Chương 172: Ngoại truyện: Mộng Trung Hoa (6)
Trở Thành Kỵ Sĩ Hộ Vệ Của Ác Nữ Trong Tiểu Thuyết · Glodia · 181 chương · ~24 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Nên đưa một người phụ nữ say rượu đi đâu đây? Có rất nhiều ý nghĩ hiện lên, nhưng nơi Su-hyun nghĩ đến cuối cùng vẫn là nhà của mình.
Nếu đưa đến nhà nghỉ... thì rất dễ bị hiểu lầm. Nếu giữa chừng Irene tỉnh dậy thì sẽ rất gượng gạo, và cô ấy đã cất công đến tận sông Hàn để đối xử thoải mái với anh, anh không muốn phá hỏng điều đó.
"... Tửu lượng kém thì đừng có mua chứ."
Irene đang nằm ở ghế phụ dường như không biết mình đang ở trên xe.
Cô ngủ với gương mặt vô cùng bình yên, khiến anh cảm thấy lo lắng không biết nếu là người khác ở đây thì chuyện gì sẽ xảy ra.
Thiếu cảnh giác thế này thì sau này chắc chắn sẽ bị tổn thương một vố đau cho xem.
Nhưng anh cũng không thân thiết đến mức có thể nói ra điều đó, nên chỉ biết thở dài thườn thượt.
Sau một hồi chạy xe, khi đã qua nửa đêm, Su-hyun nhìn thấy ngôi nhà đã ở gần và liếc nhìn Irene.
Gương mặt đỏ bừng vì say rượu, hình ảnh cô vẫn chưa tỉnh táo khiến anh chỉ biết cười khổ.
"Irene, bao giờ cô mới tỉnh đây."
"... Hừm."
Cuối cùng cho đến khi về đến trước cửa nhà cô vẫn không tỉnh, Su-hyun đành cõng Irene trên vai và bắt đầu bước về phía ngôi nhà.
Cô không nặng. Dù say rượu nên người cứ nhũn ra, nhưng vốn dĩ cơ thể cô rất mảnh mai nên anh không cảm thấy gánh nặng về trọng lượng.
Trông không giống như chỉ có da bọc xương, anh thắc mắc không biết làm sao cô có thể luyện tập trong suốt thời gian dài như vậy.
Khi anh rón rén mở cửa ngôi nhà đã tắt đèn hoàn toàn, bên trong im ắng, có vẻ như Su-jin đã ngủ rồi.
Vì trước khi uống rượu anh đã nhắn tin bảo hôm nay sẽ về muộn, nên chắc cô bé đã đi ngủ trước.
Nếu cô bé nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ làm loạn lên cho xem, Su-hyun nghĩ thầm thật may mắn rồi lặng lẽ bước vào trong.
"Ưm..."
Su-hyun rón rén bước vào phòng để không làm Su-jin thức giấc, khi anh bật đèn lên, chiếc giường với bộ chăn gối được gấp gọn gàng hiện ra.
Sau khi đặt Irene nằm xuống và đắp chăn đến ngang bụng cho cô, anh mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Căn phòng im ắng.
Chỉ có tiếng thở khẽ khàng của Irene khi nằm trên giường vang lên, trong không gian không một chút tiếng động này dường như đang bao trùm một bầu không khí kỳ lạ.
Nghĩ lại thì đây là một tình huống hơi bất thường đúng không. Chẳng phải anh đã cùng uống rượu và đưa một người phụ nữ say rượu về phòng mình sao.
Nghĩ đến chuyện đó khiến mặt anh nóng bừng lên, Su-hyun vuốt mặt rồi chậm rãi đứng dậy.
Khi đứng dậy, hình ảnh Irene đang ngủ trên giường với mái tóc dài xõa tung hiện ra trước mắt anh.
Cô ngủ một cách thoải mái, không một chút lo âu hay muộn phiền, nên giờ anh thấy cũng không nỡ đánh thức cô dậy nữa.
Thật không biết cô ấy có thực sự ổn không khi ngủ một cách thiếu phòng bị như vậy ở nhà người khác. Anh bất giác chọc nhẹ vào má cô, Irene khẽ nhíu mày như thể thấy ngứa.
Đây là căn phòng anh vẫn luôn dùng một mình, vậy mà chỉ vì có Irene nằm ở đây mà không hiểu sao anh lại thấy căn phòng này thật lạ lẫm.
Bởi vì anh chưa từng tưởng tượng ra cảnh mình sẽ đưa một người phụ nữ say rượu về đây ngủ.
Sột soạt- Phát hiện ra một chiếc cúc áo sơ mi của Irene bị tuột, Su-hyun khẽ rên rỉ một tiếng rồi nhắm mắt lại.
Chỉ là một chiếc cúc áo thôi, nhưng trong bầu không khí kỳ lạ này, chỉ riêng sự thật đó thôi cũng đủ khiến anh thấy không thoải mái.
Trong đầu anh chỉ toàn những suy nghĩ không mấy bình thường, có vẻ như anh cần phải làm mát cái đầu của mình một chút.
Đầu đau như búa bổ, Irene nhíu mày khi ánh sáng len lỏi qua kẽ mắt.
Cô dùng tay che mắt trước ánh đèn huỳnh quang ngay trên đầu, rồi cảm nhận được sự xúc cảm lạ lẫm của chiếc chăn và ngồi dậy.
Cái đầu đau như bị kim châm này dù nghĩ thế nào cũng là do dư vị của rượu.
Ký ức mờ nhạt hiện lên là hình ảnh mình đang mua Soju ở sông Hàn, nên chắc chắn là cô đã say rượu rồi.
"... Ư."
Trên chiếc bàn cạnh giường có một chai nước giải rượu. Cô chẳng kịp để tâm xem ai đã đặt nó ở đó.
Chỉ theo bản năng, Irene uống ực một hơi hết sạch, lúc đó cô mới có thể khó nhọc thở hắt ra.
Cô biết mình tửu lượng kém, nhưng thành thật mà nói cô không ngờ mình lại say chỉ sau 2 chén.
Ngay cả rượu vang cô cũng không say sau 2 chén mà, không ngờ nồng độ cồn của món này lại cao hơn nhiều so với cô tưởng.
Sau khi uống nước giải rượu và nhấn mạnh vào cái đầu đang đau nhức, một lúc sau cô mới có thể quan sát xung quanh.
Đó là một nơi cô chưa từng thấy trong đời. Vì là sau khi say rượu nên cô cũng nghĩ đến nhà nghỉ, nhưng nơi này trông hơi lạ lẫm để gọi là nhà nghỉ.
Trong khi đang suy nghĩ xem đây là đâu, Irene chậm rãi đứng dậy khỏi giường, loạng choạng bắt đầu quan sát xung quanh.
"... Trông giống phòng đàn ông vậy."
Và trên bàn cô nhìn thấy một bức ảnh gia đình.
Nói là ảnh gia đình thì hơi thiếu sót, cô chăm chú nhìn bức ảnh bị xé mất phần trên chỉ còn lại hai anh em lúc nhỏ, rồi cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ khi nhìn thấy cây đàn piano đặt ở góc phòng. Người đàn ông trong bức ảnh này... và cả cây đàn piano nữa.
"Cô tò mò điều gì thế?"
"Á!"
Irene giật bắn mình hét lên trước giọng nói bất ngờ vang lên từ phía sau.
Su-hyun đưa tay bịt miệng cô lại, ra hiệu bảo cô hãy im lặng.
Sau khi xác nhận đó là gương mặt của Su-hyun, Irene gật đầu, lúc đó Su-hyun mới buông tay ra, cầm lấy khung ảnh trên tay Irene và chậm rãi lên tiếng.
"Em gái tôi đang ngủ. Mà này... cô tỉnh rượu chưa?"
"Đầu tôi vẫn còn đau. Vậy, đây là nhà của anh Su-hyun sao?"
"Vì không có chỗ nào để đưa cô đi nên tôi đã đưa về đây. Chìa khóa xe ở bên ngoài, nếu cô muốn đi thì cứ cầm lấy mà đi."
Nhưng để đi ngay bây giờ thì hơi men vẫn chưa tan hết, nên Irene nhắm nghiền mắt một lát rồi lại ngồi phịch xuống giường.
Vậy thì chai nước giải rượu này cũng là do Su-hyun đặt ở đó sao. Cô định ngẩng đầu lên để cảm ơn, nhưng ngay khi nhìn thấy cơ thể của Su-hyun, mặt Irene bỗng chốc đỏ bừng.
"Anh, anh điên rồi sao? Sao anh lại cởi trần thế kia?"
"Cô phản ứng nhanh thật đấy. Tôi đã như thế này từ nãy giờ rồi, giờ cô mới thấy ngạc nhiên sao?"
Dù bên dưới có mặc quần, nhưng bên trên Su-hyun không mặc gì cả, chỉ quấn một chiếc khăn tắm.
Cơ thể vốn dĩ luôn bị che lấp bởi quần áo giờ đây lộ ra săn chắc như một vận động viên, Irene bất giác che gương mặt đang nóng bừng của mình lại và cúi gầm mặt xuống.
Đó là một cơ thể được phân chia rất đẹp như thể được điêu khắc vậy. Cô thắc mắc không biết anh đã tập luyện bao nhiêu, và liệu anh có thời gian để chăm sóc cơ thể như vậy trong lúc làm âm nhạc hay không.
"Mặc, mặc áo vào đi chứ. Sao anh lại đứng trước mặt phụ nữ như thế."
"Có sao đâu chứ. Dù gì đây cũng là nhà tôi mà."
Su-hyun mỉm cười trước phản ứng đó của Irene, rồi lấy một chiếc áo phông mỏng mặc vào. Dù những đường cong vẫn lộ rõ qua lớp áo ướt sũng, nhưng vẫn đỡ hơn lúc nãy nên Irene mới có thể điều chỉnh được biểu cảm của mình. Cô xoa lồng ngực đang đập thình thịch rồi thở dài một tiếng, nhìn Su-hyun và thận trọng mấp máy môi.
"... Xin lỗi nhé. Tôi không biết mình lại tửu lượng kém đến thế."
Trước hết là lời xin lỗi. Cô đã định đi để phá tan bầu không khí, vậy mà ai ngờ lại say chỉ sau 2 chén chứ.
Anh đã không đụng chạm gì đến cô khi cô say, lại còn đưa về tận nhà và nhường giường cho cô, cô cảm thấy vô cùng biết ơn vì điều đó.
Thấy cô cúi đầu, Su-hyun bảo không sao rồi ngồi phịch xuống cạnh Irene.
Khi mùi hương dầu gội từ Su-hyun bất ngờ thoảng qua, Irene mím chặt môi và nhích ra xa một chút.
Trái tim đang đập thình thịch từ nãy giờ vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm.
Càng ở gần, càng nhìn vào mắt nhau lâu, triệu chứng đó càng trở nên trầm trọng hơn khiến Irene thở dốc.
"Tôi ở đây một lát thôi, khi nào tỉnh rượu tôi sẽ đi-"
"Cô cứ ở lại đây ngủ cũng được."
Su-hyun nói với vẻ mặt thản nhiên, Irene thẫn thờ quay đầu lại, đôi mắt mở to.
Nghĩa là... lời bảo ở lại ngủ có mang ý nghĩa như cô đang nghĩ không?
Gương mặt cô nóng bừng lên đến tận mang tai, Irene lắp bắp rồi lùi lại một khoảng cách với Su-hyun.
"Ơ... đâu cần thiết phải ở lại ngủ đâu chứ...?"
"Cô vừa mới say rượu xong, một người không tỉnh táo thì làm sao đi một mình được chứ. Tôi không thể để cô đi được."
Hình ảnh cô nằm ở ghế phụ lẩm bẩm vẫn còn hiện rõ mồn một. Nếu là người khác thì anh đã chẳng quan tâm họ đi hay ở, nhưng Su-hyun không muốn để Irene đi như thế này. Thành thật mà nói, sự thật là anh thấy lo lắng.
Dù biết cô là một người trưởng thành, nhưng trong mắt anh cô chỉ là một người em gái khiến anh thấy lo lắng và bất an thôi.
Thấy Irene cúi gầm mặt trước câu nói không thể để cô đi, Su-hyun khẽ cười rồi chậm rãi đứng dậy khỏi giường bước về phía cửa sổ.
Từ đó có thể nhìn thấy toàn cảnh đô thị Seoul, Su-hyun đắm mình trong cảnh đêm một lát rồi chậm rãi lên tiếng.
"Cô thấy áp lực sao? Việc tôi làm như thế này ấy."
"À, không phải đâu. Chỉ là tôi hơi ngạc nhiên thôi. Vì tôi cứ nghĩ... anh đang giữ khoảng cách với tôi."
Khoảng cách sao, có lẽ cô đã cảm thấy như vậy thật. Người phụ nữ tên Irene Yuris này đã mang đến cho anh những cảm xúc lần đầu tiên trong đời anh cảm nhận được.
Vì nó quá lạ lẫm và mới mẻ nên có lẽ anh đã vô thức vạch ra một ranh giới. Nhưng đó không phải là bản tâm của anh. Đó chỉ là một cơ chế phòng vệ mà anh dựng lên vì thấy khó chấp nhận những cảm xúc đó mà thôi.
Nếu hỏi anh có ghét người phụ nữ tên Irene Yuris này không, thì có lẽ anh có thể dứt khoát lắc đầu.
"Tôi chưa từng giữ khoảng cách. Ngược lại, có lẽ nói là tôi muốn trở nên gần gũi hơn thì đúng hơn."
"... Dạ?"
"Nghĩa là ngay từ đầu tôi chưa từng ghét cô. Thỉnh thoảng việc liên lạc có hơi phiền phức một chút, nhưng giờ tôi thấy chuyện đó cũng không tệ."
Dù câu nói liên lạc phiền phức khiến Irene nhíu mày, nhưng khi nhìn thấy Su-hyun quay đầu lại nhìn mình, cô chỉ biết cúi gầm mặt xuống.
Tiếng tim đập thình thịch mỗi khi chạm mắt giờ đây đã lấp đầy không gian tĩnh lặng của căn phòng này.
Thình thịch- Tiếng động này phát ra từ đâu vậy? Tiếng động mà Irene tưởng chỉ nghe thấy trong lồng ngực mình, thực ra cũng đang vang lên bên trong Su-hyun.
Cộp, Su-hyun tựa đầu vào cửa sổ kính trong suốt và nhắm nghiền mắt lại.
Rồi anh lại mở mắt nhìn Irene, anh nghĩ rằng giờ đây mình đã sẵn sàng để bày tỏ lòng mình một chút.
"Việc đi đến sông Hàn là vì cô thấy bầu không khí gượng gạo nên mới làm vậy sao?"
"Vì tôi nghĩ mình đã hỏi một câu không nên hỏi... chuyện đó tôi xin lỗi. Có lẽ tôi đã lỡ lời rồi."
"Sao cô lại xin lỗi chứ. Cô có quyền tò mò mà."
Thấy Irene nghiêng đầu trước câu nói có quyền tò mò, Su-hyun chậm rãi tiến lại gần Irene, ngồi xuống cạnh cô và lên tiếng.
Dù vẻ mặt vẫn thản nhiên, nhưng thực tế những lời thốt ra từ miệng anh lại không hề tầm thường chút nào.
"Vì đó là cô. Có vẻ như tôi đã bắt đầu thấy hứng thú với cô rồi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn