Chương 17: Thiên Mệnh Chi Tử
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 73 chương · ~21 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-50
"Đúng là có thể miễn nhiễm ma pháp thần thánh thật."
Sau khi thu lại ma lực đang tụ tập, Giáo chủ ngồi lại vào chiếc ghế gỗ của mình.
"Nói đi Griffin, ngươi cần giúp đỡ gì?"
Trước sự khẳng định của Giáo chủ, Griffin lúc này mới lộ ra nụ cười:
"Cũng không phải rắc rối gì lớn. Giáo chủ, ngài cũng biết linh hồn lạc lối cực kỳ khó tìm, mà tự tay tạo ra chúng lại càng khó hơn."
"Nhưng tôi từng đi qua một ngôi làng hoang tàn, và phát hiện ở đó có một nguồn linh hồn lạc lối gần như vô tận. Nơi đó vừa vặn có thể dùng để chuyển hóa ra một lượng lớn Thánh Binh Xác Sống."
"Có điều ngôi làng đó quá đỗi bí ẩn, ngay cả tôi cũng không rõ lịch sử của nó, dẫn đến còn rất nhiều câu đố chưa được giải đáp."
"Muốn giải thoát cho những linh hồn lạc lối ở đó thì chỉ có hai cách."
"Một là giải mã bí ẩn của nơi đó, đưa đoạn lịch sử không ai hay biết kia ra ngoài ánh sáng để nhận được sự công nhận của các linh hồn."
"Cách còn lại thì đơn giản hơn nhiều: đánh bại Trấn Hồn Giả[note98014] ở đó rồi cưỡng ép mang các linh hồn đi."
Nghe Griffin mô tả xong, Giáo chủ lập tức hiểu ra yêu cầu của gã.
"Một Trấn Hồn Giả có thể đàn áp lượng lớn linh hồn như vậy, thực lực e là đã cận kề cấp bậc Bán Thần rồi."
Giáo chủ liếc nhìn người thứ tư trong cuộc họp—kẻ từ đầu đến giờ vẫn luôn giữ im lặng.
"Julius, ngươi đi hỗ trợ Griffin giải quyết việc này."
Nhận mệnh lệnh, Julius lập tức đứng dậy hành lễ: "Rõ, thưa Giáo chủ."
Sau đó, Julius quay sang hỏi Griffin: "Ngôi làng ngươi nói cách đây bao xa, ở hướng nào?"
Griffin ngước nhìn thân hình cao lớn vạm vỡ của Julius, không khỏi cảm thấy một áp lực vô hình:
"Ờ... có vẻ hơi xa, cách đây hơn hai nghìn cây số, nằm ở phía nam."
"Cũng được, chúng ta xuất phát ngay."
"Ơ, cái gì cơ?"
Chưa kịp để Griffin phản ứng, Julius đã tóm chặt lấy gã rồi vác thẳng lên vai.
"Ta có thể băng qua Ám Vị để đến đích nhanh nhất, có điều người bình thường có thể không chịu nổi phản phệ của Ám Vị đâu." [note97987]
"Đi được hai nghìn cây số ta sẽ thả ngươi xuống, lúc đó cố mà giữ cho bản thân tỉnh táo đấy."
Không phải chứ, cái thằng cha này đang nói cái quái gì thế?
Còn chưa đợi Griffin kịp hé răng phản đối, Julius đã vác gã trên vai rồi lao vút đi mất.
"Á đệt! Buông ta ra, mau dừng lại coi thằng điên này!"
Sau khi Julius vác Griffin lao vào Ám Vị, căn nhà gỗ lại rơi vào không gian tĩnh lặng.
Một lúc sau, Giáo chủ mới chậm rãi lên tiếng:
"Gần đây bên phía Hư Không Trùng Tộc không thấy có động tĩnh gì. Hermann, ngươi tới phân điện dẫn theo vài người qua đó khảo sát xem tình hình thế nào."
"Rõ, thưa Giáo chủ."
Chắp tay nhận lệnh xong, Hermann cũng rời khỏi nhà gỗ.
Với sự rời đi của cấp dưới cuối cùng, Giáo chủ cũng biến mất ngay tại chỗ.
Lúc này, căn nhà gỗ hoàn toàn chìm vào im ắng.
Thế nhưng chúng đâu biết rằng, Tạ Bạch đã âm thầm lẻn vào trong bóng của Julius từ lâu để đi nhờ một chuyến xe miễn phí.
Tại Tinh Tượng Tháp. [note97988] Roland dẫn Edward vào trong phòng sách.
"Edward."
"Thầy, con có mặt."
Edward cẩn thận né tránh những thiết bị tinh vi, đi tới khoảng trống giữa phòng. Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Roland, hắn rụt rè lên tiếng hỏi:
"À... Thầy ơi, mấy chuyện con đập tan âm mưu của kẻ địch... là do thầy tự biên tự diễn ra đúng không ạ?"
Roland nhìn Edward, trong lòng dâng lên một nỗi niềm phức tạp:
"Dù sao con cũng là đệ tử của ta. Nếu để người ta biết con bị lừa vào mật thất suýt chết, cuối cùng phải nhờ vào vụ nổ do luyện kim thất bại mới nhặt lại được cái mạng... thì danh tiếng của ta biết giấu đi đâu?"
Thực ra, danh tiếng của Roland ít nhiều cũng đã bị thằng báo thủ này làm ảnh hưởng rồi.
Nghe vậy, Edward gãi đầu cười gượng gạo: "Lại làm thầy phải bận tâm rồi..."
Nhìn bộ dạng không có chí tiến thủ của Edward, Roland lại thấy một trận sầu não:
"Bỏ đi bỏ đi, ta gọi con đến đây không phải để tán dẫu."
Edward nghe câu này liền có dự cảm chẳng lành.
Chẳng thèm bận tâm đến sự lo lắng của đệ tử, Roland bắt đầu chậm rãi nói:
"Trước đó khi quan sát Mệnh Tinh, ta phát hiện Đế quốc Ardust có hai nút thắt chí mạng dẫn đến diệt vong."
"Một trong số đó là Tổ Hư Không ở gần Carlo-Srilanka, gần đây nó im hơi lặng tiếng một cách kỳ lạ, cho ta một dự cảm rất xấu."
"Nhưng có ta và Bệ hạ trấn giữ ở đây, Tổ Hư Không đại khái không cần lo lắng."
"Cái chính là nút thắt thứ hai."
Roland nói đến đây thì cố tình dừng lại một nhịp, làm tim Edward suýt chút nữa thì ngừng đập.
"Thế... Thầy ơi, thầy đừng bảo là muốn con đi giải quyết cái nút thắt này đấy nhé...?"
"Không hổ là đệ tử của ta, đầu óc nhanh nhạy đấy."
Nghe Roland khẳng định, Edward suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ.
Người ta vẫn bảo số mệnh của Edward hắn lận đận, lần nào gặp tai nạn cũng suýt chết mới bò về được. Nhưng dù số có nhọ đến mấy thì cũng không thể đẩy hắn vào mấy cái đại sự cấp độ hủy diệt thế này chứ! Một nút thắt diệt vong có thể sánh ngang với Tổ Hư Không, kiểu gì cũng không phải thứ mà một đứa phế vật như hắn có thể gánh vác nổi.
Thấy mặt Edward cắt không còn giọt máu, Roland cũng không thèm úp mở nữa. Ông hỏi Edward:
"Con có biết vì sao năm đó ta lại nhận con làm đệ tử không?"
Edward ngẩn người một lát: "Ơ... Đúng nhỉ."
"Rõ ràng lần nào con luyện chế cũng xảy ra sự cố, theo lý mà nói thì con làm gì có thiên phú luyện kim đâu, tại sao thầy lại nhận con ạ?"
Đối mặt với thắc mắc của đệ tử, Roland bình thản giải thích:
"Trên đời này mỗi người đều có một ngôi sao bản mệnh tương ứng gọi là Mệnh Tinh. Mệnh Tinh khác nhau thường tượng trưng cho những số phận khác nhau."
"Và trong tinh không vô tận kia, có chín ngôi sao đặc biệt được gọi là Thiên Mệnh Tinh, tương ứng với chín đại nghề nghiệp chính trên đại lục này."
"Gồm có: Chiến sĩ, Pháp sư, Cung thủ, Sát thủ, Hộ vệ, Mục sư, Lữ nhân, Druid và Luyện kim thuật sư."
"Những người sở hữu Thiên Mệnh Tinh thường được gọi là Thiên Mệnh Chi Tử [note97989]. Họ là những tồn tại được thế giới che chở, mang trong mình thiên mệnh trở thành kẻ mạnh nhất của nghề nghiệp đó."
"Hơn nữa, các Thiên Mệnh Chi Tử sẽ tự hút lấy nhau, tập hợp lại thành một thế lực vĩ đại có thể thay đổi cả thế giới."
Edward nghe đến một nửa thì lập tức ngộ ra: "Cho nên theo ý của thầy, con chính là Thiên Mệnh Chi Tử tương ứng với nghề Luyện kim thuật sư?"
Roland gật đầu: "Đúng vậy."
"Ta có năng lực quan sát Mệnh Tinh. Ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp con, ta đã nhận ra Mệnh Tinh của con chính là Thiên Mệnh Tinh của Luyện kim thuật sư."
"Và con, Edward, chính là Thiên Mệnh Chi Tử mang só phận thay thế vị trí của ta, trở thành Luyện kim thuật sư mạnh nhất."
Lúc này, Edward liền ngắt lời Roland:
"Hình như có gì đó sai sai thầy ơi. Rõ ràng con chẳng có tí thiên phú nào, lần nào luyện chế cũng có tới một nửa xác suất phát nổ một cách vô lý."
Đối mặt với sự nghi ngờ của học trò, Roland chỉ cười nhẹ:
"Con không cần lo lắng, vận mệnh mà Thiên Mệnh Tinh mang lại không bao giờ sai được."
"Vả lại, nhân vật chính trong mấy cuốn tiểu thuyết chẳng phải lúc nào cũng gặp trắc trở trước, rồi sau đó dưới sự giúp đỡ của mọi người mới vượt qua khó khăn để trưởng thành đó sao?"
"Những thất bại hiện tại chỉ là bàn đạp để làm nổi bật sự vĩ đại của con trong tương lai mà thôi. Edward, con phải tin tưởng vào chính mình. Con của tương lai chắc chắn sẽ trở thành Luyện kim thuật sư mạnh nhất, vượt qua cả thời đại này."
Bình thường Roland luôn giữ bộ mặt nghiêm nghị, cau có như thể ai cũng thiếu tiền ông. Thế mà bây giờ ông lại thay đổi thái độ, ra sức tâng bốc Edward lên tận mây xanh, khiến bản thân Edward cũng thấy hơi ngượng ngùng.
"Vâng, thầy nói đúng lắm ạ. Con không nên tự coi nhẹ mình nữa. Sau này con nhất định sẽ hướng tới mục tiêu trở thành Luyện kim thuật sư mạnh nhất!"
Thấy Edward đã lấy lại tự tin, Roland mới chịu lộ ra mục đích thực sự của mình:
"Thông thường, khi các Mệnh Vận Chi Tử trải qua các sự kiện đặc biệt để rèn luyện thì đều sẽ đại nạn không chết, từ đó gặt hái được sự trưởng thành vượt bậc."
"Thế nên vì tương lai của con, vi sư quyết định giao nút thắt thứ hai này cho con giải quyết. Lại đây, bước vào trận pháp dịch chuyển định hướng này của ta rồi xuất phát ngay lập tức."
Edward: "?"
Hóa ra nãy giờ khen cho cố mạng vào là để lừa mình đi cứu đế quốc à?
"Cái đó... chắc không tốt đâu thầy ơi. Con đột nhiên thấy việc trở thành Luyện kim thuật sư mạnh nhất cũng không vội lắm. Sau này từ từ cố gắng cũng được..."
"Không đi vi sư sẽ đánh trượt môn này, cho con nhận điểm liệt."
Edward: "??"
Chưa kịp để Edward nói thêm lời phản bác nào, Roland đã nhanh nhảu cướp lời:
"À phải rồi, xét thấy thực lực của con đúng là có hơi cùi bắp, ta đã tìm cho con một Thiên Mệnh Chi Tử khác đi cùng rồi, cứ coi như là vệ sĩ đi."
Một Mệnh Vận Chi Tử khác? Edward chợt có dự cảm đại họa lâm đầu.
Trong lúc hắn còn đang vắt óc suy nghĩ xem thầy Roland kiếm đâu ra một Mệnh Vận Chi Tử khác, thì một giọng nói kinh hoàng mà cả đời này hắn không bao giờ quên được bỗng vang lên bên tai:
"Xin chào nha~ Từ nay về sau tôi sẽ là bạn đồng hành của anh đó. Hy vọng ngài Edward vĩ đại có thể bỏ qua chuyện cũ, tha thứ cho tiểu nữ tử này nha."
Edward đờ đẫn quay đầu nhìn lại.
Đó là một thiếu nữ vô cùng đáng yêu với mái tóc tím ngắn, nụ cười ngọt ngào, trông có vẻ người thanh nhã, vô hại, thuộc kiểu người rất dễ khơi dậy lòng ham muốn bảo bọc của phái nam.
Chỉ tiếc là cô ta tên Cecilia.
Edward: "???"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn