Chương 43: Chương 41: Ngã yếu cật liễu nhĩ
Xuyên Không Vào Game Hẹn Hò Yandere · HienMinh · 82 chương · ~20 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Chào chị Bách Mộng, em là Tân, bạn cùng lớp của Bạch Mặc ạ!"
Tân đứng nghiêm trang như tượng chào cờ, dõng dạc giới thiệu bản thân, giọng điệu mừng rỡ hớn hở, chẳng có vẻ gì là của một đứa vừa mới vồ ếch đau điếng.
Bách Mộng nhạt nhẽo "Ồ" một tiếng, khẽ nhíu mày tỏ vẻ ghét bỏ ra mặt.
Bạch Mặc đứng chắn tầm nhìn của Tân, hỏi: "Ông cũng đi siêu thị mua đồ à?"
"Ờ, đại loại thế." Tân lấp lửng, mắt cứ lúng liếng ngó nghiêng.
"Vậy thì ông mua đi nhé, tôi về trước đây." Bạch Mặc vẫy tay chào qua loa rồi quay gót bước đi.
"Ê, khoan khoan khoan, khó khăn lắm anh em mới gặp nhau ở ngoài trường một bận, sao ông nỡ lòng nào chuồn lẹ thế?"
Tôi mà không chuồn lẹ là ông lên bảng phong thần ngay tắp lự đấy con trai ạ.
Bạch Mặc ném cho Tân một ánh nhìn thâm thúy. Thằng chả vẫn cứ trưng ra ánh mắt "chó con chờ chủ" sáng lấp lánh nhìn cậu.
"Có chuyện gì để mai lên lớp nói, tôi đang vội về." Bạch Mặc phũ phàng cự tuyệt màn níu kéo của Tân. Cậu bước tới cạnh Bách Mộng, chủ động khoác tay cô, giục giã: "Chị Bách Mộng, mình về thôi."
"Ừm." Bách Mộng gật đầu, sắc mặt giãn ra đôi chút.
Tân đứng như trời trồng tại chỗ, ngẩn tò te nhìn hai người rời đi, trong mắt ngập tràn sự ghen tị.
"Có bà chị gái tuyệt vời ghê~" Lấy túi đựng rác xong, hai người ra quầy thanh toán. Ra khỏi siêu thị, họ khoác tay nhau thả bộ trên con phố lộng gió đêm mát rượi.
Màn đêm buông xuống, một vầng trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên không trung, tô điểm thêm sắc màu cho bầu trời đêm tĩnh lặng. Ánh trăng mờ ảo, bàng bạc rọi sáng cả những đám mây mỏng manh lững lờ trôi.
Mãi một lúc sau, cuối cùng Bách Mộng cũng chịu mở lời hỏi han: "Mặc Mặc, cậu bạn lúc nãy là bạn học của em à?"
"Vâng, bạn cùng lớp em đấy."
"Thế à, hai đứa chơi thân lắm hả?"
"Thì con trai với nhau cứ thế thôi chị, tuy không gọi là bạn nối khố chí cốt, nhưng chơi chung cũng vui vẻ ra phết."
"Vậy là không thân thiết gì lắm đúng không?"
"Chỉ là hợp rơ nói chuyện thôi ạ."
"Ra là thế." Bách Mộng gật gù, cánh tay khoác tay Bạch Mặc khẽ siết chặt hơn. Cô tin Bạch Mặc sẽ không nói dối mình.
"Bên kia có hiệu thuốc kìa, mình qua đó mua..."
Giọng Bách Mộng đột nhiên ngập ngừng, cô kiễng chân thì thầm vào tai Bạch Mặc: "... Mua 'áo mưa' nhỏ cho Mặc Mặc nhé."
Tai Bạch Mặc đỏ rần, tê rần rần. Tới trước cửa hiệu thuốc, cậu nhận lấy túi đồ từ tay Bách Mộng, đứng chờ bên ngoài. Mấy chuyện tế nhị thế này cứ để một mình Bách Mộng vào mua là chuẩn bài nhất.
"Hử? Tân?"
Phía bên kia đường, một bóng dáng quen thuộc đang ôm khư khư mấy chai rượu, cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Ánh mắt Bạch Mặc dõi theo từng bước chạy của Tân. Đột nhiên, cậu ta thắng gấp cái két trước mặt một người phụ nữ.
"Trời... là cô ta ư?" Bạch Mặc trố mắt ngạc nhiên.
Người phụ nữ diện một chiếc váy liền thân màu đen bó sát, khoác ngoài là chiếc áo choàng nhỏ xíu màu trắng tinh khôi. Làn da cô trắng mịn màng như sứ, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, ăn gian tuổi cực đỉnh. Đôi mắt to tròn điểm xuyết đường kẻ mắt sắc sảo, chiếc mũi cao thon gọn cùng đôi môi mỏng manh, tất cả tạo nên một vẻ đẹp trưởng thành, mặn mà đầy quyến rũ.
Đôi bàn chân ngọc ngà xỏ trong đôi giày cao gót quai mảnh lộ ra những ngón chân trắng hồng, lấp lánh như bạch ngọc. Suối tóc đen nhánh xõa bồng bềnh ngang lưng.
Đích thị là một thiếu phụ xinh đẹp, đằm thắm mang đậm phong vị phụ nữ trưởng thành.
"Cô, sao cô lại ra đây?" Tân chớp chớp mắt hỏi.
"Ra đợi cháu chứ sao, mọi người về hết cả rồi." Thiếu phụ xinh đẹp vươn tay đỡ lấy mấy chai rượu trong lòng Tân.
"Về hết rồi ạ? Lúc nãy rõ ràng còn đang nhậu nhẹt tưng bừng mà?"
Tân gãi gãi đầu thắc mắc. Thiếu phụ xinh đẹp cười nhạt giải thích: "Mấy ổng say khướt rồi lại rửng mỡ đòi ra bờ sông ăn đồ nướng. Dượng cháu lái xe đưa mấy ổng ra đó trước rồi, cô đứng đây đợi cháu. Sao, cháu muốn về nhà luôn hay ra đó làm vài xiên thịt nướng?"
"Cô chở cháu về đi ạ."
"Được rồi."
...
Bạch Mặc đứng nhìn Tân và thiếu phụ xinh đẹp khuất bóng dần.
Thiếu phụ ấy chính là cô ruột của Tân. Bố mẹ Tân cũng giống như mẹ của Bạch Mặc, vắng nhà đi công tác như cơm bữa. Những lúc ấy, Tân toàn sang nhà cô tá túc.
Sở dĩ Bạch Mặc nhận ra thiếu phụ xinh đẹp kia là bởi cô nàng từng "chạy sô" làm cameo (khách mời) một lần trong game.
Trong game, lúc người chơi đang dốc sức "cưa đổ" Bách Mộng thì thằng nhóc Tân đen đủi bị bắt cóc, giam cầm. Sau khi giải cứu thành công, người chơi phải lết xác đến bệnh viện xin lỗi, và thế là cô của Tân xuất hiện, mang theo "hào quang rực rỡ".
Theo thiết lập game, cứ nhân vật nào có "立绘" (hình vẽ minh họa nhân vật) thì auto "húp" được tuốt. Tuy nhiên, dàn nữ chính "chính cung" chỉ có vỏn vẹn bảy cô, việc gạ gẫm mấy NPC phụ như cô của Tân chỉ tổ làm tăng độ khó cho game mà thôi.
"Vợ người ta à... Tuy mình không phải là Tào Tháo, nhưng cũng có đôi chút máu 'tào tặc' trong người đấy."
Nhưng mà Bạch Mặc chẳng thèm "nhỏ dãi" cô của Tân đâu, bởi trong ba cô nữ chính ẩn giấu, có một người sở hữu thiết lập y chang cô của Tân - một thiếu phụ đã ly hôn tên là Lạc Ly. Lạc Ly không những "ngon nghẻ", mặn mà hơn cô của Tân gấp bội phần, mà độ chịu chơi, giàu nứt đố đổ vách của cô ấy thì chẳng ai sánh bằng. Đích thị là một "phú bà" thứ thiệt.
Bạch Mặc đồ rằng giờ này Lạc Ly chắc đang rình mò quanh quẩn đâu đó gần nhà cậu rồi. Cơ mà hễ có Bách Mộng kè kè bên cạnh, cho kẹo Lạc Ly cũng chẳng dám bám đuôi, bị Bách Mộng mà phát giác thì có nước "bay màu" khỏi thế giới này.
Tiếng cửa kính tự động mở trượt vang lên, Bạch Mặc quay đầu lại. Bách Mộng bước ra, trên tay xách một chiếc túi ni lông màu trắng.
"Mặc Mặc, mình về thôi."
"Vâng."
Bạch Mặc gật đầu, vô tình liếc vào chiếc túi. Đủ các loại hộp lớn hộp bé, xanh đỏ tím vàng xếp chồng lên nhau. Khả năng cao là Bách Mộng đã gom mỗi loại một hộp về dùng thử.
Hai người tiếp tục khoác tay nhau đi về phía bãi đậu xe. Gió đêm mơn man thổi. Vì "vũ khí tối thượng" của Bách Mộng quá "khủng", làm phồng cả lớp áo ngoài, nên cánh tay Bạch Mặc không tránh khỏi những pha va chạm ngẫu nhiên. Cộng thêm những lúc bước đi nhấp nhô, khối mềm mại ấy lại khẽ rung rinh, đung đưa theo từng nhịp thở.
Trong cảm nhận của Bạch Mặc, đó là sự chèn ép của cặp "thỏ ngọc" đang o ép cánh tay cậu. Còn đối với Bách Mộng, đó lại là sự vuốt ve, ma sát đầy gọi mời của cánh tay Bạch Mặc vào nửa gò bồng đảo của cô.
Hai má Bách Mộng ửng đỏ, e ấp liếc trộm người bên cạnh. Khác hẳn với vẻ bồn chồn của cô, Bạch Mặc vẫn trưng ra cái mặt tỉnh bơ như ruồi, mắt nhìn thẳng tắp về phía trước.
Chẳng lẽ chỉ có mỗi mình cảm thấy rạo rực thôi sao?
Bách Mộng mím chặt môi. Tình yêu và khao khát cô dành cho Bạch Mặc mãnh liệt đến mức những va chạm xác thịt nhỏ nhặt thế này cũng đủ kích thích hệ thần kinh, tạo nên những làn sóng khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể.
Bách Mộng chủ động đi nhanh hơn một chút, khiến tần suất và biên độ va chạm càng thêm kịch liệt.
Tại bãi đỗ xe.
Bạch Mặc chủ động buông tay Bách Mộng, ngoan ngoãn đứng lùi sang một bên, đút hai tay vào túi quần đứng nhìn cô sắp xếp đồ đạc vào cốp xe.
"Để tạm ở ghế sau cũng được mà", Bạch Mặc thầm nghĩ trong bụng, nhưng đâu biết rằng ngay khoảnh khắc này, trong đầu Bách Mộng chỉ ngập tràn dục vọng khao khát được "ăn tươi nuốt sống" cậu.
Xếp đồ xong xuôi, Bách Mộng mở cửa sau chui tọt vào trong xe, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, hất hàm ra hiệu Bạch Mặc vào ngồi cùng.
Bạch Mặc ngơ ngác hỏi: "Chị Bách Mộng, chị không lái xe à?"
Thắc mắc là thế nhưng cậu vẫn răm rắp nghe lời. Vừa yên vị ở ghế sau, Bách Mộng đã dùng sức đóng sập cửa xe lại rồi chốt khóa cái "cạch". Giây tiếp theo, một "trận cuồng phong" ập tới, đè bẹp dí Bạch Mặc xuống băng ghế.
Tiếng thở dốc nghẹn ngào, kìm nén dội thẳng vào màng nhĩ. Hơi thở nóng hổi phả vào vành tai. Đôi môi ướt át, nồng nàn của Bách Mộng điên cuồng gặm nhấm, liếm mút vành tai mẫn cảm của cậu.
Toàn thân Bạch Mặc phút chốc bủn rủn, chẳng còn lấy một mống sức lực phản kháng. Cậu đành buông xuôi, mặc cho Bách Mộng muốn làm gì thì làm. Một lời thì thầm đầy ma mị rót thẳng vào tai cậu: "Mặc Mặc, mình 'làm' trong xe luôn nhé."
Chút sức lực tàn tạ không đủ để Bạch Mặc chống cự, cậu đành ậm ừ "Vâng" một tiếng phó mặc cho số phận.
Trong bãi đỗ xe mờ tối, chiếc ô tô màu trắng trở thành một cái lò hừng hực lửa tình. Ánh đèn vàng nhạt mờ ảo hắt xuống bóng dáng hai người nam nữ đang quấn lấy nhau say đắm.
"Mặc Mặc, Mặc Mặc ơi, yêu em chết đi được." Bách Mộng tham lam rải những nụ hôn ướt át lên khắp cơ thể Bạch Mặc, từ đôi môi, dọc xuống hõm cổ, rồi nán lại trên vòm ngực săn chắc.
"Vâng, em cũng yêu chị Bách Mộng."
Hai tay Bạch Mặc luồn qua eo Bách Mộng, vuốt ve, mơn trớn từ hõm eo mềm mại lướt dọc lên sống lưng.
Bỗng nhiên, Bách Mộng ngẩng phắt đầu dậy. Đôi mắt ánh lên sự khao khát cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào Bạch Mặc hệt như loài sói đói mồi. Bàn tay điêu luyện giật phăng thắt lưng, lột luôn chiếc quần của Bạch Mặc ra.
"Mặc Mặc, em muốn ăn tươi nuốt sống anh."
Chiếc ô tô màu trắng bắt đầu đung đưa nhè nhẹ, trong xe nhẹ nhàng hừ tiếng rên không ngừng bay ra: "Ách hừ hừ hừ......"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn