Chương 178: Chương 177: Cho hươu cao cổ ăn
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Tô Vũ thò đầu nhìn qua một cái.
Trên tấm bản đồ vẽ đầy những biểu tượng động vật nhỏ với màu sắc rực rỡ.
Tuyến đường bên trái được đánh dấu hổ, sư tử, gấu đen.
Tuyến đường bên phải có hươu cao cổ, ngựa vằn, hươu sao, còn có một khu vực được khoanh riêng, phía trên vẽ một con gấu trúc đỏ mũm mĩm, bên cạnh ghi: Khu trải nghiệm tương tác.
Ánh mắt Tô Vũ dừng lại trên con gấu trúc đỏ ấy thêm vài giây.
"Muốn xem cái nào?" Cố Phong hỏi.
"Cái nào cũng được." Tô Vũ thu hồi ánh mắt.
Cố Phong cúi đầu nhìn cô một cái.
Ngoài miệng nói cái nào cũng được, nhưng ánh mắt vừa rồi nhìn chằm chằm con gấu trúc đỏ kia, anh thấy rõ mồn một.
Người này vẫn chưa đủ thành thật nha.
"Vậy đi bên phải trước đi."
Cố Phong gấp bản đồ lại nhét vào túi, kéo Tô Vũ rẽ vào con đường nhánh bên phải.
"Nghe nói bên này có khu tương tác được tiếp xúc gần với động vật nhỏ, tụi mình tới chiếm chỗ đẹp trước."
Tô Vũ không phản đối, nhưng khóe môi hơi cong lên.
Cố Phong nhìn thấy, khóe môi cũng nhếch theo, sau đó giả vờ như không phát hiện gì, kéo cô bước nhanh hơn.
Bóng dáng hai người dần biến mất ở cuối con đường rợp bóng cây phủ đầy lá rụng.
Những chiếc lá ngân hạnh xoay tròn rơi từ trên cành xuống, bị gió cuốn lên rồi lại hạ xuống, lấp lánh ánh vàng dưới nắng.
Lối vào khu động vật ăn cỏ là một đoạn dốc thoải.
Hai bên được dựng hàng rào gỗ nguyên khối, bên trên quấn một vòng dây thường xuân đã ngả vàng.
Tô Vũ đi bên cạnh Cố Phong, giẫm lên con đường phủ đầy mùn gỗ vụn.
Trong không khí có mùi cỏ khô rất nồng, hòa lẫn với hơi ẩm của đất, không hề khó chịu mà ngược lại còn khiến người ta thấy thư thái hơn một chút.
Điểm tham quan đầu tiên là khu ngựa vằn.
Ba con ngựa vằn đang thong thả đi lại trong hàng rào, con thấp nhất đứng bên máng nước uống nước, chiếc đuôi liên tục ve vẩy đuổi ruồi.
Tô Vũ chống người lên lan can nhìn một lúc.
"Ngựa vằn là nền đen sọc trắng hay nền trắng sọc đen vậy?"
Cố Phong lấy từ túi ra cây xúc xích nướng vừa mua lúc vào cổng, cắn một miếng rồi đáp qua loa:
"Câu hỏi này cũng giống như có gà trước hay có trứng trước ấy, không có đáp án tiêu chuẩn."
"Không đúng đâu, Phong ca."
Tô Vũ quay đầu liếc anh một cái.
"Khoa học đã chứng minh rồi, ngựa vằn là nền đen sọc trắng."
"Thật hay giả vậy?"
"Thật."
"Thế em hỏi anh làm gì?"
"Hì hì, xem anh có biết không thôi."
Cố Phong nghẹn lời.
Tô Vũ cong môi cười, quay lại tiếp tục ngắm ngựa vằn.
Ánh nắng xuyên qua những khe hở giữa cành ngân hạnh rơi xuống.
Một cơn gió thổi qua, vài sợi tóc đen bị hất lên, cô đưa tay vén ra sau tai.
Cố Phong vừa cắn xúc xích vừa nhìn nghiêng gương mặt cô đến thất thần, phải một lúc lâu mới dời mắt đi.
Đi thêm một đoạn nữa là tới khu hươu cao cổ.
Nơi này rõ ràng náo nhiệt hơn nhiều.
Phía trước khu chuồng hươu cao cổ có dựng một bục gỗ cao, du khách có thể đứng lên ngang tầm mắt với hươu cao cổ, còn có thể mua thức ăn chuyên dụng để cho chúng ăn.
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn con hươu cao cổ đang tiến lại gần.
Cái đầu của nó gần như lớn bằng nửa người trên của cô.
Đôi mắt đen láy ướt át, hàng mi dài chớp chớp.
"Đôi mắt to thật..."
Tô Vũ khẽ nói.
Cố Phong đã mua một phần thức ăn từ máy bán hàng tự động bên cạnh.
Đó là những củ cà rốt tươi nguyên cây được đựng trong một chiếc hộp giấy.
Anh đưa hộp giấy tới trước mặt Tô Vũ.
"Em thử cho nó ăn xem."
Tô Vũ do dự một chút.
Cô lấy ra một củ cà rốt, cẩn thận giơ lên phía trên lan can.
Cánh tay duỗi thẳng tắp, nhưng cơ thể lại đang lùi về sau.
Hươu cao cổ cúi đầu xuống, đưa mũi lại gần.
Tô Vũ run tay một cái.
"Lưỡi của nó dài quá..."
"Có gì mà sợ, nó lại chẳng cắn người."
Anh còn chưa dứt lời thì chiếc lưỡi dài của hươu cao cổ đã cuốn lấy củ cà rốt, tiện thể cuốn luôn nửa ngón tay của Tô Vũ vào.
"A——" Tô Vũ hét lên một tiếng.
Tay buông lỏng, củ cà rốt bị cuốn mất.
Cả người cô bật lùi nửa bước, lưng đập thẳng vào ngực Cố Phong.
Cố Phong vững vàng đỡ lấy cô, cười đến mức không chịu nổi.
"Nhìn em kìa, có mỗi củ cà rốt cũng không cầm nổi."
Tô Vũ đỏ mặt, cúi đầu nhìn những ngón tay bị liếm ướt nhẹp, ghét bỏ chà chà hai cái lên áo Cố Phong.
"Ghê quá..."
"Ê ê ê, đừng chùi lên áo anh chứ!"
"Ai bảo Phong ca không nhắc em trước."
Chùi xong, Tô Vũ hùng hồn giật luôn cả hộp giấy từ tay Cố Phong.
Lần này cô thông minh hơn.
Chỉ cầm một đoạn ngắn ở cuối củ cà rốt, phần còn lại đều lộ ra ngoài.
Hươu cao cổ lại cúi đầu xuống.
Chiếc lưỡi cuốn đi đầu củ cà rốt, lần này không chạm vào ngón tay cô nữa.
Đôi mắt Tô Vũ lập tức sáng lên.
"Phong ca, mau nhìn này! Em cho ăn được rồi!"
"Ừm, tiến bộ rất lớn."
Cố Phong đứng phía sau cô, dùng giọng điệu khoa trương mà khen ngợi.
Tô Vũ liếc xéo anh một cái.
Cô cho hươu cao cổ ăn hết từng củ cà rốt trong hộp.
Đến củ cuối cùng, tay cô đã hoàn toàn không còn run nữa.
Thậm chí còn chủ động dùng đầu ngón tay sờ thử chóp mũi của hươu cao cổ.
Cảm giác rất kỳ lạ.
Khô, thô ráp, giống như giấy nhám vậy.
"Cảm giác thế nào?"
"Anh tự thử chẳng phải sẽ biết sao?"
"Thôi."
Cố Phong lắc đầu.
"Anh sợ nó chê tay anh thô."
Tô Vũ không nhịn được bật cười.
Đi qua khu hươu cao cổ, phía trước chính là khu trải nghiệm tương tác.
Đây chính là nơi Cố Phong nói có thể tiếp xúc gần với động vật nhỏ.
Trên một bãi cỏ bán mở đang thả tự do hơn mười con hươu sao.
Trên người mỗi con đều đeo bảng số.
Con nhỏ nhất trông như mới sinh chưa lâu, đầu gối vẫn còn run run.
Bên cạnh còn có một căn lều nhỏ riêng biệt.
Trước cửa treo tấm biển: Khu tương tác gấu trúc đỏ, mỗi nhóm giới hạn 10 phút.
Tô Vũ chậm lại.
Cô quay đầu nhìn căn lều nhỏ kia một cái, rồi quay về tiếp tục nhìn đàn hươu sao.
Cố Phong đã đi tới trước.
"Em đứng đực ra đó làm gì? Lại đây xếp hàng đi."
Tô Vũ ngẩn người.
"Xếp hàng gì cơ?"
"Em không muốn xem gấu trúc đỏ à?"
Cố Phong quay đầu lại, hất cằm về phía trước.
"Vừa nãy nhìn chằm chằm trên bản đồ lâu như thế, tưởng anh không thấy chắc?"
Tô Vũ mấp máy môi nhưng không nói gì.
Cô ngoan ngoãn cúi đầu bước tới, đứng sau lưng Cố Phong, kéo một góc vạt áo hoodie phía sau của anh.
Hàng người không dài.
Phía trước chỉ có hai ba nhóm.
Phần lớn đều là các bậc phụ huynh dẫn con tới chơi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn