Chương 28: Chương 26: Tình sâu đậm
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~27 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Tít tít tít, tít tít tít~" Tiếng chuông báo thức điện thoại reo vang, Bạch Mặc quờ quạng tay lên đầu giường tắt báo thức. Cậu hít một hơi, một luồng hương sữa thơm ngát xộc vào mũi, kích thích cậu mở choàng mắt. Nhìn lại, cậu mới phát hiện mình đang nằm gọn lỏn trong vòng tay Bách Mộng.
Kỳ quái thật, đêm qua rõ ràng là mình ôm Bách Mộng ngủ cơ mà?
Bạch Mặc lấy làm khó hiểu.
Buổi sáng của ngày nghỉ đầu tiên sau khi xuyên không, được thức giấc trong một vòng tay ngập tràn hương sữa thơm lừng, cảm giác này quả thực rất khoan khoái dễ chịu.
Bạch Mặc hít hà hương thơm, cọ cọ chóp mũi, vòng tay siết chặt eo Bách Mộng hơn một chút.
Đêm qua hình như mình có nằm mơ thì phải?
Mình nhớ giấc mơ đó chính là một phần của cốt truyện.
Trong game, sau khi "xếp hình" với Bách Mộng, người chơi sẽ bước vào một giấc mơ kỳ diệu có khả năng thay đổi dòng thời gian. Trong giấc mơ này, người chơi sẽ hoàn thành nhiệm vụ cày cuốc độ hảo cảm ban đầu của Bách Mộng.
Đêm qua chỉ mới là phần mở đầu, Bạch Mặc đã hoàn thành phân cảnh hai người gặp gỡ. Nhà phát triển game nhét thêm tình tiết này vào là để tăng độ nhập vai cho người chơi.
Bạch Mặc ngước mắt nhìn Bách Mộng. Vẻ mặt cô lúc ngủ trông thật bình yên, gò má trắng hồng toát lên nét dịu dàng, mang theo hơi ấm vô tận.
Thật khó mà liên tưởng Bách Mộng hiền thục của hiện tại với cô bé cấp hai tính tình cáu bẳn, dữ dằn trong giấc mơ.
Con gái mười tám đổi thay, tính cách cũng biến đổi theo thời gian.
Bạch Mặc biết rõ diễn biến tiếp theo sẽ ra sao, cũng biết nguyên cớ nào đã rèn giũa Bách Mộng thành con người của ngày hôm nay. Sắp tới, cậu sẽ đóng vai trò như một người đẩy thuyền, hoàn thành sứ mệnh bảo vệ Bách Mộng.
Ngoài kia, trời đã sáng bạch. Mặt trời vươn lên cao, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua lớp rèm cửa màu xanh lam nhạt.
Bình thường tầm này Bách Mộng đã dậy nấu bữa sáng rồi, nhưng hôm nay cô vẫn còn say giấc nồng. Bạch Mặc không gọi cô dậy, đêm qua hai người hì hục "vận động" đến tận nửa đêm, Bách Mộng cần ngủ thêm một chút để lại sức.
Cậu nhóc bên dưới của cậu đã tuột khỏi "vườn địa đàng" từ lúc nào không hay, hoặc cũng có thể là do bị chèn ép nên bật ra ngoài.
Bạch Mặc không bận tâm đến mấy tiểu tiết ấy, cậu nhẹ nhàng xoay người nằm ngửa ra giường, mở bảng hệ thống lên kiểm tra phần thưởng.
[Phần thưởng nụ hôn đầu: Viên thuốc khí huyết] [Là một "Hải vương" (Trapboy/Fuckboy) chất lượng cao đích thực, một thể phách cường tráng và tinh lực dồi dào là yếu tố vô cùng quan trọng. Hệ thống nhận thấy túc chủ hiện tại "đánh trống một hồi thì hăng, lần hai thì xẹp, lần ba thì cạn kiệt", quả thực khó mà gánh vác nổi danh xưng "Hải vương chất lượng cao", đặc biệt gửi tặng một lọ "Viên thuốc khí huyết".] [Quảng cáo: Bạn đang trăn trở vì buổi sáng thức dậy chân tay bủn rủn, thức khuya là kiệt sức, lực bất tòng tâm, trên bảo dưới không nghe?" Viên thuốc khí huyết", cường thân kiện thể, chính là linh đan diệu dược không thể thiếu cho những màn vận động tại gia của bạn!] [Lưu ý: Khuyên dùng kết hợp với vận động.] Mình mang mác "Hải vương chất lượng cao" từ bao giờ vậy?
Cái đoạn quảng cáo này đọc kiểu gì cũng thấy mờ ám, còn cả cái dòng lưu ý kết hợp với vận động nữa, đừng bảo là môn vận động mà mình đang nghĩ tới đấy nhé?
Bạch Mặc trưng ra vẻ mặt "Ông lão đi tàu điện ngầm xem điện thoại", nhăn nhó khó hiểu. Bình thường hệ thống này lạnh lùng vô cảm lắm cơ mà, sao cứ đến lúc phát phần thưởng là lại lộ bản chất lầy lội vậy.
—— Lẽ nào hệ thống của mình thuộc hệ "thích tấu hài"?
Gạt mớ suy nghĩ vớ vẩn sang một bên, Bạch Mặc tiếp tục kiểm tra phần thưởng còn lại.
[Phần thưởng lên dĩa: Một lọ thuốc hồi sinh (Túc chủ không được phép sử dụng)] [Hệ thống phát hiện do những pha xử lý "đi vào lòng đất" của túc chủ khiến cốt truyện đi chệch khỏi quỹ đạo vốn có, dẫn đến sự xáo trộn cốt truyện, hỏng hóc ở mức độ nhẹ. Đặc biệt gửi tặng một lọ thuốc hồi sinh, lọ thuốc này có khả năng hồi sinh bất kỳ một cá nhân nào ngoại trừ túc chủ.] [Lưu ý: Không được chia nhỏ lọ thuốc để sử dụng, ai uống ngụm đầu tiên thì hiệu lực sẽ áp dụng cho người đó, xin lưu ý khi sử dụng.] Thuốc hồi sinh?
Bà cha nó, thế mà cũng hồi sinh được à!
Đệt, cái dòng "túc chủ không được phép sử dụng" rõ ràng là đang nhắm vào mình mà!
Dựa vào đâu chứ, tại sao mình lại không được xài!
(╯°□°)╯︵ ┻━┻ Mặt Bạch Mặc nhăn nhó dữ tợn, lồng ngực phập phồng liên hồi, hơi thở dồn dập, cậu phải cắn răng kìm nén để không chửi thề thành tiếng. Xoay người úp mặt vào "thung lũng", Bạch Mặc hít lấy hít để hương sữa thơm ngát. Những dây thần kinh đang căng như dây đàn dần chùng xuống. Thân hình Bách Mộng rất mềm mại, ôm vào cảm giác múp míp rất đã tay. Vùi mặt vào "thung lũng" ấy hệt như đang áp hai túi chườm nước nóng khổng lồ lên má vậy. Hệ thần kinh đang bốc hỏa thì nguội lạnh, nhưng thằng em của Bạch Mặc thì lại chẳng chịu nằm im. Ngóc đầu liếc nhìn Bách Mộng đang ngủ say, lòng Bạch Mặc chợt xao động, cậu cúi đầu cắn nhẹ lên đỉnh chóp của cặp "hung thú" kia." Ưm..." Bách Mộng đang chìm trong giấc ngủ khẽ hừ một tiếng vì đau. Ý thức quay trở lại, cô tỉnh giấc. Vừa mở mắt ra, cảm giác đầu tiên ập đến là sự ngứa ngáy trước ngực và cơn đau xé rách bên dưới." A..." Cô khẽ xuýt xoa, phản xạ đầu tiên là ôm chầm lấy đầu Bạch Mặc xoay người lại, đưa cậu đè lên người mình." Chị Bách Mộng, chị tỉnh rồi à?" Bạch Mặc ngóc đầu dậy, chớp chớp mắt." Ừm, Mặc Mặc, buổi sáng tốt lành." Ánh mắt Bách Mộng dịu dàng như nước. Cô quàng tay qua cổ Bạch Mặc kéo cậu xuống, hai bờ môi chạm nhau, trong căn phòng tĩnh lặng vang lên tiếng chóp chép ướt át." Phù~ Mặc Mặc, em đói chưa?" Bách Mộng thỏa mãn thở hắt ra, vẻ mặt khoan khoái. Cô ôm riết lấy Bạch Mặc, tận hưởng việc hít hà mùi hương trên cơ thể cậu." Em chưa đói lắm." Bạch Mặc lắc đầu, chầm chậm rúc vào cổ Bách Mộng, áp môi lên làn da trắng ngần rồi từ từ di chuyển xuống dưới. Ở giai đoạn đầu sau khi nếm thử "mùi đời", người ta thường khao khát được nếm lại một cách điên cuồng, dục vọng bùng nổ không thể kiểm soát. Bạch Mặc hiện tại cũng đang trong trạng thái tham lam, thèm khát như hổ đói. Bách Mộng nheo mắt, ánh mắt ngập tràn tình yêu đương nồng cháy. Hai má ửng hồng, bàn tay nhỏ bé mơn trớn vuốt ve dọc sống lưng Bạch Mặc. Bạch Mặc ngồi dậy, nhấc bổng cặp đùi trắng nõn nà của Bách Mộng vắt lên vai. Đêm qua tắt đèn tối thui nên cậu chưa được chiêm ngưỡng rõ ràng cảnh cặp "hung thú" kia va đập vào nhau ra sao, lần này cậu nhất quyết phải nhìn cho thật kỹ." Chị Bách Mộng, có được không?" Vốn dĩ không hề xấu hổ, nhưng nghe Bạch Mặc hỏi câu đó, Bách Mộng chợt thấy ngượng ngùng, cô nghiêng đầu khẽ gật. Được bật đèn xanh, Bạch Mặc lại tiếp tục hành trình khám phá lối đi chật hẹp vào "khu vườn bí mật". Nhờ công lao khai phá đêm qua, sáng nay việc tiến vào không còn quá gian nan nhưng vẫn gặp đôi chút trở ngại. May mắn là "khu vườn" này nguồn nước dồi dào, đủ sức hỗ trợ Bạch Mặc tiến sâu vào thăm thú. Đôi chân thon thả vắt trên vai đan chéo vào nhau, đôi bàn chân ngọc ngà trắng hồng khẽ đu đưa, vẽ nên một khung cảnh tuyệt mỹ. Trời thu cao trong xanh, không khí mát mẻ dễ chịu, mặt trời ngự trị trên cao, mấy đám mây lững lờ trôi che khuất những tia nắng chói chang. Bóng râm rủ xuống, trong bồn hoa ven đường, những đóa cúc thu vẫn nở rộ rực rỡ dẫu thời tiết đang dần chuyển lạnh. Gió thu se se lạnh thổi qua, nhụy hoa vàng ươm rung rinh, cành lá xanh rì đung đưa theo gió. Một lúc sau, cơn gió thu thổi mạnh, cuốn bay những đám mây trên bầu trời, mặt trời lại ló rạng. Ánh nắng vàng rực rỡ hắt xuống mặt đất, chiếu thẳng vào nhụy những đóa cúc thu, khiến chúng bỗng chốc trở nên chói lóa. Một giọt sương mai long lanh phản chiếu ánh mặt trời, trượt dài trên cánh hoa rồi rơi tõm vào nhụy hoa. Trong phòng ngủ, hai tiếng thở dài sảng khoái cất lên. Bạch Mặc dựa vào người Bách Mộng nghỉ ngơi, Bách Mộng dịu dàng vuốt ve lưng cậu. Cả hai đều giữ im lặng, lặng lẽ tận hưởng những dư âm ngọt ngào. Bạch Mặc mơ màng buồn ngủ rũ rượi, cậu ngóc đầu lên lắc lắc mấy cái cho tỉnh táo." Chị Bách Mộng nghỉ ngơi đi, để em đi làm bữa sáng." Vừa bước xuống giường mặc quần áo, Bạch Mặc đã thấy hai chân bủn rủn. Cậu chưa vội dùng viên thuốc khí huyết vội. Mấy thứ thuốc thang uống vào người phải thử nghiệm tác dụng trước đã. Nếu dược lực quá mạnh, rất có thể sẽ làm cậu đánh mất lý trí, hóa thân thành con "sói đói" hung bạo mất kiểm soát. Như thế không chỉ gây tổn thương cho Bách Mộng mà bản thân cậu cũng khó lòng giải thích bề mặt. Đêm qua rõ ràng là "đánh ba hồi là tịt", sáng nay lại biến thân thành siêu Xay-da càng chiến càng hăng? Thế thì phi logic và vô lý đùng đùng. Bách Mộng nằm trên giường, chăn đắp hờ nửa người. Khuôn mặt cô toát lên vẻ bình yên sau trận "mưa mây", sự mãn nguyện nhẹ nhõm sau cơn "đảo lộn đất trời", và sự mỏi mệt rã rời sau khi được tự do vẫy vùng như "cá lội chim bay". Vài lọn tóc lơ thơ dính bết trên trán, mồ hôi nhễ nhại tỏa hương thơm thoang thoảng. Làn da trắng hồng rạng rỡ như món thịt hấp phấn, cô nhìn Bạch Mặc đắm đuối, khẽ gật đầu. Bạch Mặc cúi xuống vuốt lại mấy lọn tóc lòa xòa của cô, môi nở nụ cười hiền hậu. Sau khi Bạch Mặc rời khỏi phòng, Bách Mộng thẫn thờ nhìn lên trần nhà, đôi mắt khép hờ, khuôn miệng hé mở phả ra từng hơi nóng hổi. Đêm qua cô nằm mơ thấy lần đầu tiên gặp gỡ Bạch Mặc. Nhớ lại dáng vẻ của mình thuở ấy, Bách Mộng thấy hai má nóng ran. Suýt chút nữa thì quên mất, trước kia mình lại có bộ dạng như thế. Mở miệng ra là châm chọc mỉa mai, ánh mắt lúc nào cũng hằn học dữ dằn. Tại sao mình lại trở nên như vậy nhỉ? Bách Mộng nhíu mày ngẫm nghĩ, cố bới móc trong ký ức tìm kiếm lời giải đáp. Câu trả lời ấy đã bị chôn vùi nơi đáy lòng quá lâu, đến mức chính cô cũng đã quên bẵng đi mất. Dứt khỏi dòng hồi tưởng, Bách Mộng lại chôn vùi những ký ức chẳng mấy tốt đẹp ấy xuống tận cùng sâu thẳm. Cô ngồi dậy tựa lưng vào đầu giường, cúi xuống nhìn những vết hôn đỏ lựng và vết răng cắn nhan nhản trên người mình. Lật chăn lên, nhìn mảng ga giường ướt đẫm với những vệt máu chói mắt đỏ tươi như hoa mai." Trao đổi lần đầu với Mặc Mặc rồi, lần hai, lần ba cũng có hết rồi nhé~" Khóe mắt Bách Mộng cong lên thành một đường cong kỳ dị, khóe môi nhếch lên nụ cười nguy hiểm bệnh hoạn. Bách Mộng bước xuống giường, đôi chân trần vừa chạm sàn nhà đã thấy bủn rủn chực ngã. Phải mất một lúc để thích nghi, cô mới cúi xuống nhấc tấm ga giường lên gấp lại gọn gàng. Ôm tấm ga giường vừa gấp, cô bước những bước lảo đảo, chậm chạp đi về phòng mình. Mở tủ quần áo ra, bên trong đập ngay vào mắt là chiếc gối ôm khổng lồ in hình Bạch Mặc đang thẹn thùng bẽn lẽn. Vách tủ dán kín mít ảnh của Bạch Mặc, hàng đống quần sịp vuông từ hồi bé tí đến lúc lớn được xếp thành từng hàng ngay ngắn. Đặt tấm ga giường vừa gấp vào vị trí trang trọng, bắt mắt nhất, Bách Mộng nhìn ngắm bộ sưu tập đồ sộ trong tủ, nở nụ cười vô cùng mãn nguyện.... Gian bếp nhỏ, Bạch Mặc vừa nêm nếm nước dùng xem đã vừa miệng chưa, thì nghe thấy tiếng bước chân đi xuống cầu thang, cậu ngoảnh đầu nhìn ra. Bách Mộng mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng, phần ngực áo căng phồng nhô lên hai đường cong tròn trịa khổng lồ. Chiếc quần legging màu đen ôm sát lấy cặp mông nảy nở và đôi chân thon dài quyến rũ. Một thân hình chuẩn đồng hồ cát nóng bỏng chết người! Toàn thân cô toát lên khí chất dịu dàng trưởng thành, khóe mắt cong cong lúc nào cũng đong đầy ý cười. Bạch Mặc sững sờ trong giây lát, cảm thấy Bách Mộng dường như xinh đẹp hơn trước kia gấp bội. Hình tượng một người vợ hiền thục chợt xẹt qua tâm trí cậu." Chị Bách Mộng, sao chị xuống rồi?"" Xuống ăn sáng chứ sao." Bách Mộng chậm rãi bước vào bếp, dừng lại bên cạnh Bạch Mặc, chắp tay sau lưng, ánh mắt đầy hứng thú nhìn nồi nước dùng đang sủi bọt. Nước màu trắng đục, sền sệt, đặc quánh. Bách Mộng hít hà: "Ưm, thơm quá, lâu lắm rồi không được thưởng thức đồ ăn sáng do chính tay Mặc Mặc nấu." Bạch Mặc: "Chị Bách Mộng, đồ ăn sáng xong ngay đây, chị đợi một lát nhé."" Ừm." Bách Mộng gật đầu, ánh mắt lại chuyển sang Bạch Mặc đang đeo chiếc tạp dề màu hồng, trông vô cùng đáng yêu. Cô vòng ra sau lưng ôm chầm lấy eo cậu, tựa cằm lên bờ vai không mấy rộng lớn của cậu, khẽ cắn một cái vào tai Bạch Mặc, cố nhịn cười nói với giọng điệu hờn dỗi: "Mặc Mặc đáng ghét, em xả hết vào người chị rồi, nếu chị mà có thai thì em phải chịu trách nhiệm đấy nhé." Ngôn từ lạ hoắc, ngữ điệu cũng lạ lùng, Bạch Mặc dám khẳng định chắc nịch rằng trong game không hề có câu thoại này. Xem ra hệ thống nói cốt truyện bị chệch hướng là sự thật....

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn