Chương 133: Ngươi Xin Lỗi Vì Điều Gì?
Ma kiếm nhưng Dũng giả lại chấp niệm · Calibus · 389 chương · ~28 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Toàn chương [Không ngủ sao?] Thời gian đã trôi qua khá lâu. Thánh kiếm và Muffin chắc đã ngủ rồi vì ánh sáng của kiếm đã tắt, Choco nãy giờ lăn lộn trên giường cũng đã chìm vào giấc ngủ.
Cream đang thắp một quả cầu sáng và dùng ánh sáng đó để đọc sách. Ngay khi tôi đặt câu hỏi, trang cuối cùng của cuốn sách cô ấy đang cầm cũng vụn vỡ, Cream quay đầu lại.
[Đi ra ngoài chút không?]
"Ừm."
Kể từ sau khi tôi chiếm hữu cơ thể của Cream, cô ấy đã bất tỉnh suốt mấy ngày. Sau khi Cream tỉnh lại, chúng tôi phải lập tức quay về Hire nên không có cơ hội để dành thời gian riêng cho nhau.
Chúng tôi sẽ sớm lên đường hành trình lần nữa, và khi đó sẽ càng khó để dành ra thời gian. Có lẽ đây là một quyết định hơi vội vàng nhưng chỉ có lúc này thôi. Khi mà dư âm của cảm giác toàn năng từng tìm đến tôi vẫn còn sót lại đôi chút.
Cream lặng lẽ đứng dậy. Nhìn dáng vẻ đó, tầm nhìn của tôi dần trở nên mờ ảo.
"······."
Cream có thể nhìn thấu suy nghĩ của tôi như lòng bàn tay, nhưng điều đó chỉ giới hạn ở những tâm lý bề mặt. Tôi cố tình để tinh thần mình chìm sâu vào trong ý thức.
Không phải là sự chìm đắm hoàn toàn. Trước khi rơi vào vực thẳm của vô thức nơi những linh hồn mà tôi thu thập được trú ngụ, tôi cố định bản thân ở ngay cái ranh giới mong manh đó. Giờ đây tôi đang lơ lửng giữa ý thức và vô thức.
Một kỹ nghệ mà chỉ kẻ sở hữu linh hồn không thể ngủ say như tôi mới có thể thực hiện được. Giờ đây Cream không thể đọc được suy nghĩ của tôi nữa. Tất nhiên bản thân tôi cũng rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh và trở nên kém nhạy cảm với những kích thích bên ngoài.
Ngay cả trong khoảnh khắc vạn vật mờ ảo như bị phủ sương mù này, chỉ riêng cảm giác từ bàn tay đang nắm lấy tôi là vẫn rõ mồn một.
[Lần trước cô đã nói thế mà, bảo ta kể cho nghe về thế giới khác.]
"Đúng, thế thật."
Bước chân của Cream dừng lại ở một góc khuất không có hơi người sau khi rời khỏi tòa tháp. Sau khi nhìn lên bầu trời đêm đầy sao một hồi, cô ấy khẽ thở hắt ra một hơi ngắn rồi ngồi bệt xuống đất.
Ngay cả lúc này, sự bảo hộ của thần linh vẫn hoạt động bình thường. Dù ngồi xuống mặt đất đầy bụi bẩn nhưng quần áo của cô ấy không hề dính lấy một hạt bụi nào. Vẫn luôn sạch sẽ và thuần khiết như thế.
[Lạ thật đấy. Ta chưa từng nói mình đến từ thế giới khác bao giờ.] Đừng nói là lời nói, ngay cả những suy nghĩ như vậy ta cũng chưa từng để lộ ra ở tâm lý bề mặt. Tất nhiên trong những lời độc thoại thường ngày của ta, cô có thể đã cảm nhận được chút manh mối nào đó. Ta vốn dĩ không phải là kẻ có khả năng tự kiểm soát quá tốt.
Thế nhưng, việc phỏng đoán và việc khẳng định chắc chắn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hơn nữa Cream nói chuyện như thể cô ấy không chỉ biết ta đến từ thế giới khác, mà còn như thể đã trực tiếp nhìn thấy thế giới của ta vậy.
"Sau này kể cho tôi nghe nhé. Chuyện về thế giới của Carbal, nghe bảo có nhiều chuyện thú vị lắm."
[Phải rồi, ta đã hứa sẽ kể chuyện của mình cho cô nghe mà.] Cream không nói gì. Cô ấy chỉ lặng lẽ cụp mắt nhìn tôi. Lưỡi kiếm đen láy thuôn dài của tôi trông như bầu trời đêm, và trên đó phản chiếu ánh sao trong đôi mắt của Cream đang lấp lánh.
[Tên của ta là Kim Si-woo. Không phải Carbal, cũng không phải Shu, mà là Kim Si-woo. Trước khi đến đây, ta chỉ là một người bình thường sống một cuộc đời không có gì quá nổi trội cũng chẳng có gì thua kém ai.] Hàng trăm năm đã trôi qua, giờ đây nhiều thứ đã không còn nhớ rõ nữa. Nhưng nếu có điều gì vẫn còn đọng lại, thì đó là việc ta đã yêu cuộc sống của mình. Vì trên đời này chẳng có gì khó đạt được hơn sự bình thường cả.
Sự giàu có vừa đủ, một gia đình hòa thuận, một cuộc sống thường nhật êm đềm. Không có mục đích sống gì đặc biệt nhưng chỉ cần sống theo dòng đời xô đẩy cũng đã đủ thấy mãn nguyện rồi. Một cuộc đời như thế.
Và rồi một ngày nọ, khi mở mắt ra, ta nhận ra mình đã rơi vào thế giới khác.
[Lúc đầu ta đã rất hoảng loạn. Ngủ một giấc dậy bỗng thấy mình ở một thế giới hoàn toàn khác. May mắn là vẫn có thể thông hiểu ngôn ngữ với mọi người, nhưng liệu ta có thể thích nghi được không? Một thế giới mà chỉ cần bước ra khỏi thành phố là quái vật chạy rông, nơi mà đao kiếm và ma pháp thực sự tồn tại, một kẻ như ta sao?] Fantasy chỉ có thể khiến người ta vui vẻ khi nó là ảo tưởng (Fantasy) mà thôi.
Khoảnh khắc mộng tưởng trở thành hiện thực, thứ ta phải đối mặt chính là dáng vẻ cực kỳ phi lý và bất công của thế giới này.
Những thứ có thể dùng một ngón tay khiến một con người nổ tung như cà chua luộc lại mang lớp vỏ con người, sống như con người và sống cùng con người. Và chẳng ai cảm thấy sợ hãi sự thật đó cả.
Thế giới này điên rồi. Không cần bất kỳ tai nạn bất hạnh hay lý do bất khả kháng nào, chỉ cần một cái búng tay là một mạng sống có thể dễ dàng bị cắt đứt. Và chẳng có gì đảm bảo rằng kẻ đó sẽ không phải là ta.
[Thế nhưng nếu sống sót thì bằng cách nào đó cũng sẽ thích nghi được thôi. Vì không muốn chết nên ta đã cầm kiếm, vì không muốn mù mờ nên ta đã trở thành mạo hiểm giả. May mắn là có vận may đi theo nên ta cũng đã leo lên được vị trí khá cao.] Nhưng trong cái thế giới chết tiệt này vẫn có những người tốt. Chị tiếp tân đã nhặt ta khi ta ngã gục bên đường và giúp ta sống ra dáng con người, và cả những đồng đội của ta nữa.
Nhờ họ mà ta đã có thể giữ lại được chút lãng mạn cho mình. Ta đã có thể yêu cái thế giới này, dù chỉ là một chút thôi. Ta đã có thể rũ bỏ được cả nỗi sợ hãi cái chết lẫn chủ nghĩa hư vô.
Dù không còn là Kim Si-woo, người Trái Đất sống một cuộc đời sung túc, thì mạo hiểm giả Shu của dị giới cũng đã dần thích nghi với cuộc sống của mình. Những chuyến phiêu lưu trở nên thú vị, và ta đã có những người mà mình muốn bảo vệ.
[Cô cũng nghe rồi đấy. Ta từng khá nổi tiếng đấy nhé? Lúc đó nếu nhắc đến cái tên mạo hiểm giả hoàng kim Shu thì không ai là không biết cả. Đó là những ngày tháng tươi đẹp, thực sự đấy.] Và rồi mạo hiểm giả hoàng kim Shu lừng lẫy một thời đã chết. Chỉ bằng một cú đấm của Golem, biến thành một đống thịt không còn hình dạng, cứ thế ra đi một cách hư ảo.
Nhưng sau cái chết, cuộc đời của ta vẫn chưa kết thúc. Elder Lich đã đánh thức ta, cải tạo ta thành kiếm, bị bỏ mặc suốt hàng chục năm rồi lại được ai đó cầm lấy và mang ra ngoài thế giới.
[Cảm giác đó, cô có hiểu không?] Ta lại kéo ý thức đã chìm sâu của mình lên ngay lúc này. Trong một khoảng thời gian ngắn, để Cream có thể đọc được tâm trí của ta. Sắc mặt cô ấy trở nên tái nhợt.
Khi trở thành kiếm chỉ sau một đêm, ta đã mất khá nhiều thời gian để chấp nhận hiện tại. Thân phận của một công cụ không thể tự mình làm được bất cứ điều gì.
Ngay cả những cảm giác cũng thật dị biệt. Tầm nhìn xoay chuyển 360 độ. Cảm giác nơi thế giới vật chất và thế giới linh hồn chồng lấp lên nhau. Vị giác mà dù có ăn bao nhiêu cũng không thấy thỏa mãn.
"Xin lỗi."
[Không, cô không cần phải xin lỗi.] Thế nhưng, thứ khiến ta đau khổ nhất lại là chuyện khác. Linh hồn có tính bay hơi rất mạnh. Linh hồn rất dễ bị biến chất. Một vũ khí có linh hồn được cấy ghép những mảnh vỡ linh hồn, một Undead mà linh hồn không rời khỏi thể xác.
Cả hai đều mang theo ký ức của tiền kiếp và sử dụng cái tên của tiền kiếp, nhưng liệu sự liên tục của tồn tại có được duy trì không? Liệu tồn tại trước khi chết và tồn tại sau khi chết có thực sự được coi là cùng một người không?
Và sau một thời gian dài trăn trở, ta đã đưa ra kết luận. Không, không phải vậy. Ta lúc này chỉ là một thanh kiếm thừa hưởng ký ức, linh hồn và quá khứ của một người ở thế giới khác mà thôi.
[Vì Shu, người đáng lẽ phải nhận lời xin lỗi của cô, đã chết từ lâu rồi.] Thanh kiếm không tự trăn trở về danh tính của chính mình. Thứ quan trọng đối với thanh kiếm là liệu lưỡi kiếm của mình có đủ sắc bén để chém đứt đối thủ hay không, chứ không phải cái tên của mình.
Dù vậy, lý do ta cố tình khơi gợi lại câu chuyện này rất đơn giản. Không phải để cầu xin cô thấu hiểu nỗi đau của ta, cũng không phải để oán trách số phận bất công của thế giới. Thế nhưng.
Ít nhất đối với đối phương thì nghe sẽ giống như vậy. Huống hồ nếu đối phương trân trọng ta, thì những lời ta thốt ra như những mũi dao chắc chắn sẽ làm lay động trái tim cô ấy.
"Tôi······."
[Vì vậy, bây giờ hãy nói cho ta biết đi. Về sự thật đang bủa vây lấy chúng ta.] Vì không thể che giấu những suy nghĩ đó nên ta đã dùng hạ sách là che giấu toàn bộ tâm lý bề mặt của mình. Ngay cả lúc này ta cũng đang vất vả giữ thăng bằng trên chân trời của ý thức, nếu sơ sẩy một chút là sẽ rơi thẳng xuống vực thẳm của vô thức ngay.
Một khi đã rơi vào đó, vì những vong linh cứ bám lấy nên muốn thoát ra lại phải mất một hồi lâu. Khi đó cơ hội khó khăn lắm mới nắm bắt được này sẽ tan thành mây khói. Vì vậy, phải nghe được ngay lúc này.
Cream không nói gì, nhưng làn da của cô ấy còn trắng hơn cả bình thường. Ngay sau đó, đôi môi nhợt nhạt chậm rãi mở ra.
"Tôi, cũng, không biết."
[Cái gì?] Nguy hiểm thật. Suýt chút nữa là sự bình tĩnh của ta đã bị lung lay. Ta thực sự nể phục sự cứng đầu của Cream. Đã đánh vào tâm lý đến mức này rồi mà vẫn không ăn thua sao?
Không, nó có hiệu quả. Vẻ ngoài của Cream vẫn là khuôn mặt đờ đẫn như mọi khi, nhưng ta có thể dễ dàng đọc được sự đau buồn và tội lỗi trong thâm tâm cô ấy. Lúc này mới thấy thật may mắn khi mình là một thanh kiếm không có biểu cảm.
"······Thật sự. Đã, biết, nhưng, tất cả, đều, quên, mất rồi."
Gì đây, định gây chiến à. Ta cố gắng kìm nén cơn giận đang trào dâng. Cream rất thuần khiết. Lời nói của cô ấy không phải để đoán định tâm tư, mà phải được tiếp nhận theo đúng nghĩa đen.
[Gì chứ, cô bị mất trí nhớ à?]
"Ừm······."
[Đến phát điên mất thôi.] Chết tiệt, vô tình giọng điệu thường ngày lại thốt ra mất rồi. Trước phản ứng lạnh lùng của ta, Cream lộ vẻ nản lòng và cúi gằm mặt xuống. Phù, được rồi. Bình tĩnh nào. Dù sao thì cũng đã đi đến tận đây rồi mà.
Nếu là Cream thường ngày, chỉ cần ta nảy ra ý nghĩ về chủ đề này thôi là cô ấy đã nghiến răng giả vờ như không nghe thấy lời ta nói rồi. Ít nhất thì lúc này cô ấy cũng đang cho thấy thái độ muốn trả lời một cách nghiêm túc.
[Nếu bảo là mất trí nhớ, thì làm sao cô biết mình đã mất trí nhớ? Thấy dạo này cô vẫn bình thường, có vẻ cô chỉ mất trí nhớ về những chuyện ngày xưa một cách rất tiện lợi nhỉ.]
"Đang, dần dần, quay trở lại."
[Ký ức ấy hả?]
"Ừm."
Đúng là lời biện minh dù có tiện lợi thì cũng không thể tiện lợi hơn thế này được nữa. Điều đáng giận hơn là xác suất lời nói đó là sự thật lại rất cao.
Ngay cả khi ta chiếm hữu cơ thể của Cream, ta cũng không thể đọc được ký ức của cô ấy. À không, chính xác thì không phải là hoàn toàn không đọc được. Tuy nhiên phạm vi mà ta có thể truy cập chỉ giới hạn ở những chuyện gần đây.
Mỗi khi định khơi gợi lại những ký ức trong quá khứ, thứ gì đó giống như Hào Quang U Tối lại ngăn cản hành động của ta. Thậm chí ngay cả khi đó ta đang ở trạng thái gần như toàn năng mà vẫn không thể phá vỡ được cái lệnh cấm đó.
"Xin lỗi. Xin lỗi······. Sau này, tất cả, tôi sẽ, nói cho, anh biết."
[Phù.] Haiz, hỏng hết cả bầu không khí rồi. Nhìn Cream bắt đầu thút thít thế kia, lòng ta cũng mềm lại. Xem ra cô ấy chắc chắn sẽ không nói rõ ràng cho ta biết rồi, cuối cùng thì phải tìm câu trả lời ở nơi khác sao.
Không phải tự nhiên mà ta lại nhiệt tình truy đuổi Ám Hắc Giáo Đoàn đến thế. Bọn chúng chắc chắn là một tổ chức có bề dày lịch sử tồn tại từ sau khi khai thiên lập địa, hơn nữa còn có mối liên hệ mật thiết với thần linh.
Tất nhiên chúng ta đã tịch thu được những ghi chép bí mật của Ám Hắc Giáo Đoàn nhưng đó chỉ là về những kế hoạch trong tương lai, trong những nội dung mà Cream kể lại không hề có đề cập đến quá khứ. Phần mà ta cần nhất.
[Được rồi, vậy thì ta chỉ hỏi một câu này thôi.] Nếu thế này thì thà nghe chuyện của cái đám truyền thừa bí mật gì đó còn hơn. Chà, cứ xử lý bọn chúng thì chắc chắn sẽ lòi ra một hai đứa thôi.
Ta thở dài một tiếng rồi kéo vị trí của ý thức trở lại mặt nước. Sự kết nối mờ nhạt bỗng trở nên rõ nét, và trên khuôn mặt của Cream, người một lần nữa trở nên mật thiết về mặt tâm linh với ta, thoáng hiện vẻ an tâm.
Chà, điều ta muốn hỏi chỉ là một sự tò mò nhỏ thôi. Gửi đi suy nghĩ đó ở tâm lý bề mặt, trước khi ý thức hoàn toàn nổi lên, ta tung ra câu hỏi đã được đúc kết từ tâm lý sâu kín.
[Kẻ đã mang ta đến thế giới này, chính là cô đúng không?]

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn