Chương 470: Ngày Đầu Chuyển Nhà
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~21 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương
"Nhà thực sự to khủng khiếp luôn đó nha. Lại còn có cả tầng hai nữa đó nha."
Tôi và Lucy đã trực tiếp đến xem rồi, nhưng Mayo thì chỉ mới thấy qua ảnh và video quay lại nên phản ứng của con bé rất tốt.
Không, nhưng có một chuyện tôi đã muốn nói từ nãy rồi.
"Mày định để cái giọng điệu đó thành thói quen luôn đấy à? Hả? Bị cái concept livestream nó nuốt chửng luôn rồi sao."
"Giờ nói kiểu này thấy thoải mái hơn đó nha. Dù sao Mayo cũng chẳng mấy khi ra ngoài nên không sao đâu nha. Cứ sống với giọng điệu này luôn đó nha."
"..."
Dù sao thì chúng tôi cũng phải ăn trưa, nên sau khi mở cửa vào nhà đặt tạm mấy thứ đồ lặt vặt xuống, chúng tôi lại gọi taxi ra phố.
Theo các phương tiện giao thông đã tìm hiểu trước, cách nhà khoảng 10 phút đi bộ có một trạm xe buýt, có 2 loại xe buýt chạy qua đó.
Tuy nhiên, khoảng cách giữa các chuyến là 30 phút, nên tôi nghĩ nếu muốn ra ngoài thì cứ gọi taxi cho lành.
Và thực phẩm chắc cũng phải đặt mua trực tuyến và giao hàng tận nơi thôi.
"Hay là mình nên mua một chiếc xe nhỉ? Cũng không tệ đâu."
Trước khi trùng sinh tôi đã có 5 năm kinh nghiệm lái xe, nên chỉ cần lấy bằng lái là việc chạy xe đi lại sẽ không thành vấn đề.
Tôi khẽ tưởng tượng.
Cảnh tôi chở Lucy ở ghế bên cạnh và lái xe đi dạo thật ngầu.
Ồ, tuyệt đấy chứ?
Nhưng hiện tại có quá nhiều khoản phải chi tiêu nên tôi đang phải thắt lưng buộc bụng.
Tất nhiên, tôi có một khoản tiền đổ vào cổ phiếu Pangea TV, nhưng khoản đó phải để ngâm thêm một thời gian nữa, giờ chưa phải lúc để động vào.
"Mayo muốn ăn mì tương đen đó nha. Và cả thịt lợn chua ngọt nữa thì tốt đó nha."
"Rồi rồi. Hôm nay đi ăn quán Trung Quốc đi."
"A, đằng kia có kìa."
"Ok. Hôm nay ăn ở đây."
Ngày chuyển nhà thì ăn đồ Trung Quốc là quy luật bất thành văn rồi.
Ba chúng tôi cùng nhau vào quán Trung Quốc, gọi món rồi đợi đồ ăn ra.
Mà cái con bé này vẫn thế nhỉ.
Nghe nói Lucy đã cùng đi mua sắm và chọn cho nó mấy bộ đồ tử tế rồi, vậy mà nó vẫn mặc cái áo thun dài tay cổ giãn rộng ngoác trông cứ như vừa tạt qua cửa hàng tiện lợi đầu ngõ vậy.
Thân hình và chiều cao nhỏ bé đến mức khó tin là đã 19 tuổi của nó vẫn đập vào mắt tôi.
Nếu người không biết nhìn vào, chắc chắn sẽ tin nó là học sinh lớp 9, 16 tuổi cho mà xem.
"Sủi cảo lép... khụ khụ, ông chủ cho thêm một đĩa sủi cảo chiên nữa ạ."
Đã đến quán Trung Quốc thì nhất định phải ăn sủi cảo chiên chứ.
Một lát sau, món sủi cảo chiên có thời gian chế biến ngắn nhất được mang ra trước và đặt lên bàn ăn của chúng tôi.
Phù! Thật ra từ sáng tôi chưa ăn gì tử tế nên đang rất đói.
Những miếng sủi cảo chiên vàng rộm thực sự khiến tôi thèm nhỏ dãi.
Ngay khoảnh khắc tôi định rót nước tương ra đĩa nhỏ và gắp một miếng sủi cảo.
"Mayo cực kỳ thích sủi cảo chiên đó nha. Và Mayo biết cách ăn sủi cảo chiên ngon nhất đó nha."
Xoẹt-!
"...!"
Không biết con bé lôi từ đâu ra, một chai sốt mayonnaise Ottogi cầm trên tay một cách cực kỳ tự nhiên.
Mayo, cái con nhóc này, đã thực hiện một hành vi tàn ác là xịt thẳng cái thứ đó lên đĩa sủi cảo chiên.
"Không phải ai Mayo cũng cho đâu, nhưng hôm nay Mayo đặc biệt hào phóng đó nha. Ăn ngon miệng nhé nha."
Rầm-!
Tôi đứng phắt dậy, vòng ra phía sau Mayo và không chút nương tay cho con bé đi "du lịch Seoul" bằng cách xách tai nó lên.
"Ư, ư gya! Đau quá. Đau quá đó nha. Chị Lucy cứu em với nha."
"Mayo à, chị đã bảo là có được mang đồ ăn ra làm trò đùa không hả?"
"Kh-không phải đùa đâu nha. Ăn thế này mới là ngon nhất thực sự đó nha. Ư gyác!"
Chỉ mình mày thấy ngon thôi, bọn tao có thấy ngon đâu?
Lucy lần này dường như cũng nhận thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc nên đã đứng về phía tôi.
Chắc chắn rồi, nếu cứ để chuyện này trôi qua mà không xử lý, thì sau này không biết mỗi bữa ăn sẽ xảy ra thảm cảnh gì nữa.
Cuối cùng, Mayo nhận ra rằng không có ai đứng về phía mình nên đành phải giơ cờ trắng đầu hàng.
"H-hối hận thì cũng muộn rồi đó nha. Từ giờ Mayo sẽ không chia sẻ nước sốt của mình nữa đâu nha."
Hừ! Chẳng sợ tí nào đâu, cái đồ nhóc con này.
Mới chỉ cùng nhau ăn một bữa cơm thôi mà Mayo và chúng tôi đã xảy ra đủ chuyện dở khóc dở cười rồi.
"Mọi người vất vả rồi."
"Vất vả rồi đó nha."
"Mọi người vất vả rồi ạ."
Việc chuyển đồ đạc kết thúc vào khoảng 3 giờ chiều.
Vốn dĩ đồ đạc của chúng tôi đều không nhiều nên cảm giác kết thúc sớm hơn dự kiến.
Dù đã tiễn nhân viên công ty chuyển nhà đi nhưng mọi chuyện vẫn chưa xong.
Việc dọn dẹp đồ đạc cá nhân là đương nhiên, và từ giờ trở đi còn những việc lặt vặt như giao nội thất hay lắp đặt internet nữa.
Thực tế, một vài món nội thất đã được lắp đặt xong xuôi trong lúc chúng tôi còn đang mải mê chuyển đồ.
Những người thợ đó cũng muốn xong sớm để về nghỉ, nên không thể đặt lịch vào giờ quá muộn được.
Tôi nằm thử lên chiếc giường mới mua để tận hưởng cảm giác của ngôi nhà mới.
Trần nhà cao hơn cùng với vẻ ngoài trắng tinh khôi mang lại một cảm giác thật kỳ lạ.
Haha, phía trên cái trần nhà đó là phòng của Lucy sao?
Nghe câu chuyện vừa rồi chắc mọi người cũng đoán được rồi... chuyện là thế đấy.
Tôi một mình dùng tầng 1, còn Lucy và Mayo dùng tầng 2.
Thực ra tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều.
Bố trí phòng thế nào là tối ưu nhất.
Trước hết, phòng livestream chuyên dụng để chuẩn bị cho những buổi collab nhóm hay khi nhiều người cùng sử dụng Full Tracker phải được đặt ở tầng 1.
Vì khi vận động nhiều chắc chắn sàn nhà sẽ kêu thình thịch, nếu làm vậy ở tầng 2 thì người ở tầng 1 sẽ rất khó chịu.
Sau khi giải quyết xong căn phòng lớn nhất ở tầng 1, thì còn lại hai phòng ở tầng 1 và hai phòng ở tầng 2.
Tại đây, sự lựa chọn của tôi và Mayo đã chia đôi.
"Tôi ở tầng 1."
"Mayo thích tầng 2 đó nha."
Lựa chọn đương nhiên thuộc về Lucy.
Tôi nhìn Lucy với ánh mắt long lanh đầy mong đợi, nhưng ngay sau đó tôi chỉ biết tuyệt vọng khi thấy chị ấy khẽ tránh ánh mắt của mình.
"Dù sao Mayo vẫn còn nhỏ mà. Để tiện chăm sóc con bé, chị nghĩ mình ở tầng 2 cùng nó sẽ tốt hơn."
"..."
Không, cái con nhóc đó chẳng nhỏ tí nào đâu chị ơi.
Ngoại hình thì như sủi cảo lép thật đấy nhưng năm nay nó 19 tuổi rồi, nhỏ nhắn cái nỗi gì.
Định thốt ra lời phàn nàn nhưng rồi tôi tự cảm thấy nực cười nên thôi.
Phù! Phải rồi, thực ra 19 tuổi cũng không phải là tuổi lớn lao gì.
Hơn nữa từ nhỏ con bé đã không được chăm sóc tử tế nên còn nhiều thiếu sót.
Và thực tế, để tập trung vào livestream hay công việc thì việc tôi ở riêng một mình cũng tốt hơn.
Dù sao nếu Lucy ở cùng tầng, tôi sẽ vô thức để ý và bận tâm nhiều hơn.
"Phải rồi. Dù sao tầng 2 cũng đâu có xa lắm đâu. Leo cầu thang cái là tới ngay mà."
Chỉ có điều, vẻ mặt đắc thắng của Mayo làm tôi thấy cực kỳ ngứa mắt.
Lúc nãy ở quán Trung Quốc vẫn còn bị xử nhẹ quá mà.
Cứ đợi dọn dẹp xong xuôi đi, tôi sẽ bắt đầu dạy dỗ con bé một trận ra trò.
Sau đó, nội thất lần lượt được chuyển đến và nhân viên internet cũng đã đến hoàn tất việc lắp đặt.
Những chuyến viếng thăm như thế này không kết thúc trong hôm nay.
Ngày mai vẫn còn những món nội thất khác sẽ đến, và cả kỹ thuật viên thiết lập âm thanh livestream cũng sẽ ghé qua.
Nghe nói cả Lucy và Mayo đều tự mình thiết lập đại khái, nhưng việc này quan trọng đến mức nào thì cứ phải tận mắt thấy mới tin được.
Trước khi trùng sinh, tôi đã thấy bao nhiêu trường hợp có giọng hát xuất sắc nhưng vẫn bị loại trong các cuộc thi hát chỉ vì sự khác biệt trong thiết lập thiết bị rồi.
Qua quá trình này, sức hút giọng hát của Lucy sẽ tăng thêm một bậc.
Còn Mayo thì... coi như tiện thể ghé qua thì làm luôn thôi.
"Mayo cũng hát hay đó nha. Nhìn bình luận trên YouTube mà xem, có rất nhiều người khen âm sắc của Mayo cực kỳ quyến rũ đó nha."
"..."
Ừ thì, có sự tự tin cũng không phải là xấu.
Dù sao thì ngày đầu tiên chuyển nhà cũng trôi qua một cách ồn ào như thế.
Cũng có vài sự kiện nhỏ nhặt xảy ra.
Ký ức về việc vì bàn ăn chưa đến nên cả bọn tụ tập ở tầng 1, dùng một chiếc thùng carton có kích thước vừa phải làm bàn để cùng nhau ăn cơm.
Và chuyện tôi có việc muốn nói với Lucy nên lên tầng 2, nhưng vì chị ấy đang tắm nên tôi đã phải chờ đợi với trái tim đập thình thịch.
Cũng có lúc Mayo thấy buồn chán nên đêm muộn cứ thế xông vào phòng tôi.
Rồi con bé còn bày đặt lục soát phòng bất ngờ để tìm điểm yếu của tôi nữa chứ.
Tôi đã đá vào mông và đuổi nó đi vì cái tội láo lếu.
Và trước khi ngủ, tôi nằm trên giường lướt điện thoại xem tình hình phòng phát sóng.
Kiểm tra thử thì thấy các fan đang làm loạn trong mục bảng tin tự do.
Nào là bên ngoài lạnh lắm, rồi thì đã hơn 20 tiếng không lên sóng rồi, thật là quá đáng.
Trên các diễn đàn thì còn kinh khủng hơn.
Nào là kỷ băng hà đã đến, chuyển nhà thì đúng rồi nhưng là chuyển đến nhà bạn trai, Lucy và Mayo hôm nay cũng nghỉ livestream, không biết có chuyện gì xảy ra không, vân vân.
À, nhân tiện thì chuyện chúng tôi sống chung vẫn chưa được công khai.
Đời tư của streamer càng công khai nhiều thì càng dễ nảy sinh vấn đề mà.
Những chuyện có thể lờ đi được thì cứ im lặng mà lờ đi là tốt nhất.
Cứ thế, sau một hồi lướt diễn đàn, tôi nằm trên giường và lặng lẽ nhắm mắt lại.
Ngày đầu tiên chuyển đến ngôi nhà mới.
Tôi đã bắt đầu mong chờ những buổi livestream sẽ được khởi đầu với một tâm thế mới mẻ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn