Chương 65: Đại tộc trưởng trên cả tộc trưởng
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~21 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Người ta thường hình dung lễ hội là một thứ gì đó vô cùng lộng lẫy và rực rỡ. Nào là pháo hoa nổ đì đùng, nào là những màn trình diễn của các nhóm nhảy từ phương xa đến. Thế nhưng, lễ hội của tộc Elf lại hoàn toàn không phải vậy.
Chỉ đơn giản là dựng một đống lửa lớn, cùng nhau ăn uống, trò chuyện và cười đùa. Sự giản dị của lễ hội quả thực đúng chất Elf đến lạ. Đối với một người không thích nơi ồn ào như Franz thì đây lại là một điều tốt. Dĩ nhiên, ngay cả trong khung cảnh đó, Franz vẫn vô cùng được yêu mến.
"Anh Bồng Bềnh Franz-! Cái này ngon lắm!"
Không biết có phải để trả ơn lần được cho "bay bồng bềnh" hay không mà một nhóc Elf đem tới một xiên thịt nướng to oạch.
"Nhóc không ăn à?"
"Không phải nhóc. Tên em là Rena."
Có vẻ không thích bị gọi là "nhóc", cô bé Elf tận tình giới thiệu tên của mình.
Giá mà nhóc gọi tên mình cho đúng thì tốt biết mấy.
Thôi thì cứ coi đó là biệt danh vậy. Nghe cũng có vẻ thân thiết đấy chứ. …Chắc là tốt thật đúng không nhỉ?
"Rena, em không ăn à?"
Cuối cùng, Franz cũng gọi tên cô bé theo ý muốn.
"Rena ăn no nê rồi!"
"Có ngon không?"
"Dạ, cực kỳ-! Ngon lắm luôn-!"
Rena cười khúc khích sung sướng, rồi chẳng bao lâu sau đã chạy đi chỗ khác. Chắc là đi chơi với bạn bè rồi. Nghĩ đến những đứa trẻ ở thế kỷ 21, anh thấy cách sống này có vẻ phù hợp với lứa tuổi của chúng hơn. Thay vì cắm mặt vào smartphone xem hoạt hình, việc chạy nhảy ngoài trời thế này mới là tuổi thơ chứ.
Chẳng biết bao lâu đã trôi qua kể từ khi Rena rời đi.
"Anh Bồng Bềnh Franz-!"
"Anh Bồng Bềnh Franz-!"
Lần này số lượng nhóc tì đã tăng lên gấp đôi. Hai đứa trẻ tự giới thiệu là Nayu và Rin dúi đồ ăn vào tay Franz rồi khúc khích bỏ chạy.
Chẳng lẽ đây là truyền thống của tộc Elf sao?
Truyền thống vỗ béo những người mà họ thấy thân thiết bằng cách nhồi nhét đồ ăn. Thôi thì cũng là tấm lòng muốn đối tốt với mình nên anh đành chấp nhận. Từ chối lòng tốt cũng chẳng phải là việc nên làm.
Vấn đề là, những người mang tấm lòng ấy không chỉ dừng lại ở đám trẻ con. …Mà nói là "vấn đề" thì hơi nhẹ, đây thực sự là một vấn đề cực kỳ lớn.
"C, cảm ơn ngài vì lần trước ạ…!"
"Nếu không có ngài Franz, tất cả chúng tôi chắc đã thành nô lệ rồi."
"Nhờ có ngài Franz mà hôm nay chúng tôi mới có thể tận hưởng lễ hội."
Đầu tiên là những Elf suýt chút nữa đã trở thành nô lệ. Anh hiểu họ muốn đến cảm ơn, nhưng có vẻ như họ đã hiểu lầm một điều gì đó nghiêm trọng.
"Nếu không phải là ta, Hera cũng sẽ tìm cách cứu các người thôi. Vốn dĩ ta chỉ đang giúp đỡ Hera mà thôi."
Việc lập kế hoạch dựa trên thông tin, cho đến việc trực tiếp giải cứu tộc Elf, tất cả đều là công lao của Hera. Việc Franz làm chỉ là dạy cho gã "heo hói" và tên "bẫy chuột" một bài học. Vậy nên, công trạng này phải thuộc về Hera mới đúng. Thế nhưng phản ứng của đám Elf lại kỳ lạ.
"Trưởng tộc nói rằng nhờ có ngài Franz nên mọi thứ mới thành công ạ…"
"Đúng vậy ạ. Trưởng tộc bảo tất cả là nhờ ngài Franz."
"Ngài ấy còn bảo nếu không có ngài Franz thì chúng tôi chẳng làm được gì cả."
Anh hiểu ý đồ của Hera. Chắc chắn cô ấy định tỏ ra khiêm tốn. Vì là người coi trọng ân nghĩa, nên cô ấy càng muốn đùn đẩy công lao cho người khác.
Không, như thế có đúng không nhỉ?
Liệu có phải cô ấy đang lén lút tẩy não mọi người không? Với một người mà tâm trí đã bị "nô lệ hóa" như Hera thì chuyện này hoàn toàn có thể xảy ra, càng nghĩ càng thấy nghi ngờ. Franz đưa mắt tìm Hera, nhưng cô đang ở một nơi khá xa, bận rộn trò chuyện với các Elf khác.
"…Vậy thì, tôi xin nhận lòng tốt này."
Cuối cùng, Franz chẳng thể nói thêm được gì mà đành nhận lấy đống đồ ăn mà đám Elf đưa tới. Dù sao thì cũng không sao, vì anh chưa ăn tối nên dạ dày vẫn còn chỗ. Thêm nữa, đồ ăn khá ngon nên coi như đỡ được công phải đi lấy đồ. Vâng, chắc chắn là không sao cả.
Cho đến khi các Elf khác ồ ạt kéo đến.
"Cảm ơn ngài đã cứu Thế giới thụ."
"Nếu không có ngài Franz, chúng tôi chắc thực sự đã…"
Tiếp nối những Elf thấy vui vẻ với trò "bồng bềnh", những Elf suýt bị bắt làm nô lệ, và cuối cùng là những người tới để trả ơn vì đã cứu Thế giới thụ, đồ ăn trước mặt Franz chất cao như núi. Anh hiểu ý họ muốn cảm ơn, nhưng thế này thì hơi quá đà rồi. Thế gian này làm gì có văn hóa trả ơn bằng cách "tra tấn thực phẩm" như thế chứ.
Trong lúc Franz đang băn khoăn, cuối cùng người mà anh chờ đợi cũng xuất hiện.
"Franz, đồ ăn thế nào? Có hợp khẩu vị của ngài không?"
Hera tiến lại gần Franz với nụ cười dịu dàng trên môi. Cô khép gối ngồi xuống ghế một cách đoan trang rồi vén lọn tóc dài ra sau tai.
"Ừ, đồ ăn đều rất ngon."
"Thật may quá. Tôi cứ lo không biết đồ ăn của tộc Elf có hợp với ngài không."
"Ừ, ngon thật, nhưng mà…"
Ánh mắt Franz hướng về đống thức ăn chất cao như núi phía trước. Hera nhìn theo và cười ngượng nghịu.
"Tôi xin lỗi. Tôi chỉ dặn mọi người đến cảm ơn ngài thôi, không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…"
Thủ phạm là cô à. Anh cũng đã lờ mờ đoán được, nhưng không ngờ lại đúng là cô thật. Franz nuốt lời trách móc cùng với miếng ăn vào bụng. Chắc chắn Hera làm vậy với ý tốt, nên cũng chẳng biết trách móc thế nào cho phải.
"Ngài có phiền nếu tôi rót cho ngài một chén rượu không?"
Hera vừa nói vừa cầm chiếc bình gỗ nhỏ đặt cạnh bên. Franz vốn là người khá thích uống rượu. Niềm vui duy nhất của một nhân viên văn phòng sau giờ làm chính là một lon bia mát lạnh, nên cần gì phải nói nhiều. Dĩ nhiên, anh không thích uống đến mức say xỉn như những gã nghiện rượu. Anh chỉ thích uống đến mức cảm thấy lâng lâng, dễ chịu là vừa.
Thế nhưng: Đã lâu rồi mình chẳng có cảm giác uống rượu.
Công việc ở Ma tháp bận đến mức chẳng có thời gian. Ma tháp chủ tiền nhiệm chẳng chịu bàn giao lại gì cả, khiến suốt một năm qua anh phải vừa làm vừa tự mò mẫm. Ma tháp chủ tiền tiền nhiệm chắc cũng thế thôi, nên trách móc cũng chẳng ích gì… Mà thôi, dạo gần đây Ma tháp cũng ổn định rồi. Một ngày hôm nay chắc cũng không sao đâu nhỉ.
"Ừ, rót đi."
"Vâng, để tôi rót cho ngài."
Khi Franz cầm chiếc cốc gỗ hơi lớn giống như cốc uống cà phê lên, Hera bắt đầu rót rượu.
"Chúng tôi không phải kiểu người thích uống rượu, nhưng về kỹ thuật nấu rượu thì cũng có chút tay nghề đấy. Chắc ngài sẽ thích thôi."
"Vậy sao?"
Rượu của tộc Elf, không biết có mấy ai trên thế gian này từng được uống thử nhỉ. Biết đâu mình lại là người đầu tiên cũng nên. Franz nửa tin nửa ngờ đưa cốc rượu lên môi. Vị rượu là sự hòa quyện tuyệt vời giữa trái cây tươi mát và ngọt ngào. Nó giống như một loại đồ uống có cồn. Đúng như cô nói, tay nghề nấu rượu của tộc Elf quả thực không tầm thường. Cứ thế này mà uống không kiểm soát thì dễ say lắm đây.
Franz nghĩ thầm và mỉm cười khi cảm nhận được hơi men đã lâu không nếm trải bắt đầu lan tỏa trong cơ thể.
"Ngon lắm."
"Thật may vì ngài thấy hợp khẩu vị. Được ngài khen ngợi loại rượu do đồng tộc tôi làm ra, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng."
Hera nở một nụ cười rạng rỡ. Thời gian trôi qua, trong lúc cả hai đang cùng nhau dùng bữa, Hera bất chợt đặt chiếc thìa xuống và nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
"Franz."
"Sao thế?"
"Ngài có thể trở thành Trưởng tộc của tộc Elf không…?"
Lời của cô khiến tay Franz khựng lại giữa không trung. Anh quay đầu nhìn Hera.
"Cô say rồi à?"
"Không phải đâu…! Vốn dĩ tôi còn chưa cả chạm môi vào rượu mà."
Không say mà lại nói thế á? Vậy ra từ đầu cô đã không được bình thường rồi.
"Không được. Vốn dĩ việc ta – một con người – làm Trưởng tộc của tộc Elf là điều vô lý rồi."
"Tôi lại không nghĩ nó vô lý đến vậy…"
"Nói xem. Để ta nghe lý do xem nào."
Franz định nghe lý do xong rồi phản bác lại. Như vậy sẽ dễ dàng khiến Hera hiểu ra vấn đề hơn.
"Lý do lớn nhất là chỉ có ngài nghe được giọng nói của Thế giới thụ. Ở Nữ thần giáo, chẳng phải người ta cũng tôn sùng Thánh nữ – người có thể giao tiếp với thần linh – ở vị trí vô cùng cao quý sao?"
…Cũng hợp lý đấy nhỉ?
Anh cứ tưởng Hera chỉ cố chấp đòi hỏi, không ngờ cô ấy lại đưa ra được một lập luận khá ra trò. Tuy nhiên:
"…Dẫu vậy, chức Trưởng tộc vẫn là quá mức rồi phải không?"
Làm tư tế thì có thể hiểu được, nhưng Trưởng tộc thì hơi quá. Ví như việc nghe thấy tiếng Nữ thần mà đòi ngồi vào ghế Giáo hoàng vậy.
"Tôi lại nghĩ khác. Vốn dĩ tộc Elf chúng tôi tồn tại để bảo vệ Thế giới thụ và Đại sâm lâm. Và ngài chính là người duy nhất có thể giao tiếp với Thế giới thụ. Dù nghĩ thế nào tôi cũng thấy việc ngài cai trị chúng tôi là đúng đắn."
Anh hiểu ý cô, nhưng mà…
Dù sao thì việc nhận cái danh Trưởng tộc vẫn cứ thấy sai sai…
Nếu không phải Trưởng tộc mà là danh xưng như "Đoàn trưởng hộ vệ Thế giới thụ" thì anh có thể sẽ nhận. Nhưng Trưởng tộc, nói trắng ra chẳng phải là người đứng đầu tộc Elf hay sao? Nếu đứng vào vị trí đó, mà không hiểu hết mọi chuyện của họ thì sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra mâu thuẫn.
"Hera, dù thế nào thì cũng không được là Trưởng tộc. Hay là cô giải thích rõ với tộc Elf rồi tạo ra một chức danh mới đi."
"Tôi hiểu rồi. Nếu ngài cảm thấy khó xử thì chuyện này tạm gác lại vậy."
"Ừ, đang lễ hội mà, cứ tận hưởng đi. Cô cũng vất vả nhiều rồi."
"Cảm ơn ngài đã quan tâm."
Cạch.
Franz cụng ly với cô. Việc Franz trở thành Đại tộc trưởng – cao hơn cả Trưởng tộc – là chuyện của tương lai về sau.
Đêm khuya.
Trở về từ lễ hội của tộc Elf, Franz đã về tới Ma tháp chủ thất.
Uống quá chén mất rồi…
Đã lâu không uống nên anh không kiểm soát được tửu lượng. Có lẽ vì rượu có nồng độ cao bất ngờ nên anh thấy mình say khá nhanh. Vấn đề là, anh không trở về một mình.
"Franz, ngài không sao chứ…?"
"Ừ, không sao. Trước mắt… muốn nằm một lát."
Franz trở về cùng với nữ nô lệ Elf. Trong tình trạng cả hai đều đã say mèm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn