Chương 40: Chương 38: Dạ mạc giáng lâm
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~20 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Mặt trời khuất dần sau đường chân trời, bóng tối rón rén từ Đông sang Tây nhuộm đen vạn vật.
Trong phòng tắm, tiếng nước xối xả vang lên lấn át đi những tiếng rên rỉ đỏ mặt tía tai.
Bách Mộng hai tay chống chặt vào bức tường gạch ốp, vòng eo con kiến uốn cong xuống. Chiếc quần legging đen đã bị tuột xuống tận bắp chân, còn chiếc áo len màu kem thì nằm sõng soài trên mặt đất.
Bạch Mặc đứng từ phía sau, hai tay ôm riết lấy vòng eo nuột nà của cô.
"Chị Bách Mộng, em ra đây!"
"Á... á á..."
Xong việc, Bạch Mặc thở hắt ra một hơi khoan khoái đầy thỏa mãn. Công nhận viên "khí huyết đan" kia lợi hại thật, dùng cực kỳ tốn sức.
"Ưm..."
Ngọn lửa tình vừa mới dịu xuống phút chốc lại bùng lên dữ dội.
"Hử?" Bách Mộng chớp chớp mắt ngạc nhiên, Mặc Mặc vẫn chưa thấy "no" sao? Đồ quỷ sứ này, thật là háu ăn quá đi.
Bách Mộng há to miệng, chuẩn bị nuốt chửng "bữa ăn".
"Khoan đã chị Bách Mộng."
Bạch Mặc giữ chặt đầu cô, ánh mắt cuồng nhiệt dán chặt vào cô, thì thầm: "Mình vào phòng ngủ nhé, được không chị?"
Đổi địa hình tác chiến à?
Ngẩng lên bắt gặp ánh mắt hừng hực lửa tình và sự tham lam của Bạch Mặc, khóe môi Bách Mộng khẽ cong lên. Cô đứng thẳng dậy, kéo chiếc quần legging lên, gắt yêu bằng giọng điệu chiều chuộng: "Thật hết cách với em."
Mới bước được một bước, cô đã lảo đảo chực ngã, "Ái da..."
Bạch Mặc vội đỡ lấy cô, lo lắng hỏi: "Chị Bách Mộng, chị không sao chứ?"
Bách Mộng mượn đà ngả luôn vào lòng Bạch Mặc, chu mỏ dỗi hờn: "Cái đồ Mặc Mặc đáng ghét, lúc nãy thì vần vò người ta thô bạo thế, giờ mới biết xót à?"
... Ơ hay, thế lúc nãy ai rên rỉ hưởng thụ sung sướng thế hả?
Bạch Mặc thầm oán thán trong bụng. Cậu bế thốc cô lên kiểu công chúa, giọng dỗ dành ngọt ngào: "Chị Bách Mộng, mình về phòng ngủ thôi."
"Đồ Mặc Mặc đáng ghét..."
Bách Mộng khẽ mắng yêu một tiếng, nghe nũng nịu vô cùng. Cô cuộn tròn người lại nép gọn vào lồng ngực Bạch Mặc, chẳng còn tẹo nào dáng vẻ của một người chị lớn, vô cùng tận hưởng cảm giác được bế kiểu công chúa thế này.
Bạch Mặc bế cô lên lầu, đẩy cửa bước vào phòng mình. Sau khi đặt cô xuống nệm êm ái, cậu quỳ trên giường, từ trên cao cúi xuống ngắm nhìn cô.
Chiếc cổ trắng ngần chi chít những dấu răng cắn yêu, những "trái dâu tây" đỏ au mọc rải rác từ vai xuống tận ngực.
"Đồ Mặc Mặc đáng ghét, em định nhìn bao lâu nữa đây?" Bách Mộng vươn hai tay ôm chầm lấy cổ Bạch Mặc kéo xuống, chủ động khóa môi cậu.
Tiếng chóp chép vang lên, hai thân hình quấn quýt lấy nhau hệt như hai con rắn cuộn mình trên giường.
"Chị Bách Mộng, em..." Bạch Mặc vỗ nhẹ vào bờ mông căng tròn của cô. Hiểu ngay ý đồ của cậu, Bách Mộng cười tươi rói, "Thật hết cách với em."
Cô xoay người lại, nhưng không chống tay quỳ gối mà áp sát cả vai và má xuống nệm, thả lỏng hai cánh tay.
Khóe miệng vương nụ cười yếu ớt, mỏng manh, Bách Mộng đong đưa cơ thể, khiêu khích Bạch Mặc.
Hình ảnh "tư thế cún con" xẹt qua não, dây thần kinh của Bạch Mặc giật bưng bưng.
Sự khiêu khích này của Bách Mộng rõ ràng không phải là muốn cậu nhẹ nhàng, mà là đang kích thích cậu, đòi hỏi cậu phải mạnh bạo, hoang dại hơn nữa!
Bạch Mặc gầm lên một tiếng "Grao", hóa thân thành mãnh thú lao vồ vào con mồi, quyết tâm "ăn tươi nuốt sống" Bách Mộng, không chừa lại giọt nào!
"Đồ Mặc Mặc đáng ghét..."
Tiếng liếm láp xen lẫn tiếng vỗ bạch bạch hòa quyện thành một bản nhạc nhịp nhàng. Những tiếng thở dốc kìm nén và tiếng rên rỉ buông thả vang lên trầm bổng.
Màn đêm buông xuống, vầng trăng nhô lên từ phía đông. Dưới ánh trăng bàng bạc, khóm cỏ ven đường nghiêng ngả theo chiều gió. Bông cúc dại cô độc đung đưa trong cơn gió thu se lạnh, mặc cho gió đêm quăng quật, nó vẫn kiên cường không chịu khuất phục.
— Đêm khuya, tiếng cãi vã đinh tai nhức óc vọng ra từ phòng khách.
"Cái đồ đàn bà điên này, cô bị thần kinh à!"
"Sao tôi lại rước cái ngữ đàn bà điên khùng như cô về làm vợ cơ chứ!"
"Chát!" Một cái tát trời giáng. Người phụ nữ ngã vật ra sàn, ôm chặt bên má sưng vù, khóe mắt rơm rớm nước.
Thế nhưng, cô ta lại ngước nhìn người đàn ông bằng ánh mắt sắc lẹm, mà ẩn sâu trong đó lại là một tình yêu điên dại.
Bị ánh mắt ấy chọc tức, máu nóng dồn lên não, gã đàn ông hung hăng rút thắt lưng da ra, quật tới tấp vào người phụ nữ.
Người phụ nữ co rúm người lại, cuộn tròn như con tôm trên mặt đất. Chịu đựng những đòn roi tàn nhẫn, cô không hề có lấy nửa lời phản kháng. Đòn roi càng vung mạnh, ánh mắt cô càng trở nên trống rỗng, nhưng thứ tình yêu bệnh hoạn sâu thẳm dưới đáy mắt lại bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Trong phòng ngủ, cô bé đang say giấc chợt choàng tỉnh. Tiếng ồn ào từ ngoài phòng khách dội vào, như tiếng roi da quất xé gió. Tim cô bé lỡ nhịp.
Ngồi dậy xỏ dép, cô bé rón rén bước tới cửa, hé một khe hở nhỏ xíu để lén nhìn ra ngoài.
Cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt: gã đàn ông mặt mày đỏ gay, giận dữ vung vẩy chiếc thắt lưng da như một tên bạo chúa khát máu.
Người phụ nữ nằm trên sàn thu mình lại như con rùa rụt cổ, cam chịu trận mưa đòn. Dù cả người hằn đầy vết thương túa máu, cô vẫn không hề đứng dậy phản kháng hay tìm cách bỏ chạy.
Bất chợt, ánh mắt người phụ nữ lia thẳng về phía cô bé. Đôi mắt sâu thẳm ấy toát lên vẻ tĩnh lặng chết chóc, nhưng ẩn giấu bên trong lại là một tình yêu điên cuồng, sục sôi như chực trào ra nuốt chửng lấy cô bé.
"Á~!"
Cô bé giật thót mình, vội đưa tay bịt miệng để ngăn tiếng hét thoát ra. Cơ thể run lên bần bật vì khiếp đảm. Cô lùi lại từng bước một, cuối cùng tựa hẳn lưng vào tường.
Tiếng roi da vút vút xé gió cứa vào màng nhĩ mỗi lúc một rõ, chói tai vô cùng. Cô bé nhắm nghiền mắt, hai tay bịt chặt tai. Chỉ khi tiếng quất roi hoàn toàn im bặt, thay vào đó là tiếng sầm cửa rung trời lở đất do gã đàn ông hậm hực bỏ đi, cô mới dám mở mắt.
Tiếng sập cửa đánh thức cô bé khỏi cơn hoảng loạn. Ngước nhìn ra cửa sổ, cô bé thoăn thoắt trèo qua, trốn khỏi nhà.
Đêm đen lạnh lẽo, cô bé mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, thẩn thờ bước đi vô định trong khu dân cư. Tạt vào công viên, cô ngồi thụp xuống một gian chòi nghỉ chân. Gió đêm lùa buốt giá, cô bé vòng tay ôm lấy cơ thể cố giữ chút hơi ấm mỏng manh.
Bộ đồ ngủ màu trắng mỏng tang bọc lấy thân hình bé nhỏ. Ánh trăng bợt bạt rọi xuống đôi cánh tay trắng như ngó sen và cặp đùi non trần trụi giữa màn đêm se lạnh.
Đôi bàn chân nhỏ xíu cọ xát vào nhau tìm chút hơi ấm. Mấy ngón chân nhỏ xíu xoắn xuýt vào nhau, đỏ ửng vì lạnh.
"Phù~ Phù~" Chụm hai tay hà hơi sưởi ấm, cô bé cuộn tròn người lại.
"Xui xẻo thật, biết thế mặc áo ấm vào rồi hãy chuồn."
Cằn nhằn một câu, cô bé thở dài thườn thượt. Càng rời xa ngôi nhà ấy, nỗi sợ hãi trong lòng càng vơi đi. Cô bắt đầu tự trách mình sao không bình tĩnh mặc thêm áo ấm rồi đàng hoàng bỏ đi, mà lại ngồi thu lu xó tường bịt tai vì khiếp sợ.
Người phụ nữ co rúm dưới sàn kia chính là mẹ cô, còn gã đàn ông vung roi dã man ấy là bố cô. Từ khi bắt đầu nhận thức được mọi chuyện, cô luôn thắc mắc tại sao bố lại hay đánh đập mẹ, và tại sao mẹ lại có thể yêu bố mù quáng đến thế.
Lớn lên một chút, hiểu chuyện hơn, cô mới ngộ ra: Mẹ cô đích thị là một kẻ cuồng ngược đãi. Không bị đánh thì mẹ ngứa ngáy khó chịu, càng bị đánh, mẹ càng tỏ vẻ đáng thương, và càng tin rằng bố nhất định phải yêu mình.
Lúc còn bé xíu, mỗi lần mẹ bị đánh, cô thường chạy lại ôm ấp dỗ dành. Nhưng mẹ lại ôm cô chặt đến mức nghẹt thở. Có những lúc cô lờ mờ nhận ra, dường như mẹ đang mượn cớ ôm ấp để trút giận lên người cô, chỉ là mẹ không dám lộ liễu mà thôi.
Mẹ luôn lặp đi lặp lại điệp khúc: "Vì con nên mẹ mới cam chịu nhẫn nhịn, thế nên con phải cố gắng học hành chăm chỉ."
Hồi đầu, cô bé còn ngoan ngoãn vâng lời mẹ. Nhưng dần dà, cô cảm nhận được sức nặng vô hình đè trĩu lên đôi vai nhỏ bé. Mẹ đang đổ mọi gánh nặng, áp lực lên đầu cô.
Khi đã nhận thức được bản chất sự việc, cô bé từng khuyên nhủ mẹ: "Ly hôn với người đàn ông đó đi mẹ."
Thế nhưng, đáp lại lời đề nghị ấy là ánh mắt hoảng loạn tột độ của mẹ. Phẫn nộ, nghi ngờ, chán ghét, sợ hãi, muôn vàn sắc thái cảm xúc đan xen trên khuôn mặt bà. Bà nổi trận lôi đình, chửi rủa cô bé thậm tệ, thậm chí còn động chân động tay.
"Mày ăn gan hùm hay sao mà dám nói câu đó? Mày có biết tao vì mày mà phải cắn răng chịu đựng đến ngày hôm nay không? Sao mày dám đối xử với tao như vậy!"
Những lời gào thét của bà toàn là những câu nói vô nghĩa, chẳng hề có lấy một lý do chính đáng để biện minh cho việc từ chối ly hôn. Kể từ giây phút đó, cô bé thấu hiểu tận cùng: Mẹ mình là một kẻ đớn hèn, hèn nhát ăn sâu vào trong xương tủy, một kẻ không thể tự lập, chỉ biết bám víu vào đàn ông. Tệ hơn nữa, mẹ mình mắc chứng cuồng dâm, khoái cảm với những trận đòn roi của chồng.
"Kinh tởm, kinh tởm, thật kinh tởm, bọn người lớn toàn là một giuộc đáng tởm!" Cô bé lẩm bẩm chửi rủa. Gió đêm lùa qua cuốn phăng đi chút hơi ấm sót lại, tay chân cô dần tê cóng.
"Chỉ cần tôi có nhà, lúc nào cũng hoan nghênh chị đến chơi."
Lời mời mọc của Bạch Mặc chợt vọng về trong tâm trí, thấp bé thân ảnh hiện ra. Cô bé đắn đo một lúc rồi đứng dậy, rời khỏi công viên.
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn