Chương 56: Chương 54: Sói tham và hổ dữ
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~15 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Trong màn đêm tĩnh lặng, tại một căn nhà nhỏ ở rìa thành phố, phòng tắm sáng đèn, tiếng nước từ vòi sen vang lên không ngừng.
Khoảng hơn mười phút sau, Sở U U quấn khăn tắm bước ra. Cánh tay mảnh mai trắng nõn hồng hào như ngó sen vừa nhô khỏi mặt nước. Trên mái tóc đen nhánh buộc gọn còn đọng vài giọt nước, tóc mái dính lên vầng trán trắng.
Trên sofa phòng khách, bà lão đeo kính đang đan áo len. Bà ngoảnh đầu nhìn Sở U U quấn khăn tắm rồi nói: "U U, cháu ra rồi à? Trong bếp có sữa hâm nóng, mau đi uống đi."
"Cháu biết rồi, bà."
Mang đôi dép vịt vàng bước vào bếp, tìm cốc sữa đã hâm từ trước, cô ngửa đầu uống "ừng ực" cạn sạch.
"Ừm— Hà~" Phần khăn tắm nhô cao khẽ lay động theo động tác cúi đầu. Đặt chai sữa xuống, Sở U U cúi nhìn rồi nở nụ cười thỏa mãn. Sau khi lên cấp ba, cô đã trưởng thành không ít.
"Bà ơi, cháu lên lầu đây."
"Ngủ sớm nhé."
"Cháu biết rồi."
Lên lầu trở về phòng ngủ, khóa trái cửa, cô nhìn cửa sổ đóng chặt, rèm cũng đã kéo kín. Sở U U chớp mắt, cúi nhìn khăn tắm trên người.
Ba giây sau, khăn tắm rơi xuống tại chỗ. Sở U U lao một bước lên giường, không mảnh vải lăn qua lăn lại, cuộn chăn bọc mình thành con sâu. Cuối cùng cô nằm đó, chỉ lộ đầu, nhìn trần nhà rồi thở phào cảm thán: "Ừm, vẫn là thế này thoải mái."
Nhìn trần nhà ngẩn ngơ, nhớ lại cuộc trò chuyện với Bạch Mặc sau giờ học hôm nay, Sở U U mím môi.
Cuối cùng mình vẫn đồng ý giúp tên đó.
Ư… Rõ ràng muốn từ chối, kết quả chẳng thay đổi được gì.
Câu "tôi cần cậu" lại vang vọng trong đầu. Gương mặt nhỏ của Sở U U đỏ lên, dần trở nên nóng bỏng.
"Lời xấu hổ như vậy, rốt cuộc cậu ta nói nhẹ như không bằng cách nào chứ!" Cô xấu hổ lăn qua lăn lại trên giường như một con sâu. Sở U U không hiểu tâm trạng Bạch Mặc lúc ấy, càng không hiểu tại sao mình lại vui đến vậy.
Không tìm được lý do vui vẻ, lại không chịu suy nghĩ theo hướng tình cảm ấy, Sở U U ngồi dậy, bĩu môi cứng đầu nói: "Mới, mới không phải muốn giúp cậu ta. Chỉ, chỉ là để báo đáp thôi! Đúng, báo đáp!"
Ừm! Là để báo đáp chuyện ngày khai giảng!
Lần này trả ơn xong, lần sau sẽ không liên quan tới mình nữa!
Không, sau này cậu ta sẽ không liên quan tới mình nữa!
Nghĩ vậy, Sở U U vươn tay lấy điện thoại đặt đầu giường. Trước đó Bạch Mặc đã cho cô phương thức liên lạc. Về nhà cô liền nóng lòng kết bạn, nhưng tới giờ vẫn chưa chủ động nói với cậu câu nào.
Ngón tay trắng hồng gõ trên màn hình nhỏ, một dòng chữ xuất hiện. Sở U U không do dự nhấn gửi.
"Sau lần này, chúng ta không còn nợ nhau!"
Tin nhắn gửi đi thuận lợi. Sở U U nhìn màn hình trống trải chỉ có một dòng ấy, trông hơi cô độc.
Chờ rất lâu không thấy hồi âm, suy nghĩ trong lòng cô cũng bắt đầu thay đổi, từ dứt khoát đoạn tuyệt trở nên do dự.
Thật ra cũng đâu cần trực tiếp thanh toán hết nợ nần?
Hơn nữa có lẽ cậu ta cũng không biết chuyện ấy. Mình đơn phương nói không còn nợ nhau, chẳng phải chủ động làm lộ chuyện đó sao?
Nghĩ tới đây, Sở U U vội thu hồi tin nhắn.
May mắn là thu hồi thành công.
Không may là Sở U U phát hiện sự thay đổi của mình xảy ra trong chưa đầy hai phút. Nghĩa là tin nhắn vừa gửi không lâu, cô đã hối hận.
"Hả, thành công rồi? Chưa tới hai phút sao!?"
Sở U U tròn mắt nhìn màn hình điện thoại, rơi vào hoài nghi bản thân. Cô thật sự muốn không còn liên quan tới Bạch Mặc sao?
Có lẽ là không.
Đáp án quá khó chấp nhận, Sở U U không muốn đối diện, vì vậy cô lựa chọn trốn tránh, ném điện thoại sang bên rồi chui vào chăn.
Ngủ một giấc thật ngon!
— Ở phía bên kia thành phố, trong căn nhà nhỏ có gác.
Đèn phòng khách vẫn sáng nhưng không một bóng người. Tiếng rên trầm thấp hòa cùng tiếng nước truyền ra từ phòng tắm.
Trong phòng tắm, Bạch Mặc ngồi trong bồn. Nước trong bồn không ngừng tràn ra ngoài. Cậu nhìn Bách Mộng trước mặt, cầu xin: "Chị Bách Mộng, chậm, chậm một chút."
"Mới mức này đã không chịu nổi? Mặc Mặc, em phải tăng cường tập luyện." Khóe môi Bách Mộng mang nụ cười trêu tức. Cô vịn vai Bạch Mặc, tốc độ nước tràn khỏi bồn tăng nhanh.
"Ư…" Bạch Mặc ngửa đầu ra sau, khó nhịn nheo mắt. Làn sóng trắng tuyết trở nên dữ dội, lắc tới mức mắt cậu hoa lên.
"Mặc Mặc~"
"Chị Bách Mộng…"
Nước trong bồn tràn ra rồi lại đầy, đầy rồi lại tràn, giống sóng biển lớp sau nối lớp trước. Cuối cùng một cơn sóng thần khổng lồ ập tới. Bách Mộng nghiêng người ôm Bạch Mặc, vùi đầu cậu trước ngực mình. Cơ thể cả hai đồng thời căng cứng, run rẩy.
Trong bồn vang lên tiếng nước dâng rất khẽ. Một lát sau, tiếng thở phào mệt mỏi mà nhẹ nhõm vang lên.
Bách Mộng buông Bạch Mặc, cúi đầu cắn môi cậu, truyền tình yêu đang tràn đầy của mình sang cho cậu.
…
Sau khi ra khỏi phòng tắm, Bạch Mặc cảm thấy chân mềm nhũn, đầu óc choáng váng, không khỏi cảm thán: "Không hổ là nữ chiến thần có bảng thuộc tính lục giác, thể chất đúng là mạnh hết chỗ nói."
"Ưm…" Bước đi hơi bồng bềnh, cậu loạng choạng một bước suýt ngã. Bạch Mặc vịn tường, chậm rãi lên lầu trở về phòng ngủ. Sau khi ngồi xuống giường, cậu mới thở phào.
"Đây chính là phải vịn tường đi ra sao."
Nằm xuống giường thả lỏng cơ thể, Bạch Mặc cầm điện thoại xem, phát hiện Sở U U gửi tin nhắn. Nhấn vào mới thấy tin đã bị thu hồi.
"…?"
"Có chuyện gì sao?"
Cậu gõ chữ hỏi, đợi rất lâu không nhận được phản hồi.
Ngủ rồi sao?
Thôi vậy, có chuyện gì ngày mai hỏi sau.
Đặt điện thoại xuống, Bạch Mặc nằm dang tay chân trên giường. Qua ngày mai chính là buổi "hẹn hò" mong đợi đã lâu.
"Ừm, hy vọng mọi chuyện thuận lợi."
Logic của đoạn cốt truyện ấy trong game có lỗ hổng, nhưng vì bối cảnh là thế giới hư cấu, tồn tại khác biệt với hiện thực, nên những lỗ hổng đó đều có thể giải thích.
Thế giới hư cấu giống cơ học lượng tử, vạn năng tới mức giải thích được mọi chuyện.
Không giải thích nổi? Cứ cơ học lượng tử là xong!
Logic không phù hợp hiện thực? Cứ thế giới hư cấu là xong!
Ngồi dậy, Bạch Mặc lại cầm điện thoại gửi lời chúc ngủ ngon cho Giang Mộ Tuyết. Đối phương vẫn trả lời ngay lập tức.
Trò chuyện với Giang Mộ Tuyết vài câu, Bạch Mặc nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, liền gõ: "Ngủ ngon, mai gặp."
"Ân, Mặc ca ca ngủ ngon ngày mai gặp (゚∀゚)."
Tắt điện thoại đặt lên bàn học, Bạch Mặc lấy "Thuốc khí huyết" uống một viên. Tới lượt cậu rồi!
Trong phòng tắm bị cưỡi đè lâu như vậy, bây giờ Bạch Mặc phải giành lại sân nhà, lấy đạo của người trả lại cho người!
"Mặc Mặc, chị vào nhé~" Bách Mộng đẩy cửa, quấn khăn tắm bước vào phòng. Phát hiện Bạch Mặc nghiêm túc nhìn mình, cô lập tức hiểu cậu muốn làm gì.
Bách Mộng nở nụ cười quyến rũ, đi tới bên giường rồi bò lên, ngồi sát cạnh Bạch Mặc. Cô chớp mắt nhìn cậu, đầy mong đợi.
Bạch Mặc cảm thấy bị khiêu khích, liền nắm cánh tay Bách Mộng đẩy cô ngã xuống giường, hơi thô bạo kéo khăn tắm ra. Sóng trắng tuyết gào thét tràn ra.
Con sói tham ăn với sức chiến đấu tăng vọt đè mãnh hổ đang giả vờ ngoan ngoãn dưới người, tùy ý xé cắn, chiếm đoạt tất cả.
…

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn