Chương 56: Sau khi bụi trần lắng xuống
Xuyên không 20 năm, tôi mới biết mình nhầm thể loại · Tusk · 318 chương · ~19 phút đọc · Tạo 18/09/2026
1-100 Arian đã bước vào phòng.
Không lâu sau khi Franz chờ ở lối vào nhà thờ, Justia và các hiệp sĩ thánh điện cũng đã đến nơi.
"Chào ngài Viện trưởng Ma tháp."
Vị hiệp sĩ thánh điện quen mặt cung kính cúi đầu chào. Franz cũng đáp lễ bằng cái gật đầu tương tự.
"Vâng, chào các anh."
"Theo lời Thánh nữ, ngài lại bắt được một tên giáo đồ nữa sao ạ...?"
Phịch.
Franz hạ Belphegor – kẻ vốn đang lơ lửng giữa không trung – xuống trước mặt hắn. Dưới tác động đó, tên giáo đồ giật mình tỉnh giấc.
"Ư, ư... Chuyện, chuyện này rốt cuộc là..."
Belphegor chớp mắt, ngước đầu lên và chạm mắt với vị hiệp sĩ. Một bầu không khí tĩnh lặng bao trùm trong chốc lát.
"Cá, cái gì...! Tại sao hiệp sĩ lại ở đây...!"
Hắn hoảng hốt vung tay loạn xạ vào không trung. Có vẻ đó là hành động kích hoạt ma pháp của hắn. Thế nhưng, dù hắn làm vậy, bên trong nhà thờ vẫn chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Đương nhiên rồi, vì mạch mana và lõi mana của hắn đã bị Franz thiêu rụi. Hiện tại, hắn chỉ đơn thuần là một ông già bình thường không thể sử dụng ma pháp. Vị hiệp sĩ định rút kiếm ra cũng ngay lập tức thả lỏng tay khi nhận ra hành động của hắn hoàn toàn vô hại.
"Tại sao ma pháp lại...!"
Hắn vừa liên tục vung tay vừa nhìn với vẻ mặt kinh hãi. Nhưng kết quả vẫn y như cũ.
Vút, vút.
Chỉ có tiếng động yếu ớt của bàn tay xé gió, không hề có ma pháp nào được kích hoạt.
"Tại, tại sao mana lại... Rốt cuộc các người đã làm gì với ta...?!"
Belphegor mở to mắt trừng Franz. Nhìn thái độ đó, có vẻ cuối cùng hắn cũng nhận ra tình trạng cơ thể mình. Nhưng dù có nhận ra thì cũng chẳng thay đổi được gì. Trên đời này làm gì có cách nào khôi phục được mạch mana và lõi mana đã cháy rụi. Nghĩ rằng đã đến lúc kết thúc câu chuyện, Franz đi thẳng vào vấn đề chính.
"Thưa hiệp sĩ, tôi đã dùng thủ thuật để hắn không thể sử dụng ma pháp được nữa, nên các anh không cần phải quá cảnh giác đâu."
"Đúng là phong thái của Viện trưởng Ma tháp, thật ngưỡng mộ."
"Vậy, phiền các anh như lần trước nhé."
Cuộc đối thoại giữa hai người chỉ dừng lại ở đó. Vị hiệp sĩ cúi đầu chào Franz rồi túm cổ áo Belphegor kéo đi đâu đó. Dù không biết chính xác là đi đâu, nhưng chắc hẳn đó là địa ngục.
"Buông, buông ta ra!! Đồ lũ trẻ ranh không biết kính lão đắc thọ này...!"
Belphegor vùng vẫy hết sức lực, nhưng đáng tiếc là sức của một ông già thì chẳng làm nên trò trống gì. Sau đó, các hiệp sĩ và tư tế cũng rút lui, chỉ còn lại mỗi mình Justia đối diện với Franz. Ánh trăng mờ ảo tạo nên một bầu không khí kỳ lạ, Justia bước tới gần anh.
"Franz."
"Gì vậy?"
"Tại sao lần này anh không gọi tôi? Cứ hết lần này đến lần khác, cứ tự ý lôi tôi đi rồi lại làm mấy chuyện đó."
Justia càm ràm với giọng điệu đầy bất mãn.
Cái gì cơ...?
Đương nhiên Franz không thể hiểu nổi lời của cô nàng. Ký ức về cô trong đầu anh từ trước đến nay chỉ có việc tự ý bắt cô đi để làm thiết bị thanh tẩy. Thậm chí còn ép cô quá sức đến mức phải uống cả Elixir, nếu không gọi cô thì đó phải là chuyện đáng mừng chứ, tuyệt đối không phải là chuyện để càm ràm.
Chẳng lẽ là loại người đó sao?
Thỉnh thoảng vẫn có những người tự chuốc lấy những công việc vất vả, khó khăn rồi cảm thấy thỏa mãn vì điều đó, phải không? Ở thế giới hiện đại thế kỷ 21, đó là những người tự nguyện nhận làm nhóm trưởng bài tập nhóm hoặc đảm nhận tổng quản dự án. Nếu Justia thuộc kiểu người đó thì cũng không có gì lạ.
"Vậy lần tới anh gọi nhé?"
"À, không. Không hẳn là tôi nhất thiết bắt anh phải gọi... Ý tôi là, cái đó gọi là gì nhỉ... Việc mọi chuyện cứ thế giải quyết xong xuôi mà không có tôi khiến tôi thấy hụt hẫng... À, thôi bỏ đi! Đừng có gọi!"
Justia lầm bầm lảm nhảm một hồi rồi đột ngột nổi cáu. Sau đó, cô quay ngoắt đầu đi như đang giận dỗi.
Rốt cuộc là sao chứ.
Dù Franz có nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi hành động của cô. Thế nên anh quyết định ngừng suy nghĩ. Thà từ bỏ việc thấu hiểu những thứ không thể hiểu nổi còn hơn là tốn công vô ích. Dù sao thì cũng chẳng phải chuyện quan trọng gì. Dù sao thì việc cần làm cũng đã xong, giờ là lúc phải về thôi.
"Justia, nếu có thông tin gì thì gọi anh nhé."
"Anh định về sao?"
"Sao? Em còn gì muốn nói à?"
"Chà, chẳng có gì. Chỉ là... chúc anh đi đường cẩn thận thôi."
Justia vẫn giọng điệu phụng phịu, có vẻ tâm trạng vẫn chưa khá hơn. Nếu là trước đây, anh chắc đã nổi giận với thái độ đó, nhưng có lẽ vì thời gian gần đây mối quan hệ của cả hai đã tốt lên nhiều nên anh thấy cũng chẳng sao. Anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có mối quan hệ như thế này với Justia. Đây quả đúng là tình huống minh chứng cho câu nói "Sống lâu mới thấy nhiều chuyện lạ".
"Vậy anh về đây."
"... Vâng. Anh đi cẩn thận."
Dưới ánh nhìn của Justia, Franz búng tay. Ngay lập tức, một vòng tròn ma thuật hiện ra dưới chân, ánh sáng chớp tắt và hình bóng anh biến mất. Justia đứng lại một mình trong nhà thờ, nhìn chằm chằm vào nơi anh vừa đứng một hồi lâu mới xoay người rời đi. Dù không chắc chắn, nhưng trong lòng cô vẫn còn đọng lại một chút hụt hẫng kỳ lạ.
Franz xuất hiện trước cổng Ma tháp rồi chậm rãi bước về phía phòng của Viện trưởng. Thấy đèn ở cả phòng thư ký và phòng Viện trưởng đều tắt, có vẻ Arian đã tan làm từ sớm.
Thế mà bảo thư ký phải tan làm sau Viện trưởng, bây giờ chính cô ấy lại về trước rồi.
Tất nhiên, anh chỉ nghĩ đùa thôi. Không có việc gì thì về sớm là đúng rồi. Anh chẳng có ý định trở thành một người cứng nhắc như ai kia.
Franz rẽ vào phòng ngủ cá nhân bên trong phòng làm việc. Vừa bật đèn, anh đã thấy những thứ quen thuộc đập vào mắt. Là quần áo của phụ nữ, bao gồm cả đồ lót. Màu sắc khá rực rỡ nên ánh mắt anh vô thức dán chặt vào đó.
Yuna và Arian đã tắm ở đây.
Sau khi hồi tưởng lại, Franz hiểu ra lý do vì sao đống quần áo lại ở đây. Giờ thì phải xử lý thế nào đây...?
Cứ để đấy vậy.
Nó cũng không phải vứt lung tung mà nằm gọn trong giỏ đồ giặt, nên chẳng cần phải đụng vào. Ngày mai Arian đến làm thì bảo cô ấy là được. Mà này, với Arian, dùng ma pháp làm khô đồ chỉ trong nháy mắt, sao cô ấy lại để quên ở đây nhỉ?
Chắc là do cô ấy đang rối trí thôi. Bầu không khí lúc đó không tốt lắm, lại còn vì giận quá mà hắt nước nữa. Nghĩ ngợi linh tinh một hồi, Franz đi thẳng vào phòng tắm. Dưới làn nước ấm, tiếng "ưm..." phát ra từ miệng anh giống hệt mấy ông chú ở nhà tắm công cộng.
Ngay khi Franz tắm xong và bước ra ngoài, một vị khách kỳ lạ đã chờ sẵn trong phòng.
"Ái chà?!"
Là Arian. Cô nhìn thấy Franz và giật bắn mình, làm rơi những thứ đang ôm trong lòng xuống đất. Đó là những món đồ màu đỏ đen, ừm...
"Ng, ngài thấy rồi đúng không ạ?!"
Arian vội vàng nhặt đống đồ dưới đất lên rồi giấu vào lòng. Franz im lặng quay mặt đi. Bày ra trước mắt người ta rồi lại hỏi có thấy không thì biết trả lời thế nào đây? Chẳng còn cách nào khác ngoài giữ im lặng. Một bầu không khí ngượng ngùng và khó xử bao trùm căn phòng.
"Cái đó... Viện trưởng thích màu gì ạ?!"
Trước câu hỏi đột ngột của Arian, ánh mắt Franz lại hướng về phía cô. Mặt Arian đỏ bừng như sắp nổ tung. Đúng là bị người lạ nhìn thấy đồ lót thì ngại thật. Dù sao thì, thấy cô cố gắng chuyển chủ đề, anh cũng quyết định phụ họa theo.
"Anh thì thấy màu đen là tốt nhất. Nhìn nó phổ biến, dễ dùng."
"Phổ, phổ biến... Ngài thích những thứ bình thường ạ."
"Tại anh không thích những thứ quá nổi bật."
"Vâng, cảm ơn ngài. Vậy... tôi xin phép đi trước. Chúc ngài ngủ ngon."
Arian cúi đầu rồi vội vàng chạy khỏi phòng, nhưng xui xẻo thay, một món đồ lại tiếp tục rơi ra khỏi lòng cô.
"Á, ôi trời thật là..."
Cô lẩm bẩm trong sự bực bội, nhặt món đồ lên rồi chạy biến ra ngoài. Franz đứng lại một mình, nhìn ngẩn ngơ theo hướng cô rời đi rồi tắt đèn lên giường.
Mà sao cô ấy lại hỏi về màu sắc nhỉ?
Định mua đồ trang trí à? Hay là định tặng cà vạt để anh đeo trong bữa tiệc sắp tới?
Ừm...
Sau một hồi suy nghĩ, Franz quyết định ngừng lại để đi ngủ. Dù sao thì thời gian trôi đi, tự khắc anh sẽ biết thôi.
Thời gian trôi qua, sáng hôm sau khi tỉnh dậy, Franz mới chợt nhận ra mình không thấy áo choàng đâu. Có vẻ như anh đã đưa cho Justia rồi quên không lấy lại.
Dù sao cũng là cái cũ rồi.
Nghĩ rằng nhân tiện thay cái mới cũng chẳng sao, ngay khi Arian đến làm, anh liền lên tiếng.
"Arian, em có biết chỗ nào bán áo choàng đẹp không?"
"Đ, đương nhiên là biết rồi ạ. Tôi sẽ dẫn ngài đi. Chỉ cần tin tưởng tôi là được."
Hừm.
Chỉ cần chỉ chỗ là được rồi mà... thôi thì chắc Arian cũng có tính toán riêng. Franz nghĩ thế rồi cùng Arian rời khỏi Ma tháp để đi mua sắm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn