Chương 31: Dạ tiệc của sự hủy diệt (6)
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~16 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Ánh mắt Franz lướt qua màn hình hiển thị bán trong suốt:
『Hãy giải cứu thế giới khỏi những ác nữ sẽ dẫn dắt nó đến diệt vong!
Dũng giả Yuna (33. 00%) Thánh nữ Justia (30. 00%) Cung thủ Elf Hera (20. 00%) Nếu thất bại, thế giới sẽ diệt vong! 』 Lần đầu nhìn thấy cái bảng này, anh đã vô cùng hoang mang vì con số đều là 0%. Vậy mà bằng cách này hay cách khác, anh đã xoay xở giải quyết các sự kiện và đi được đến tận đây. Dù vẫn chưa đầy một nửa khiến anh không khỏi thở dài, nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn lúc khởi đầu.
Đặc biệt, sau bước ngoặt lần này, Yuna đã vẽ nên một biểu đồ kỳ diệu với con số tăng vọt 33% cùng lúc. Vượt xa khỏi giá trần mà còn tăng thêm 3%, rõ ràng việc cứu gia đình cô ấy có ý nghĩa cực kỳ lớn. Cùng với đó, Justia cũng tăng thêm 10%, quả thực là "một mũi tên trúng hai đích". Dù chưa rõ con số phần trăm này chính xác đại diện cho điều gì, nhưng anh cũng đã bắt đầu nắm được manh mối.
'Làm việc tốt thì chỉ số sẽ tăng.'
Lần trước khi cãi nhau với Justia thì chỉ số giảm, còn khi làm việc giúp ích cho mọi người thì nó lại tăng. Vậy thì cứ tiếp tục theo hướng này là được. Ai gặp khó khăn thì giúp, có vấn đề thì giải quyết... Anh nghĩ vậy, nhưng có một điều vẫn khiến anh bối rối.
'Tại sao của Justia lại tăng nhỉ?'
Điều duy nhất anh làm với Justia là lôi cô ấy ra khỏi giấc ngủ khi đang mặc đồ ngủ, rồi ép cô làm những việc kinh khủng dưới tầng hầm. Dù nghĩ thế nào, đó cũng không phải là điều mà một cô gái bình thường có thể cảm thấy dễ chịu.
Ừm...
Không biết được. Thật sự không hiểu nổi.
Trong lúc Franz đang đăm chiêu, Yuna lau vết nước mắt trên má và hỏi:
"Này... ta tự tay xử lý tên đó được không?"
Đôi mắt cô tràn đầy phẫn nộ. Có lẽ cô muốn báo thù cho việc gia đình mình bị bắt cóc và đe dọa.
'Tốt nhất là không nên nói.'
Anh đã không nói với Yuna về những chuyện kinh khủng dưới tầng hầm. Nếu biết gia đình mình đã bị biến thành quái vật, chắc chắn cô ấy sẽ đau đớn vô cùng. Dù có lẽ một ngày nào đó gia đình cô sẽ kể lại, nhưng khi đó Yuna hẳn đã bình tĩnh hơn để đối diện. Nên hiện tại, cứ giấu đi là tốt nhất.
"Tùy ngươi."
Franz trả lời, Justia và Arian cũng gật đầu đồng ý. Yuna cúi đầu cảm ơn rồi tiến về phía Công tước Ishtar. Những chất lỏng đen ngòm trên sàn khi gặp phải Aura vàng kim của Yuna liền bốc lên làn khói trắng xèo xèo.
Sức mạnh của Dũng giả vốn dĩ được ban cho để đối phó với ma tộc. Nếu không có phong ấn, Công tước Ishtar chẳng đáng là bao so với cô.
"Đ-Đừng lại đây! Ta... ta xin lỗi. Làm ơn, làm ơn tha mạng cho ta!"
"Khi ta cầu xin ngươi trả gia đình lại cho ta, ngươi có nghe không?"
"Chuyện đó... ta... ta sai rồi. T-Ta có tài sản, ta sẽ đưa cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn, chỉ cần tha mạng cho ta!"
"Ta không định giết ngươi dễ dàng đâu, dù ngươi có van xin thế nào đi chăng nữa."
Yuna nâng cao chân, giẫm mạnh lên bàn tay của Công tước Ishtar, hệt như cách người ta dập tắt tàn thuốc trên mặt đất.
"Á... Ááá-!"
Tiếng thét vang lên cùng với bàn tay của Công tước bẹp dí thành một đống thịt. Hắn thậm chí không thể vùng vẫy vì phong ấn của Franz vẫn còn hiệu lực.
Bốp!
Yuna đá mạnh, mặt Công tước biến dạng sang một bên, răng rơi rụng lả tả. Có vẻ cô ấy nói không giết dễ dàng là thật. Dù hơi tàn nhẫn, nhưng xét đến cảm xúc của Yuna, điều này hoàn toàn dễ hiểu. Tổn thương người thân là điều khiến người ta phẫn nộ hơn cả bị tổn thương chính mình.
Franz lặng lẽ dời ánh nhìn sang những quý tộc đang nằm quằn quại trên sàn. Kế hoạch của Công tước Ishtar đã thất bại, nhưng tình hình vẫn chưa hoàn toàn ổn định.
"Justia."
"... Dạ?"
Justia nghe gọi liền chỉnh lại vạt áo khoác. Cô lo bộ đồ ngủ bên trong quá mỏng sẽ lộ hàng. Tất nhiên, Franz chẳng hề để tâm đến điều đó.
"Cô có thể thanh tẩy cho những người này không?"
"Ý anh là những người đang nằm dưới sàn sao?"
Khi Franz gật đầu, Justia nhíu mày suy nghĩ. Thật ra, yêu cầu này quá sức với cô, nhất là sau khi anh đã tận mắt thấy cô vất vả dưới tầng hầm.
"Em sẽ cố hết sức, nhưng e là không dễ. Dù thời gian nhiễm ma khí không dài, nhưng họ đã trực tiếp hấp thụ vào cơ thể, lại còn đông người nữa. Và hơn hết, thể lực của em..."
Thể lực ư... Vừa lúc đó, anh nhớ ra một vật rất phù hợp. Franz đưa tay vào không trung, lôi ra một lọ thủy tinh lớn. Đó là Elixir mà anh từng chia cho dân làng lần trước. Điểm khác biệt duy nhất là lần này vị nho được đổi thành vị cherry.
"Đó là gì vậy?"
"Elixir. Uống đi để có sức."
"Hả? Anh tưởng Elixir là thuốc tăng lực à?! Mà sao anh lại giữ thứ quý giá như vậy trong người hả?"
Justia tròn mắt kinh ngạc. Franz chỉ thấy phản ứng của cô thật khó hiểu.
'Dù sao thì cứ copy ra là được mà?'
Tất nhiên, đối với Justia – người không biết sự thật này – thì nó chẳng khác nào di sản gia tộc truyền đời.
"Được rồi, uống đi."
"Nhưng mà..."
"Không phải chuyện xấu, chỉ là cứu người thôi mà. Hơn nữa, ta muốn thì có thể tạo ra bao nhiêu tùy thích."
"V-Vậy thì em hiểu rồi."
Cuối cùng Justia cũng xiêu lòng. Nghe đến chuyện cứu người, cô không thể từ chối được nữa. Cô mở nắp, cẩn thận uống một nửa rồi trả lại.
"Sao vậy?"
"Em... no rồi ạ..."
"Thế à? Được rồi, còn cơ thể thì sao?"
"Em hoàn toàn bình phục rồi. Bây giờ thì em có thể cứu tất cả mọi người." Justia tự tin nói.
"Vậy nhờ cả vào cô."
"Vâng, phải đáng giá với lọ Elixir đó chứ."
Justia nở nụ cười nhẹ rồi quỳ xuống. Lời cầu nguyện lại vang lên, thánh lực vàng kim rực rỡ lan tỏa khắp hội trường. Những quý tộc đang nằm bất động bắt đầu hồi phục, từng người một khó nhọc ngồi dậy.
'Ấm áp thật.'
Franz cảm nhận được sự ấm áp từ thánh lực của Thánh nữ. Giống như cái ngày anh dùng ma pháp 10-Circle vậy.
Trong lúc đó, Yuna vẫn đang tiếp tục màn "báo thù". Không biết là hắn đã ngất hay đã chết, không còn tiếng thét nào phát ra nữa.
'Giờ báo cáo chuyện này thế nào đây?'
Quý tộc, đặc biệt là một vị Công tước chết đi, không phải là chuyện nhỏ. Dù có tội hay không, Hoàng đế chắc chắn sẽ gọi anh lên. Với một người ghét rắc rối như Franz, anh chỉ muốn né càng xa càng tốt. Vấn đề là có quá nhiều nhân chứng.
'Để sau tính vậy.'
Anh quyết định không nghĩ nhiều nữa, dù sao chuyện đâu cũng sẽ có đó.
Thời gian trôi qua, khi Justia hoàn thành mọi việc, các quý tộc tỉnh lại đồng loạt cúi đầu cảm ơn cô. Những lời cảm tạ tuôn ra khiến Justia lúng túng.
"Ôi, không, không cần cảm ơn đâu ạ, nếu được thì hãy quyên góp cho nhà thờ gần đây là được rồi, không, thực sự không cần đâu ạ...!"
Franz không nhịn được mà bật cười trước vẻ bối rối của cô.
"F-Franz, đây không phải lúc cười đâu...! Cứu em với...!"
Ngay khi Justia cầu cứu và Franz định bước tới, hội trường đang ồn ào bỗng chốc lặng im.
Yuna.
Cô xuất hiện với cả người đẫm máu. Khi Yuna bước đi, các quý tộc tự động dạt ra hai bên như sự chia tách của biển đỏ dưới tay Moses.
"Justia, cảm ơn cô nhiều lắm."
Yuna cúi đầu. Justia nở nụ cười hiền hậu:
"Em là Thánh nữ mà, đó là việc đương nhiên phải làm thôi ạ."
"Dù sao cũng cảm ơn cô."
Yuna nói xong, chào Justia rồi bước về phía Franz. Trong hội trường tĩnh mịch, ánh mắt của Franz và Yuna chạm nhau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn