Chương 182: Chương 181: Cho vẹt ăn
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~18 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Bầu không khí yên tĩnh trong khoang xe dần trở nên sôi động bởi cuộc trò chuyện của hai người.
Gia đình bốn người ngồi hàng ghế trước cũng đang ríu rít nói chuyện. Cậu bé lớn áp sát vào cửa kính, đếm xem bên ngoài có bao nhiêu con chó hoang châu Phi.
Tô Vũ liếc nhìn gương mặt nghiêng của Cố Phong.
Anh đang nghiêng đầu cười, khóe miệng nhếch lên rất cao.
Làn da màu lúa mì, mái tóc ngắn gọn gàng, mỗi khi cười trông cả người như đang phát sáng.
Nụ cười trên môi Tô Vũ càng đậm hơn.
Sẽ ổn thôi.
Nhất định sẽ ổn.
Chiếc xe chạy qua khúc cua cuối cùng rồi trở về lối ra của khu thú dữ.
Tô Vũ ngồi thẳng người lại bên cửa sổ.
Sau khi cửa xe mở ra, gia đình bốn người phía trước xuống xe trước.
Cậu bé nhỏ được bố bế trong lòng, còn cậu bé lớn vừa nhảy xuống xe đã la lên: "Con muốn ngồi thêm một lần nữa!"
Đáng tiếc là ngay lập tức bị mẹ túm cổ áo kéo lại.
Khi Tô Vũ đứng dậy, chân cô hơi tê.
Cô đã ngồi hơn hai mươi phút mà không đổi tư thế, hai chân bị đè đến mức máu lưu thông không thông suốt.
Cố Phong đã nhảy xuống xe trước một bước, sau đó quay người đưa tay ra.
Tô Vũ nhìn bàn tay ấy, vội vàng đặt tay mình lên.
Cố Phong khép tay lại, bàn tay cô lập tức bị bao trọn bên trong.
"Chậm thôi, bậc thang cao đấy."
Tô Vũ bước xuống theo bậc lên xuống của xe. Lúc chạm đất cô hơi loạng choạng một chút, may mà Cố Phong kịp kéo cô lại nửa bước.
"Tê chân à?"
"Ừm, hơi một chút."
"Vậy đứng đây một lát cho đỡ đã."
Cố Phong không buông tay.
Anh vẫn nắm tay cô, đứng ở khoảng đất trống cạnh lối ra của khu thú dữ.
Xung quanh là từng tốp du khách đang đi ra ngoài. Có người xem bản đồ tuyến tham quan, có người đang chụp ảnh.
Tô Vũ cúi đầu lắc lắc chân.
Cảm giác máu lưu thông trở lại là từng đợt tê căng lan từ lòng bàn chân lên tới bắp chân.
Nhân lúc cúi đầu, cô lén dùng khóe mắt nhìn bàn tay đang đan chặt vào nhau của hai người.
Đây không phải lần đầu tiên.
Nhưng mỗi lần được anh nắm tay, trong lòng cô đều xuất hiện cùng một ý nghĩ.
Tay của Phong ca thật lớn.
Vừa khéo có thể bao trọn cả bàn tay cô.
Khung xương anh rộng, lúc nắm không dùng quá nhiều sức nhưng lại rất vững vàng.
Vừa nghĩ tới bàn tay này đặt trên người mình...
Tai Tô Vũ bắt đầu nóng lên.
"Đi được chưa?" Cố Phong hỏi.
"Hả? Được, được rồi!"
Hai người men theo tuyến đường cuối cùng được đánh dấu trên bản đồ khu tham quan.
Ra khỏi khu thú dữ là một đoạn đường gỗ dốc lên.
Hai bên trồng một hàng thủy sam, lá đã đỏ rực. Ánh nắng buổi chiều chiếu lên tạo thành màu đồng trầm tối.
Cố Phong một tay cầm bản đồ, tay còn lại vẫn nắm tay Tô Vũ.
"Khu cuối cùng, nhà chim."
Anh dùng cằm chỉ vào biểu tượng con vẹt sặc sỡ trên bản đồ.
"Muốn xem không?"
"Nhà chim là khu trong nhà à?" Tô Vũ hỏi.
Cố Phong lật mặt sau bản đồ xem phần giới thiệu.
"Nửa trong nhà nửa ngoài trời. Có mái vòm kính, bên trong mô phỏng môi trường rừng mưa nhiệt đới. Hình như còn được cho vẹt ăn nữa."
Sau khi suy nghĩ một chút, Tô Vũ gật đầu.
Dù sao thời gian vẫn còn sớm.
Được đi dạo với Cố Phong thêm một lúc cũng chẳng có gì không tốt.
Hai người rẽ lên bậc thang ở cuối lối đi gỗ.
Lối vào nhà chim ở ngay phía trước, cách khoảng hai mươi mét.
Trên bức tường ngoài của nhà trưng bày có vẽ một con vẹt Macaw khổng lồ.
Màu sắc trên đôi cánh chuyển từ đỏ sang xanh lam, nổi bật đặc biệt dưới bầu trời xám xịt.
Vừa bước qua cổng lớn, hơi ấm đã ập tới trước mặt.
Nhiệt độ bên trong cao hơn bên ngoài không ít.
Mái vòm kính hứng lấy những tia nắng còn sót lại của buổi chiều, rải xuống các loại thực vật nhiệt đới được trồng nhân tạo.
Trong không khí phảng phất mùi đất và rêu ẩm.
Trên những cành cây phía trên đầu, vài loài chim nhỏ đang bay qua bay lại, tiếng đập cánh vang lên khe khẽ.
Bờ vai Tô Vũ thả lỏng xuống.
Nơi này rộng rãi, thoáng đãng, không ngột ngạt, cũng không có đám đông chen chúc.
Hai bên hành lang là từng khu trưng bày độc lập.
Mỗi khu được thiết kế dựa trên môi trường sống của các loài chim.
Có khu đầm lầy với cò trắng và diệc xám.
Có khu sa mạc với đà điểu.
Có khu núi cao với đại bàng vàng.
Tô Vũ dừng lại trước khu trưng bày đại bàng vàng.
Sau lớp kính, một con chim lớn toàn thân màu nâu sẫm đang đậu trên một khúc gỗ mô phỏng.
Nó có đôi mắt màu hổ phách đậm.
Con ngươi rất nhỏ, co lại thành một điểm li ti.
Nó chăm chú nhìn ra bên ngoài, không hề động đậy.
Tô Vũ ghé sát lại lớp kính.
"Ngầu thật đấy."
"Loài chim này có sải cánh lên tới hai mét ba, lúc lao xuống tốc độ có thể vượt quá ba trăm cây số một giờ." Cố Phong đứng phía sau cô nói.
Tô Vũ quay đầu nhìn anh.
"Sao anh biết?"
"Trên bảng ghi mà."
Tô Vũ nhìn theo ánh mắt anh sang bên cạnh.
Trên tường có gắn một tấm bảng giới thiệu, bên trên ghi rõ ràng:
"Đại bàng vàng: sải cánh tối đa có thể đạt 2, 3 mét, tốc độ lao xuống có thể đạt 320 km/h."
"Em tưởng anh là nhà động vật học chắc?" Cố Phong cười rồi búng nhẹ vào trán cô.
Tô Vũ né một chút nhưng không tránh được, đầu ngón tay anh khẽ chạm vào giữa trán cô.
Cô không cãi lại, tiếp tục nhìn con đại bàng vàng kia.
"Phong ca, anh nói xem nó đang nhìn gì vậy?"
"Chắc đang nghĩ tối nay ăn gì."
"... Nó chẳng phải được người ta cho ăn sao?"
"Được cho ăn thì vẫn phải nghĩ chứ. Em nhìn ánh mắt nó xem, rõ ràng đang tính toán hôm nay ăn đùi gà hay thịt thỏ."
"Phong ca ngốc thật đó."
Tô Vũ bật cười thành tiếng.
Đi qua khu đại bàng vàng, hai người tới hạng mục cuối cùng của nhà chim: Vườn tương tác với vẹt.
Đó là một khu vực mở được bao quanh bởi lưới mỏng.
Bên trong nuôi hơn hai mươi, ba mươi con vẹt nhỏ.
Có vẹt yến phụng, vẹt tình yêu, còn có vài con vẹt Monk màu xanh lá.
Nhân viên đưa cho mỗi người một que tre nhỏ, đầu que dính một ít sốt hạt hướng dương.
"Chỉ cần đưa ra là được, chúng sẽ tự bay tới ăn."
Tô Vũ nhận lấy que tre, cẩn thận giơ lên trước mặt.
Một con vẹt yến phụng màu vàng xanh nghiêng đầu nhảy hai cái trên thanh đậu, sau đó dang cánh bay tới, đáp thẳng lên bàn tay đang cầm que tre của cô.
Tô Vũ giật mình, tay run lên.
Móng vuốt của con vẹt khẽ bám lên ngón tay cô.
Lực không mạnh nhưng móng khá nhọn, khiến da cô ngứa ngáy.
"Đừng động, đừng động, nó đang ăn đấy."
Cố Phong lấy điện thoại ra.
Tô Vũ giữ nguyên tư thế đó, không dám cử động.
Con vẹt cúi đầu mổ hai cái rồi ngẩng lên.
Trên mỏ vẫn dính một mảnh hạt hướng dương vụn.
Đôi mắt nhỏ xoay một vòng rồi nghiêng đầu nhìn Tô Vũ.
Đúng khoảnh khắc ấy, Cố Phong bấm máy.
"Chụp được rồi."
Anh xoay màn hình lại.
Trong ảnh là hơn nửa gương mặt nghiêng của Tô Vũ.
Mái tóc đen hơi xoăn buông xuống vai.
Đầu mũi được ánh sáng xuyên qua mái vòm chiếu lên lấp lánh.
Con vẹt vừa vặn nghiêng đầu nhìn cô, một người một chim đang đối mắt với nhau.
Tô Vũ nhìn bức ảnh, hơi nhíu mày.
"... Phong ca chụp ảnh dở quá, mặt em nhìn to kinh khủng!"
"Khoảnh khắc vụt qua nhanh lắm mà, chụp được thế này là bình thường thôi."
"Không được, xấu lắm, xóa đi!"
"Không xóa."
Cố Phong giơ điện thoại lên cao, cao đến mức Tô Vũ kiễng chân cũng không với tới.
Tô Vũ nhảy lên hai cái vẫn không chạm được, cuối cùng đành bỏ cuộc.
Cô hừ một tiếng rồi đưa que tre về phía anh.
"Phong ca cũng cho ăn đi."
Cố Phong nhét điện thoại vào túi rồi nhận lấy que tre.
Anh vừa giơ que lên thì hai con vẹt đồng thời bay tới.
Một con đậu lên que tre.
Con còn lại đáp thẳng lên vai anh.
Con trên vai lại chẳng chịu yên.
Nó thò đầu theo cổ áo anh chui vào bên trong.
"Ôi trời, ra ngoài, ra ngoài mau..."
Cố Phong nghiêng đầu, định dùng cằm chặn nó lại.
Ai ngờ con vẹt càng hăng hơn, liên tục chui ra chui vào giữa cổ và cổ áo, khiến anh ngứa ngáy khắp người.
Tô Vũ đứng bên cạnh cười đến mức gập cả lưng.
"Phong ca đừng động, nó thấy anh ấm áp nên muốn vào ở đó."
"Anh có phải túi chườm đâu!"
"Nhưng Phong ca đúng là rất ấm mà."
Nghe vậy, Cố Phong khựng lại.
Anh quay đầu nhìn Tô Vũ.
Cô đứng cách anh chưa tới một bước.
Ánh sáng buổi chiều từ mái vòm nghiêng xuống, phủ lên người cô.
Chiếc áo hoodie lót bông màu trắng kem dưới ánh nắng trông mềm mại như có lông tơ.
Trên môi cô là nụ cười, đôi mắt hơi cong lên.
Tim Cố Phong bỗng đập nhanh thêm một nhịp.
Trong lúc anh còn đang thất thần, con vẹt trên vai đã chui khỏi cổ áo, vỗ cánh bay đi.
Cố Phong hoàn hồn, hơi quay mặt sang chỗ khác.
"Đi thôi, đi nữa là trời tối mất."
Tô Vũ khẽ "ừm" một tiếng.
Cô đưa tay ra, chủ động nắm lấy tay anh.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn