Chương 117: Chương 3: Thiếu nữ xuất hiện, thắp lên ngọn lang yên 2
Utakata ni Kami wa Madoromu · Pard2749 · 140 chương · ~16 phút đọc · Tạo 18/09/2026
Vol 5: Giữa cơn mộng mị của Huyền, thiếu niên lần theo vòng nhân duyên Với vẻ oai vệ lướt nhanh như bay, cỗ máy bằng sắt đen dần dừng lại như thể đang xả bớt lượng nhiệt khổng lồ.
Những toa xe chìm trong làn hơi nước trắng xóa mù mịt. Từ khoang giữa, một bé gái trạc mười tuổi bước xuống.
Áo trắng tinh khôi kết hợp cùng quần Hakama đỏ thẫm. Bộ trang phục gần giống với đồ của Vu nữ bị gió cuốn theo làn hơi nước thổi tung bay phấp phới.
Không biết có phải đang cố tỏ ra người lớn hay không, Jinrouin Kagura vươn ngực kiêu hãnh hết sức có thể, đội lại chiếc mũ trắng đang nhảy múa trong gió nóng.
「──Nakiri, đã lâu không gặp. Anh vẫn khỏe chứ? 」
「Chỉ được mỗi cái khỏe mạnh là ưu điểm của thần thôi ạ. Thấy người bình an tới nơi, thần cũng yên tâm phần nào, thưa Công chúa. 」
「Nhờ Mẫu thân đã sắp xếp chuyến tàu dành riêng cho hoàng gia nên dọc đường đi ta không gặp phải bất trắc nào cả. ──Còn hai người bên đó là? 」 Giọng nói trong trẻo ngọc ngà xen lẫn chút âm điệu nũng nịu cất lời động viên Jin, cô bé nghiêng đầu nhìn hai người xa lạ.
Trước khi Akira - người đang cúi gằm mặt xuống vì sợ thất lễ - kịp lên tiếng, Saki - người nãy giờ vẫn lùi lại một bước - đã mở lời.
「──Thưa Người kế vị của nhà Jinrouin, tôi vô cùng vui mừng khi ngài đã đến nơi an toàn. Tôi là Rindou Saki, người được Tsuguho-sama - Đương gia tương lai của nhà Kuhouin - giao phó việc chào đón ngài. 」
「Rindou sao? Là Bát Gia của Châu Shumon đúng không. ──Còn vị bên đó là? 」 Nhận ra hướng nhìn của đối phương đã chuyển sang mình, Akira vẫn cúi gằm mặt và dập đầu chào.
Khoảng cách ba tuổi trong độ tuổi trưởng thành là vô cùng lớn. Do sự chênh lệch vóc dáng đến mức phải ngước nhìn, Kagura chỉ có thể liếc mắt lên để giao tiếp bằng mắt.
「Thần là Yatsurugi Akira, hiện đang được Rindou-sama chỉ giáo. Hôm nay, thần được tiền bối Nakiri mời tới để làm bạn trò chuyện cùng ngài. 」
「Yatsurugi, ……Akira-sama. Được chọn làm bạn trò chuyện với ta, xem ra ngài cũng được Phụ thân ta vô cùng tin tưởng. Ta cũng vậy, mong ngài giúp đỡ.
À ừm, 」 ──Cứ ngưỡng mộ như một người anh trai, cứ làm nũng đi là được.
Trong ký ức của Kagura, lời dặn của Tsukishiro chợt lóe lên.
Nếu loại trừ người quen cũ là Nakiri Jin, thì người phù hợp với tiêu chuẩn đó chỉ có một.
Nắm chặt tay trong lòng, cô bé thầm tự nhủ đây chính là cơ hội để thực hiện nguyện vọng của Tsukishiro.
「──Ta gọi ngài là anh trai, có được không? 」
「「 ……Hả? 」」 Sự im lặng bao trùm lấy không gian.
Sau một nhịp thở, tiếng kêu hoang mang đầy đồng điệu vang dội cả một góc nhà ga.
◇ Ghế ngồi bọc da trên chiếc xe ô tô chạy bằng hơi nước hơi quá khổ so với một người chân chưa chạm tới sàn như Kagura.
Dáng vẻ thiếu nữ vui vẻ đung đưa mũi chân, quả thực khi ngồi cạnh Saki trông chẳng khác nào hai chị em.
Chẳng rõ điều gì đã khơi dậy sự tò mò trong cô bé, mà cô cứ liên tục hướng mắt ra ngoài cửa sổ rồi lại cười khúc khích như thể đang che giấu điều gì.
「──Thủ đô Châu Ou cũng giống như Konusa, không có những tòa nhà cao tầng nhỉ. 」
「Hình dáng chĩa thẳng lên trời cao bị cho là không phù hợp với nơi ngự trị của Takamikura-sama, nên nghe nói có rất nhiều ý kiến phản đối. 」 Vậy sao. Một câu trả lời nhẹ nhàng và có phần hào hứng trước lời giải thích của Saki.
Có lẽ đã chán ngán những bức tường trát vữa cứ vụt qua rồi biến mất, ánh nhìn ngây thơ ấy lại hướng về phía bọn Akira.
「Nghe nói ở Karen đang có kế hoạch xây dựng một thứ gọi là tháp truyền hình. Nghe đồn nó cao vút chọc trời cơ. 」
「Nói chọc trời thì hơi quá, nhưng sự hiện đại, thanh nhã của tòa tháp gạch đỏ vượt quá 16 trượng rưỡi (50 mét) cũng rất đáng để chiêm ngưỡng đấy. 」 Đáp lại thắc mắc của Kagura, Saki nhanh nhảu lên tiếng trước cả Akira.
Tháp ăng-ten phát thanh truyền hình tập trung được xây dựng với lời chào mời rằng có thể phủ sóng phát thanh đến toàn bộ khu vực Karen.
Dù có bận rộn đến mấy, Akira vẫn nhớ mang máng việc từng đứng nghe đài phát thanh ngâm thơ trước hiên một quán rượu.
Trước những câu hỏi "Cái kia là gì?", "Cái này là gì?" khi Kagura chỉ tay, Saki cũng hướng mắt ra ngoài cửa sổ, cẩn thận trả lời từng chút một.
Bỏ lại cuộc trò chuyện rôm rả phía sau, Akira và Jin hạ giọng thì thầm.
「……Vậy chuyện đó tính sao đây, hậu bối? Tán tỉnh người của Tứ Viện ở Châu khác, lỡ có xảy ra đổ máu thì chú cũng chẳng kêu ca được đâu. 」
「Đó là điều em muốn hỏi mới phải, tiền bối. Nghĩ kiểu gì cũng thấy đây là sắp đặt của Đương gia nhà Yuge mà. 」 Dù công nhận cô bé rất dễ thương, nhưng dẫu có bị nghi ngờ một cách vô căn cứ, Akira cũng hoàn toàn không có ý định đó.
Với sự chênh lệch thân phận và tuổi tác rõ ràng như vậy, dù có được ái mộ gọi là anh trai đi nữa thì cậu cũng chỉ thấy gượng gạo.
「Cũng phải ha. Chết tiệt, rốt cuộc sư phụ đang tính toán cái gì thế không biết. 」
「Thì là bạn đồng hành đi dạo chứ sao. ……Hay là ghé quán cà phê sữa mà anh chỉ cho em hôm trước đi? 」
「Anh đâu thể dẫn cô bé đến cái nơi tồi tàn đó được! Đã chuẩn bị sẵn đồ ngọt rồi, chúng ta sẽ tiến thẳng đến biệt thự. 」 Tuy nói nhỏ, nhưng không gian trong xe lại quá đỗi ồn ào. Vừa nghe thấy tiếng đồ ngọt, đôi mắt Kagura sáng rỡ lên, quay phắt sang phía bọn Akira.
「Có bánh kẹo ạ? 」
「Vâng. Thần đã chuẩn bị sẵn món bánh trứng nướng du nhập từ nước ngoài. Lớp vỏ bánh kẹp nhân mứt đậu đỏ, nghe nói dạo gần đây món này đang rất được ưa chuộng ở thủ đô Châu Ou. 」 Bị đổi chủ đề đột ngột, Jin vừa cố giữ vẻ mặt bình thản vừa trả lời câu hỏi của Kagura.
Tặng lại cho Jin một nụ cười rạng rỡ không chút giả tạo, bé gái được nhắm làm người kế vị nhà Jinrouin hồn nhiên đung đưa mũi chân.
「Ta mong chờ lắm. Anh trai cũng ăn cùng chứ? 」
「V-──ực」
「──Lễ nghi phép tắc của Akira-kun vẫn chưa đủ để có thể ngồi chung bàn với Người kế vị nhà Jinrouin đâu ạ. Vô cùng xin lỗi ngài, nhưng chúng tôi đành phải từ chối lời mời này. 」 Akira vừa hé miệng định trả lời thì một cú đấm điếng người của Saki giáng mạnh vào mạn sườn đã ép cậu phải ngậm miệng.
Trước lời từ chối khéo của Saki, Kagura cũng không tỏ vẻ gì là thất vọng, cô bé ngồi lại ngay ngắn trên ghế.
「Tiếc thật. Từ ngày mai sẽ vất vả lắm, nên ta định đi chơi trước một bữa. 」
「Ngày mai sao ạ? 」
「Vì vụ Bách Quỷ Dạ Hành nên từ ngày mai ta sẽ ở núi Mitsutorii phía Tây. Phải thanh tẩy bản thân để triệu gọi Shiro-sama, không thể bỏ qua được. 」
「──Trăm sự nhờ ngài. 」 Dù mang trong mình dòng máu Vu nữ bán thần bán nhân, nhưng việc giáng Thần Trụ vào một thân xác hãy còn quá đỗi non nớt quả là một sức ép tàn nhẫn.
Mặc kệ bọn Akira đang lúng túng không biết phải trả lời sao, Kagura nghiêng đầu đặt câu hỏi.
「……Ta không biết rõ lắm, nhưng Nurarihyon là một tồn tại rất phiền phức phải không? Ta không nghĩ chỉ với việc củng cố kết giới là có thể chống đỡ được đâu. 」
「Tsuguho-sama cũng nói là chỉ có thể câu giờ thôi. Vậy nên để tìm cách phản công, chúng tôi đang điều tra lai lịch của Nurarihyon. Từ việc hắn ẩn nấp ở nước Vancil, chúng tôi cho rằng có thể hắn là một Thần Trụ của lục địa Seiha. 」 Nghe Akira trả lời, ánh mắt đầy thích thú của Kagura liền đảo quanh.
Sau một hồi bàn luận về lai lịch của Nurarihyon, Kagura chợt nhíu mày.
「…………Tổng hợp những chuyện vừa nghe được, ta không nghĩ hắn là Thần Trụ của lục địa Seiha đâu. 」
「「Hả」」 Lời phủ định được thốt ra vô cùng đột ngột.
Bị Kagura vạch ra điểm vô lý trong khi vẫn còn đang thắc mắc, Akira và Saki đều kinh ngạc thốt lên.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn