Chương 18: Ngôi Làng Hoang Phế
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 73 chương · ~23 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-50
"Thầy ơi... Thầy không đùa con đấy chứ...?"
Edward run lẩy bẩy nhìn "thiếu nữ yếu đuối" trước mặt. Hắn làm sao quên được, thực thể mang tên Cecilia này chính là tên sát thủ tí nữa thì tiễn hắn chầu ông vải ngay trong thư viện.
Bề ngoài thì thanh nhã vô hại, nhưng sau lưng lại có thể vừa dùng chất giọng hoạt bát đáng yêu vừa sẵn sàng móc tim móc phổi người ta ra.
Đây là loại người Edward không muốn chạm mặt nhất trên đời này, xét về độ nguy hiểm thì cô ta còn kinh dị hơn cả Tạ Bạch.
Roland đang cặm cụi bày trận pháp dịch chuyển định hướng, nghe thấy động tĩnh liền ngẩng đầu liếc Edward một cái:
"Vị tiểu thư này đã bị ta hạ vài tầng phong ấn rồi, hiện tại cô ta không làm gì được con đâu."
Nói xong, Roland lại tiếp tục vùi đầu vào khắc họa các đường vân trận pháp.
Chưa kịp để Edward mở mồm phản bác, Cecilia đã nhanh nhảu lên tiếng trước:
"Ái chà, vị Luyện kim thuật sư ca ca này ơi, đừng có bài xích người ta như thế mà~"
"Trong Hiệp hội Ám sát của bọn em, chỉ cần sát thủ bị mục tiêu tóm được một lần là sẽ bị xóa tên khỏi hiệp hội, sau đó bị dán lệnh truy nã ngay lập tức."
"Bây giờ em làm nhiệm vụ thất bại, lại rơi vào tay ca ca, coi như đã bị hiệp hội vứt bỏ rồi."
"Nếu không nhờ đại sư Roland đại nhân đại lượng, cho phép em bảo vệ anh để chuộc tội, thì giờ này chắc em đã phơi xác ở cái xó xỉnh hoang vu nào rồi không biết."
"Hy vọng ca ca đừng ghét bỏ em nữa, dù sao thì bây giờ chúng ta cũng là người ngồi chung một thuyền rồi mà~" Nhìn Cecilia cứ ngày một sấn lại gần, Edward theo bản năng lùi lại một bước:
"Cô... cô đứng yên đó, đừng có qua đây."
Nghe thấy lời của Edward, đôi lông mày của Cecilia khẽ cụp xuống. Trông cô ta cứ như thể vừa bị gã tra nam nào đó làm tổn thương con tim sâu sắc, u u uất uất quay lưng đi:
"Nếu Edward ca ca đã nói vậy, thì phận làm kẻ hạ nhân như em cũng không dám trái ý anh..."
Nhìn bộ dạng diễn sâu tự đa tình của Cecilia, mặt Edward đen như đít nồi. Nếu không phải từng bị cái vẻ ngoài súc vô hại của cô ta lừa một vố đau đớn trước đó, có khi bây giờ hắn đã nảy sinh lòng thương hại thật rồi.
Cái loại phụ nữ này là bậc thầy ngụy trang. Chẳng bù cho Ellie của hắn, vừa đơn thuần, lương thiện lại vừa tốt đẹp.
Đúng lúc này, Roland đứng phắt dậy hô lớn:
"Xong rồi, trận pháp dịch chuyển đã bố trí xong. Theo như ta dự đoán, điểm đến sẽ là một ngôi làng tràn ngập tử linh."
Dứt lời, Roland thảy cho mỗi người một món đạo cụ. Edward và Cecilia lần lượt đón lấy, nhận ra đó là một chiếc bùa hộ mệnh vô cùng tinh xảo.
【Thánh Sứ Hộ Phù Nhân Tạo】 Phẩm chất: Sử thi Loại trang bị: Bùa hộ mệnh Điều kiện sử dụng: Không thuộc chủng tộc Bóng Tối hoặc Tử Linh Cộng thêm INT: 500 Thần Hộ: Giảm 25% sát thương gánh chịu từ các đơn vị thuộc hệ Bóng Tối hoặc Tử Linh.
Thần Ân: Chủ động kích hoạt, khiến sát thương gây ra trong 60 giây tiếp theo mang đặc tính Thần Thánh. Sau khi hiệu ứng kết thúc, kỹ năng rơi vào trạng thái hồi chiêu trong 5 phút.
Khoan Dung: Trang bị này không chiếm dụng ô chứa trang bị.
Mô tả: Sản phẩm mô phỏng do Luyện kim thuật sư Roland chế tạo. Ngoại trừ cái tên khác đi, các hiệu ứng còn lại hoàn toàn đồng nhất với hàng thật, đồng thời loại bỏ giới hạn cấp độ và bổ sung thêm dòng thuộc tính "Khoan Dung".
*Vui lòng không mang món hàng nhái này ra trước mặt tộc Thiên Sứ.
Roland nhìn hai người, bắt đầu giải thích:
"Ma pháp Thần Thánh có tính chất ăn mòn cực mạnh đối với tử linh, có thể trực tiếp gọt phăng thanh máu tối đa của chúng, khiến chúng không cách nào hồi sinh được."
"Chiếc bùa hộ mệnh này vừa bảo vệ các con, vừa cung cấp đặc tính Thần Thánh chuyên trị lũ tử linh, là một món trang bị có tính khắc chế cực cao."
"Đeo kỹ vào rồi mau bước lên trận pháp xuất phát đi, ta có thể cảm nhận được cuộc khủng hoảng ở nút thắt thứ hai sắp sửa bùng nổ rồi."
Dưới sự lôi kéo ép buộc của Roland, Edward cực kỳ bất đắc dĩ cùng Cecilia bước lên trận pháp.
Sau khi xác nhận cả hai đã đeo bùa hộ mệnh cẩn thận, Roland kích hoạt trận pháp dịch chuyển định hướng. Ngay khi trận pháp dưới chân vận hành với tốc độ chóng mặt, tỏa ra những luồng sáng xanh rực rỡ, Edward bỗng sực nhận ra một vấn đề:
"Thầy ơi, trận pháp dịch chuyển này là hai chiều... đúng không ạ?"
"Không, một chiều."
"Hả?!"
Còn chưa kịp để Edward úa á gì thêm, cảnh vật xung quanh đã lập tức thay đổi. Chỉ trong một chớp mắt, hắn và Cecilia đã đặt chân đến một ngôi làng hoang phế, tiêu điều và tràn ngập bầu không khí hoang vu.
Vút——!
Dưới tiếng u u xé rách không gian đầy dữ dội, một bóng đen to lớn lực lưỡng xuất hiện trước lối vào ngôi làng hoang phế. Trên vai gã còn vác một cái "vật thể" màu đen đang nửa sống nửa chết.
"Uệ... Ju... lius... đ... đến nơi rồi, mau... thả lão tử xuống..."
Griffin lúc này thần trí đã mơ màng, yếu ớt đập đập vào lưng Julius.
Bịch.
Julius ném thẳng gã xuống bãi cỏ.
Sau khi thoát khỏi cơn ác mộng kép đến từ tốc độ cực hạn và phản phệ của Ám Vị, Griffin nhanh chóng chống tay xuống cỏ, nôn thốc nôn tháo.
"Uệ... Mẹ kiếp, sau này có cơ hội, ta nhất định phải xin Giáo chủ truyền dạy cho loại ma pháp dịch chuyển tầm xa mới được..."
Quệt sạch vết bẩn bên khóe miệng, Griffin chật vật bò dậy:
"Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là tiến về phía tháp đồng hồ ở trung tâm ngôi làng. Chỉ cần đánh bại Trấn Hồn Giả ở đó là có thể phá bỏ phong ấn của nơi này."
"Julius, lát nữa nhớ bám sát ta. Trong làng có sương mù lạc lối, nếu không có người dẫn đường thì rất dễ bị lạc bên trong."
Nghe xong kế hoạch của Griffin, Julius khẽ gật đầu:
"Lúc nào cần đấm nhau thì gọi ta, mấy chuyện khác ngươi tự an bài."
"Được."
Khi hai người bắt đầu tiến vào trong làng, Griffin chợt nảy ra một câu hỏi:
"Julius, ngươi có biết xài ma pháp Thần Thánh hay chiêu thức nào có thuộc tính Thần Thánh không?"
Julius thản nhiên buông một câu:
"Không."
"Hả???"
Phía bên ngoài ngôi làng hoang phế, Tạ Bạch đang ngồi thu lu một góc trên bãi cỏ.
【Ngôi Làng Hoang Phế - Lv. 80】 Độ khó: Tai Ương Điều kiện tiến vào: Lv. 80 (Đáp ứng) Mô tả: Ngôi làng hoang tàn ẩn chứa những bí ẩn thần bí, nơi đây tràn ngập số lượng lớn tử linh và linh hồn lạc lối. Nếu ngươi có thể giải mã được bí ẩn tại nơi này, biết đâu sẽ thu hoạch được kho báu ẩn giấu bên trong.
"Không chứ, cái hệ thống người chơi này sao mà máy móc dữ vậy?"
Tạ Bạch bất lực nhìn vào giao diện phó bản.
Vừa nãy, ngay khi nhóm của Julius đặt chân vào ngôi làng hoang phế, Tạ Bạch đang trốn trong bóng của gã liền bị một lực lượng vô hình đá văng ra ngoài. Với tư cách là một "nửa người chơi", cô bắt buộc phải dùng tay bấm vào nút "Tiến vào" trên giao diện thì mới vô phó bản được.
"Cái thiết lập quái đản gì thế này? Làm vậy chẳng phải mình sẽ bị tách khỏi nhóm của Julius sao?"
"Không có công cụ đi trước mở đường, chẳng lẽ bắt mình tự mò mẫm phá đảo cái phó bản này à?"
Tạ Bạch rơi vào trầm tư.
Hiện tại, ngoại trừ lượng sát thương lỗi đến mức phi lý ra thì cô chẳng có kỹ năng đặc biệt nào khác. Nếu gặp phải mấy câu đố phức tạp, thì cái đầu óc đang ngày càng rỉ sét do di chứng thọt INT kia e là kham không nổi. Cộng thêm cái chỉ số may mắn âm vô cực của bản thân, đơn thương độc mã xông vào cái phó bản đầy rẫy những kẻ thích chơi chữ này xem chừng lành ít dữ nhiều.
"Thôi bỏ đi, cứ vào trước rồi tính. Dù sao mình cũng là nửa người chơi, có năng lực vắt chân lên cổ thoát khỏi phó bản bất cứ lúc nào, nguy hiểm cái nỗi gì chứ."
Sau một hồi đắn đo ngắn ngủi, Tạ Bạch quyết định bấm nút tiến vào phó bản Ngôi Làng Hoang Phế.
Oong— Ngay khi vừa bước qua ranh giới phó bản, đập vào mắt Tạ Bạch là một kỵ sĩ cao lớn đang cưỡi trên lưng một con ngựa xám. Thân hình đồ sộ bất động như bàn thạch của gã tỏa ra một áp lực tinh thần vô cùng nặng nề.
【 Trấn Hồn Giả - Lv. 99】 【 BOSS ẩn】 HP: 200, 000, 000, 000 / 200, 000, 000, 000 (200 tỷ) MP: 3, 024, 000, 000 / 3, 024, 000, 000 STR: 152, 000, 000 CON: 2, 000, 000, 000 INT: 30, 240, 000 AGI: 89, 000, 000 Thiên phú: Tử Vong Kỹ năng: Xá Tử Lv. 1[note98015], Tai Ương Khúc Lv. 1[note98016], Tiết Đốc[note98017] Lv. 1, Khải Huyền Lv. 1, Mộ Sắc[note98018] Lv. 1, Quy Ảnh [note98019]Lv. 13, Hồn Phược[note98020] Lv. 13, Hồn Trảm Lv. 13, Tử Vong Giẫm Đạp Lv. 13, Tử Vong Xung Kích Lv. 13, Ám Nhãn Lv. 13...
Trang bị: Tử Vong (Thần Khí), Linh Hồn Quy Dẫn[note98021] (Thần Thoại), Giáp Tro Tàn (Thần Thoại)...
Mô tả: Từng là một Bán Thần, vì phản bội nên bị tước đi chân danh, gánh chịu hình phạt giáng cấp và bị đày tới canh giữ nơi này cho đến khi hoàn thành chuộc tội.
Tạ Bạch: "?"
Cái quần què gì vậy? Sao mình vừa mới vào cửa đã đụng ngay con BOSS ẩn của phó bản thế này?
Chẳng lẽ đây chính là hiện tượng vật cực tất phản trong truyền thuyết? Cái chỉ số may mắn âm vô cực của cô rốt cuộc đã độ cô sang một cái thái cực cực đoan khác, khiến cô vừa mở bát đã phải đối đầu trực diện với kẻ mạnh nhất phó bản?
Tạ Bạch căng thẳng nhìn chằm chằm vào con BOSS, toàn thân vẫn duy trì trạng thái Linh hóa.
Cấp độ siêu cao Lv. 99 của đối phương trực tiếp cook luôn hai kỹ năng Phước Làn Ngạo Mạn và Trảm Quyết của cô. Mà thanh máu dài ngoằng lên tới 200 tỷ kia cũng khiến Tạ Bạch thầm giật mình. Nếu cô nhớ không lầm, lượng sát thương cực hạn mà một kích hiện tại của cô có thể gây ra là 197. 4 tỷ.
Nghĩa là không đủ để nhất kích tất sát con BOSS này.
Theo thói quen sinh tồn của Tạ Bạch, một khi không thể một chiêu giây sát đối phương, thì kẻ đó chính là một mối đe dọa thực sự, cô sẽ không bao giờ mạo hiểm ra tay. Bởi vì nếu cô không thể kết liễu gã trong một đòn, gã sẽ lập tức kéo thanh cảnh giác lên mức tối đa.
Đối đầu với một con BOSS ẩn đang tràn đầy cảnh giác, với lượng nhanh nhẹn vỏn vẹn 230. 000 của cô so với con số 89 triệu của gã, Tạ Bạch chắc chắn vừa thò mặt ra là bị giây sát ngược lại ngay. Chưa kể gã còn sở hữu thiên phú "Tử Vong" cùng món Thần Khí đi kèm, nhìn qua thôi đã thấy da đầu tê rần.
Thế nhưng theo lời của đám Hỗn Độn Giáo, nếu không giết được Kẻ Trấn Giữ Linh Hồn thì bắt buộc phải đi giải mã các câu đố, bằng không đừng hòng chạm vào lượng linh hồn lạc lối khổng lồ ở đây.
Trong lúc Tạ Bạch đang siết chặt thanh Lễ Táng trong tay, vắt óc suy nghĩ biện pháp đối phó, thì thân hình đồ sộ vốn đang im lìm như pho tượng kia đột nhiên khẽ cử động.
Chỉ thấy Kẻ Trấn Giữ Linh Hồn chậm rãi ngẩng đôi mắt u ám, mờ đục lên, dùng chất giọng trầm khàn, cung kính lên tiếng:
"Luồng khí tức này... Là ngài đó sao, Chủ thượng của ta?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn