Chương 177: Chương 176: Không được giấu tâm sự trong lòng
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~14 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN
"Ông chủ quán còn bắt đầu dọn hàng rồi mà bọn em vẫn ngồi lì ở đó không chịu đi, chỉ sợ hai người không tìm thấy tụi em."
"Được, được, lịch sử đen tối của anh đều bị em lưu lại hết rồi phải không?!"
Cố Phong bất lực lắc đầu, nhưng khóe miệng cũng đang cười.
"Hôm đó em với lão Lý hình như còn mua cả đống đồ nướng chờ bọn anh nữa đúng không?"
"Ừm, nguội ngắt rồi hai người mới tới."
"Nhưng lúc bọn anh tới thì chỉ còn lại một chút xíu thôi!"
"Thừa lời, đói cả buổi chiều rồi, sao có thể không ăn chút gì trong lúc chờ hai người được."
Hai người đứng đối diện nhau trên bậc thềm trước cổng bệnh viện, anh một câu em một câu, nhắc lại những chuyện của mùa hè oi bức bốn năm trước.
Khi ấy, cả hai đều nghĩ cuộc đời còn rất dài.
Sau này còn có vô số cơ hội gặp mặt.
Kết quả vừa tốt nghiệp đã mỗi người một ngả.
Cố Phong đến thành phố A.
Tô Vũ ở lại thành phố C.
Ba năm không gặp.
Lần gặp lại, Tô Vũ đã trở thành Tô Vũ.
Tô Vũ đứng trước cửa nhà anh, khóc lóc cầu xin anh cho mình tá túc.
Yết hầu Cố Phong khẽ động.
Anh nuốt những suy nghĩ đó trở lại.
Điện thoại rung lên một tiếng.
Xe gọi qua ứng dụng đã tới.
Một chiếc Nissan Sylphy màu trắng dừng bên đường, đèn cảnh báo nhấp nháy hai lần.
Cố Phong xách túi thuốc bước xuống hai bậc thềm rồi lại dừng lại.
Anh xoay người lại, đối diện với Tô Vũ.
Vẻ cười đùa lúc nãy đã được thu lại.
Khí chất cả người bỗng trở nên cực kỳ nghiêm túc.
"Tô Vũ."
Tô Vũ hơi sững người.
Cố Phong nhìn vào mắt cô, giọng nói trầm hơn ban nãy một chút.
"Bây giờ đã bắt đầu chữa bệnh rồi."
"Vậy sau này em phải thành thật hơn một chút."
"Có cảm xúc gì, có gì không ổn, có chỗ nào khó chịu, đều phải nói với anh, được không?"
Tô Vũ đứng trên bậc thềm cao hơn một bậc, nhìn ngang tầm mắt anh.
Biểu cảm này của anh, cô đã từng thấy.
Năm đó ở cấp ba, có người trong ký túc xá bị đám côn đồ bên ngoài trường bắt nạt, lúc Cố Phong không nói hai lời lao ra lý luận với chúng, anh cũng mang vẻ mặt như vậy.
Nghiêm túc đến mức khiến người khác ngại dùng lời nói dối để qua mặt anh.
"Được."
Tô Vũ theo bản năng gật đầu.
Cố Phong không nhận ra điều gì bất thường.
Anh cười một tiếng, đưa tay ra trước mặt cô.
Tô Vũ đặt tay mình vào.
Những ngón tay lạnh ngắt được lòng bàn tay anh bao lấy, hơi ấm từ kẽ tay anh thấm sang, rất nhanh đã trở nên ấm áp.
"Đi nào, lên xe."
Cố Phong kéo cô bước xuống bậc thềm, vòng ra hàng ghế sau rồi mở cửa xe.
Tô Vũ cúi người ngồi vào.
Cố Phong đặt túi thuốc xuống cạnh chân cô, còn mình vòng sang phía bên kia lên xe.
"Bác tài, bọn cháu đi Sở thú Hoang dã thành phố A, đi đường vành đai sẽ nhanh hơn một chút."
Tài xế đáp một tiếng.
Chiếc xe dần hòa vào dòng phương tiện.
Tô Vũ nghiêng người, tựa lên vai Cố Phong.
Tay Cố Phong vòng từ phía trên qua, đặt lên vai cô.
Tay còn lại lật lại, lòng bàn tay hướng lên trên, đặt giữa hai người.
Tô Vũ không thèm nhìn, quen thuộc đưa tay đặt vào.
Mười ngón tay đan chặt.
Thành phố ngoài cửa sổ lùi dần về phía sau.
Những tòa nhà cao tầng, cầu vượt, hàng cây ven đường lướt qua từng khung hình.
Tô Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của anh truyền qua lòng bàn tay.
Rất ổn định.
Rất mạnh mẽ.
Không giống cô, lúc nhanh lúc chậm.
Chiếc xe chạy khoảng bốn mươi phút, đi qua một con đường hai bên trồng đầy cây bạch quả.
Cuối tháng mười một, lá bạch quả đã vàng óng.
Gió vừa thổi là lá rơi xuống.
Màu vàng rực trải kín mặt đất.
Bánh xe nghiền qua phát ra tiếng sột soạt.
Tô Vũ ngẩng đầu khỏi vai Cố Phong, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Đến rồi, đến rồi."
Cố Phong vỗ nhẹ lên vai cô.
Xe dừng tại bãi đỗ xe phía đông của sở thú.
Khoảnh khắc bước xuống xe, gió lạnh mang theo mùi đất và cỏ khô ùa tới.
Tô Vũ kéo chặt chiếc hoodie lót lông trên người, nhón chân lên, nhìn qua hàng rào bãi đỗ xe vào bên trong.
Cổng sở thú rất bề thế.
Trên hai cây cột đá lớn là hai con sư tử bằng đồng đang nằm phục.
Tấm biển ở giữa khắc mấy chữ "Sở thú Hoang dã thành phố A".
Quảng trường trước cổng đặt rất nhiều cụm tượng động vật.
Hươu cao cổ, voi, gấu trúc.
Màu sắc tươi sáng.
Chỉ nhìn là biết dùng để các em nhỏ chụp ảnh check-in.
Hôm nay là cuối tuần.
Trước cổng xếp hàng khá dài.
Đa số đều là gia đình dẫn theo con cái.
Người đẩy xe em bé, người cõng con trên vai, người giơ gậy selfie.
Đông nghịt một mảng.
Bước chân Tô Vũ khựng lại đôi chút.
Người hơi nhiều.
Cố Phong lập tức nhận ra sự chần chừ của cô.
Anh đổi vị trí, từ bên trái vòng sang bên phải cô.
Bên phải là phía gần đám đông hơn.
Anh dùng chính mình chắn giữa Tô Vũ và dòng người.
Sau đó đưa tay trái ra.
Lòng bàn tay ngửa lên.
Tô Vũ ngẩng đầu nhìn anh.
Cố Phong nhướng mày với cô, những nếp cười nơi khóe mắt tụ lại.
"Nắm cho chắc nhé, theo sát Phong ca của em."
Anh cố tình nói to hơn vài phần.
Một cặp đôi đi ngang bên cạnh nghe thấy liền quay đầu nhìn họ.
Mặt Tô Vũ lập tức đỏ bừng.
Nhưng cô vẫn đặt tay lên.
Cố Phong lập tức khép bàn tay lại, bao trọn cả bàn tay cô thật kín trong lòng bàn tay mình.
Sau đó kéo cô đi nhanh về phía cổng soát vé.
Tô Vũ bị anh kéo chạy hai bước mới theo kịp tiết tấu.
Lúc kiểm vé, Cố Phong thao tác bằng một tay, mở mã QR vé điện tử trên điện thoại.
Nhân viên quét một cái.
Tít tít hai tiếng.
Cổng tự động mở ra.
Khi được Cố Phong dắt qua cổng, khóe mắt Tô Vũ thoáng thấy ở lối vào bên cạnh có một gia đình ba người cũng đang kiểm vé.
Người cha bế một bé gái.
Người mẹ đẩy xe nôi.
Trong tay bé gái cầm một cây kẹo bông màu hồng lớn hơn cả đầu mình.
Ánh mắt Tô Vũ dừng lại trên khung cảnh gia đình hạnh phúc ấy một lát.
Rồi cô mới quay đầu, nhìn về phía trước.
Bên trong sở thú rộng rãi hơn bên ngoài rất nhiều.
Hai bên đại lộ ở quảng trường vào cổng trồng thành hàng cây bạch quả và cây ngô đồng.
Mặt đất phủ đầy lá rụng.
Màu vàng cam và nâu đỏ đan xen vào nhau.
Dẫm lên phát ra tiếng răng rắc.
Cố Phong lấy tấm bản đồ tham quan miễn phí ở lối vào, dùng một tay mở ra rồi nghiêm túc nghiên cứu.
"Em muốn xem gì trước?"
"Bên này có hai tuyến đường, bên trái là khu thú dữ, bên phải là khu động vật ăn cỏ."
Anh đưa bản đồ lại gần trước mặt Tô Vũ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn