Chương 24: Chương 22: Kiss, Suki
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~26 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Oáp~" (-o-)
"Dạo này sáng nào Mặc ca ca cũng có vẻ buồn ngủ nhỉ."
Băng qua ngã tư, Bạch Mặc và Giang Mộ Tuyết sánh bước trên phố. Làn gió ban mai mơn trớn da mặt, mang theo chút se lạnh dễ chịu.
"Ừm... dạo này anh thức hơi khuya."
Bạch Mặc lấy tay che miệng ngáp một cái rõ to, nước mắt ứa ra. Cậu cúi xuống, ánh mắt lướt qua gấu váy đã được kéo cao của Giang Mộ Tuyết. Chiếc váy vốn dài đến bắp chân nay đã ngắn lên tới đầu gối, để lộ phần bắp chân thon thả được bọc gọn trong lớp tất lụa đen mỏng tang. Đôi giày vải trắng cũng được thay bằng đôi bốt La Mã cổ cao màu nâu.
Rõ ràng là đồng phục học sinh, Giang Mộ Tuyết lại mặc ra dáng tiểu thư đài các.
Á à~ Tất đen, mãi đỉnh (yyds)! [note101679] Bạch Mặc bất giác nở nụ cười ngô nghê của mấy gã si hán, nhưng chỉ trong tích tắc đã vội tém lại.
Chiêm ngưỡng cảnh đẹp trước mắt khiến cơn buồn ngủ bay biến đi phần nào. Đêm qua cậu lại trót mải mê học hành đến quên trời đất, bị Bách Mộng cưỡng chế lôi lên giường ép đi ngủ. Nhưng ngứa ngáy chân tay không chịu được, nửa đêm canh ba đợi Bách Mộng say giấc nồng, Bạch Mặc lại lén lút bò dậy giải nốt đống bài tập còn dang dở rồi mới chịu nhắm mắt.
Cái thứ gọi là học hành này, một khi đã vào form thì cũng dễ gây nghiện lắm.
Cảm giác được đắm chìm trong biển kiến thức, niềm tự hào khi lần lượt chinh phục từng cột mốc tri thức khiến Bạch Mặc mê mẩn không thôi.
Lúc trước, Bạch Mặc chẳng bao giờ tin mấy đứa học sinh giỏi chém gió rằng lấy việc học làm niềm vui, giờ thì cậu tin sái cổ rồi.
"Mặc ca ca lại học bài hở? Anh đã đứng nhất khối rồi cơ mà." Giang Mộ Tuyết có vẻ không hiểu nổi.
"Ờ thì... anh cày cuốc để giữ vững ngôi vị số một khối chứ sao." Bạch Mặc chống chế. Bản thân cậu đâu phải thiên tài bẩm sinh, nên đành lấy cần cù bù thông minh vậy.
"Với trình độ của Mặc ca ca thì trong trường này làm gì có ai đủ trình tranh giành cơ chứ." Giang Mộ Tuyết nói với giọng điệu đầy tự hào, đôi mắt lấp lánh nhìn Bạch Mặc bằng ánh mắt ngưỡng mộ.
"A haha, vậy sao?"
Bạch Mặc cười khan. Nếu là bộ kỹ năng nguyên bản của nam chính thì thừa sức, nhưng đằng này Bạch Mặc xuyên không mang theo bản lề của dân thường, làm gì có cái trình đó.
"Dù thế thì anh cũng không thể giậm chân tại chỗ được, không lẽ thấy người ta không đuổi kịp mình là mình được phép dừng lại à? Đời người là phải không ngừng tiến về phía trước."
"Mặc ca ca nói chí lý... Anh giỏi thật đấy."
Ánh mắt ngưỡng mộ của Giang Mộ Tuyết càng thêm cuồng nhiệt, lẽo đẽo theo Bạch Mặc hệt như fan cuồng (′▽`??).
Không đến mức đó, không đến mức đó đâu, Bạch Mặc chột dạ ngoảnh mặt nhìn mặt trời đang nhô lên từ phía đông.
Hôm nay thời tiết đẹp thật.
Chia tay Giang Mộ Tuyết, Bạch Mặc đeo cặp bước vào lớp. Cậu đi học khá sớm nên trong lớp chưa có đến một nửa quân số.
Ngồi vào chỗ, Bạch Mặc lôi sách vở tiết đầu tiên ra, ngáp một cái định gục xuống bàn chợp mắt thì một bóng dáng nhỏ nhắn xách cặp bước vào.
Kiyono Mashiro yên vị ở chỗ ngồi, cất cặp xong xuôi thì quay ngoắt sang nhìn chằm chằm Bạch Mặc không chớp mắt.
"Chào buổi sáng, bạn Kiyono."
Kiyono Mashiro phụng phịu phồng má bất mãn.
"... Chào buổi sáng, bạn Mashiro."
Bạch Mặc đành phải sửa miệng chào lại.
"... Mặc quân, chào buổi sáng."
Khóe môi Kiyono Mashiro khẽ nhếch lên, đôi mắt nheo lại đầy mãn nguyện. Cô đưa tay, dùng ngón út gõ nhẹ lên môi.
"Sắp vào lớp rồi."
"..."
"Giờ ra chơi dài nhé."
"Vâng."
Bạch Mặc thở dài thườn thượt. Kể từ hôm đó, sáng nào cũng lặp lại kịch bản y hệt. Cũng may là hiện tại dục vọng của Kiyono Mashiro chỉ dừng lại ở mức hôn hít, chưa đòi hỏi gì quá đáng hơn.
Tất nhiên, nếu Kiyono Mashiro có đòi hỏi thì Bạch Mặc cũng kiên quyết "say no". Chừng nào chưa giải quyết êm xuôi với Giang Mộ Tuyết, cậu tuyệt đối không chọc thủng màng giấy cửa sổ với bất kỳ nữ chính nào khác trong trường.
"... Mặc quân."
"Hửm? Có chuyện gì nữa sao?"
Bạch Mặc vừa úp mặt xuống bàn thì Kiyono Mashiro lại lên tiếng, cậu đành lồm cồm bò dậy.
"... Hôm nay là thứ sáu."
Kiyono Mashiro xòe hai bàn tay, chụm các ngón tay lại tạo thành hình tam giác, đôi mắt màu hoa anh đào lấp lánh sự mong đợi.
Hôm nay thứ sáu, tan học là nghỉ cuối tuần.
—— Ý là muốn hỏi xem cuối tuần mình có rảnh không đây mà?
"Xin lỗi nhé, lịch cuối tuần của anh kín bưng rồi." Bạch Mặc đáp.
"...?"
Kiyono Mashiro nghiêng đầu, tò mò nhìn Bạch Mặc.
"Cuối tuần anh bận ngập mặt với sách vở và bài kiểm tra rồi, chẳng có thời gian đi chơi đâu." Bạch Mặc giải thích. Để giữ vững hình tượng học sinh giỏi, cậu sẽ ru rú ở nhà cả dịp cuối tuần để bế quan tỏa cảng ôn luyện cho bài kiểm tra sắp tới.
Giờ mới là học kỳ 1 lớp 10, lượng kiến thức chưa nhiều, nên Bạch Mặc có thể nhồi nhét hết vào đầu trong thời gian ngắn. Dù không đạt đến mức xuất quỷ nhập thần, nhưng chỉ cần cày nát các dạng bài tập là cũng có thể miễn cưỡng thông thạo.
Kiyono Mashiro mở to mắt ngạc nhiên, tinh thần ham học hỏi và thái độ nghiêm túc của Bạch Mặc thực sự khiến cô sững sờ.
"... Em có thể học cùng Mặc quân được không?"
Á à, cái này thì không ổn đâu.
Đưa Kiyono Mashiro về nhà lúc này á? Bạch Mặc đến nằm mơ cũng không dám. Hơn nữa, lỡ đồng ý thật, ai biết được cô nàng sẽ giở trò gì?
Ở trường mà cô nàng còn dám đè cậu ra cưỡng hôn, về nhà thì chẳng phải...
Cảnh tượng quá "đẹp" Bạch Mặc không dám mường tượng tiếp.
Bạch Mặc gục đầu xuống bàn giả vờ ngủ như không nghe thấy, sau đó cũng lờ tịt đi, tuyệt nhiên không đả động gì đến chuyện học chung nữa.
Tiết 2 buổi sáng kết thúc, đến giờ ra chơi dài.
Sân thượng.
Ánh nắng rực rỡ chan hòa, mái che màu trắng cản lại những tia nắng gắt gỏng, tạo nên một mảng bóng râm mát mẻ. Trong bóng râm ấy, những tiếng rên rỉ khe khẽ xen lẫn tiếng chóp chép ướt át vang lên không ngớt.
Bạch Mặc và Kiyono Mashiro ngồi đối diện nhau trên ghế dài.
Kiyono Mashiro ánh mắt mơ màng, chìm sâu vào men say, thân thể Bạch Mặc cũng dần nóng bừng lên.
Hai người trêu đùa nhau, luân chuyển qua nhiều tư thế rồi cuối cùng ôm siết lấy nhau thật chặt.
"Ưm~" Sợi chỉ bạc mỏng manh kéo căng ra, trước khi nó kịp đứt đoạn, Kiyono Mashiro rướn người về phía trước, cuốn vội sợi chỉ bạc ấy vào khoang miệng.
Bạch Mặc nhẹ nhàng ôm lấy eo thon của Kiyono Mashiro, một làn gió mát thoảng qua mang theo mùi hương dịu nhẹ, mái tóc vàng nhạt lướt qua mặt khiến cậu nhột nhạt.
Khi hai người dứt ra, cả hai vẫn lưu luyến không rời, đầu lưỡi vươn ra tạo thành một sợi chỉ mỏng mảnh.
Kiyono Mashiro đan hai tay trước ngực, trông vô cùng nữ tính bé bỏng, còn Bạch Mặc thì ôm trọn lấy cô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc, dịu dàng hỏi: "Thích không?"
"... Thích."
Kiyono Mashiro vẫn còn đê mê trong dư vị ngọt ngào.
Bạch Mặc mỉm cười, [Tiềm năng: 10] quả thực đáng sợ, Kiyono Mashiro giờ đã chẳng còn là đối thủ của cậu nữa.
"... Mặc quân, cuối tuần..."
Biết tỏng Kiyono Mashiro định nói gì, Bạch Mặc liền phủ đầu bằng cách khóa chặt đôi môi màu anh đào của cô lại.
"Ưm..." Hai má Kiyono Mashiro ửng hồng, cô mãn nguyện ngả đầu vào ngực Bạch Mặc. Nghỉ ngơi một lát, cô lại cất lời: "Cuối tuần..."
Chưa kịp nói hết câu, Bạch Mặc đã nâng cằm cô lên, một lần nữa chiếm lấy đôi môi ấy. Để xóa sạch ý nghĩ về chuyện cuối tuần trong đầu cô, Bạch Mặc từ từ đè cô nằm ấp xuống ghế dài, tấn công dồn dập, không cho cô lấy một giây thở dốc hay suy nghĩ.
Làn gió ấm áp mơn trớn, thổi bay những lọn tóc lơ thơ của thiếu nữ.
Đầu óc Kiyono Mashiro quay cuồng, mơ hồ, chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện gì khác ngoài những nụ hôn, cô hoàn toàn đắm chìm vào nó.
Kiss, su ki (Hôn, thích).
— Đến giờ ăn trưa, Bạch Mặc và Giang Mộ Tuyết kéo nhau ra cổng trường ăn. Đồ ăn trong trường Bạch Mặc chẳng dám khen ngợi, vả lại loanh quanh trong trường nhỡ đâu lại bị ai đó bắt gặp.
Gọi món xong, Bạch Mặc và Giang Mộ Tuyết ngồi đợi trong quán ăn nhỏ. Cô nàng bất ngờ lên tiếng: "Mặc ca ca, cuối tuần anh có kế hoạch gì chưa?"
Em cũng hỏi chuyện này à?
Ừm... Đây đúng là cơ hội tốt.
Bạch Mặc gật đầu đáp: "Cuối tuần anh chưa có kế hoạch gì đặc biệt, chủ yếu là ru rú ở nhà đọc sách giải đề thôi."
Mặc ca ca chăm chỉ quá, đến tận cuối tuần cũng vùi đầu vào sách vở, mình sao nỡ làm phiền anh ấy... Nghĩ vậy, Giang Mộ Tuyết đành dập tắt ý định rủ Bạch Mặc đi chơi.
Giang Mộ Tuyết im thin thít, Bạch Mặc nheo mắt, nửa đùa nửa thật hỏi: "Sao thế, muốn hẹn hò với anh à?"
"Hẹn... hẹn hò á!?" Tim Giang Mộ Tuyết nhảy thót lên một nhịp, trong đầu cô vụt qua một loạt hình ảnh từ nắm tay, xem phim, hôn nhau, vào khách sạn, tất đen rách tươm, giường chiếu lộn xộn... và vân vân mây mây những viễn cảnh có thể xảy ra trong và sau buổi hẹn hò.
Mặt cô nóng ran, hai má đỏ bừng bừng, cô cúi gầm mặt quay sang hướng khác, hệt như một chú cừu non nhút nhát không dám đối mặt với Bạch Mặc.
Sao tự dưng Mặc ca ca lại nhắc đến chuyện hẹn hò?
Hẹn hò chẳng phải là chuyện của mấy cặp tình nhân sao?
Tình nhân... lẽ nào Mặc ca ca định tỏ tình với mình?
Mặc ca ca chắc chắn là thích mình rồi, chắc chắn là vậy! Bằng chứng là lần trước anh ấy còn cho mình uống chung hộp sữa nóng cơ mà!
Dù mình cũng rất thích Mặc ca ca, nhưng mà... mình chưa chuẩn bị tâm lý đâu.
A, căng thẳng quá, không được rồi, tim đập nhanh quá, s-sắp ngất tới nơi rồi.
Giang Mộ Tuyết đang chìm trong những suy nghĩ rối rắm, não bộ sắp sửa quá tải thì Bạch Mặc cất tiếng: "Gần nhà anh có cái thư viện, chúng ta có thể ra đó đọc sách, tuần sau nữa là thi rồi, ôn tập sớm chút cũng tốt."
Thư viện? Đọc sách á?
Đầu óc Giang Mộ Tuyết ngừng "tăng nhiệt", viễn cảnh khách sạn mờ ám trong đầu cũng lập tức bị thay thế bằng không gian thư viện tĩnh lặng.
Dòng suy nghĩ đứt đoạn, cô đờ đẫn một lúc lâu.
"Mộ Tuyết, Mộ Tuyết? Em sao vậy?" Tiếng gọi của Bạch Mặc kéo Giang Mộ Tuyết về thực tại, sắc mặt cô thoáng chút ngượng ngùng khi nhận ra mình đã lo xa quá, ngượng chín cả mặt.
Mình vừa nghĩ cái quái gì vậy trời? Mặc ca ca chỉ đơn thuần rủ mình đi học chung thôi mà!
Trời ơi, Giang Mộ Tuyết, đầu óc mày chứa toàn mấy cái suy nghĩ đen tối không à!
Giang Mộ Tuyết thầm mắng mỏ bản thân, Bạch Mặc thấy cô mãi không lên tiếng, bèn áy náy nói: "Xin lỗi em, tự dưng ngày nghỉ lại rủ rê em ra thư viện học, vừa đường đột lại vừa đi ngược lại ý nghĩa của ngày nghỉ. A haha, đúng là ngày nghỉ thì nên xõa thôi, coi như anh chưa nói gì nhé."
"Hả? Khoan khoan, em có từ chối đâu! Chỉ cần được ở bên Mặc ca ca thì đi đâu cũng được!"
Giang Mộ Tuyết cuống quýt nhìn Bạch Mặc, há miệng định nói nhưng lời đến cửa miệng lại nghẹn ứ không thốt ra được.
Đúng lúc Giang Mộ Tuyết đang đấu tranh tư tưởng, lấy hết dũng khí để nói lời đồng ý thì đồ ăn được bưng lên.
"Ăn thôi." Bạch Mặc đưa đũa cho Giang Mộ Tuyết, thấy cô chần chừ mãi không nhận, cậu hỏi: "Sao thế?"
"Mặc... Mặc ca ca... em, em đồng ý."
Thiếu nữ mặt đỏ bừng bừng, như thể phải vận dụng toàn bộ sức lực mới thốt nên lời. Đôi bàn tay nhỏ nhắn túm chặt lấy mép váy đồng phục, bờ vai run lên vì căng thẳng. Cô hệt như một sợi dây thun bị kéo căng hết cỡ, chực chờ đứt phựt bất cứ lúc nào.
"Đồng ý?"
Bạch Mặc chớp chớp mắt, ngớ người một giây rồi khóe môi khẽ nhếch lên. Cậu vươn tay xoa đầu Giang Mộ Tuyết, dưới những cái vuốt ve nhẹ nhàng, vẻ mặt căng cứng của Giang Mộ Tuyết dần giãn ra, cô mở to đôi mắt trong veo ngấn nước nhìn Bạch Mặc.
Bạch Mặc đọc được trong ánh mắt ấy sự hối hận, tự trách, khao khát và mong đợi. Hối hận vì không phản hồi kịp thời, tự trách vì không đủ can đảm nói ra tiếng lòng, khao khát sự yếu đuối của bản thân được thấu hiểu bao dung, mong đợi buổi học chung tại thư viện vào cuối tuần.
"Ừm, cuối tuần học chung nhé." Bạch Mặc chốt hạ.
"Mặc ca ca..." Hốc mắt Giang Mộ Tuyết rưng rưng lệ. Nhìn cảnh này, Bạch Mặc linh cảm câu "Anh là người tốt" sắp sửa tuột ra khỏi miệng Giang Mộ Tuyết đến nơi rồi.
Cậu vội vã hạ giọng: "Không khóc nữa, ăn thôi."
"Vâng." Giang Mộ Tuyết gật đầu, cố nén dòng nước mắt chực trào, nhận lấy đôi đũa Bạch Mặc đưa, nở nụ cười rạng rỡ hạnh phúc.
Mặc ca ca đối xử với mình tốt quá (?? //ε//??).

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn