Chương 139: Giá trị 1
Tôi đã Tự s*t trước khi Tiêu Diệt Trùm Cuối · tho299 · 180 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Chính Truyện Ngay khi đặt chân đến Hoàng cung, Charlotte nhíu mày khi thấy những kẻ chào đón mình với thái độ quá mức nồng nhiệt.
'Có gì đó không ổn.'
Nếu là tình huống bình thường, chỉ những người trung thành với cô mới tìm đến với một chút thái độ bàng quan. Thế nhưng, trái với dự đoán, những kẻ mà cô không bao giờ ngờ tới lại đến chúc mừng và chào đón cô. Cảm thấy khó hiểu, cô không thể chịu đựng được nữa nên đã lén cắn môi và khẽ hỏi người hầu.
"Cô có biết tại sao những người này lại như vậy không?"
"… Dạ không. Tôi không biết ạ. Tôi xin lỗi."
"À không, không có gì phải xin lỗi cả… Haizz, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa."
Vì quá đau đầu, cô ôm lấy thái dương. Người hầu cẩn trọng đưa ra một đề nghị.
"Vậy thì người vào nghỉ ngơi luôn có được không ạ?"
Nghe đến từ "nghỉ ngơi", cô chợt thấy dao động. Căn phòng ở lâu đài chính này chính là quê hương thực sự, là chốn cũ của cô. Nếu được vào đó nghỉ ngơi sau bao ngày xa cách, có lẽ cô sẽ tìm được sự bình yên trong tâm hồn, vì vậy cô liền gật đầu.
"… Được chứ?"
"Vâng. Nếu Charlotte muốn thì làm vậy là tốt nhất ạ."
"Vậy thì ta chỉ nhận lời chào hỏi từ những nhân vật quan trọng rồi sẽ đi nghỉ, hãy chuẩn bị trước đi."
"Tuân lệnh."
Dứt lời, cô nhìn những quý tộc đang nở nụ cười giả tạo ở phía trước. Những kẻ mà khi giá trị của cô bị giảm sút do từ bỏ cuộc tranh giành ngôi vị còn chẳng thèm liếc mắt nhìn, nay lại đột ngột nịnh nọt cô.
'Dự đoán thì chắc chỉ có chuyện đính hôn thôi.'
Có lẽ họ đang hành xử như vậy vì vụ đính hôn với Jeong-hyun. Đến đây, cô đã nắm bắt sơ lược được bối cảnh.
'Thì ra mọi thứ đều đang nằm trong lòng bàn tay của Công tước Philotes.'
Khi biết sự thật đó, một tiếng cười khẩy đầy chán chường bất giác bật ra.
'Ghê tởm.'
Có lẽ vì đã trải qua trải nghiệm không phải hành động vì chính trị tại học viện, mà là được chia sẻ cảm xúc cá nhân với người khác, nên cô thấy kinh tởm và khó lòng chịu đựng được những hành động đầy tính toán ích kỷ chỉ vì lợi ích riêng này.
Cảm giác buồn nôn trào dâng khiến cô phải nhắm chặt mắt lại. Người hầu thấy tình trạng của cô liền cúi chào cung kính và hứa sẽ đi chuẩn bị ngay.
"… Nhờ cô."
Cô dùng mu bàn tay ấn mạnh vào đôi môi đang run rẩy, cố gắng đóng kịch như thể mình vẫn ổn, rồi mỉm cười nhìn những kẻ đang lảng vảng trước mặt.
* Vừa trở về phòng, Charlotte vứt đại chiếc áo khoác sang một bên rồi nhìn xuống gầm bàn.
Gầm bàn – nơi chứa đầy những ký ức thời thơ ấu. Nhìn thấy nó, cô cảm nhận được cảm xúc đang trầm xuống bỗng chốc trỗi dậy, gương mặt cô hơi giãn ra.
'Thật là đã lâu lắm rồi…'
Cô tự hỏi tại sao gầm bàn lại khiến mình cảm thấy thoải mái đến vậy. Liếc nhìn xung quanh, xác nhận không có người hầu, cô lén lút chui vào dưới gầm bàn rồi nằm xuống.
'……'
Cảm giác vừa thư thái vừa nhẹ nhõm này. Tâm trạng lại tốt lên, cô cố kìm nén nụ cười sắp lộ ra và nhắm mắt lại. Đúng lúc đó, những chuyện của vài ngày trước bất chợt ùa về.
'À.'
Chuyện không chỉ lôi kéo một gã đàn ông lạ mặt vào gầm bàn ở học viện, mà còn làm nũng đòi đính hôn nữa chứ. Khi những chuyện đó bất chợt ùa về, mặt cô đỏ bừng lên vì xấu hổ, đầu óc quay cuồng.
'M, mình điên rồi.'
Dù có buồn bã hay hoảng loạn đến mức nào đi nữa, cô cũng không bao giờ ngờ được mình lại làm ra những chuyện thiếu suy nghĩ như vậy. Cô tự quạt cho mình rồi nhắm chặt mắt lại.
Cô cố gắng nghĩ sang chuyện khác để gạt bỏ suy nghĩ đó, nhưng có lẽ do ký ức quá mạnh mẽ nên nó cứ hiện lên trong đầu khiến cô choáng váng.
'… A thật là!'
Tại sao những ký ức muốn quên đi lại hiện lên rõ ràng đến thế chứ? Đang chìm trong sự xấu hổ và vùng vẫy, thì người hầu gõ cửa gọi cô một cách cung kính.
"Thưa tiểu thư Charlotte. Công tước Philotes muốn gặp người ạ."
Dù có là một công tước quyền thế đến đâu đi nữa. Về nguyên tắc, kẻ không mang dòng máu hoàng tộc mà lại gọi thành viên hoàng gia một cách vô lễ như vậy là chuyện không thể xảy ra, thế nhưng Công tước Philotes lại gọi cô "như một điều hiển nhiên".
'Tình huống thật nực cười.'
Dẫu vậy, việc cô phải đến ngay khi ông ta gọi là một sự thật, điều đó khiến cô nực cười đến mức bật ra tiếng cười khẩy. Cô lấy lại bình tĩnh rồi chậm rãi đáp.
"Ta đến ngay."
"Vâng ạ."
Trước hết, cô chỉnh lại mái tóc bù xù rồi thở dài. Không còn thời gian để chìm đắm trong mộng tưởng nữa. Nhớ lại những ký ức ở học viện đầy ngượng ngùng nhưng cũng không hẳn là khó chịu, cô buông bỏ chúng và chậm rãi bước ra khỏi phòng.
* Phòng đọc sách với đầy những món đồ nội thất gỗ cao cấp. Công tước Philotes đang ngồi đó với vẻ kiêu ngạo, dù cô đã bước vào nhưng ông ta vẫn không rời mắt khỏi cuốn sách.
"Thời gian qua người vẫn khỏe chứ?"
Đó là lối nói chuyện không phù hợp để dùng với một Vương nữ. Thế nhưng ông ta cứ dùng giọng điệu đó như thể đương nhiên để hỏi thăm cô. Cô phân vân một lát rồi gật đầu.
"… Vâng. Nhờ hồng phúc."
"Thế thì tốt quá."
Hồng phúc sao…
Nhìn thấy ông ta nói câu đó mà chẳng thèm liếc mắt nhìn mình, cảm giác trong lòng cô như bị đảo lộn. Khi cô đang cố gắng lấy lại bình tĩnh, ông ta gấp cuốn sách lại và tiếp tục nói.
"Vụ đính hôn với Dũng sĩ đáng khen lắm. Với một kẻ thua cuộc bỏ trốn khỏi cuộc tranh giành ngôi vị thì người làm tốt lắm đấy."
Đó là sự sỉ nhục trắng trợn. Thế nhưng cô không thể đáp lại bất cứ điều gì.
'Nếu mình nổi giận ở đây…'
Không chỉ bản thân mình, mà những người theo mình cũng sẽ bị gây bất lợi về chính trị.
'Vì đã từ bỏ cuộc tranh giành ngôi vị, mình không thể để những người vẫn theo mình phải chịu thiệt thòi được.'
Nghĩ rằng phải nhẫn nhịn, cô chỉ biết cắn môi. Ông ta đứng dậy và nói với giọng đầy mỉa mai.
"Mà đúng là dòng máu đó từ xưa đến nay vẫn luôn có vẻ ngoài vượt trội, đến cả một con rồng như ta nhìn vào cũng thấy khá là bị cuốn hút đấy."
Dứt lời, ông ta dùng tay nắm lấy cằm cô, quan sát gương mặt cô như đang thưởng thức một món đồ nghệ thuật của riêng mình. Không thể chịu đựng thêm sự sỉ nhục này nữa, cô định hất tay ông ta ra, nhưng…
"Người có gánh vác nổi không?"
Trước câu hỏi liệu cô có thể chịu trách nhiệm cho tất cả những gì xảy ra nếu từ chối ông ta hay không, cô chỉ biết im lặng.
"Dù là một kẻ ngây thơ và chỉ biết bỏ trốn như người, chắc hẳn cũng biết rõ những kẻ chống đối ta đã ra sao rồi nhỉ."
"……"
"Vì vậy, đừng để cảm xúc đánh lừa mà làm hỏng việc, cứ làm theo những gì ta bảo."
Trước những lời đó, cô chỉ có thể cắn môi và cúi đầu. Như ông ta đã nói, chính cô là người biết rõ nhất kết cục của những kẻ chống đối ông ta.
'… Lý do Vương tử thứ nhất và thứ hai bị đẩy khỏi cuộc tranh giành ngôi vị đều là do Công tước Philotes.'
Kể từ thời điểm hai người đó chống lại quyền uy của Công tước Philotes, các cơ sở chính trị của họ bị xóa sổ bởi một thế lực vô hình, đó là điều hiển nhiên. Những cận thần trung thành theo họ đều bị khép tội tổ tiên từ xa xưa – những người mà giờ ngay cả cái tên cũng khó nhớ – rồi bị xử tử hoặc lưu đày.
'Vì thế, các quý tộc vốn chỉ biết nhìn trước ngó sau đã quyết định rằng đứng về phía mình – một Vương nữ – còn tốt hơn là cứ tiếp tục theo các Vương tử.'
Bắt đầu được nhắc tên trong cuộc tranh giành ngôi vị – nơi mà theo thân phận Vương nữ thì vốn không bao giờ có thể góp mặt – rồi sau đó cô buộc phải tham gia cùng với Karina.
… Dù thế nào đi nữa, điều rõ ràng ở đây là: Ngay khi cô định chống lại ông ta, các thế lực hậu thuẫn cho cô chắc chắn sẽ "sụp đổ" như các Vương tử. Vì vậy, để bảo vệ họ, cô không được phép chống lại ông ta.
Trước thực tại bức bối, cô cắn môi đến mức rớm máu, nhưng chỉ có nỗi đau ập đến chứ không có gì thay đổi. Vì thế, chỉ biết run rẩy, trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh của Jeong-hyun.
'……'
Cô định nhờ giúp đỡ nhưng rồi lại lắc đầu xua đi ý nghĩ đó.
'Vì mình không muốn anh ấy bị kéo vào những việc thế này.'
Nên cô nghĩ rằng chỉ mình mình chịu tổn thương là đủ rồi. Công tước Philotes nắm lấy mái tóc cô và nói.
"Tại lễ đính hôn, hãy dùng cơ thể đó mà quyến rũ Dũng sĩ đi. Nếu tạo được sự đã rồi thì càng tốt."
"……"
"Tất nhiên nếu không có kiến thức gì mà thực hiện thì gần như là không thể. Ta sẽ cử một gia sư chuyên dạy về thuật phòng trung đến. Nếu học được cái đó, người sẽ dễ dàng làm được hơn."
Cách nói chuyện không phải coi như con người mà như món đồ khiến khóe mắt cô run lên, nhưng vì trách nhiệm đè nặng nên cô chẳng thể làm gì ngoài việc gật đầu.
'Tất cả những điều này đều là vì mọi người.'
Vậy nên cô nhắm chặt mắt lại, nghĩ rằng nếu mình hy sinh một mình thì mọi thứ sẽ được giải quyết.
* Khu rừng gần học viện.
Tôi ôm Hana vào lòng, nhìn xuống lá thư trước mặt.
'… Charlotte đã đến Hoàng cung để bàn về vụ đính hôn sao.'
Trong thư không viết những điều gì quá nghiêm trọng, nhưng việc cô ấy không nói trực tiếp mà lại cố tình viết thư gửi cho tôi cứ khiến tôi bận tâm và suy nghĩ mãi.
Vì vậy, sau một hồi đắn đo, tôi nheo mắt và đi đến một kết luận.
'Hay là mình ghé qua xem sao nhỉ?'
Để cô ấy đi một mình có vẻ không lành cho lắm. Vậy nên, sau một hồi cân nhắc, tôi quyết định sẽ tìm đến đó.
'À tất nhiên là đi không như vậy thì chán lắm.'
Tiện chuyến đi, làm vài vụ khủng bố trong Vương quốc và tiện thể ngắm mặt gã công tước kia cũng tốt.
'À rồi còn phải xem chỗ ngồi của con golem giẻ rách hoàng tộc và giáo hoàng chimera đáng quý của chúng ta ở lễ đính hôn sẽ là ở đâu nữa.'
Nghĩ rằng nên đi tiền trạm một chút, tôi quyết định sẽ đến Vương quốc.
'Nhưng vấn đề là Hana.'
Tôi nhìn Hana đang nằm trong lòng mình, nhìn lên tôi chằm chằm rồi rơi vào trầm tư. Việc mang con bé đi cùng có vẻ không tiện lắm, đang phân vân thì Miria chống cằm ngồi gần đó lên tiếng.
"Theo ta thấy thì con gái ngươi giống ngươi, rồi cũng sẽ làm mấy việc y hệt thôi. Sao không giáo dục sớm luôn đi?"
Rốt cuộc Miria có thân phận là gì mà dù tôi chẳng nói gì cũng nhìn thấu tâm trí tôi như vậy chứ? Nhìn cô ấy với vẻ mặt bối rối, Miria thở dài nói.
"Ngươi đang suy nghĩ trong khi nhìn bức thư có đóng dấu hoàng gia kia đúng không? Chỉ riêng điều đó thôi đã đủ hiểu là chuyện liên quan đến Vương quốc rồi."
Tiếp theo là vì tôi nhìn Hana với vẻ lo lắng.
"Lý do ngươi nhìn con bé với vẻ lo lắng như vậy chỉ có khi ngươi sắp đi đâu đó thôi. Đương nhiên là kết luận duy nhất là ngươi đến Vương quốc để khủng bố rồi."
"Không, thế thì tại sao lại có từ khủng bố ở đây?"
Trước câu hỏi đó, Miria đáp lại như thể tôi thật nực cười.
"Ngược lại ta hỏi ngươi nhé. Đã bao giờ ngươi đi đâu đó mà không làm một vụ khủng bố chưa?"
Tôi định đáp là đương nhiên có rồi, nhưng…
'Nghĩ lại thì đúng là không có thật.'
Trong thế giới này, ký ức duy nhất còn sót lại là cứ mỗi khi định đi đâu đó là kiểu gì cũng tiến hành khủng bố, nên tôi đành im lặng.
"Nên là, dù sao thì nhân tiện giáo dục sớm luôn đi, mang con bé đi cùng đi."
"Dẫu vậy, đưa trẻ con đến nơi nguy hiểm thì…"
"… Không phải chứ, vì ta nói câu này mà ngươi thực sự định giáo dục sớm khủng bố à? Điên à?"
Rốt cuộc là phải chiều theo ý nào đây không biết. Tôi chẳng thể hiểu nổi nên nhíu mày. Lucia đưa ra một đề nghị.
"Vậy thì cả nhà cùng nhau đi chơi một chuyến thì sao ạ?"
Nghe vậy, Miria biểu cảm phức tạp rồi nói.
"Cả gia đình cùng nhau khủng bố à… cũng mới mẻ đấy."
Việc khủng bố là sự thật không thể phủ nhận. Dù cảm thấy cô ấy nói hơi quá đáng và định nói gì đó, nhưng chợt nghĩ rằng nếu cùng đồng đội tiến hành khủng bố thì không chừng sẽ đạt được thành tựu mới, nên tôi thấy cũng không tệ lắm.
"Vậy làm thế đi?"
Trước câu trả lời của tôi, Miria cảm thấy có gì đó không ổn nên định trốn chạy ngay lập tức, nhưng tôi nhanh chóng dùng thần lực giữ cô ấy lại và nói.
"Ngươi định trốn đi đâu hả?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn