Chương 460: Nội Dung Quen Thuộc
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~22 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương - Seo-ah đúng là cái đồ yêu nghiệt mà;; - Hôm nay sao lại có mấy cái hành động nữ tính thế này? Tôi đã định kiềm chế đến cùng rồi đấy.
- Cái này rõ ràng là Seo-ah khơi mào trước đúng không? Hả?
- Giờ tôi có cởi quần ra cũng là vô tội đúng không?
ㄴ Cái trình độ của fan Seo-ah đúng là ㄷㄷ;; ㄴ (Icon không phải con người) ㄴ Nhưng mà hôm nay Seo-ah đáng yêu hơn bình thường thật đấy, có phải vì stream 24 tiếng nên cố tình thả thính không?
- Mọi người ơi, tôi cảnh báo nghiêm túc nhé.
- Ai lỡ chụp ảnh hay lưu video mặc quần dolphin thì làm ơn xóa hết đi.
- Đừng có tùy tiện chụp ảnh bạn gái tôi.
- Tôi cảnh báo rồi đấy.
ㄴ Gì cơ, là bạn gái tôi mà, ông nói cái gì thế;; ㄴ Làm ơn cho tôi giữ lại tấm ảnh đi ㅠㅠ Tôi mới dùng có hai lần thôi mà.
ㄴ ㅋㅋ? Lầu trên điên à? Dùng hai lần là cái quái gì thế.
- Nhưng mà công nhận Seo-ah khác biệt thật.
- Mấy streamer khác cứ bảo stream 24 tiếng rồi bê nguyên một nội dung ra nhai đi nhai lại.
- Còn đây cứ như hộp quà tổng hợp ngày Tết ấy, nội dung thú vị cứ thế tuôn ra không dứt ㅋㅋ - Ăn trưa xong thì sẽ đến cái gì đây?
- Còn cái gì bùng nổ hơn nữa không?
ㄴ Công nhận Seo-ah đúng là V-Hwang mà. Từ hồi Ugagdol Audition đã thấy khác bọt rồi, ai ngờ lần đầu tham gia Đại chiến Diệt Vong đã vô địch, đây chính là tố chất siêu sao sao?
ㄴ Tôi cũng hay xem Vtuber nhưng Seo-ah mà công khai mặt thật thì chắc chắn sẽ còn thành công gấp bội ㅋㅋ ㄴ Cứ đà này thì Seo-ah hoàn toàn có thể trở thành Vtuber tầm cỡ trung đấy chứ?
ㄴ Seo-ah mà cứ giữ phong độ này thì sớm muộn gì cũng thành bà trùm thôi ㅋㅋ Trong lúc ăn trưa ngon lành và dọn dẹp bãi chiến trường, tôi tranh thủ lướt qua phản ứng trên Pan-V-Gal.
Đúng là cái lũ này vẫn chẳng thay đổi gì cả.
Sao con người ta có thể trước sau như một đến thế nhỉ.
Hửm? Mà sao hôm nay lão chủ tịch Vtuber lại im hơi lặng tiếng thế nhỉ.
Sao vậy ta? Hèn mọn! Chẳng lẽ lão đang mải xem stream của tôi nên mới im lặng sao?
Lần trước kiểm tra thấy trong kênh của mình cũng có kha khá đám nằm vùng ở diễn đàn, nên tôi vẫn luôn để mắt tới.
Dù từng là một thành viên của diễn đàn nên tôi cũng thấy hơi mủi lòng, nhưng đám này đông quá cũng chẳng mang lại ảnh hưởng tốt đẹp gì cho buổi phát sóng cả.
Mỗi khi thấy ai khả nghi, tôi chỉ còn cách âm thầm xử lý dần dần thôi...
Dù sao thì sau khi ăn xong và tắt camera, tôi đã quay trở lại với hình hài Vtuber.
Mà cái đám này, cứ như thể là người thân thất lạc từ thời chiến tranh không bằng, gào thét van xin tôi đừng đi thảm thiết đến mức ai không biết lại tưởng tôi là nhân vật phản diện không bằng.
Này! Mấy cái người kia, Vtuber mới là bản thể chính của tôi đấy nhé.
- Tôi muốn gặp Nyan Mask đến mức phát khóc đây ㅠ - Hãy tiêu diệt ác quỷ Seo-ah để giải cứu Nyan Mask nào.
- Giờ bụng cũng no rồi, tiếp theo là gì đây?
Vừa mới ngốn ngấu đống nội dung no nê xong đã lập tức đòi hỏi cái mới, đúng là đám khán giả tham lam.
Hừm, bây giờ là 3 giờ chiều.
Có vẻ đã đến lúc tung ra nội dung cuối cùng mà tôi đã chuẩn bị rồi.
Thú thật là tôi cũng hơi lo lắng.
So với những nội dung mang tính đột phá trước đó, cái kết này có vẻ hơi bình thường quá.
Nhưng biết sao được.
Dù tôi là người trùng sinh thì cũng không thể cứ thế tuôn ra những ý tưởng sáng tạo không ngừng nghỉ được.
Sức sáng tạo cũng có hạn, và quan trọng nhất là nếu tung ra hết một lúc thì kho tàng ý tưởng sẽ sớm cạn kiệt thôi.
Nội dung hay thì phải biết chắt chiu để dành cho những khoảnh khắc quan trọng chứ.
Dùng hết sạch trong hai ngày hôm nay thì phí phạm quá.
Vì vậy, nội dung kết thúc mà tôi chuẩn bị chính là...
"Tèn ten! Đã lâu không gặp đúng không? Cảm thấy thời gian hồi chiêu đã hết nên tôi đã chuẩn bị đây. Chính là "World Cup nhạc phim Tooniverse huyền thoại"! Mọi người mong chờ lắm đúng không?"
Một nội dung có thể đánh thẳng vào hoài niệm của thế hệ 30 tuổi, vốn là một trụ cột của Pangea TV!
Bắt đầu ngay thôi.
Người ta thường nói những nội dung gợi lại ký ức của thế hệ khán giả lớn tuổi trên Pangea TV là đánh vào "tuyến tiền liệt của người già".
Hừm hừm, thuật ngữ này nghe có vẻ hơi nhạy cảm một chút.
Nhưng dù sao thì nó cũng là từ ngữ lột tả chính xác nhất tình huống này.
Những nội dung hoài niệm có thể khiến thế hệ "ông chú" phát cuồng.
World Cup nhạc phim Tooniverse huyền thoại chính là loại nội dung như thế.
Nội dung gắn liền với tuổi thơ của những người từ cuối 20 đến 30 tuổi.
Ký ức về quá khứ của bất kỳ ai cũng thường được tô hồng ít nhiều!
Chính vì thế, chúng lại càng trở nên quý giá hơn.
"Hừm hừm, tôi cũng là người đã nếm trải chút dư vị cuối cùng của thế hệ đó nên tôi hiểu cảm giác ấy mà."
Không phải tự nhiên mà series Reply lại thành công rực rỡ đến thế.
Tác phẩm đó xét cho cùng cũng đã khơi gợi lại ký ức quá khứ của người xem, tạo nên sự đồng cảm sâu sắc, từ đó mới đạt được thành công vang dội như vậy.
"Nào nào, bắt đầu ngay thôi. Để xem cặp đấu đầu tiên sẽ là gì nào!"
Tôi thiết lập bắt đầu từ vòng 64 đội.
Vòng 128 đội thì lê thê quá.
Mấy cái này cứ phải ngắn gọn, súc tích, đánh nhanh thắng nhanh mới là chuẩn bài.
"Á! Ngay trận đầu đã là Digimon đối đầu với GTO rồi. Chà nhớ ngày xưa quá."
Digimon, bộ phim đã khơi gợi trí tưởng tượng của biết bao trẻ em, đối đầu với GTO (Great Teacher Onizuka), một bộ truyện dành cho lứa tuổi lớn hơn một chút nhưng lại sở hữu lượng fan cuồng nhiệt từ thời Shonan Junai Gumi.
Thế nhưng, dư luận đã sớm nghiêng về một phía áp đảo.
Hừm hừm, rõ ràng về độ nhận diện thì Digimon ở một đẳng cấp hoàn toàn khác rồi.
Tuy nhiên, tôi vẫn thẳng thắn bày tỏ lòng mình.
"Hừm... Đến mức đó sao?"
- Gì cơ? Cái phản ứng hờ hững đó là sao hả?
- Thật tội nghiệp cho cô khi không biết đến sự tuyệt vời của Digimon.
- "Nhất định sẽ quay lại..." Cô không biết phân cảnh huyền thoại đó sao? Ha ㅋㅋ Cái này hơi bị chạm tự ái rồi đấy.
Thì sao nào Đáng tiếc là tôi không thuộc phe Digimon, tôi thuộc phe Pokemon cơ.
Này, nói thật đi, mấy ông phe Digimon lúc nào cũng bảo nhạc Digimon hay hơn, cốt truyện Digimon cảm động hơn.
Thế rồi sao? Doanh thu thì sao? Thương hiệu nào mới là kẻ thống trị tuyệt đối?
Cái kiểu marketing bằng cảm xúc đó không có tác dụng với một người hệ "T" như tôi đâu.
Tôi chỉ so sánh dựa trên "sự thật" thôi.
Gì cơ? Bảo tôi là ác quỷ không có lấy một chút tâm hồn trẻ thơ á?
Hừm hừm, hồi nhỏ tôi cũng từng chăm chỉ sưu tầm nhãn dán Pokemon lắm đấy nhé.
- Đồ ác quỷ! Trả lại Agumon cho tôi!
- Cái gì? Phe Pokemon á? Từ hôm nay tôi hủy đăng ký kênh.
- Kaka Phải thế chứ, phe Digimon tuổi gì mà đòi gáy ㅋㅋ Từ hôm nay tôi chính thức ủng hộ đại Seo-ah.
Kênh chat lập tức nổ ra cuộc chiến giữa phe Digimon và phe Pokemon.
Không tệ chút nào.
Sự nhập tâm này sẽ khiến nội dung hôm nay càng thêm tỏa sáng.
Dù vậy, tôi cũng không thể để Digimon bị loại ngay từ đầu được, nên đành bấm nhẹ vào bên trái để xoa dịu phe Digimon rồi kiểm tra cặp đấu tiếp theo.
"Record of Lodoss War? Và Siêu Nhân Robot Granzort? Cái này chắc chắn là vế sau rồi. Thật lòng mà nói tôi chưa xem cái trước nên không biết, nhưng cảnh triệu hồi của Granzort! Và cái bản nhạc BGM đầy phấn khích đó! Mọi người đều hiểu cảm giác đó đúng không?"
- Ồ ㅋㅋ Seo-ah cũng biết Granzort à.
- BGM của Granzort thì đúng là đỉnh của chóp rồi.
- Nhìn đám người già này phấn khích chưa kìa;; Tôi mới đầu 20 nên trừ Digimon ra chẳng biết cái nào cả.
Dù thỉnh thoảng có những khán giả cảm thấy khoảng cách thế hệ, nhưng nhìn chung bầu không khí vẫn rất hào hứng.
Dù có khác biệt về tuổi thơ, nhưng ai nấy đều có những ký ức về việc xem hoạt hình ngày nhỏ.
Người già thì ôn lại kỷ niệm, người trẻ thì so sánh những bộ hoạt hình thời trước với thời của mình, tạo nên một cuộc thảo luận rôm rả.
"Tiếp tục thôi nào."
Ồ! Lần này là một cặp đấu thực sự thú vị.
Cuộc đối đầu giữa Ranma 1/2 và Trung Sĩ Keroro.
Cả hai đều là những bộ hoạt hình tôi từng xem rất vui vẻ.
Hơn nữa độ nhận diện đều cao nên không khí kênh chat đã nóng lên ngay lập tức.
Thế nhưng, tôi đã sớm đưa ra lựa chọn của mình.
"Dù đám ếch kia có quậy phá thế nào đi nữa thì cũng không thể thắng được Ranma đâu."
Làm sao Keroro có thể so bì với Ranma được chứ!
Xét cho cùng, đó chẳng phải là tổ tiên, là tiền bối, là cội nguồn của giới TS chúng ta sao.
Gần đây bản anime remake cũng vừa ra mắt, chứng tỏ sức hút vẫn còn bền bỉ lắm.
Hù! Kính trọng tiền bối.
Dù tôi không thể biến lại thành đàn ông chỉ bằng một gáo nước ấm.
- Nhưng mà sao cô biết rõ về Ranma thế?
- Thật sự đấy, Seo-ah có khai gian tuổi không vậy? Ranma thuộc về thế hệ trước rồi mà.
- Hừm... Seo-ah 24 tuổi, đây là một sự nghi ngờ hợp lý. Phải áp dụng Luật Yoon-seo một lần nữa thôi! Lần này phải đưa ra ảnh Thuốc Đỏ thật chuẩn vào!
"..."
Đúng là cái đám này, lúc nào cũng chỉ quan tâm đến mấy chuyện đâu đâu.
Tôi khịt mũi phớt lờ rồi tiếp tục tiến hành nội dung.
Thủy Thủ Mặt Trăng, Thủ Lĩnh Thẻ Bài Sakura, Shin - Cậu Bé Bút Chì, Thám Tử Lừng Danh Conan, Siêu Đạo Chích Saint Tail... hàng loạt siêu phẩm lần lượt xuất hiện.
Và cuối cùng, khi đi được nửa chặng đường của vòng 64 đội, một cặp đấu cực kỳ nặng ký lại xuất hiện.
"Full Moon wo Sagashite và Fushigi Yuugi? Hộc! Hàng khủng đến rồi."
- ㅋㅋ Khủng cái gì chứ, rõ ràng Full Moon áp đảo hoàn toàn mà.
- Thật sự đấy, fandom của Full Moon không đùa được đâu. Không phải tự nhiên mà diễn viên lồng tiếng Lee Yong-shin lại nổi như cồn thế đâu.
- Hồi tôi còn nhỏ, mấy đứa con gái cùng lứa đứa nào cũng hát nhạc phim Full Moon hết.
Hừm Mấy cái đó tôi không biết đâu.
Tôi còn chưa xem Full Moon bao giờ nữa là.
Điều quan trọng hơn là Fushigi Yuugi là một trong những bộ hoạt hình hiếm hoi dán nhãn 15+ thời bấy giờ.
Những cảnh dịch vụ đầy táo bạo hiện lên khi bật TV vào đêm muộn.
Và khi nghĩ đến câu hát vang vọng mạnh mẽ trong lòng tôi: "Hãy bay lên đi, Chu Tước ơi!", thì lựa chọn coi như đã định đoạt rồi.
"Tôi chọn Fushigi Yuugi. Full Moon á? Al-ppa-no (Ai thèm quan tâm)" Đây chính là khoảnh khắc tôi sống thật với bản năng của một thằng đàn ông.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn