Chương 69: Chương 67: Sự yên tĩnh trước bão táp
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Xong rồi, đã xác định bị đưa vào danh sách săn giết.
Bạch Mặc yên lặng ngồi bên, đưa ra kết luận cho lần thăm dò này. Sở U U từ chối chưa đủ dứt khoát, suy nghĩ nhỏ trong lòng đã hoàn toàn bại lộ trước mắt Bách Mộng.
"Cái này… Từ chối tàn nhẫn thật đấy, rõ ràng Mặc Mặc nhà tôi ưu tú như vậy." Bách Mộng tiếc nuối mím môi, ngoảnh nhìn Bạch Mặc vẫn luôn im lặng bên cạnh.
"Mặc Mặc, em không có gì muốn nói sao?"
Lại bắt đầu hỏi thái độ của mình. A, phải thể hiện rõ ràng để Bách Mộng xóa bỏ hoài nghi.
"Em không thân với cô ấy, cũng không làm bạn được." Bạch Mặc lắc đầu, giọng lạnh nhạt. Lời cậu như cây kim đâm vào tai Sở U U, khiến đuôi mày cô run lên, nhíu lại. Ngươi cùng ta không quen? Ngươi còn biết cùng ta không quen? Cùng ta không quen tại sao muốn như thế thỉnh cầu ta à! Sắc lang, biến thái, hỗn đản, da mặt dày, không biết xấu hổ!
Gương mặt nhỏ của Sở U U căng cứng, lạnh lùng. Dưới gương mặt băng giá là cơn giận như núi lửa phun trào.
Cô tuyệt đối sẽ không đồng ý bất kỳ yêu cầu nào của Bạch Mặc nữa!
"Ừm, đúng vậy. Tôi không thân với cậu ta, chỉ thỉnh thoảng gặp ở cầu thang." Sở U U nghiến răng nói.
"Ừm, gần như vậy." Bạch Mặc nhận ra sự khác thường của Sở U U, trong lòng vô cùng bất lực. Ngay cả cậu cũng phát hiện có vấn đề, Bách Mộng đương nhiên càng không thể bỏ qua.
Nói chung, Sở U U chắc chắn đã bị Bách Mộng để mắt. Mọi chuyện đang thuận lợi phát triển theo hướng Bạch Mặc mong muốn.
Trò chuyện lâu như vậy, cà phê gọi từ trước cuối cùng cũng được mang lên.
Sau đó Bạch Mặc uống cà phê sữa, yên lặng nghe Bách Mộng moi tin chi tiết hơn. Sở U U chẳng hiểu gì, dưới thuật nói chuyện của Bách Mộng, mơ mơ hồ hồ khai sạch hoàn cảnh gia đình và địa chỉ.
Đây là tư thế tối nay sẽ tới lấy thủ cấp cô ấy đấy.
Bạch Mặc bình tĩnh phân tích cục diện. Bây giờ mọi thứ đều đi theo hướng cậu dự tính, không khác cốt truyện game bao nhiêu. Điểm khác biệt duy nhất là người bị hại đổi từ Tân thành Sở U U.
Trong game, Tân bị bắt cóc. Lần này Bạch Mặc sẽ không để Bách Mộng bắt Sở U U thành công. Cậu không nói sự thật với cô chính vì không muốn kéo cô hoàn toàn vào trò hề.
Theo thiết lập tính cách trong game, nếu Sở U U biết chân tướng, phần lớn khả năng sẽ liều mạng giúp Bạch Mặc. Cậu không cần cô liều mạng, cũng không thể để cô làm vậy.
Cô ấy mất, cậu cũng mất!
Lặng lẽ uống cà phê sữa, Bạch Mặc nhận ra oán khí trong ánh mắt Sở U U nhìn mình ngày càng nặng, còn ánh mắt nhìn Bách Mộng lại ngày càng thân thiện.
Ngụy trang của chị Bách Mộng thật sự rất mạnh, kín kẽ không một sơ hở. Nếu không phải mình từng chơi game, bị cô ấy ngược sát hơn mười lần, chắc mình cũng sẽ bị vẻ ngoài mềm mại và tính cách dịu dàng mê hoặc.
Bạch Mặc đặt cốc cà phê xuống, một tay chống cằm, ngón tay cầm thìa nhẹ nhàng khuấy nửa cốc cà phê sữa còn lại.
Cục diện hiện giờ không còn việc của cậu. Khi nào Bách Mộng cảm thấy đã moi đủ thông tin, cô sẽ thả Sở U U đi.
Những thông tin ấy Bạch Mặc cũng nghe và ghi nhớ.
Điều tương đối vô lý là Bách Mộng thậm chí còn vòng vo hỏi ra vị trí đồn cảnh sát gần nhà Sở U U nhất.
Gần đủ rồi đấy… Hỏi tiếp nữa, hôm nay Sở U U mặc quần lót màu gì cũng sắp bị tiết lộ.
Ừm… Khoan, hôm nay cô ấy có mặc không?
Bạch Mặc đánh giá Sở U U. Hôm nay cô ăn mặc khá đẹp, dường như đã chuẩn bị kỹ: áo khoác đỏ, áo dài tay trắng, váy đen quá gối và giày vải trắng.
Độ dài chiếc váy này… không nhìn thấy.
Không thấy thì coi như không mặc vậy.
— Tại trạm xe buýt.
Tiễn Sở U U lên xe rời đi, Bạch Mặc và Bách Mộng sóng vai đứng dưới trạm.
Trên mặt Bách Mộng tràn đầy nụ cười. Cô đan mười ngón tay, lật lòng bàn tay về trước, duỗi cánh tay giãn gân cốt.
"Ừm~ Bạn của Mặc Mặc thú vị thật đấy."
"Chị Bách Mộng đừng trêu em nữa. Em và cô nàng ấy không thể coi là bạn." Bạch Mặc lắc đầu. Cậu quả thật không phải bạn của Sở U U. Hiện giờ cậu chỉ là kẻ xấu lợi dụng tình cảm của cô, hay nói cách khác là trai đểu.
"Ha ha." Bách Mộng khẽ cười rồi hỏi: "Mặc Mặc, tiếp theo em muốn đi đâu?"
Vì Bách Mộng mời Sở U U tới quán cà phê, kế hoạch ban đầu đã bị xáo trộn.
Trời đã muộn, mặt trời lặn về tây. Buổi hẹn hôm nay cũng đến lúc kết thúc. Nếu là một cặp đang yêu say đắm bình thường, có lẽ sẽ ăn tối cùng nhau, tối tìm nơi nào đó giết thời gian, cuối cùng tới khách sạn đặt trước, chiến đấu cuồng nhiệt.
Nhưng những việc ấy không nằm trong lịch hẹn của Bạch Mặc. Buổi hẹn của họ kết thúc khi mặt trời lặn.
Tuy nhiên vì Bạch Mặc và Bách Mộng sống cùng một nơi, những chuyện ấy về nhà cũng làm được, hơn nữa ở nhà còn thoải mái, yên ổn, tự do hơn. Vì vậy không thể coi buổi hẹn đã hoàn toàn kết thúc, chỉ có thể nói hiệp ngoài trời đã xong, hiệp trong nhà sắp bắt đầu.
"Chị Bách Mộng, chúng ta về thôi. Bữa tối em muốn ăn món chị nấu." Bạch Mặc nói.
"Thật tình, hẹn hò cả ngày chị cũng mệt, lấy đâu ra sức nấu tối?" Bách Mộng nhéo phần thịt mềm bên eo cậu. Về nhà còn phải nấu cơm, quá mệt.
"Vậy em nấu? Chị Bách Mộng nghỉ ngơi."
"Thế còn được, có chút trách nhiệm của bạn trai rồi."
Bách Mộng bóp mũi Bạch Mặc, ghé sát tai cậu, khẽ thở ra hơi nóng, giọng mềm mại: "Đầu bếp Bạch, bữa tối không cần long trọng, cơm cà ri là được. Nhưng nhất định phải nhớ chuẩn bị món ngọt sau bữa cho chị."
Tai Bạch Mặc tê dại. Món ngọt sau bữa là gì, đương nhiên cậu hiểu rất rõ. Hôm nay cùng đi hẹn hò, tuy giữa đường từng giải phóng, phát tiết, nhưng chỉ mức độ ấy còn lâu mới thỏa mãn dục vọng đang phồng lên, dồn ép trong lòng Bách Mộng lúc này.
Nếu bị vắt kiệt tới mệt mỏi, hôn mê, tối không bò dậy nổi thì hỏng.
Bạch Mặc lo lắng trong lòng. Về nhà lại phải uống thuốc, nếu không tối nay có thể bị ép thành xác khô.
Gần đây cậu dùng thuốc hơi nhiều, tốc độ tiêu hao rất nhanh.
"Thuốc khí huyết" đã dùng gần nửa lọ, vậy mà thể chất hiện giờ mới miễn cưỡng đạt mức đối phó được với Bách Mộng.
Nếu tối nay quá mệt sẽ ảnh hưởng tới hành động. Cậu phải duy trì tinh lực và thể lực tốt.
"Được, em sẽ chuẩn bị món ngọt sau bữa thật thịnh soạn cho chị Bách Mộng." Tuy trong lòng thấp thỏm, ngoài miệng Bạch Mặc vẫn vô cùng cứng rắn. Khí thế không thể thua.
Sau đó hai người khoác tay nhau đi về bãi đỗ xe ngầm của trung tâm thương mại. Trời sắp tối, nên về nhà rồi.
Chiếc ô tô trắng hòa vào đường, lẫn trong dòng xe không ngừng, hóa thành một hạt giữa muôn vàn chúng sinh.
Mặt trời tàn trốn sau đường chân trời, nửa che mặt. Màu ráng chiều ngày càng đậm, đã đỏ tới tím. Trên đầu thành phố, mấy đám mây rút hết màu sắc, gần như không khác bầu trời xanh sẫm.
Trời dần tối. Thành phố chậm rãi sáng đèn. Ánh sáng mộng ảo chiếu lên mặt đất u tối, phô bày vẻ đẹp với bầu trời.
…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn