Chương 118: Chương 114 - Chinh phục Ma giới 3
Tôi đã Tự s*t trước khi Tiêu Diệt Trùm Cuối · tho299 · 180 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Chính Truyện Sau khi thoát ra ngoài, tôi quyết định tìm kiếm một kẻ nào đó am hiểu hệ sinh thái Ma giới để làm người dẫn đường.
'Trước mắt thì Cynthia hay Reltra có vẻ không ổn rồi…'
Cần một kẻ khác thay thế họ.
Trong lúc đang phân vân không biết nên chọn ai thì tôi nhìn thấy Behemoth, kẻ tự xưng là Đội trưởng cận vệ lúc nãy, đang đi dạo cùng đội hộ vệ của Reltra.
'Behemoth sao…'
Tuy không rõ lắm, nhưng kẻ tự xưng là Đội trưởng cận vệ thì chắc cũng thuộc hàng khá ở Ma giới.
Hắn ta hẳn phải biết rõ đường đi lối lại và hệ sinh thái nơi này hơn tôi, dùng hắn làm kẻ dẫn đường chẳng phải rất hợp lý sao?
'Và hơn hết, nếu hắn có chết thì cũng chẳng phải vấn đề lớn lao gì.'
Nghĩ đến việc hắn đã từng gây sự với tôi trước đó, tôi quyết định chọn Behemoth làm người dẫn đường và tiến lại gần hắn.
"Này, ngươi đi theo ta một lát."
Trước câu nói của tôi, Behemoth nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.
Tôi tận hưởng phản ứng đó, túm lấy cổ áo hắn nhấc bổng lên và nói tiếp.
"Lý do thì đi rồi sẽ biết… Chưa kể, ngươi phải trả giá vì tội gây sự với ta, nên cứ ngoan ngoãn đi theo đi."
"…Chờ đã, đồ nhân loại kia. Ta còn có nhiệm vụ quan trọng!"
Vừa bị túm lấy, hắn vừa la hét định thoát khỏi tay tôi.
Nhưng ngay khi tôi dồn sức mạnh thần thánh đè nén xuống, mọi tiếng phản kháng đều biến mất, chỉ còn lại những tiếng kêu gào.
Dù hơi ồn ào nhưng tôi thấy thế này vẫn tốt hơn, nên tống cổ Behemoth vào không gian phụ rồi bước ra ngoài.
*
'Được rồi… tầm này là ổn.'
Ra đến nơi, tôi nhìn quanh rồi lôi Behemoth trong không gian phụ ra ngoài.
Tiếng kêu gào vẫn còn rất thảm thiết.
Tôi thu hồi sức mạnh thần thánh đang đè bẹp Behemoth rồi cất tiếng.
"Cái gì ấy nhỉ? Pamur? Betika? Dẫn ta đến lãnh địa của bọn chúng xem nào."
Behemoth nằm bò ra đất nôn thốc nôn tháo, một lúc sau khi hơi thở đã ổn định lại, hắn hổn hển đáp.
"Ngươi… đang nói cái quái gì thế…"
Xem ra vẫn chưa bị đánh đủ rồi.
Tôi rất muốn làm như mọi khi, đâm kiếm vào người hắn để hắn hiểu rõ vị thế của mình.
'Đáng tiếc là ở đây không có kẻ nào biết dùng phép hồi phục.'
Sợ rằng lỡ tay hắn chết trước khi kịp dẫn đường, tôi quyết định dùng cách tra tấn khác.
'Chẳng cần nghĩ sâu xa, cứ tẩn cho một trận là xong.'
Bạo lực vật lý là cách hiệu quả nhất trong mọi tình huống.
Vận dụng trí tuệ của tổ tiên, tôi quyết định cứ đánh trước đã, rồi chẳng nói chẳng rằng, tôi đấm đá hắn túi bụi.
- Rầm!
Có lẽ do chỉ số của tôi đã tăng lên, chẳng cần dồn sức mạnh thần thánh mà tiếng va chạm vẫn vang lên như sấm rền.
Tôi hài lòng với kết quả đó và tiếp tục đánh, mặc kệ Behemoth vừa kêu gào thảm thiết vừa vùng vẫy.
"Dừng lại! Dừng lạiii!"
Chỉ biết kêu dừng chứ không chịu nhận sai, xem ra vẫn còn cứng đầu lắm.
Tôi lại nhận ra rằng chỉ dùng nắm đấm thì hiệu quả vẫn còn hơi thấp, nghiêm túc cân nhắc xem có nên dùng kiếm không.
'Dù sao hắn cũng là đồng minh, lại còn phải làm người dẫn đường nữa.'
Tôi nghiến răng nhịn dùng kiếm, rồi tiếp tục tẩn hắn một trận.
* Khi cơ thể Behemoth sưng phù đến mức không còn nhận ra hình dạng ban đầu nữa.
Lúc đó, Behemoth mới chịu hét lên "Ta sai rồi" thay vì "Dừng lại".
Tôi hài lòng nhìn phương pháp trị liệu vật lý dù chậm nhưng chắc chắn hiệu quả này, rồi bình thản nói.
"Vậy giờ ngươi giúp ta được chưa?"
Đánh cho nhừ tử rồi mới bảo giúp, Behemoth lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Nhưng khi thấy nắm đấm của tôi lại giơ lên, hắn vội vàng đáp ngay là "Sẵn sàng giúp đỡ mọi chuyện".
Nhìn cảnh đó, tôi lại khẳng định rằng giao tiếp với ma tộc là phải dùng bạo lực vật lý, rồi vào thẳng vấn đề.
"Ồ thế à? Vậy dẫn đường đến lãnh địa của Công tước Pamur hay Công tước Betika đi."
Hắn định há miệng hỏi tại sao đột nhiên lại muốn tìm các Công tước khác, nhưng chắc là nhận ra rằng việc đặt câu hỏi thôi cũng sẽ dẫn đến một trận đòn, nên hắn im thin thít rồi chỉ gật đầu.
'Tiện thật.'
Đây mới là ma tộc biết điều chứ.
Tôi tự nhủ từ giờ cứ gặp ma tộc là phải ưu tiên tẩn cho một trận trước, rồi gật đầu.
'Ma tộc tốt chỉ có ma tộc đã bị đánh mà thôi.'
Nghĩ rằng ma tộc dù sao vẫn đối xử tốt hơn Elf nên tôi muốn họ phải biết ơn điều đó, rồi cất lời.
"Lý do chẳng có gì to tát cả, chỉ là ta thấy nên đi 'xử' Công tước Pamur hoặc Betika thôi."
Trước câu nói đó, Behemoth nhìn tôi với vẻ mặt ngẩn tò te.
Chắc hắn đang nghĩ một kẻ nhân loại thấp kém như tôi lại muốn một mình đi bắt Công tước Ma giới, kẻ sở hữu uy quyền tột độ kia, nên mới có phản ứng như thế.
Tôi cười khẩy trước phản ứng của Behemoth rồi nói.
"Sao, không làm được à?"
"Không… không phải vậy. Chỉ là… những vị đó…"
Hắn dường như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi, chắc thấy im lặng vẫn là hơn.
Tôi nhún vai, bảo hắn cứ dẫn đến lãnh địa Công tước Pamur đi.
* Sau khoảng một ngày chạy hết tốc lực, tôi đã tới đích.
Tôi lôi Behemoth trong không gian phụ ra để xác nhận xem đây có phải lãnh địa của Công tước Pamur không.
Ngay khi Behemoth xác nhận đúng, tôi lại tống hắn vào không gian phụ rồi trùm áo choàng lên.
'Cứ vào như lúc gặp Reltra là được.'
Tất nhiên lần này không muốn bị cuốn vào chuyện phiền phức nên tôi quyết định sẽ cố gắng nhẫn nhịn hết mức nếu có ai gây sự, rồi từ từ bước vào cổng chính.
'May quá, xem ra không ai nhận ra.'
Tôi nhếch mép khi thấy lính canh và mọi người đều không mảy may nghi ngờ tôi là nhân loại.
Đột nhiên, một gã ma tộc mặc bộ giáp cao cấp từ xa tiến lại gần tôi rất nhanh.
'Chẳng lẽ bị lộ rồi?'
…Không thể nào!
Đang định rút kiếm ra để giết sạch lũ cản đường thì gã ma tộc kia lên tiếng, nói ra những lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.
"Đại giám mục Genter, chúng tôi đã chờ ngài từ lâu."
Chờ ta sao?
Mà lại còn là một nhân vật có tầm cỡ như Đại giám mục cơ à?
Dù không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng trực giác mách bảo rằng nếu tận dụng tình thế này, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Tôi quyết định diễn theo và mỉm cười đáp.
"Cảm ơn vì sự tiếp đón nồng hậu."
"Không có gì. Là đồng chí cùng chung chí hướng thì việc này là đương nhiên thôi. Tôi cũng muốn giới thiệu Ma giới cho ngài một cách từ từ, nhưng vì Công tước Pamur đang đợi nên tôi xin phép được đưa ngài đến gặp ngài ấy trước."
"Vâng, ta hiểu rồi."
Tôi nghe gã ma tộc nói mà não bộ hoạt động hết công suất.
'Đồng chí cùng chung chí hướng, Đại giám mục Genter, Công tước Pamur.'
Dù thông tin còn thiếu nên chưa rõ chuyện gì đang diễn ra, nhưng một điều chắc chắn là họ muốn giới thiệu Ma giới cho tôi và không biết mặt Đại giám mục Genter.
Điều đó có nghĩa là đây là lần đầu tiên họ gặp nhau hoặc tương đương như vậy.
'Nói cách khác là.'
Tôi hoàn toàn có thể chen chân vào và giành lấy lợi thế.
Tôi nhếch mép cười thầm, quyết định khai thác thông tin từ gã này trước đã.
* Trong khoảng 30 phút trên đường đến gặp Công tước Pamur, tôi đã nghe được kha khá chuyện.
Trong đó, có hai thông tin hữu ích nhất đối với tôi.
'Vụ này do chính Giáo hoàng chủ trì và Công tước Pamur đang rất vui mừng vì được hợp tác.'
Dù không biết nội tình chi tiết, nhưng chỉ cần chừng đó là đủ hiểu Giáo hoàng đã trực tiếp ra mặt để bắt tay hợp tác với ma tộc.
'Chà, đúng là một mụ điên thực thụ.'
Đến bậc chức sắc cao cấp trong giáo đoàn mà cấu kết với ma tộc thì đã là chuyện động trời rồi.
Đằng này đích thân Giáo hoàng – người đứng đầu giáo đoàn – lại đi làm cái chuyện đó…
Tôi lại bật cười chua chát vì nhận ra Nhân giới hiện tại đã thối nát đến mức nào.
'Mà thôi, dù sao thì cũng thú vị đấy.'
Trong lúc đang tính xem nên lợi dụng chuyện này thế nào cho có lợi nhất, gã ma tộc dẫn đường lên tiếng nhắc nhở.
"Công tước Pamur không thích nghe về Dũng giả, nên ngài tốt nhất đừng nhắc đến chuyện đó thì hơn."
"Vậy sao?"
Hắn im lặng mỉm cười rồi gật đầu.
Tôi đáp lại: "Cảm ơn nhé."
"Vậy chúc ngài có một cuộc gặp thuận lợi."
Tôi nhìn gã ma tộc rời đi, thầm nghĩ gã này là kẻ thứ hai sau Reltra mà mình thấy ưa mắt trong đám ma tộc này, rồi bước vào căn phòng làm việc được canh gác nghiêm ngặt bởi hàng chục hộ vệ.
"Đến rồi sao."
Bên trong, một gã ma tộc đang ngồi với tư thế rất ngạo mạn.
Tôi cười với Công tước Pamur, kẻ đang nheo cặp mắt đỏ rực nhìn tôi, rồi nói.
"Dạo này ngài vẫn khỏe chứ, Công tước Pamur?"
"Nói nhảm đủ rồi đấy. Bỏ mấy chuyện vô bổ đó đi và đưa món đồ mà Giáo hoàng gửi cho ta đây."
Tôi gật đầu cười tươi, giả vờ từ từ lục lọi trong lớp áo choàng.
Rồi bất ngờ, tôi rút ngón giữa ra khỏi túi áo, hét lớn hết sức bình sinh.
"Giáo hoàng đã hủy bỏ giao dịch và quyết định giáng thần phạt xuống đầu lũ các ngươi! Lũ ma tộc bẩn thỉu kia! Mau ngoan ngoãn đón nhận thần phạt đi!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn