào được?"
"Không đồng ý?" Bạch Mặc ép sát về phía Sở U U. Cô nàng hoảng hốt lùi lại theo phản xạ, cho đến khi lưng áp chặt vào bức tường lạnh lẽo phía sau mới chịu dừng.
Chỉ cách Bạch Mặc vỏn vẹn mười xăng ti mét, mùi hương nam tính nhè nhẹ quyến rũ phả thẳng vào mặt Sở U U. Nhịp tim cô loạn nhịp, đập "thình thịch, thình thịch" như đánh trống chầu.
Hai tay bấu chặt vào tường, cô đỏ mặt tía tai trừng mắt nhìn Bạch Mặc, cố trưng ra vẻ hung dữ để dọa dẫm đối phương lùi lại.
"Có ai từng nói với cậu rằng, lúc cậu trừng mắt lên chẳng có tí uy quyền nào, mà ngược lại còn đáng yêu muốn xỉu chưa?" Bạch Mặc mỉm cười nói.
Chỉ một câu nói bâng quơ của Bạch Mặc đã đục thủng lớp áo giáp phòng ngự của Sở U U. Cô vội quay phắt mặt đi, hai má nóng rực như hòn than. Lại nghe giọng Bạch Mặc đều đều bên tai: "Đồng ý không?"
"Nói lý do và kịch bản đi rồi tính."
"Đồng ý không?" Giọng nói nhích sát lại gần hơn.
"Ưm..." Hơi thở nóng hổi mơn trớn trên da thịt, cả người Sở U U bủn rủn, da gà da vịt nổi lên cục cục.
Cô cắn chặt răng: "Cậu mà không thèm nói lý do, thì có uy hiếp tôi cũng chẳng đời nào gật đầu đâu!"
Hóa ra là muốn tôi uy hiếp để cô em có cớ leo xuống nước chứ gì?
Bạch Mặc tự tin mình đã nắm thóp Sở U U. Vốn dĩ cậu chẳng muốn dùng trò bẩn này để ép uổng, sáng nay chỉ là do thời gian gấp gáp nên đành phải hạ sách.
"Hehe, cậu không nhắc chắc tôi cũng quên béng đi mất."
Khóe môi Bạch Mặc cong lên một nụ cười ranh mãnh. Ngón tay cậu khẽ kẹp lấy gấu váy Sở U U, chầm chậm nhấc lên một chút, rù rì: "Bạn học Sở à, sao hôm nay cậu lại 'thả rông' đến trường thế này? Nguy hiểm lắm biết không, nhỡ bị người khác nhìn thấy hết vốn liếng thì làm sao bây giờ?"
"Kh... không được!" Sở U U đỏ mặt tía tai, chộp chặt lấy cánh tay Bạch Mặc, nước mắt rơm rớm chực trào.
"Hoa khôi lớp 10A1 Sở U U đích thị là một con biến thái không mặc nội y đi học." Bạch Mặc nghiêng đầu, mặc kệ Sở U U gồng mình ngăn cản, cậu tiếp tục kéo cao gấu váy lên chút nữa, khẽ khàng thủ thỉ: "Cậu cũng không muốn người khác biết chuyện này chứ?"
"Đ... đừng nói cho ai biết mà!" Bộ dạng Sở U U lúc này trông thật đáng thương.
"Được thôi, hứa diễn kịch cùng tôi, tôi sẽ giữ kín bí mật động trời này cho cậu." Bạch Mặc ra điều kiện.
"Giữ lời nhé?"
"Ha ha, đương nhiên, một lời đã định."
——

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn