Chương 63: Nô lệ Elf đã gặp được chủ nhân
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~23 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Giọng nói của Thế giới thụ chợt vang lên khiến bước chân của Franz khựng lại.
Cái cây biết nói chuyện sao?
Anh thừa biết Thế giới thụ là một thực thể vô cùng to lớn. Trong các tiểu thuyết sub-culture, nó thường được khắc họa là một sự tồn tại vô cùng vĩ đại. Ngay cả từ cảm nhận của Franz sau khi trực tiếp giao chiến với nó, anh cũng thấy như vậy. Từ những tia sáng phát ra từ bông hoa cho đến năng lượng sống tái sinh vô hạn, nghĩ thế nào cũng không thể coi nó là một cái cây bình thường được. Ngay cái tên đã là "Thế giới" thụ rồi, thì còn cần nói gì nữa? Chắc chắn nó phải là một cái cây phi thường.
Nhưng anh không ngờ nó lại biết nói. Nếu là động vật biết nói thì anh còn có thể hiểu và chấp nhận được, vì chúng có não và ít nhiều cũng biết tư duy. Nhưng cái cây thì khác. Nó thậm chí chẳng có não, nên đương nhiên không thể suy nghĩ, thế thì rốt cuộc nó nói bằng cách nào chứ?
[Này nhóc, có vẻ ngươi đang có những suy nghĩ cực kỳ bất kính đấy.] Lời của Thế giới thụ như thể đọc được suy nghĩ khiến Franz chết lặng trong giây lát.
Chắc là do mình tưởng tượng thôi… nhỉ?
Việc biết nói là một chuyện, nhưng bảo nó đọc được suy nghĩ thì làm sao mà có thể…
[Khi ở trong Đại sâm lâm, việc đọc suy nghĩ là hoàn toàn có thể.] Ra là vậy. Dù Franz không hề thốt ra lời nào, nhưng anh vẫn nghe được câu trả lời từ nó. Rõ ràng, việc Thế giới thụ có thể đọc suy nghĩ là sự thật không thể chối cãi.
Có chút đáng sợ thật.
Người ta chẳng bảo rằng con người thường cảm thấy sợ hãi trước những điều vô tri đó sao? Vì đây là lần đầu tiên anh gặp một thực thể siêu việt như Thế giới thụ, nên việc cảm thấy sợ hãi cũng là chuyện đương nhiên. Hơn hết, việc bị nó nhìn thấu tâm can khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.
[Ta không có ý dọa ngươi đâu, ta xin lỗi nhé.] Không sao đâu ạ.
Thế giới thụ chỉ đang nói lên những gì nó biết, nên chắc chắn nó không có lỗi. Ngược lại, việc nó thành thật trả lời những nghi vấn của Franz cho thấy nó là một thực thể khá tử tế.
Nhưng không biết ngài gọi tôi là có việc gì ạ…?
Franz thầm lo lắng. Cứ mỗi khi có chuyện bất ngờ xảy ra là y như rằng rắc rối lại ập đến. Lần này còn là đích thân Thế giới thụ gọi anh nữa chứ. Nghĩ đến viễn cảnh một sự kiện quy mô lớn cỡ đó sắp xảy ra, anh đã thấy tối sầm mặt mày.
Nhưng may thay, nỗi lo của Franz chỉ là lo bò trắng răng.
[Ta chỉ muốn nói lời cảm ơn thôi, nên ngươi không cần lo lắng quá đâu. Vốn dĩ, ai lại đi giao việc cho ân nhân đã cứu mình chứ, phải không?] À, tôi xin lỗi.
Vì chưa từng bị đọc suy nghĩ thế này bao giờ nên anh đã lỡ nghĩ lung tung. Xấu hổ ghê. Dù sao thì Thế giới thụ đã đích thân khẳng định như vậy nên Franz cũng trút được gánh nặng.
Nhưng tôi đâu có làm được gì đâu ạ.
[Ngươi không cần phải khiêm tốn thế đâu. Ta nhìn thấy hết mọi thứ rồi mới nói mà.] Không phải khiêm tốn đâu, thật sự là anh chẳng làm gì cả. Dù có dùng ma pháp để chiến đấu, nhưng với anh nó chỉ giống như khởi động làm nóng người một chút thôi. Có điều ngón tay búng nhiều quá nên hơi đau, nhưng mấy chuyện đó bỏ qua cũng được. Thú thật, Justia mới là người vất vả nhất. Lúc thanh tẩy xong, cả người cô ấy đẫm mồ hôi.
[Ta không biết "khởi động" là gì, nhưng ta biết rõ là ngươi đã chẳng tốn mấy sức lực.] Vâng, thì…
Không phải là không tốn sức, mà là anh cố tình tiết chế sức mạnh. Nếu dùng ma pháp quá mạnh, sợ rằng Thế giới thụ có khi lại bị tổn hại ngược lại.
[Cảm ơn vì đã quan tâm tới ta.] …
Franz ngừng suy nghĩ. Vì cứ để Thế giới thụ đọc tâm tư thế này sẽ chỉ dẫn đến những tình huống ngượng chín mặt mà thôi. Dù sao thì…
Việc cảm ơn ngài cứ để dành cho Justia hoặc Hera đi ạ.
[Đáng tiếc là điều đó không được. Thú thật, ta cũng chỉ thử gọi ngươi với tâm thế nửa tin nửa ngờ thôi. Vì thông thường, con người đâu có nghe được giọng nói của thần linh.] Vậy sao ạ?
[Có lẽ con nhóc Thánh nữ thì nghe được đấy, nhưng cô bé đó đã nhận được tình yêu của vị thần khác rồi.] Nếu được Thế giới thụ khen ngợi, chắc Hera sẽ vui lắm đây. Mà thôi, lát nữa truyền đạt lại cho cô ấy vậy. Dù không biết cô ấy có tin hay không.
Cứ thế trò chuyện cùng Thế giới thụ, Franz đã đến gần khu cư trú của tộc Elf.
"Kẻ nào-!"
Lần này, giọng nói vang lên từ bên ngoài chứ không phải trong đầu. Franz quay đầu về phía phát ra tiếng nói và nhìn thấy một Elf đang giương cung trên cây.
"Ơ, ngài là…!"
May mắn là tên Elf đó nhận ra mặt anh nên đã thu hồi cảnh giác và nhảy xuống khỏi cây. Franz nhẹ nhàng cúi đầu chào.
"Chào cậu."
"Thứ lỗi cho tôi vì không nhận ra ngài. À, ngài là Franz phải không ạ?"
"Ừ, đúng vậy."
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình được một Elf khác không phải Hera gọi tên, cuộc đời đúng là có nhiều trải nghiệm kỳ thú thật.
[Nếu nói về trải nghiệm kỳ thú, thì việc được Thế giới thụ gọi tên mới là nhất chứ nhỉ?] Đương nhiên là đúng, nhưng ngoài chuyện đó ra, việc nghe thấy tiếng nói đồng thời cả bên trong lẫn bên ngoài đầu thế này làm anh muốn loạn óc. Anh sợ rằng suy nghĩ sẽ bị văng ra thành lời mất.
"Có lệnh của Trưởng tộc là khi nào ngài Franz đến thì phải mời ngài vào làng ngay lập tức ạ."
"À, vâng. Vậy chúng ta đi ngay thôi."
[Chà, ngươi phớt lờ lời ta mà đi trả lời tên Elf đó à?]
"Đâu có phải là…"
Cuối cùng, Franz đã lỡ miệng thốt ra những điều lẽ ra phải giữ trong đầu. Tên Elf nghiêng đầu khó hiểu:
"Dạ?"
"…Không có gì."
Tên Elf gật đầu rồi bắt đầu sải bước. Franz thở dài rồi bước theo sau.
[Xin lỗi, ta đùa hơi quá trớn rồi. Lâu lắm mới gặp được người nói chuyện được nên ta hơi phấn khích, ngươi thông cảm nhé?] Tôi hiểu rồi ạ.
Anh không ngờ Thế giới thụ lại xin lỗi mình. Thực ra, dù nói thế nào thì cũng chẳng thể ngăn được giọng nói cứ ùa vào trong đầu, nên Franz chỉ biết cầu mong Thế giới thụ chịu kiềm chế một chút.
Đi theo tên Elf, cuối cùng Franz cũng đến được khu cư trú của họ. Dù những dấu vết bị ma khí xâm thực vẫn còn sót lại ở khắp nơi, nhưng tình hình chắc chắn đã khá hơn nhiều so với lúc đó.
"Ôi, con người kìa."
"Chẳng phải là người đã cứu những Elf lần trước sao?"
Trước sự xuất hiện của một con người với đôi tai ngắn, ánh mắt của những Elf đang bận rộn làm việc đều đổ dồn về phía anh. May mắn là vì anh đi cùng với một Elf khác nên họ không có vẻ gì là ác cảm. Có vẻ họ chỉ đơn thuần là tò mò thôi.
"Ngài đợi một lát nhé, tôi sẽ đi báo cáo với Trưởng tộc ngay."
Người Elf dẫn đường để lại câu đó rồi rời đi. Bị bỏ lại một mình giữa đám đông Elf, Franz cảm thấy áp lực trước ánh mắt của họ nên cứ loay hoay nhìn quanh. Chưa bao giờ anh thấy nhớ Hera như lúc này.
Nhớ cô quá. Mau đến cứu mình đi mà.
Đúng lúc đó.
"Anh Bồng Bềnh kìa!"
"Thật kìa-!"
Từ đâu đó, mấy tên Elf nhỏ tuổi xuất hiện và dùng cơ thể linh hoạt ôm chầm lấy hai đùi của Franz. Dù nhỏ nhưng đúng là Elf nào cũng nhanh nhẹn. Mà cái danh xưng "Anh Bồng Bềnh" này bao giờ mới sửa được đây? Dù không phải cảm giác gì quá tệ, nhưng anh vẫn muốn họ gọi tên mình hơn.
"Là Franz."
"Franz?"
"Ừ, tên của ta là Franz."
"Franz Bồng Bồng…!"
Cái chữ "Bồng Bồng" đó không chịu biến mất cơ chứ. Thôi bỏ đi, trông mong vào mấy đứa nhóc này còn lâu mới được.
"Chúng ta đang có lễ hội đấy! Trưởng tộc bảo hôm nay tổ chức lễ hội!"
"Franz Bồng Bồng cũng đến dự lễ hội à?!"
"Ừ, ta đến vì lễ hội đấy."
Không biết chúng có hiểu lễ hội là gì mà lại hào hứng đến thế không nữa. Trên khuôn mặt bọn trẻ nở rộ những nụ cười tươi rói. Nếu ngày đó anh không cứu chúng, chắc giờ này chúng đang run rẩy dưới sàn nhà lạnh lẽo rồi. Franz cảm thấy tự hào một chút về việc mình đã cứu tộc Elf.
[Cảm ơn ngươi đã bảo vệ lũ trẻ của ta.] Cũng không hẳn đâu ạ, tất cả là nhờ Hera cả đấy.
Nếu bảng trạng thái không ra lệnh, nếu Hera không nhờ vả, thì đã chẳng có chuyện anh cứu tộc Elf. Anh chẳng qua cũng chỉ là làm theo những gì được yêu cầu mà thôi.
Tách.
Nghĩ đoạn, Franz búng tay một cái. Một quả cầu trong suốt bao bọc lấy những đứa trẻ Elf hiện ra.
"Oa-! Bồng bềnh-!"
"Lễ hội bồng bềnh-!"
Khi quả cầu bay lơ lửng, lũ trẻ Elf lăn lộn bên trong và cười khúc khích. Anh vốn chỉ nghĩ mấy đứa nhóc này thật phiền phức, nhưng thấy cảnh này lại thấy chúng có vẻ cũng dễ thương. Chắc vì thế nên mọi người mới kết hôn và sinh con đẻ cái nhỉ.
Đang lúc Franz mải chơi đùa với đám nhóc Elf:
"Franz…!"
Trong tộc Elf, chỉ có duy nhất một người gọi anh là Franz. Là Hera. Cô ấy đang thở hổn hển, có lẽ là đã chạy bán sống bán chết đến đây.
"Liệu lũ trẻ có gây rắc rối gì phiền phức cho ngài không…?"
"Không hẳn? Chỉ là ta muốn chơi với chúng thôi."
"Vậy thì may quá…"
"Mà sao cô phải chạy nhanh thế? Đi chậm thôi cũng được mà."
"Chủ nhân đã đến rồi thì sao có thể đi bộ được. Dù đang làm việc cũng phải chạy đến ngay chứ ạ."
…?
Franz cảm thấy như bị ai đó đập một chiếc búa vào đầu. Không hiểu sao cô nàng lại có thể thốt ra câu trả lời đó. Anh bắt đầu lo lắng không biết liệu não bộ của cô đã bị "nô lệ hóa" đến mức nào rồi. Nhưng vấn đề quan trọng là ở đây không chỉ có mình anh nghe thấy.
[Ngươi định biến bọn trẻ của ta thành nô lệ à…?] Nàng ấy tự nguyện muốn làm nô lệ đấy chứ.
Thưa thẩm phán, tôi vô tội. Cô ấy tự muốn làm nô lệ mà. May mắn là sau đó Thế giới thụ không nói gì thêm nữa. Không biết đó là tin tốt hay tin xấu đây.
"À đúng rồi, Thế giới thụ nhắn ta gửi lời cảm ơn đến cô."
"…C, cái đó là sao ạ? Ý ngài là ngài đã nói chuyện với Thế giới thụ sao?"
Hera mở to mắt. Thậm chí cô còn nói lắp, có vẻ là đã rất sốc. Phải rồi, đây là vị thần mà tộc Elf thờ phụng, nên phản ứng đó là điều đương nhiên.
"Thì… đại loại thế. Giờ ta gọi thì nó chắc cũng hiện ra đấy."
"F, Franz, ngài đùa quá trớn rồi đấy. Dù thế nào thì Thế giới thụ cũng…"
Có vẻ Hera không thể nào tin được. Thú thật thì chính anh cũng thấy khó tin. Chẳng phải động vật mà là cái cây biết nói, điều đó càng khiến nó vô lý hơn.
[Không phải là cái cây, ta là thần linh, ta đã nói với ngươi rồi mà? Hơn nữa, cô bé có vẻ không tin lắm nhỉ, hãy cùng nhau lại đây đi.] Nghe có vẻ nó định chứng minh điều gì đó. Franz truyền đạt lại cho Hera:
"Thế giới thụ bảo chúng ta lại gần đó một lát."
"…V, vâng, cứ đến đó xem sao vậy."
Trên khuôn mặt Hera vẫn còn đầy vẻ nghi ngờ. Nhưng vì Thế giới thụ sẽ tự giải quyết nên anh cũng chẳng bận tâm. Một lúc sau, cả hai đến trước mặt Thế giới thụ.
"Th, thật là…!"
Khi Thế giới thụ đích thân chứng minh sự tồn tại của mình, Hera giật bắn cả mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn