Chương 13: Nổ Được Thật Luôn?
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 73 chương · ~19 phút đọc · Tạo 28/07/2026
1-50 Đúng vậy, cứ thế mà xông vào.
Thông thường, những kẻ có danh tiếng thấp đều là hạng người chuyên làm điều phi pháp.
Nếu nhất quyết muốn đột nhập vào mấy nơi trọng địa, bọn họ đa phần sẽ chọn cách đánh thẳng vào cho nhanh, nói lằm nói lốn làm gì.
Dù sao thì danh tiếng cũng đã chạm đáy rồi, có thấp thêm chút nữa cũng chả khác là bao.
Hiển nhiên cách này cũng không được bị loại.
Cuối cùng, cô quyết định không tự mình ra tay.
"Edward, ngươi đến thư viện đó mượn cho ta vài cuốn sách về đây."
"Mượn sách sao? Chuyện này thì tôi làm được. Cô Bạch muốn mượn loại sách nào ạ?"
Tạ Bạch ném cho Edward một tờ danh sách.
"Cứ theo đó mà tìm."
Edward đón lấy danh sách, nhìn xuống.
Trên đó liệt kê dày đặc các yêu cầu khác nhau, có cả khống chế, nguyền rủa, thanh tẩy, nguyên tố, nghi thức... thậm chí còn có không ít yêu cầu liên quan đến Giả kim thuật.
Tạ Bạch phẩy tay.
"Đi đi."
"Ờm... được thôi."
Sau khi đuổi khéo Edward đi bằng vài câu ngắn gọn, Tạ Bạch nhảy xuống khỏi ghế ăn.
"Hửm... cảm giác dạo này chẳng có gì để làm nhỉ."
Cô nhẩm tính, lần thu hoạch Ổ Hư Không Trùng tiếp theo là vào ngày kia.
Hiện tại cô không thể thăng cấp, cũng chẳng có nhiệm vụ nào để làm.
Closed Beta của trò chơi vẫn chưa mở, cốt truyện chính cũng chưa bắt đầu.
Lũ Trùng tộc Hư Không xuất hiện gần đây chắc chỉ để làm nền cho bối cảnh cốt truyện bản thử nghiệm mà thôi.
Dù sao thì mỗi con sâu bọ Hư Không đều có cấp độ tối thiểu là 80, nếu để đám tân thủ vừa vào game đối mặt với chúng thì không thể nói là vô dụng, mà phải nói là đến cửa ra sân còn chẳng có.
Đến lúc Closed Beta bắt đầu, Thiên tai Trùng tộc chắc cũng đã được giải quyết xong xuôi, người chơi vào chỉ để giúp tái thiết sau chiến tranh mà thôi.
Tất nhiên, đó là trong trường hợp Tạ Bạch không nhúng tay vào. Nếu cô can thiệp, cục diện sẽ không đơn giản như thế.
Chỉ cần Tạ Bạch muốn, cô hoàn toàn có thể khiến cán cân nghiêng về bất kỳ bên nào, và đó chắc chắn sẽ là một chiến thắng nghiền ép tuyệt đối.
"Mà mình cũng chẳng thiết tha gì việc can dự vào cho lắm."
Vừa nói, Tạ Bạch vừa vô thức đi về phía phòng ngủ.
"Suýt nữa thì... đợi đã, hình như mình quên cái gì đó?"
Nhận ra có gì đó sai sai, Tạ Bạch quay đầu nhìn đống lộn xộn trên bàn ăn.
"Hỏng rồi, quên bảo thằng nhóc kia dọn dẹp xong rồi mới được đi..."
— Thư viện Hoàng gia.
Lúc này, Edward đang đối chiếu danh sách Tạ Bạch đưa để tìm từng cuốn sách một.
"Phân tích nguyên lý ma pháp Thanh tẩy... đây rồi!"
Thấy cuốn sách cần tìm, Edward vô thức vươn tay định lấy xuống.
Bộp!
Một bàn tay bất ngờ xuất hiện trước mặt Edward, vô tình gạt trúng tay hắn khiến cuốn sách bị rơi xuống.
"Hử?" Edward quay sang nhìn người bên cạnh.
Chưa kịp để Edward lên tiếng, đối phương đã vội vàng xin lỗi trước.
"Thật xin lỗi! Vừa nãy tôi vô ý làm phiền anh lấy sách, xin hãy tha lỗi cho tôi!"
Nhìn đối phương bất ngờ cúi đầu 90 độ, Edward đứng hình mất 2s.
Những người xung quanh bị đánh động bởi cảnh này cũng đồng loạt quay lại nhìn.
Đặc biệt là khi thấy một người đang khúm núm cầu xin sự tha thứ, những ánh mắt sắc lẹm bắt đầu đổ dồn vào Edward.
Cứ như thể họ đang trách móc rằng, đường đường là đồ đệ của đại sư Roland mà lại đi bắt nạt người khác nơi công cộng đến mức người ta phải lớn tiếng xin lỗi thế kia.
Cảm nhận được áp lực từ những ánh mắt xung quanh, Edward thầm kêu không ổn.
"Không... không có chuyện đó đâu, tôi không trách cô gì cả, cái đó... cô đứng lên trước đi!"
Nghe Edward đáp lại, người đó mới ngẩng đầu lên, xúc động nhìn hắn.
"May quá, cảm ơn anh đã không trách cứ. Vừa rồi là do tôi không cẩn thận, mới khiến anh..."
Đến lúc này Edward mới nhận ra đối phương là một thiếu nữ tóc tím ngắn. Khuôn mặt thanh tú đáng yêu, mang chút dáng dấp của một "chị gái nhà bên".
Nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức "hơi đáng yêu" thôi, nếu thật sự phải so sánh thì chắc chắn không phải nhà với Bạch, lại càng không có cửa với Ellie.
Chưa đợi Edward hỏi cho ra lẽ, cô gái đã lộ vẻ căng thẳng, giọng nói gấp gáp.
"Cái đó... thật xin lỗi, hình như tôi làm anh bị ảnh hưởng rồi. Chỗ này chắc không ở lại được nữa đâu, tôi biết một nơi ít người, anh đi theo tôi!"
Dứt lời, không đợi Edward phản ứng cô gái tóc tím đã kéo tay hắn chạy khỏi hiện trường.
Đến khi não bộ kịp nhảy số, Edward mới hốt hoảng kêu lên, "Ấy khoan đã, tôi còn chưa lấy sách mà!"
— Rầm!
Edward vẫn chưa hoàn hồn thì đã bị cô gái kia kéo vào một căn mật thất nhỏ hẹp, cánh cửa bí mật bị cô đóng sầm lại khiến Edward nhất thời không thể rời đi.
"Cái... cái đó, cô có thể nói cho tôi biết cô kéo tôi vào đây làm gì không?"
Trong mật thất chật chội, chỉ vừa đủ chỗ cho Edward và cô gái kia. Không gian quá mức tù túng khiến hai người buộc phải đứng sát rạt vào nhau.
Sự tiếp xúc thân mật gần như không có phòng bị, cộng thêm không khí oi bức trong phòng khiến tim Edward đập nhanh vì căng thẳng.
Edward thậm chí đã thoáng nghĩ rằng đây là một fan cuồng nào đó, muốn dùng cách này để cưỡng ép tiếp cận mình.
Tất nhiên, nỗi lo của Edward không phải là vô căn cứ, là đồ đệ của nhà Giả kim mạnh nhất, danh tiếng của hắn chắc chắn không thấp.
Vả lại ngũ quan của hắn vốn dĩ thanh tú sắc sảo, cộng thêm mái tóc vàng kim nên nhan sắc cũng thuộc hàng cực phẩm.
Nếu cô nàng tóc tím này định theo đuổi hắn thì chắc phải thất vọng rồi. Vì dù thế nào đi nữa, trái tim của Edward này từ đầu đến cuối chỉ thuộc về một mình Ellie, dù thế giới có hủy diệt cũng không đổi thay!
'Hừ, vị tiểu thư này, tôi thừa nhận mình rất có sức hút, nhưng thật tiếc là phải làm cô thất vọng rồi. Tôi công nhận cô cũng có vài phần đáng yêu, nhưng so với Ellie thì chẳng có điểm nào vượt qua nổi. Muốn cạy góc tường trái tim tôi à, không dễ đâu nha.'
Edward không nhịn được mà bắt đầu tự luyến trong lòng. Ngay khi khóe môi hắn vừa nhếch lên, cô gái tóc tím trước mặt đột nhiên thu lại vẻ hoảng hốt.
Cô ta mỉm cười nói, "Ngại quá, quên chưa tự giới thiệu. Tôi là Cecilia, một sát thủ."
"Hôm nay đột ngột tìm đến anh, đương nhiên là vì để giết anh rồi~" Vừa nói, một con dao găm đột nhiên xuất hiện trên tay Cecilia, đâm thẳng về phía bụng Edward.
Edward: "!!!"
Hỏng bét!
Edward bàng hoàng nhận ra trong không gian chật hẹp này, chân tay hắn không thể duỗi ra, hoàn toàn không có kẽ hở để né tránh.
Ngay cả cánh cửa bí mật sau lưng cũng bị Cecilia dùng thứ gì đó hàn chết từ lúc nào, không thể mở ra được!
Nhìn mũi dao sắp đâm trúng bụng, Edward đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Thực ra cũng chẳng cao siêu gì, mà là kiểu còn nước còn tát thôi.
Edward quyết định đánh cược một ván. Chỉ thấy trong thời gian cực ngắn, hắn dùng bột đá trên tường vẽ một trận đồ giả kim đơn giản lên lòng bàn tay.
Cecilia: "?"
Hắn định làm gì? Một ma trận Giả kim cơ bản thì có thể có uy lực gì chứ? Hay là gã này là nhà Giả kim nên muốn thực hiện lần cuối trước khi chết?
Cecilia không hiểu nổi hành động của đối phương. Trong mắt cô ta, chỉ một giây nữa thôi con dao sẽ găm vào bụng hắn.
Với chất kịch độc trên lưỡi dao, Edward không đời nào có cơ hội sống sót.
Sự hoảng loạn mà Cecilia mong đợi không xuất hiện, thay vào đó là nụ cười khổ đầy bất lực của đối phương.
"Mặc dù không có căn cứ khoa học giả kim nào, nhưng từ khi bước chân vào con đường này, tôi đã phát hiện mình sở hữu một năng lực cực kỳ đặc biệt."
"Đó là trong quá trình luyện chế giả kim, bất kể xác suất xảy ra tai nạn có nhỏ đến mức không tưởng thế nào đi nữa..."
"Nó vẫn có 50% xác suất xảy ra nổ, và luôn là một vụ nổ cực lớn, uy lực vượt xa quá trình giả kim ban đầu."
"Bây giờ, tôi sẽ dùng cái 'Kháng nổ' được tôi luyện sau bao nhiêu lần bị nổ banh xác để đi đặt cược vào cái 50% xác suất đó với cô!"
Cược cái con khỉ ấy! Logic qq gì thế này!
Làm gì có ai lấy cái kinh nghiệm thất bại thảm hại của đời mình ra để đặt cược tính mạng chứ hả?!
Mà cái kinh nghiệm này nghe bịp vl, cái quái gì mà cứ làm là một nửa khả năng sẽ nổ?!
Lại còn cái "Kháng Nổ" kia nữa, cái đó mà cũng luyện được á?!
Trong phút chốc, Cecilia bị những lời của Edward làm cho choáng váng, con dao trên tay cũng vô thức chậm lại vài phần.
Ngay sau đó chưa đầy một giây, Cecilia đã chứng kiến cảnh tượng khó quên nhất cuộc đời mình.
Trận đồ giả kim trên tay Edward bắt đầu xẹt lửa điện xèo xèo.
"Không phải chứ... nổ được thật luôn?"
"Sao lại không nhỉ?"
ĐOÀNG——!
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng xóa bao phủ căn mật thất.
Ý thức của Cecilia lập tức hứng chịu một cú sốc cực lớn, bắt đầu mờ mịt.
Trong cơn choáng, cô dường như lại thấy nụ cười khổ của Edward.
"Heh…"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn