Chương 6: Nâng Cấp Kỹ Năng
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 73 chương · ~21 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-50 Carlo-Srilanka, thủ đô của Đế quốc Ardust.
Nơi đây đồng thời cũng là trung tâm giao lưu của các Giả Kim Thuật Sư trên toàn thế giới.
Tại đây, bạn có thể dễ dàng bắt gặp những món đồ giả kim đủ thứ kích cỡ bay loạn trên trời, đôi khi chúng còn làm nổ tung một cửa hàng nào.
Kết quả là các Giả Kim Thuật Sư liên quan sẽ bị đội vệ binh thành phố tóm cổ và phạt tiền. Những tên nghèo kiết xác không nộp phạt nổi thì còn có cách đi lao động cưỡng chế để trừ nợ.
Nhờ sự phát triển của Giả Kim Thuật, thương mại ở Carlo-Srilanka vô cùng thịnh vượng, ngay cả con kênh đào lớn trong thành phố cũng bị các tàu chở hàng lấp kín, gây ra tình trạng tắc nghẽn đường thủy thường xuyên.
Thế nhưng, Roland — thành chủ của Carlo-Srilanka, đồng thời là Trưởng Giả Kim Thuật Sư Hoàng gia — lúc này lại đang mặt mày u ám.
Ông vừa tiện tay bói một quẻ và kinh hoàng phát hiện rằng mệnh của thằng ranh Edward lại tối thui như hũ nút.
"Cái thằng ranh Edward này, sao lại gặp vận hạn nữa rồi?"
"Tháng trước chẳng phải vừa rơi vào ổ Trùng tộc sao, hôm nay lại xảy ra chuyện nữa. Đời người có thể đen đủi đến mức này được à?"
Roland vuốt chòm râu dài, thở dài một tiếng.
"Thôi bỏ đi, cái thằng đó mạng lớn lắm, khi nào rảnh ta đi tìm nó sau vậy."
"Dạo này ngoài thành xuất hiện một cái tổ Hư Không Trùng, mình phải nhanh chóng giải quyết nó mới được."
Nói xong, Roland quay lưng rời khỏi thư phòng.
— Lúc này, cậu đồ đệ Edward của ông đang đi bộ trên con phố thương mại của Carlo-Srilanka.
"Ơ, kia chẳng phải Edward sao! Thí nghiệm lại nổ nữa à?"
"Không có, không có! Làm gì có chuyện tôi làm thí nghiệm mà cứ nổ mãi được, lần trước chỉ là tai nạn thôi!"
"Thôi được rồi, cậu nói sao thì là vậy đi. Đúng rồi Edward, tối nay sinh nhật con gái tôi, cậu có muốn đến không?"
"Thôi thôi, mấy dịp này người ngoài như tôi đến không tiện lắm."
Sau khi từ chối khéo, Edward vội vàng bước nhanh đi.
Ông chủ tiệm bánh thấy Edward vội vã như vậy cũng không ép thêm, chỉ hét lớn từ xa: "Thế thì lần sau nhớ đến thăm Ellie nhé, con bé dạo này cứ nhắc cậu suốt đấy!"
"Đương nhiên, đương nhiên!"
Đợi đến khi đi được một quãng xa, Edward mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, lén liếc nhìn thiếu nữ đi bên cạnh mình.
Tạ Bạch.
Cứ nhìn thấy cô là Edward lại không khỏi rùng mình sợ hãi.
Hôm nay đúng là ngày đen đủi nhất đời anh, làm thí nghiệm thì lỡ tay thổi bay nhà đám man di.
Cứ tưởng được cứu rồi, ai ngờ lại là sa vào một hang quỷ khác.
Không chỉ toàn bộ bảo vật trên người bị trấn lột sạch sẽ, anh còn phải đích thân dẫn cô vào Carlo-Srilanka, thậm chí về đến nhà rồi còn phải đứng bếp nấu cơm cho cô ăn nữa.
Cái quái gì thế này?!
Nếu không phải tận mắt chứng kiến cô chỉ dùng một ý niệm đã tiễn hết đám man di kia thì Edward đã sớm liều mạng với cô rồi.
'Thôi bỏ đi... cầu mong sư phụ Roland cứu mạng con...' — Edward thầm khấn vái trong lòng.
Thiếu nữ này không chỉ biết tà thuật thần bí, trấn lột đồ đệ hoàng gia, mà còn đặc biệt chọn chiếc Áo Choàng Ẩn Nấp để mặc lẻn vào thành.
Giờ đây Edward hoàn toàn tin rằng cô chính là một giáo đồ tà ác của Hỗn Độn Giáo.
Trong khi đó, Tạ Bạch nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng thực ra cũng đang hoảng loạn bỏ xừ.
Ngay khi bước chân vào thành, hệ thống đã thông báo cô đang bị dính lệnh truy nã đặc biệt của Đế quốc Ardust.
Nếu không nhờ cái Áo Choàng Ẩn Nấp mới lột từ Edward, chắc cô đã bị vệ binh túm cổ từ lâu rồi.
Thế nhưng cô cũng không ngờ tên Edward này lại đưa mình tới cái thủ đô sầm uất nhất đế quốc.
Đây chẳng phải là bắt cô khiêu vũ giữa bầy sói sao?
Dưới lớp áo choàng rộng thùng xình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tạ Bạch không khỏi hiện lên vẻ cáu kỉnh.
'Thằng ranh này... cứ đợi đấy, ta đây nhất định sẽ chỉnh ngươi một trận ra trò!'
Lúc này, Tạ Bạch khoác chiếc áo choàng rộng lớn nên ngoại trừ Edward ra, chẳng ai chú ý đến sự hiện diện của cô.
Điều này cũng nhờ vào sức mạnh của chiếc Áo Choàng Ẩn Nấp — một tác phẩm của chính sư phụ Roland lừng danh.
Ban đầu nó được dùng để Edward phòng thân, kết quả lại bị Tạ Bạch trấn mất.
Mà nhắc đến chuyện đó, Tạ Bạch mặc chiếc áo choàng quá khổ này khiến dáng người vốn đã nhỏ nhắn trông lại càng thêm phần đáng yêu...
Edward vội vàng gạt phắt cái ý nghĩ lệch lạc đó ra khỏi đầu.
'Không được Edward! Ngươi là đại đồ đệ của Trưởng Giả Kim Thuật Sư Hoàng gia vĩ đại, sao có thể dễ dàng bị cái thứ tà giáo này làm cho xiêu lòng được! Tỉnh táo lại đi Edward, nghĩ đến sư phụ, nghĩ đến Ellie, và nghĩ đến chí hướng trở thành Giả Kim Thuật Sư số một thế giới của ngươi đi!'
"Cơm của cô xong rồi đây."
Edward cung kính đặt hai đĩa thức ăn trước mặt Tạ Bạch.
Trong lúc mải mê đấu tranh tư tưởng, anh đã vô thức đi về tới nhà và thậm chí còn nấu hẳn hai món từ lúc nào không hay.
'Thôi thì... quyền nghi kế thôi, mình cứ tạm thời nhún nhường, đợi tìm thấy sư phụ là mình sẽ được cứu!' — Sau một hồi suy tính, đại đồ đệ của Trưởng Giả Kim Thuật Sư Hoàng gia quyết định tạm thời chịu nhục.
Tạ Bạch không hề hay biết về tâm tưởng gì đâu của Edward, cô nhìn hai đĩa thức ăn đầy đủ sắc hương vị thì lên tiếng khen ngợi.
"Oa, ngươi cũng biết nấu ăn thật cơ à? Ta cứ tưởng ngày thường ngươi chỉ biết gặm bánh mì khô thôi chứ."
Nghe vậy, Edward hếch mặt đầy kiêu ngạo.
"Thế này đã là gì, Carlo-Srilanka là trung tâm giao lưu giả kim của thế giới, phồn hoa biết bao nhiêu. Tôi đường đường là đại đồ đệ của Trưởng Giả Kim Thuật Sư Hoàng gia, biết vài kỹ năng ngoại lai thì có gì lạ."
Vừa dứt lời, Edward đã lập tức thầm chửi rủa bản thân.
'Cái mồm hại cái thân! Sao tự dưng lại lỡ lời nói ra mấy câu đó, vạn nhất chọc giận ả ma nữ này thì sao! Khốn kiếp Edward, chính cái thói quen hay khoe khoang thường ngày đã hại ngươi rồi!'
'Mà khoan... sao cô ta lại biết mình hay chạy ra tiệm bánh? Cô ả lợi hại đến vậy sao, ngay cả mấy chuyện vặt vãnh này cũng biết?'
Chưa kịp để Edward nghĩ xong, Tạ Bạch đã vét sạch hai đĩa thức ăn với tốc độ ánh sáng.
Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta phải nghi ngờ liệu cô có phải là hiện thân của Bạo Thực hay không.
"Ta ăn xong rồi. Tiếp theo ta phải ra ngoài thành một chuyến, ngươi cứ chuẩn bị sẵn cơm tối đi, khoảng năm người ăn là vừa, mấy ngày tới ta sẽ ở lại nhà ngươi."
Nói xong, Tạ Bạch rời bàn ăn và đi thẳng ra cửa.
Cảnh tượng đột ngột này khiến Edward ngớ người.
"Thế thôi á? mình sống rồi sao?"
Nhận ra mình đã có thời gian rảnh, ý nghĩ đầu tiên của Edward là đi tìm sư phụ Roland.
Chỉ cần tìm thấy Roland trước khi Tạ Bạch quay lại, anh sẽ được an toàn!
Nghĩ là làm, Edward cố tình đợi thêm nửa khắc đồng hồ rồi mới lao như bay về phía Tháp Chiêm Tinh để tìm sư phụ.
— Ổ Hư Không Trùng.
Đây là nơi Tạ Bạch đã phát hiện ra lúc tới thành.
Dựa theo kiến thức từ các cuốn tiểu thuyết cô từng đọc, ổ trùng thường là nơi trú ngụ của vô số quái vật Trùng tộc.
Nơi này cực kỳ thích hợp để cô thăng cấp, đồng thời giúp cho Phước Lành Bạo Thực cày thêm được một đống điểm thuộc tính.
Trước đó hiệu quả của Phước Lành Bạo Thực quá thấp, điểm thuộc tính kiếm được chẳng bõ dính răng.
Giờ gặp lượng Trùng tộc khổng lồ này chắc chắn nó sẽ đại phát!
Trước khi bắt đầu farm quái, Tạ Bạch quyết định tiêu bớt số điểm thuộc tính đã tích lũy. Có tổng cộng 1, 840 điểm thuộc tính, không dùng thì phí.
Vì STR và INT đã được cộng cực khủng từ thần khí Lễ Táng, Tạ Bạch quyết định dồn vào CON và AGI.
"840 điểm vào CON, còn đâu tất tay vào AGI!"
Sau khi cộng điểm, cộng thêm vài điểm lẻ tẻ kiếm được từ đám man di trước đó, chỉ số của Tạ Bạch thay đổi chóng mặt: 【CON: 851】 Giúp lượng HP của cô vọt lên mức 85, 100. (Thực ra nếu tính cả hình phạt nhận gấp 10 lần sát thương thì chỗ HP này vẫn chưa gọi là quá kinh khủng).
【AGI: 1, 033】 Một con số cực kỳ kinh dị.
Tạ Bạch thử nghiệm nhẹ thì thấy khi chạy hết tốc lực, cô có thể đạt vận tốc hơn 500m/s, nhanh hơn cả tốc độ âm thanh.
Ở khoảng cách ngắn, cô thậm chí còn có thể tạo ra hiệu ứng tương tự như dịch chuyển tức thời.
Ngoài ra, AGI cao còn giúp tốc độ phản xạ và sự linh hoạt của cơ thể tăng vọt.
Tạ Bạch ước tính giờ đây mình có thể dễ dàng thực hiện kỹ thuật huyền thoại "tay không bắt đạn" hay thậm chí là những động tác khó hơn thế gấp trăm lần.
Sau khi nâng cấp thuộc tính, Tạ Bạch chuyển hướng sang ba kỹ năng mới.
Cô vẫn còn 1, 010 điểm kỹ năng chưa dùng, rất thích hợp để nâng cấp các kỹ năng của chức nghiệp Tử Thần.
Qua vài lần thử nghiệm, cô phát hiện ra để nâng cấp kỹ năng Tử Thần, số điểm kỹ năng cần tốn sẽ gấp 10 lần cấp độ hiện tại của kỹ năng đó.
Từ cấp 1 lên cấp 2 tốn 10 điểm, từ cấp 2 lên cấp 3 tốn 20 điểm.
Tạ Bạch suy đoán các kỹ năng khác có thể tỷ lệ sẽ khác, nhưng nhìn chung đều tỷ lệ thuận với cấp độ kỹ năng.
Theo tiêu chí "an toàn là trên hết", Tạ Bạch quyết định tất tay vào kỹ năng Linh Hóa.
Cô tiêu tốn 780 điểm kỹ năng để đưa Linh Hóa lên cấp 13, lúc đó kỹ năng này đã đạt cấp tối đa.
Sau đó dùng số điểm còn lại để nâng Vọng Âm lên cấp 7.
Cuối cùng còn dư lại 20 điểm kỹ năng.
Còn Tước Hồn?
Thôi xin, Phước Lành Đố Kỵ đã giúp bỏ qua mọi loại miễn giảm sát thương, Tạ Bạch thực sự không ham hố cái chút sát thương chuẩn lẻ tẻ đó.
Giờ cô đã gây sát thương chuẩn ba màu rồi, kiểu gì kẻ địch chẳng phải ăn trọn 100% sát thương? [note95560][note95559] Cuối cùng, Tạ Bạch mở bảng kỹ năng ra để chiêm ngưỡng thành quả sau khi nâng cấp của mình.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn